Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn

Chương 140: Nghiêm phạt trong thang máy



Trong toilet Tử Khê trang điểm lại một chút, cô nhìn lại mình trong gương, hít sâu một hơi.

Vừa ra bên ngoài cô liền bị một lực rất mạnh kéo lại, cô thiếu chút nữa kêu lên sợ hãi, vừa ngẩng đầu lên thí chính là Lâu Tử Hoán. Hắn nghiêm mặtđen xì, kéo cô lên một cầu thang, một tay đẩy cô đặt tại trên tường: "An Tử Khê, em rất can đảm, coi lời nói của anh như gió thoảng bên taiphải không?"

"Em không biết anh đang nói cái gì? Buông ra, emphải trở về!" Hiện tại Tử Khê một chút cũng không muốn nhìn thấy hắn,thấy hắn cô chỉ nhớ lại cô vì hắn mà bị Niên Mạn Linh và Lâu Nhược Hilăng nhục.

Lâu Tử Hoán không áp chế được phẫn nộ, một tay giữchặt cổ cô: "An Tử Khê em nghe đây, em coi anh như thằng ngốc à, nếu emcòn dám dụ dỗ thằng đàn ông khác, anh thực sự sẽ giết em."

TửKhê thấy vẻ mặt hắn điên cuồng, Lâu Tử Hoán trước mắt không còn là LâuTử Hoán đại thương nhân nữa, hắn căn bản là người điên. "Anh buông ra,anh làm đau em!"

"Đau!" Lâu Tử Hoán cười nhạt, "Em cũng biết sợđau?" Trên lầu hình như có người đến, hắn buông lỏng cô ra, ôm cô vàotrong ngực kéo đi đến một hướng khác.

Tử Khê luống cuống taychân, lúc này Lâu Tử Hoán hoàn toàn mất đi lý trí, cô càng không biếthắn muốn dẫn cô đi nơi nào?" Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Anh buôngra, em phải đi về!" Cô giãy dụa, muốn lay chuyển lý trí của hắn.

Lâu Tử Hoán như không nghe thấy, hắn một tay là có thể ôm cô cố định vàotrong ngực, để mặc cô làm ầm ĩ. Đi tới cửa thang máy, hắn ấn nút mởthang máy đem cô kéo vào trong. Vừa vào, hắn ấn cô vào thang máy: "Emthật đúng là một chút cũng không thay đổi, anh nói đông em liền hết lầnnày tới lần khác muốn tây. Xem ra anh không cho em một chút giáo huấn là không được." Nói xong, tay hắn vén váy của cô lên, xé rách váy của cô.

Tử Khê thật luống cuống, nước mắt chảy ra: " Lâu Tử hoán, Lâu Tử Hoán anhđiên rồi sao? Đây là thang máy, có camera, sẽ có người thấy!"

Lâu Tử Hoán cười nhạt, bắt đầu cởi dây lưng của mình, hắn cắn tai của cô:"Camera quay thang máy này chỉ có anh mới xem được, yên tâm." Hắn cởi bỏ dây lưng trên lễ phục của cô, làn da trắng như tuyết lộ ra trong khôngkhí." Anh có ở chỗ này làm ba ngày ba đêm với em, cũng sẽ không có người quản."

Lâu Tử Hoán trước mắt tựa như dã thú khát máu, vừa tiếpxúc với ánh mắt hắn cô liền run như cầy sấy. " Lâu Tử Hoán, van cầu anh, không nên như vậy." Cô thực sự rất sợ, thân thể toàn bộ run rẩy.

Hắn không hề ôn nhu, khi hắn thấy cô và Chung Khang Tề khiêu vũ thì trongđầu hắn liền hiện ra trăm ngàn loại hình phạtdành cho cô.Phương pháptrực tiếp nhất là chiếm lấy cô, giam cầm cô, làm cho cô chỉ có hắn.

Toàn thân Tử Khê đổ mồ hôi lạnh, nhưng lúc này đại thế đã mất, những nơi nữtính thẹn thùng yếu ớt nhất đều bị hắn chiếm lĩnh, cô mất đi phản kháng.

Lâu Tử Hoán bị nước mắt của cô làm đau đớn, thế nhưng hắn vừanghĩ tới cô và Chung Khang Tề ôm nhau thân thiết khiêu vũ như vậy, hắnliền muốn trừng phạt cô. Cô tựa như một búp bê không có sinh mệnh mặchắn loay hoay, trong thang máy kín mít, hắn lần lượt bày ra các loại tưthế khuất nhục chiếm giữ lấy cô .Cuối cùng, khi hắn phát tiết trong cơthể cô, tay hắn mạnh mẽ bóp chặt cần cổ của cô, thật sự muốn một cáichấm dứt. Tử Khê nghĩ, hay là như vậy cũng tốt, lòng của cô bị hắn nhàonát thành những mảnh vụn, đã sứt mẻ không còn đầy đủ, giữ lại thân thểđể làm cái gì.

Nhưng hắn lại buông lỏng tay ra, lúc này thangmáy đã đi từ trên xuống dưới không biết bao nhiêu lần, hắn ấn tầng caonhất. Đem cô chỉnh trang lại, vẻ mặt cô đều là nước mắt, thân thể mềm lả một chút khí lực cũng không có, chỉ có thể dựa vào trên người hắn.

Khách sạn này là do hắn làm chủ, phòng trên tầng cao nhất chính là của riênghắn, hắn ấn vân tay vào khóa bảo mật rồi ôm cô đi vào. Bọn họ trực tiếpvào phòng tắm, hắn xả nước, bỏ tinh dầu vào bên trong. Cởi hết y phụctrên người cô, ôm cô cùng nhau đi vào.

Toàn bộ quá trình, một câu Tử Khê cũng không có nói. Lâu Tử Hoán bắt đầu hỏi cô: " biết sai rồi sao? Hử?"

Tử Khê chỉ cảm thấy Lâu Tử Hoán trước mắt rất xa lạ, hắn tựa như một maquỷ, biến cô thành vật sở hữu của hắn, nếu là chọc tới hắn thì hài cốtcũng không còn. Vừa rồi, cô thực sự nhận thấy được, hắn muốn giết cô.Hắn không chỉ có uy hiếp, mà là hắn thực sự muốn làm như vậy. Hiện tạiLâu Tử Hoán đã không phải là Lâu Tử Hoán năm đó, trước đây hắn lạnh lùng hắn vô tình, nhưng đó chỉ là ngụy trang của hắn. Hiện tại hắn vô tìnhkhát máu đều là bản chất, hắn đã biến thành một người khát máu, bản chất ma quỷ.

Cô run rẩy: " Vì sao, vì sao anh lại biến thành cáidạng này?" Cô khóc rất bất lực, mặt dựa vào trong ngực hắn, "Vì sao anhphải như vậy, vì sao?"

Tay Lâu Tử Hoán cầm lấy hạ thân đi vàocô, chỉ có trong cơ thể cô hắn mới có thể nghĩ mình thực sự là đangsống. Hắn nói bên tai cô: "Năm đó bởi vì anh nhân từ, mới có thể khiếnHắc Diệu Tư ép buộc, mà em phải đi xa tha hương. Năm đó bởi vì anh nhẹdạ, để em tại nước Mỹ năm năm, mới có thể khiến Chung Khang Tề có cơ hội nhảy vào. Anh sẽ không để bất luận kẻ nào có cơ hội cướp đi cái gìthuộc về anh, sẽ không bao giờ nữa."

"Lâu Tử Hoán!" Lúc nàykhông phải bởi vì sợ hãi mà rơi lệ, mà là hắn nói làm cho cô không nỡ,khiến cô muốn khóc. " Xin lỗi, xin lỗi. Tử Hoán, xin lỗi." Cô lúc nàymới ý thức được, khi cô rời đi năm đó với hắn mà nói thương tổn rất lớn, thậm chí đưa linh hồn hắn đi vào quỷ môn.

"Nói cách khác, từnay về sau anh sẽ không cho bất kỳ kẻ nào xin lỗi anh. An Tử Khê, emnghe rõ đây, rời xa Chung Khang Tề một chút, đừng tiếp hắn. Bởi vì nếucó lần nữa, anh không biết là anh sẽ làm ra cái gì?" Hắn nói xong, mạnhmẽ chuyển động trong cơ thể cô, ,"Đừng khảo nghiệm sự kiên trì của anh,không phải không chỉ có em chịu nghiêm phạt, anh còn có thể cho ChungKhang Tề biến mất trên thế giới này."

Tử Khê nghe mà kinh hãi,hắn có thể dễ dàng nói ra lời này, lẽ nào loại chuyện này với hắn mà nói bình thường như vậy sao? Cô thở hổn hển, hạ thân vẫn còn đau, hắn hiểnnhiên không có dự định thương tiếc cô, muốn cho cô thật sâu nhớ kỹ bàihọc này.