Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Chương 2: Tình huống gặp lại anh



Ngồi xe bus từ sân bay đến trường học của cô mất 1 tiếng đồng hồ. Thế An đã đợi từ lâu, khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên khó coi vì người bạn này thản nhiên dám trễ hẹn với cô.

Trường học của Song Y và Thế An là một trường học nổi tiếng dành cho học sinh giỏi, cấp quốc gia và hầu như những lãnh đạo của đất nước cũng cùng tốt nghiệp trường này.

Từ xe bus bước xuống Song Y liền thấy khuôn mặt cực khó nhìn của Thế An.

_ Song Y! ngươi thật to gan, dám để cho bổn cô nương đợi hơn 15 phút. - Thế An chu mỏ phồng má nheo mày tức giận hướng về phía cô bạn thân mà hét lớn

_Xin lỗi! mình phải đưa mẹ ra sân bay, quên gọi cho cậu, thôi thôi người đẹp đừng nên giận mình sẽ nấu canh hầm bồi bổ đền bù cho Thế An cô nương có được không? - Nhìn cảnh này Song Y cứ nhớ in như trong đầu, mọi việc cứ như đang tái diễn lại thôi nên Song Y có chút buồn cười với dáng vẻ này.

_ Bổn cô nương còn phải xem thể hiện của ngươi như thế nào, đi thôi, ba mẹ đang chờ chúng ta - Thế An rất đúng với lứa tuổi của mình, mau giận lại mau hết chỉ cần được dỗ ngọt một chút liền hết ngay.

Hai cô gái bên nhau rất vui vẻ, ngồi trên xe cứ luyên thuyên nói cho đến khi xe đã vào tới Thế gia viên lúc nào không biết.

_ Đi! Song Y nhanh lên nào! - Tay nắm tay kéo Thế An hớn hở loi Song Y từ trong xe ra.

Thế An là một thiên kim tiểu thư nhưng cô lại chẳng một chút kiêu căng như những người khác, lại rất hòa đồng, cô thích ứng với cuộc sống rất nhanh lúc nào cần cô sẽ lộ ra khuôn mặt thiên kim lúc nào thì mặt học sinh. Thế An rất phấn khởi khi lần đầu có một người bạn được gọi là tâm đắc đưa về nhà để ba mẹ gặp mặt, Thế An thừa biết so với hoàn cảnh nhà mình thì Song Y không bao giờ sánh bằng nhưng cô lại chẳng để ý đến cái gọi là cấp bậc, cứ thuận mắt hợp tính thì sẽ chơi cùng thôi.

Song Y bị Thế An kéo vào trong nhà, trong lòng không hề sợ như kiếp trước mà ngược lại rất chờ mong, chờ mong để được gặp anh.

Kiếp trước, gia đình anh đối xử với cô rất tốt, dù rằng cô chưa hề kết hôn thật sự với Thế Thiên, nhưng mẹ của Thế Thiên lại rất vừa mắt với cô nên một tiếng " Con dâu " hai tiếng cũng " Con dâu ", điều này làm cho Song Y cảm thấy kiếp trước mình đã phụ lòng bao nhiêu người, càng nghĩ cô càng cảm thấy mình ngốc thật ngốc.

_ Ba mẹ! Song Y đến rồi này! - Vừa bước vào cửa lớn, không cần biết trong đại sảnh có ai hay không Thế An liền la lớn lên

_ Bảo bối, phải để mặt mũi ba mẹ một chút - Thế Tường cha của Thế An và Thế Thiên đang ngồi đọc báo tại ghế chủ vị có chút không vui khi con bé nhỏ này không để mặt mũi của ông vào đâu, Dù rằng ngày thường ông cưng chiều Thế An vô pháp vô thiên, nhưng lần đầu gặp mặt đứa bạn của con gái cũng phải có chút mặt mũi ở đây, để không mọi người nhìn vào sẽ thấy ông quá dễ mà có thể ăn hiếp con gái cưng của ông

_ Đến rồi sao! Nào lại đây, lại đây cho bác gái ngắm con chút nào Song Y - Vừa dứt lời của Thế Tường liền có giọng nói dễ nghe mềm mại vang lên từ gian nhà kế bên. Đó là Khúc Ôn Nhu mẹ của Thế An và Thế Thiên, bà tính tình dễ chịu, lúc nào cũng ôn hòa như cái tên của bà, dù rằng thế lực gia đình phải nói là đứng số 1 trong nước và xếp top 1 -2 trong thế giới nhưng chưa bao giờ Khúc Ôn Nhu lại cao ngạo vì điều này, bà hiền từ và vị tha vô cùng cũng chính vì vậy Thế Tường đã không rõ ông đã phải trải qua bao nhiêu cực khổ để có thể đánh bại những tên đeo bám vợ mình.

Song Y đứng trước cửa, lòng dâng trào một cảm giác ngọt ngào đến tận cùng, kiếp trước cô đã có một người mẹ chồng đầy yêu thương mình và người cha chồng rất tốt nhưng thế vậy mà cô không chịu lại đi làm tổn thương tất cả mọi người như vậy, cô thật là đáng chết mà.

_ Dạ! con chào bác trai, con chào bác gái - Dù có hồn bay lung tung trong suy nghĩ nhưng Song Y cũng phải cố gắng tỉnh lại, lễ phép khoanh tay chào hỏi người lớn trong nhà, so với kí ức thì đây là lần đầu gặp mặt, cô phải để lại ấn tượng tốt với đối phương chứ.

Hai người lớn gật đầu vừa ý với thái độ này của Song Y, càng nhìn Song Y hai người càng vừa mắt. Mẹ Thế An tay nắm tay, miệng cười tươi nhìn Song Y tỉ mỉ từng chút một. Song Y bị soi quá kỹ nên có chút thẹn thùng mặt có chút đỏ, tình huống này có lẽ là phát sinh vì kiếp trước mẹ của anh lần đầu gặp mặt đầu có soi cô kỹ như vậy.

Nhắc đến anh, cô mới nhớ chắc lúc này anh đang ở trong thư phòng , càng nghĩ đến sẽ gặp được anh, Song Y càng đỏ mặt hơn nữa cô không biết khi gặp anh cô sẽ biểu hiện thế nào đây, không lẽ lại tỏ ra sợ sệt như kiếp trước hay chủ động hơn.

Khúc Ôn Nhu nhìn Song Y từ mặt hồng hào chuyển sang đỏ dần, liền nghĩ cô bé này da mặt thật mỏng. Sau đó bà không làm phiền hai đứa nhỏ nữa, nhanh nhanh bảo Thế An dẫn Song Y lên phòng chơi, bà dưới này sẽ chuẩn bị một bữa ăn tốt cho mọi người.

Thế An vui vẻ dẫn Song Y lên lầu, vừa đi vừa nói luyên thuyên. Chọc ghẹo Song Y đủ thứ.

_ Sao nào! có phải nhà của bổn cô nương cực đẹp hay không? - Mũi của Thế An dài ra tự hào, nó không phải là Thế An khoe khoang mà là đang trêu ghẹo

_ Đúng nha! rất lớn, chạy hụt hơi chắc cũng không biết có hết con đường này chưa - Song Y liền mở miệng nói đùa cùng Thế An, cô không muốn làm cô gái khô khan như kiếp trước, chịu khó đùa một chút để vui hơn.

_ Vậy sao? Vậy để xem ta bắt tiểu cô nương như thế nào đây..aaaa.! hahaha - Vừa nói xong Thế An lấy tay chọt chọt trên người Song Y.

Hai cô gái chạy đuổi nhau trên hành lang cực kì vui vẻ, tiếng cười hồn nhiên của hai cô gái trẻ vang khắp cả nhà.

Chợt tiếng cười dừng lại! Song Y vừa chạy vừa quay đầu lại để tránh né những cú chọt của Thế An nên không biết rằng mình đã đụng phải một bức tường thịt.

Lảo đảo người sắp ngã xuống đất, vòng eo của Song Y được một bàn tay giữ lại. Đúng a! đó là Thế Thiên. Song Y thật đã suy nghĩ đủ mọi tình huống khi gặp anh nhưng lại không nghĩ sẽ gặp anh trong tình huống này.

Kiếp trước hai người chỉ đơn thuần gặp nhau trên hành lang khi cô đi sau lưng Thế An lên phòng chứ không phải đùa giỡn như thế này.