Cận Thân Bảo Tiêu

Chương 695: Cuộc chiến mong chờ



"Có phải là tôi xuất hiện nhanh quá không? Theo như kế hoạch của mấy người thì tôi lúc này vẫn đang truy tìm tông tích của anh trên mặt biển mới đúng chứ nhỉ?" Diệp Thu nhìn vào ánh mắt của bọn họ cười nói.

"Không sai! Cậu đúng là thông minh hơn chúng tôi tưởng tượng một chút" Thiên Diệp Huân gật gật đầu nói.

Thiên Diệp Huân vốn lúc đầu đã dự cảm được bọn Y Đằng Huân có ý đồ xấu với Trung Quốc, vì vậy mà đã cho Quỷ Ảnh đi sắp xếp xong hết mọi thứ.

Thuê du thuyền, xe cộ, tìm người thay thế, tất cả những thứ này đều được thực hiện một cách rất âm thầm lặng lẽ.

Mặc Dù Y Đằng Huân cho dù có phái người theo dõi, cũng làm sao theo kịp được tốc độ của Quỷ Ảnh?

Hơn nữa, trong tình hình Nhật Lợi vẫn còn chưa tới thì Y Đằng Huân vẫn chưa dám trở mặt với Thiên Diệp Huân.

Lợi dụng điểm này, Thiên Diệp Huân đã bố trí xong hết mọi việc.

Chỉ có một việc nằm ngoài kế hoạch là bọn chúng vừa mới tạo ra hỗn loạn để bỏ chốn thì cũng vừa đúng lúc Diệp Thu đem theo đại đội đến để áp chế bọn chúng.

Thiên Diệp Huân vốn mới đầu chỉ muốn trốn chạy Y Đằng Huân, nhưng lại chẳng may dứt khỏi được sự truy đuổi của Diệp Thu

Chờ cho bọn chúng đưa mắt nhìn ra xung quanh thì mới phát hiện ra Diệp Thu đã chạy tới Thâm Quyến và đang lần dò tông tích của chúng.

Còn Y Đằng Huân thì lại chẳng khác nào tự lấy đá đập vào chân mình, không những không làm cho Thiên Hiệp gia trở thành kẻ thù của Trung Quốc mà bản thân lại bị quân đội Trung Quốc khống chế nữa.

Diệp Thu thì cũng cảm nhận được Thiên Diệp Huân bỗng nhiên mất tích một cách thầm lặng thì hắn biết được rằng Thiên Diệp Huân vẫn còn sống, và đường mà hắn đi căn bản là không phải đường biển.

Hắn đã trúng kế rồi!

Kế hoạch này không thể nói là sáng suốt cao minh, nhưng bởi vì có quá nhiều nhân tố tác động, cùng với thân phận của Y Đằng Huân đột nhiên bị bại lộ, nên Diệp Thu không có thời gian để suy nghĩ, do vậy mà kế hoạch trở nên hoàn mỹ hết chỗ nói, không có kẽ hở nào.

Thiếu chút nữa là để cho bọn chúng chạy thoát rồi, nhưng Diệp Thu đã để tiểu đội Lôi Đình cắm hết ở bốn con đường từ Thâm Quyến đi ra Hồng Kông, sau đó lại có thêm được sự trợ giúp của mạng tình báo của gia đình Tây Môn nên Diệp Thu cuối cùng cũng đã nắm được tin tức của Thiên Diệp Huân.

Hơn nữa bọn chúng lại ngồi vào chiếc xe hạng sang dễ bị phát hiện nữa.

"Tôi rất thông minh, nhưng tiếc là anh không phát hiện ra mà thôi!"

Diệp Thu quay sang Long Nữ cười nói: "Hai với hai, em chọn ai?"

"Ai cũng được!" Long Nữ nói xong liền đưa mắt liếc nhìn một lượt hết Thiên Diệp Huân rồi lại tới Quỷ Ảnh, cứ như là đang chọn hàng vậy.

Đối với hành vi bất lịch sự của Long Nữ thì Thiên Diệp Huân cũng không để ý lắm, hắn vẫn giữ được phong độ vốn có của mình nói: "Khi nãy Long Nữ nói muốn giết tôi, tôi không hiểu lắm, lẽ nào chúng ta có thù sâu đậm như vậy?"

Diệp Thu cười lạnh nói: "Lẽ nào Thiên Giới không có liên quan một chút gì đến các anh sao?"

"Tôi chưa từng phủ nhận tôi có quan hệ với Thiên Giới, tôi sẵn sàng thừa nhận chuyện này! Đại hội Thiên Giới đúng là do tôi một tay điều khiển, vậy nhưng đây lại là lý do mà anh muốn giết tôi sao? Lẽ nào anh không phải cũng là người được hưởng lợi từ đại hội Thiên Giới hay sao? Tôi cứ tưởng rằng anh phải biết ơn tôi mới đúng chứ?" Thiên Diệp Huân cười nói.

"Cảm ơn!"

Tuy Diệp Thu biết Thiên Hiệp Huân đang thổi phồng sự việc lên, nhưng ngẫm lại thì hắn ta nói cũng không sai.

Nếu như không có Thiên Diệp Huân thì mình làm sao mà trở thành anh hùng của Thiên Giới cơ chứ.

Nếu như không có sự hỗ trợ của Thiên Giới, thì mấy thằng cha ở trong nước kia chắc chắn sẽ nhân cơ hội hợp tác với Nber đứng sau lưng của Ngân Nhãn.

Nghĩ đi nghĩ lại thì mình đúng là người hưởng lợi nhiều nhất sau sự kiện của Thiên Giới.

"Sao hả? Lẽ nào tôi nói không đúng sao?" Trông Diệp Thu có vẻ suy ngẫm chần chừ, thì Thiên Diệp Huân liền lên tiếng hỏi.

"Từ một phương diện nào đó thì đúng là như vậy, nhưng thắng làm vua, thua làm giặc cái đạo lý này lẽ nào anh không hiểu hay sao? Nếu như hôm nay tôi để cho anh chạy thoát thì tất cả các lợi ích mà tôi đang được hưởng cũng sẽ mất hết, thậm chí tôi còn trở thành kẻ thù của Thiên Giới nữa!" Diệp Thu cười nói.

Nếu như cái tin Diệp Thu vô duyên vô cớ tha cho Thiên Diệp Huân được loan ra ngoài, thì hắn lập tức sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung của Thiên Giới ngay.

Hơn nữa nhiệm vụ hàng đầu của quốc gia là phải tóm bằng được tên này, hắn không thể nào làm trái mệnh lệnh được.

"Vậy thì chúng ta làm một cuộc trao đổi được không?" Thiên Diệp Huân nói.

"Anh muốn gì?"

"Chẳng lẽ anh không muốn người đứng sau đại hội Thiên Giới là ai sao?" Thiên Diệp Huân cười cười nói.

Diệp Thu nghe vậy khẽ rúng động trong lòng hỏi lại: "Đổi lại anh muốn gì?"

"Anh thả cho tôi đi".

"Sao? Anh không tin vào bản thân mình ư? Anh sao có thể chắc chắn được là tôi sẽ tha cho anh?"

"Tôi chỉ không muốn một cuộc đấu đá vô bổ mà thôi! Tôi đã bị người khác lợi dụng một lần, tôi không muốn bị lợi dụng cả đời mình, nếu như hôm nay màđộng thủ với nhau, thì cho dù là sống hay chết hai bên sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung với nhau!"

"Anh nên nói cho tôi biết ai đã lợi dụng anh, điều này chỉ có lợi chứ không hề có hại cho anh!" Diệp Thu nói.

"Tức là anh đã từ chối trao đổi với tôi?".

"Đúng vậy! Tôi không thể để anh đi được!" Diệp Thu nói, bất luận thế nào hắn cũng không được để cho Thiên Diệp Huân thoát được.

Vì khi hắn rơi xuống biển cầu cứu trong vô vọng đã thề như vậy rồi.

"Thật là tiếc quá!" Thiên Diệp Huân thở dài nói: "Anh là người thông minh, nhưng lại quá cứng trong việc hành xử!"

"Tôi lại thấy đó là ưu điểm của tôi!" Diệp Thu nhún nhún vai nói.

"Tam Tỉnh Viêm, chắc anh không lạ gì người này chứ?"

Tam Tỉnh Viêm chính là gã sở khanh của gia tộc Tam Tỉnh?

Có rất ít người Trung Quốc biết rằng, Toyota, Toshiba, Sony, Sharp đều là thành viên của tập đoàn Tam Tỉnh, đằng sau sự cạnh tranh, thì bọn chúng càng giống với đồng mưu hơn.

Từ các cơ sở công nghiệp, sản phẩm công nghệ chất lượng cao đến các viện sản xuất năng lượng, tập đoàn Tam Cảnh đang bầy bố một thế trận vô cùng tinh diệu trên đất Trung Quốc, tất cả các tập đoàn trong nước đã bị tập đoàn Cảnh Điền bao vây tầng tầng lớp lớp.

"Hải, lục, không" ba đơn vị quân sự hóa đều là cột xương sống của cơ chế tập đoàn Nhật Bản, Tam Tỉnh là một tập đoàn có thế lực tổng hợp các đơn vị trên to nhất nhất thế giới, không những vậy họ còn là những người đi đầu có lịch sử lâu dài. Năm 1993 tập đoàn Tam Tỉnh xếp hạng đầu trong 500 tập đoàn mạnh nhất thế giới, tiếp sau đó mười năm thì tập đoàn này chủ yếu nằm trong top mười, nhưng hai mươi năm sau thì bộ năng lượng của tập đoàn Tam Tỉnh tuyên bố là một bộ phận tách rời của tập đoàn, tự lập ra một công ty riêng làm cho vị trí của Tam Tỉnh trên bảng xếp hạng thế giới bị kéo tuột xuống thê thảm. Nhưng không vì thế mà thực lực của nó giảm đi, mà thực tế là nó đang ẩn giấu thực lực của mình không để cho người ngoài trông thấy.

Trong những năm gần đây, cùng với thực lực tổng hợp của Nhật Bản ngày càng gia tăng, cùng với lợi ích của quốc gia ngày càng tăng cao, thì tập đoàn Tam Tỉnh bỗng nhiên trở thành con cờ trong tay của chính phủ, nó đã bày rất nhiều kế hoạch nhằm vào Trung Quốc.

Có lẽ Tam Tỉnh Viêm không phải là nhân vật đáng được chú ý, nhưng gia tộc Tam Tỉnh lại là một thứ mà chính phủ không dám lơ là.

"cám ơn!" Diệp Thu cảm kích nói.

Không cần đến nhiều thời gian, chỉ cần biết hung thủ đứng đằng sau thì hắn sẽ có biện pháp thu thập dữ liệu để đối phó lại với đối phương.

Thiên Diệp Huân cười rất phong độ nói: "Mấy người mà chiến với nhau thì chắc là vô cùng hấp dẫn!"

Nói xong, thân hình của Thiên Diệp Huân nhanh như con cắt đột nhiên phóng lên không sau đó rơi xuống bên trái ngọn núi.

Con đường này một bên là biển, một bên là núi, bên trái là biển, còn bên phải là núi.

Tất cả hành động của hắn quá nhanh không có thừa một động tác nào cả. chỉ trong nháy mắt Thiên Diệp Huân đã chạy rất xa, đến cả con mắt tinh tường của Diệp Thu cũng chỉ kịp trông thấy bóng dáng của Thiên Diệp Huân mờ mờ ảo ảo ở nơi xa.

Vút!

Thân hình của Diệp Thu lập tức phóng ra nhanh như điện giật.

Soạt!

Một luồng khí lưu đột nhiên ập đến trước mặt của Diệp Thu, hắn chưa kịp phản ứng gì, thân hình của hắn đã lùi lại mấy bước tránh được một cú chộp bất ngờ.

Thân hình của Quỷ Ảnh lúc này đã chắn ngay trước mặt của hắn.

Diệp Thu thầm kinh hãi, tốc độ của hắn đã rất nhanh rồi, vậy mà Quỷ Ảnh lại còn nhanh hơn cả hắn nữa.

Đúng là một cao thủ, thực lực sâu sắc khó dò, bất kể là tốc độ hay là lực xuất chiêu, hắn ta đều khống chế vô cùng hoàn hảo.

Lực đạo của Quỷ Ảnh nặng cả ngàn cân, nhưng lại khi phát chiêu lại nhanh gọn, sắc bén như một tay kiếm cao thủ.

"Anh đuổi theo hắn ta, còn tên này để đấy!" Long Nữ vừa dứt lời xong liền ra tay luôn với Quỷ Ảnh.

Chỉ trong chớp mắt một luồng sáng bạc hình chữ thập ánh lên, thanh trường kiếm đã hiện ra trong tay của cô.

"Vạn vật, vạn pháp, tất phát từ tâm, Phạt!"

Phật hiệu vừa mới dứt thì một tia sáng đã bổ thẳng xuống đầu của Quỷ Ảnh.

Khí lực ngàn cân, cuốn phăng hết mọi thứ.

Diệp Thu không còn có thời gian để theo dõi cú chém này, bởi vì bóng dáng của Thiên Diệp Huân lúc này đã mất tích khỏi tầm nhìn của hắn.

Diệp Thu không thể chờ được nữa, hắn phóng mình chạy đuổi theo hướng của Thiên Diệp Huân.

Diệp Thu phóng người một cách điên dại, cuối cùng cách hắn tầm một cây số hắn đã thấp thoáng trông thấy bóng dáng của Thiên Diệp Huân.

Mặc dù là rất xa, nhưng Diệp Thu vẫn dự tính được tốc độ của mình, hắn chỉ cần ba phút là có thể đuổi kịp

Đang trong lúc gay cấn, Diệp Thu đột nhiên phát hiện ra một điểm khác lạ, Thiên Diệp Huân không chạy nữa mà là đứng trên một đỉnh núi nhìn hắn, cứ như hắn lựa chọn vị trí đặc biệt để chờ Diệp Thu vậy.

Khi trông thấy Diệp Thu chạy tới thì Thiên Diệp Huân nói: "Đàn ông của gia tộc Thiên Diệp không có thói quen chạy trốn, cho dù tôi là một thằng bất tài bị đuổi ra khỏi nhà nhưng cũng không chịu cái nhục khi bị người khác truy đuổi! Lâu lắm rồi không có người để thử sức, anh chắc cũng là một cao thủ, hay lắm!"

"Lẽ nào hắn cố tình đứng lại để thử sức với mình sao?" Diệp Thu thầm nghĩ. Nguồn: http://thegioitruyen.com

"Hắn ta là một cao thủ, nhưng mình cũng không vừa!" Diệp Thu thầm so sánh thực lực của hai bên.