Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái

Chương 269



Nhà Tiểu Mai vào đêm giao thừa rất đẹp, vừa mang phong cách Việt Nam lại vừa có cả phong cách Nhật Bản. Trong sân là những cành trúc xanh được giắt các dây đèn màu rực rỡ cả một góc vườn, vừa bước vào nhà thì đập vào mắt tôi là chậu mai vàng thường thấy, thêm ở góc cầu thang là cả…một cây thông to đùng hệt như lễ Giáng Sinh.

Thế nhưng lúc này tôi đâu có tâm trí mà thưởng hoa ngoạn cảnh, bởi ngồi ngay ghế bành phòng khách là… nhạc phụ tương lai, ba của Tiểu Mai, ông ấy đang rót trà mời vị khách ngồi cạnh bên.

Trông thấy hai đứa tôi bước vào, bác trai mỉm cười gật đầu:

- Con ra bếp làm thêm vài món nữa! – Tiểu Mai nói rồi nàng đi thẳng luôn ra nhà sau, bỏ tôi đứng đực mặt ra như trời trồng giữa nhà, hai tay vẫn ôm khư khư thùng bia.

Vị khách trong nhà Tiểu Mai lúc này có vẻ là một người bạn cũ của ba nàng và đã đến đây từ lâu rồi, bởi khi tôi bước vào nhà là cuộc nói chuyện giữa hai người đã đến hồi kết, sau đó hai người bắt tay nhau rồi đứng dậy, ba Tiểu Mai tiễn người kia ra cổng.

Tôi thì vẫn đần mặt ra ôm bia, lách sang bên để hai người họ ra ngoài, rồi đứng chôn chân nhìn quanh quất chỗ bàn khách thì đã thấy một đống vỏ bia nằm lăn lóc dưới sàn nhà.

- “ Hên, uống rồi chắc giờ uống ít thôi nhỉ, mình gặp may rồi! “ – Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm trong bụng rằng ba của Tiểu Mai nãy giờ chắc cũng đã sương sương cả thùng với bạn rồi, nên đến lượt tôi bất quá uống tầm hai hay ba lon nữa là cùng thôi.

Người tính không bằng… người khác tính, tôi vừa khệ nệ ôm thùng bia vào phòng khách nhà Tiểu Mai, lòng chắc mẩm một thùng này đã là quá đủ rồi, dù rằng là tôi mới chôm bia ở nhà mình đem đi nơi khác.

- Con ra sau bê dùm bác một thùng nữa lên đây, uống ít vậy sao đủ đô! – Ba Tiểu Mai tiễn khách xong bước vào nhà và ngoắc tôi lại gần.

- Dạ… dạ sao bác? – Tôi lắp bắp, hi vọng rằng mình vừa nghe lầm.

- Là con ra nhà sau, đem thêm một thùng nữa chứ sao! – Bác trai thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn nhắc lại.

- Dạ…! – Tôi vội gật đầu rồi quýnh quàng chạy ra sau bếp.

Đêm nay đúng là toàn tình thế hung hiểm, vừa né xong một đấm siêu tốc của anh Triết thì giờ tôi lại bị đập vào mặt luôn một lúc hai thùng bia, trong khi tôi thì nào có ham hố gì bia bọt đâu chứ. Mặt chảy dài ra như trái dưa leo, tôi méo xệch cả miệng, trán đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi, vừa đi mà nửa mếu nửa cười vì chả biết sắp tới phải làm sao, tôi nhăn nhở đưa mắt nhìn Tiểu Mai thì nàng chỉ lắc đầu rồi tủm tỉm cười:

- Anh tự lo thân nhé! – Rồi nàng bưng mâm thức ăn lên nhà trên.

Còn mỗi một mình, tôi đưa mắt láo liên một hồi rồi cũng phát hiện mục tiêu của mình, đó là một dãy những thùng Heineken chất cao ngất hơn cả tủ lạnh kế bên, so với thùng bia tôi ôm lên thì chỉ mới được… một phần mười theo tổng số lượng bia đang có trong bếp lúc này.

- “ Trời đất quỷ thần ơi, uống gì mà dữ vậy nè… ba ơi, ba có bạn nhậu rồi này, nhưng… thế là chết con tối nay rồi….! “ – Tôi điếng hồn chuyển sang trạng thái tự kỷ một mình.

Ngay lúc đó, vị cứu tinh của tôi đã xuất hiện, trong giây phút cấp kỳ ngàn cân treo sợi tóc, tôi chợt nhớ đến lời ông anh, và lúc này ổng hiện ra với vầng hào quang lấp lánh sau lưng, ôn tồn cất giọng chỉ bảo một…. tín đồ ngoan đạo là tôi đây:

- Kẻ phàm tục bên dưới hãy nghe đây, để bước chân vào được thánh địa bia bọt thì ngươi hãy ghi nhớ một số bí quyết sau, thứ nhất, nếu tửu lượng yếu thì đừng có uống!

- Ớ……!

- Thứ hai, trong khi uống bia, hãy nhớ uống là phải nốc, đừng từ tốn nhấp môi làm gì, bởi uống ít thì giang hồ coi ra chi, hãy uống hết sức mình, nhà ngươi sẽ sớm tu thành chánh quả!

- ………..!

- Thứ ba, phải nhớ lấy tuyệt kĩ này, đang uống bia mà có… mắc ói, nói cách khác là nôn mửa thì hãy vào nhà vệ sinh, mở nước ầm ầm để tránh người khác biết là mình đang nôn mửa. Rồi kế sau đó, hãy ói như chưa từng được ói, và có một điểm ác liệt như sau, cũng là bí quyết trấn sơn của bản môn: Đó là mỗi lần ói ra thì tửu lượng lại được nâng cao, vậy cho nên khi cảm thấy uống không nổi nữa mà vẫn chưa mắc ói thì hãy lại phóng vào toalet, móc họng ra ói cho bằng được, nhà ngươi tất sẽ thấy ngay mình… mạnh hơn nữa. Và nhớ là bước ra khỏi toalet, mặt mũi phải sáng láng bảnh bao để người khác tưởng mình mới rửa mặt!

- Bẩn…bựa…quá…thể…!

- Thứ tư, uống bia thì tất nước vào bụng nhiều, nên kẻ ngoại đạo nhà ngươi nhất định phải đi tiểu, và tuyệt đối đừng nín, hãy nhớ rằng thiên hạ anh hùng có câu “ xả thân cứu nước “, thì giới thần thánh bia bọt chúng ta cũng có câu… “ xả nước cứu thân “, đã hiểu hay là chưa chứ hả?

- Dạ…. đồ đệ hiểu!

- Cuối cùng, uống bia nhiều hay ít là tuỳ vào quá trình hấp thụ nồng độ cồn trong máu của nhà ngươi là nhanh hay chậm, nếu nhanh thì xem như ngươi không có duyên với môn phái bia bọt, nếu là chậm thì chúc mừng ngươi, uống xong rồi mới mệt, hãy yên tâm, đảm bảo lúc uống bia ngươi sẽ thấy mình lâng lâng trong chốn tiên cảnh!

- …………!

- Chốt lại một câu, đó là tuỳ vào tạo hoá của nhà ngươi như thế nào, nếu vẫn chấp mê bất ngộ mà không tin theo lời giáo huấn của bổn toạ thì xem như ngươi số kiếp đã tận, bái bai!

Nói xong các bí quyết uống bia, ông anh tôi vụt tắt hào quang rồi biến mất, để lại thằng đồ đệ là tôi lúc này hãy còn ngẩn ngơ ở trong trạng thái tự kỷ ám thị.

- Anh, ba em đợi kìa! – Tiểu Mai đập vai tôi từ đằng sau.

- A…ừ….! – Tôi giật mình tỉnh mộng.

- Hi, chúc may mắn nha, uống ít thôi nhé! – Nàng cười khúc khích.

- Ừm… nhớ rồi! – Tôi ấp úng gật đầu rồi bê thùng bia lên nhà trên.

Phòng khách giờ đây được tắt bớt ánh đèn trắng neon, thay vào đó là bốn ánh đèn vàng trên đầu và chùm đèn rực rỡ màu sắc giữa trần nhà. Chiếc bàn tiếp khách giữa nhà giờ đã đầy những món ăn phong cách Nhật, và tôi… bê thêm thùng bia nữa mà bước lại gần.

- Ngồi đi con! – Ba Tiểu Mai gật đầu.

- Dạ! – Tôi lễ phép thưa rồi chậm rãi ngồi xuống.

- Trí Nam, đúng không nhỉ? – Bác trai hỏi.

- Dạ, con chào bác! – Tôi trả lời.

- Ừm, bác cháu mình gặp nhau một lần rồi mà!

- Dạ, lần đó con bị trẹo hông, may nhờ có bác với Tiểu Mai!

- Hửm? Con gọi bé Mai là gì?

Tôi đần mặt ra khi biết mình hớ mồm, nhưng giờ trót đã đâm lao đành phải theo lao, tôi nói luôn:

- Dạ… là Tiểu Mai….!

Thế là bác trai lắc đầu phì cười, rồi quay sang nhìn Tiểu Mai:

- Con khỏi giới thiệu nữa, ba hiểu rồi!

- Dạ….! – Tiểu Mai ngồi bên đỏ mặt ấp úng, nàng đan hai tay vào nhau.

- Vậy hai đứa quen nhau lâu chưa? – Bác trai lại hỏi.

- Dạ… quen hồi lớp 10! – Tôi thật thà trả lời.

- Ơ, nhanh vậy cơ à? – Bác trai ngạc nhiên nhìn hai đứa tôi.

- Không phải, tụi con… vừa hẹn hò được hơn một tuần thôi! – Tiểu Mai vội đỡ lời.

- “ Ra là hẹn hò, thế mà cứ tưởng quen biết! “ – Tôi ngượng chín người nghĩ thầm trong đầu.

Bác trai lúc này đưa mắt nhìn tôi, ông thoáng nghiêm nghị một hồi rồi lại hỏi:

- Trí Nam, giỏi toán, võ thuật, thông minh nhưng hơi khờ trước con gái, đúng không nhỉ?

- Dạ…dạ, vậy à…bác?! – Tôi gật đầu lia lịa mà lòng đầy thắc mắc tự hỏi không lẽ ba Tiểu Mai vừa làm bác sĩ kiêm luôn cả cảnh sát hộ tịch.

- Bé Mai nhắc con hoài, bác nghe mãi nên biết thôi, đừng ngạc nhiên! – Bác trai như biết được tôi đang nghĩ gì, ông từ tốn nói tiếp.

Đến đây thì tôi nhìn sang Tiểu Mai theo phản xạ, bất chợt gặp nàng lại càng đỏ mặt hơn nữa, ấp úng cắn môi bảo:

- Hai người… ngồi chơi đi, con ra sau bếp chút chuyện! – Rồi nàng đứng dậy đi thật.

- Con bé này! – Bác trai tặc lưỡi nói.

- …….! – Tôi cũng biết thân biết phận, im ru chả dám nói gì.

Thế nhưng ba Tiểu Mai lại vỗ vai tôi, giọng nói ông sang sảng nhưng lại trầm ấm, tạo cho người khác cảm giác tin tưởng ngay lần gặp mặt đầu tiên:

- Sao đấy? Đàn ông con trai phải mạnh dạn lên chứ, khui bia thôi con!

- Dạ! – Tôi vội làm theo ngay tắp lự.

Hai lon bia được khui ra và rót vào ly đá, bác trai nâng ly trước tiên:

- Chuyện gì để nói sau, tối nay là chúc mừng năm mới, dzô con!

- Dạ! – Tôi đã bớt đi ngại ngần mà nâng ly theo.

Bia bọt quả là lợi hại, chỉ mới đầu cuộc vui mà tôi với ba Tiểu Mai đã có thể nói chuyện thoải mái với nhau, và tôi lúc này thì đã chẳng còn e dè gì nữa mà tha hồ đại hiển thần thông. Bác trai cũng biết ý vì ngay từ đầu tôi khai thật là trước giờ ít uống bia, nên bác ấy liên tục bảo tôi gắp thức ăn mà thưởng thức thoải mái.

- Ăn đi con, sushi có nhiều loại lắm, còn bánh cá nữa kìa!

- Dạ, bác cứ để con! – Tôi gật đầu rồi ngoạm luôn mẩu sushi cá hồi béo nguậy.

- Dzô con!

- Dzô bác, con kính bác một ly! – Tôi trở nên cực kì hổ báo cáo chồn, nốc luôn một hơi hết cả ly đầy.

- Khui tiếp con! – Bác trai tấm tắc.

- Dạ, có ngay đây! – Tôi vỗ đùi đánh đét một cái.

Bia vào lời ra, bác trai với tôi cứ thao thao bất tuyệt đủ chuyện trên trời dưới đất, và tôi chợt nhận ra rằng mình với ba của Tiểu Mai nói chuyện cực kỳ hợp rơ với nhau, đến nỗi Tiểu Mai chỉ ngồi bên nghe chuyện, thỉnh thoảng mới nói được vài câu:

- Hồi xưa, bác tán bác gái, là mẹ của bé Mai ấy, cũng vất vả chông xê lắm chứ đâu phải đùa!

- Dạ, con hiểu…hây dà, đàn ông thiệt là khổ quá đi mà! – Tôi gật gù hùa theo.

- Khổ gì, sướng chứ, có vợ đẹp đảm đang, con nói lạ lùng! – Bác trai khoát tay.

- Đúng, con sai rồi, vợ đẹp nấu ăn ngon là số dzách, mà Tiểu Mai giống ai vậy bác? – Tôi búng tay cái chóc.

- Giống bác gái chứ ai, hông lẽ giống bác?

- Dạ, con cứ tưởng vậy!

- Thằng nhóc này trêu bác à, đây chỉ biết uống bia thôi, khà khà!

- Vậy con giống bác rồi, dzô bác, con khui tiếp!

- Dzô con!

Đến cả chuyện bóng bánh vẽ vời hay thời sự năm rồi:

- Thế con thích nhất đội nào?

- Dạ, AC Milan bác ơi, đá vừa chuẩn vừa đẹp, phong cách chất chơi!

- Bóng đá Ý thì ngon rồi, cơ mà bác thích MU hơn!

- Con cũng khoái MU, khoái ngang AC Milan!

- Hà hà, cũng giỏi mồm lắm!

- Dạ, con nhìn vậy mà hông phải vậy đâu bác!

- Anh ra sao? – Tiểu Mai ngồi bên bất thình lình trừng mắt nhìn tôi.

- Là…..! – Tôi điếng hồn sững cả người.

- Dzô con, để người ta uống đi mà! – Bác trai ra tay cứu tôi, cười xoà với Tiểu Mai.

Nhưng tôi nhớ hài nhất là cái vụ trứng cá muối cavia, đầu đuôi là như thế này:

- Ăn đi con, trứng cá cavia nổi tiếng thế giới, bé Mai bảo bác đem về cho bằng được đấy!

Tôi thì nào có biết gì, cứ tưởng trên bàn món nào cũng ngon như món nào, cho tay xúc luôn cả muỗng đầy trứng cá mà bỏ vào miệng:

- Bác cứ để con.. ừm… ngon….ục….ừm……! – Tôi gần như muốn phun ra ngụm trứng cá ngay tại bàn nếu như không cố gắng kìm nén, bởi chẳng ngờ cái món ăn nổi tiếng toàn cầu này lại… vừa mặn vừa tanh như vậy, chả biết nó ngon chỗ nào nữa.

Bác trai nhìn tôi là hiểu ý ngay, cười ý nhị rồi đập vai thì thầm vô tai tôi:

- Bác cũng chả biết món này nó ngon chỗ nào, mà bé Mai với bác gái ở nhà thích dữ lắm, con ráng đi, tí nữa… mình lựa lựa rồi đẩy xuống bàn là xong chuyện!

- Dạ…ục….! – Tôi gật đầu răm rắp, cố nuốt trôi ngụm trứng cá kinh hoàng trong miệng.

Thế là cuộc vui đã vui lại thêm nhiều phần vui, khi mà bầu không khí thân thiện hoà nhã trong nhà được phát huy hết công suất, tôi cứ nhanh tay khui bia rót bia, những lon vỏ rỗng nằm lăn lóc đầy cả dưới chân bàn.

- Nam này, tối nay con đã xin phép gia đình chưa đấy?

- Dạ, rồi bác!

- Ừm, còn tối mai thì sao? Có bận gì không?

- Dạ có, nhà con tối mùng một nào cũng qua nhà ngoại chúc Tết.

- Thôi, năm nào chả chúc Tết, năm nay hoãn lại mà qua nhà bác nhậu tiếp đi!

- Dạ… chắc không được bác ơi, để con ráng qua ngoại nhanh nhanh rồi chạy qua nhà bác nha!

- Ừm, cũng được, tốt, hảo tiểu tử!

- Hê hê, cảm ơn bác!

- Dzô con!

- Dạ, dzô bác!

Tôi cũng chả thể ngờ được tửu lượng mình cao đến như vậy, hay có lẽ là nhờ bí kíp tuyệt chiêu của ông anh mà tôi ra vô toalet trên dưới hơn năm lần, một lần vô là ngất ngư loạng choạng, một lần bước ra là lại như hồi quang phản chiếu, mạnh hơn lần trước gấp bội.

Lần đầu vào toalet, thực thi chiến thuật “ xả nước cứu thân “.

Lần tiếp theo: - “ Này thì móc họng này…ục…….! “

Những lần kế tiếp là sự kết hợp giữa cả hai thần lực “ móc họng “ và thần kỹ “ xả nước cứu thân “ bá đạo, chính nhờ vậy mà tôi vẫn có thể trụ đến cùng trên bàn nhậu, gần hai thùng bia đã được xử sạch trơn.

Tiểu Mai ngồi xuống cạnh bên, nàng nhăn mặt vẻ không vừa ý, khẽ đập vai ba mình:

- Ba uống ít thôi, mọi khi đâu có nhiều vậy!

- Con bé này, lâu lâu mới có dịp mà! – Bác trai lắc đầu rồi quay sang tôi. – Đúng không con, tối nay khéo hai người mình cưa thêm thùng nữa ấy chứ!

Tôi lúc này thì đã thần hồn nát thần tính, ba hồn bảy vía theo men bia mà bay đâu mất hết rồi, sẵn hơi men trong người nên tôi chắp hai tay lại rồi dập đầu xuống mặt bàn, làm ra điệu bộ nghiêm trọng:

- Con lạy bác, giờ…con uống không nổi nữa rồi… ấc… nhưng mà… bác kêu sao con nghe vậy… tối nay… ấc… mình quất tới sáng….!

Bác trai khoái chí, vỗ vai tôi tấm tắc khen:

- Giỏi, vậy mới được chớ!

Tiểu Mai lúc này đã thúc thủ bó tay, nàng chỉ biết lắc đầu thở dài ngao ngán rồi sắp xếp lại mấy dĩa thừa trên bàn, còn bác trai với tôi thì mặc sức mà uống mà nốc bia liên tục.

Cảm giác như thật lâu sau đó, tôi biết mình đang nằm ở ghế salon, trên người là tấm chăn được ai đó khoác giùm, nghe bên tai mình loáng thoáng tiếng bác trai nói chuyện với ai đó, đồng thời vọng lại những tiếng chuông ngân liên hồi.

- Ba mở loa ngoài to hơn đi, con muốn nghe đủ chuông năm mới kìa!

- Em nghe chưa, con gái muốn nghe tiếng chuông nè!

Nghe vậy nên thần trí không được tỉnh táo của tôi lờ mờ đoán ra rằng bác trai và Tiểu Mai đang nói chuyện với gia đình của họ ở Nhật. Nhưng tôi chỉ nhận biết được như thế, rồi sau đó lại ngủ thiếp đi.

Lần thứ hai tỉnh dậy, tôi hé mắt thấy Tiểu Mai đang ngồi cạnh mình đọc sách, trông thấy tôi tỉnh dậy, nàng mỉm cười nhìn tôi, thế nhưng… tôi lại ngủ luôn đi mất.

Lần thứ ba giật mình trở dậy là tôi lại thấy đau đầu, khẽ cựa mình nhoài người sang bên thì tôi lại nghe tiếng bác trai và Tiểu Mai trò chuyện:

- Vậy còn Akira thì sao? – Giọng bác trai hỏi.

- Con… con chỉ xem cậu ấy là bạn thôi! – Tiểu Mai ngập ngừng đáp.

- Thế con phải nói ẹ biết, chứ nhà bên ấy cứ qua nhà mình riết, có khi mẹ con đổi ý bắt về Nhật thì ba cũng không cản được đâu!

- Ứ… ba nói giúp con đi mà….!

- Nói thì nói, cái chính là Akira nói với gia đình nó ra sao kìa!

- Thật ra… người mà Akira thích không phải là con đâu!

- Chứ ai?

- Ba biết rồi còn hỏi!

- À…. nhưng ba thấy đâu có vẻ gì là vậy? Nó thích cặp với con hơn mà?

- Thì chính Akira cũng không biết điều đó, nhưng hè vừa rồi con có gặp lại, lúc đó cậu ấy cũng đã thông suốt mọi chuyện rồi, chỉ là hiểu lầm thôi!

- Vậy kết quả ra sao? Nó có được đáp lại không?

- ……..!

- Hầy… thất tình tập hai à, thằng nhóc này đẹp trai tài giỏi vậy mà xui nhỉ!

- Ba chê bạn trai con phải không?

- Đâu có, thằng nhóc Nam này thì cũng được, nhưng ba cần thời gian để quyết định xem có nên đồng ý hay không, và cả mẹ con nữa!

- Dạ….!

- Lúc uống bia khi nãy, ba có thử nó khi rủ tối mai lại qua nhà mình chơi, nhưng nó từ chối thẳng thừng, bảo là kẹt đi với bên gia đình nó rồi!

- Thì… Nam bận mà, ba!

- Vậy nên ba mới cho con quen nó, chứ nó mà đồng ý ngay thì đâu khác nào người không xem trọng gia đình, để người ngoài rủ rê mà bỏ luôn cả nhà thì đâu có được. Nhỡ mai mốt xa xôi sao đó, nó lấy con về rồi đi lăng xăng ngoài được thì sao?

- Là… ba thử đó hở?

- Ừm, nói chung nhóc này cũng tốt tính, cũng thông minh sáng sủa đấy!

- Hi, bạn trai con mà ba!

Tôi biết nghe lén là không tốt, nhất là khi mình đang ở nhà người khác, thế nhưng đây đâu phải là tôi muốn chứ, chỉ là… vô tình tỉnh dậy mà nghe thấy thôi. Và tôi lại chẳng thức thêm để nghe ngóng được bao nhiêu, bởi ngay sau đó mắt tôi díu lại, và tiếp tục chìm vào giấc ngủ ngon lành của đêm giao thừa.

Ngày mồng một Tết Nguyên Đán năm nay, tôi ngủ vùi luôn cả buổi sáng ở nhà Tiểu Mai, đánh một giấc đến tận giữa trưa mới lò mò chồm dậy nhờ tiếng đàn Piano vang lên trong nhà, thấy đầu mình vẫn còn quay cuồng và đau như búa bổ:

- Ngủ ngày, hi hi! – Tiểu Mai ngừng tay đàn, quay sang trêu tôi.

- Uầy… mấy giờ rồi? – Tôi đưa tay bóp trán cho đỡ đau.

- Hơn 2 giờ chiều rồi đó anh hai, dậy tắm rửa đi, em nấu ăn cho! – Nàng mỉm cười.

- Thôi, anh ăn không nổi! – Tôi lắc đầu từ chối, quả thật sau trận nhậu kinh hoàng hôm qua với nhạc phụ đại nhân, bây giờ cái bụng tôi nó cứ như no căng mà lại cảm giác buồn nôn khó tả.

- Còn say à?

- Ừ… khó chịu quá!

- Ai bảo uống cho lắm vào, vậy anh rửa mặt đi!

- Ủa? Bác trai đâu rồi em?

- Ba em qua nhà cô Ba chúc Tết rồi, đến tối mới về!

- Chết… anh ngủ quên, chưa kịp chào nữa!

- Không sao, ba em nói bữa nào anh qua chơi nữa cũng được mà!

- Ừ… để coi tối nay thu xếp anh qua cũng được!

- Thôi, anh mệt rồi, về nhà thì cứ nghỉ ngơi, ngày mai hay mốt lại sang nhà em chơi!

- Ừm, giờ anh rửa mặt đã, đau đầu quá!

Rửa mặt vệ sinh cá nhân xong xuôi nhưng tôi vẫn còn thấy choáng váng đầu óc, có lẽ do hơi men còn đọng lại trong đầu nên chưa thể tỉnh táo ngay được. Cố húp cho xong chén súp mà Tiểu Mai vừa nấu rồi tôi kiên quyết lắc đầu không muốn ăn nữa.

- Ra biển chút át đi em, sẵn tìm nước mía giải bia luôn!

- Vậy đợi em chút ha!

- Đi dạo hóng gió tí thôi mà, trang điểm làm chi!

- Vô duyên, đợi đi!

Biển Đồi Dương chiều mồng một Tết khá vắng người, có lẽ hầu hết giờ này mọi người đều bận đi chúc Tết nên ít rủ nhau ra ngoài chơi. Tôi với Tiểu Mai đi dạo giữa rừng dương một hồi chán chê rồi mới chọn thảm cỏ xanh mướt gần sân golf Novotel ngồi xuống, nhìn thẳng ra những con sóng biển đang xô nhau trập trùng qua bờ cát.

Nắng chiều mùa xuân thật đẹp, gió mát rượi làm tôi cảm thấy thoải mái và khoan khoái cả người, cộng thêm nãy giờ nốc hai ly nước mía nên tôi đã hơi tỉnh táo, đầu óc bớt đau hơn trước.

- Hôm qua anh ngủ quên lúc nào vậy?

- Lúc ba em ra nhà sau lấy thêm thùng bia nữa, khi trở lên thì anh đã ngủ gật rồi!

- Uầy… quê quá!

- Anh uống vậy là ghê rồi đó, đồ sâu… bia!

- Hì, thì ra mắt nhà em mà, phải cố chứ sao giờ!

- Vậy anh thấy sao?

- Ừ… ba em vui tính thật, anh thấy thoải mái chứ không có ngượng gì!

- Còn mẹ em nữa, mẹ em hiền lắm!

- Hiền như em không?

- Hơn cả em!

- Rồi… hiểu rồi….!

- Hiểu gì?

- Thì mẹ em hiền hơn em chứ sao!

- Ừm, hì hì!

Nghe Tiểu Mai nói mẹ nàng còn hiền hơn cả nàng là tôi đã tự mường tượng ra trong đầu mình rằng nhạc mẫu tương lai có thể cũng… bá đạo không kém con gái mình là bao, bởi Tiểu Mai thì cũng đâu có hiền gì, nàng thông minh sắc sảo cực kỳ, đến mức tôi tưởng như không có chuyện gì mình có thể qua mắt được nàng, thế thì nói gì đến nhạc mẫu đại nhân nữa chứ.

Sóng biển rì rào tràn vào bờ cát rồi lại trở ra, bầu trời xanh ngắt một màu chung với ánh nắng chan hoà, tôi cảm khái vươn vai hít một hơi dài sảng khoái. Thế nhưng khi đầu óc đã hơi tỉnh táo rồi thì tôi chợt nhớ ra một chuyện, và tự dưng hỏi ngay không suy nghĩ:

- Anh… hỏi em chuyện này được không?

Tiểu Mai thoáng ngạc nhiên, nàng phì cười rồi quay sang hỏi tôi:

- Gì mà mặt ngầu vậy, hì, anh cứ hỏi đi!

Nhìn nét cười của nàng, tôi quả thực là đã không còn muốn hỏi han gì thắc mắc đó nữa, thế nhưng sự tò mò trong tôi vẫn cứ thôi thúc mãnh liệt không ngừng, vậy là tôi buột miệng ngay khi vừa được nàng cho phép hỏi:

- Ừm… Akira… là ai vậy?

Ngay sau đó, Tiểu Mai tròn mắt nhìn tôi, nàng sửng sốt khoảng vài giây rồi mới nói:

- Anh… nghe hết rồi à?

- Ừm… không nhiều, nhưng… anh chỉ muốn hỏi vậy thôi, em không trả lời cũng không sao!

- …….!

- ……………..!

Không khí vui vẻ tự nãy giờ giữa hai đứa lúc này chợt chùng xuống, tôi bất giác muốn rút lại câu hỏi của mình và ước gì mình đừng có tò mò quá mức như vậy. Tiểu Mai im lặng không nói, nàng đưa mắt nhìn xa xăm ra biển, rồi khẽ vuốt tóc mai, nàng thở hắt ra đáp:

- Là bạn trai cũ của em!

Liền tức thì tôi điếng hồn nhất thời chẳng biết phải nói gì, bất động mất vài giây rồi mới lắp bắp hỏi lại:

- Anh… không biết đấy?!

Tiểu Mai nhìn tôi, nàng cười buồn:

- Không phải đâu, đó chỉ là mọi người xung quanh nhìn nhận vậy thôi!

- Là sao?

Khẽ thở dài, Tiểu Mai lại nhìn ra biển, nàng chậm rãi nói:

- Kể ra cũng không có gì nhiều, chuyện bắt đầu từ lúc em còn nhỏ, và đến vài năm sau thì vô tình đã trở thành một hiểu lầm mà cả em và Akira đều không biết!

- Hiểu lầm?

- Ừa, hiểu lầm này cũng là lí do gián tiếp khiến em quyết định về Việt Nam và học cấp 3 tại Phan Thiết, là quê nội!

- Kể anh nghe được không?

Tiểu Mai không trả lời câu hỏi của tôi, nàng lại đan tay vào nhau bối rối, sau vài phút im lặng, nàng mới quay sang tôi, âu yếm nhẹ nói:

- Dù thế nào đi nữa, anh vẫn là mối tình đầu của em đấy!