Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 30



Editor: Hạ Cẩn

Gió lạnh đìu hiu, không khí lạnh từ khe cửa sổ tràn vào lạnh cóng, Nguyễn Thu Thu run lẩy bẩy.

Chóp mũi của cô hơi ngứa, suýt nữa thì hắt hơi một cái, Nguyễn Thu Thu vội vàng che lại. Cô không muốn để Trình Tuyển phát hiện sự thật mình đặt thức ăn giao hàng cho nên vẫn phải cẩn thận một chút thì hơn. Nghĩ như vậy, động tác của Nguyễn Thu Thu càng thêm cẩn thận từng li từng tí.

Lúc này, Nguyễn Thu Thu không hề hay biết rằng cách đó chỉ vài mét, một ánh mắt chết chóc sâu kín của người nào đó đang chăm chú nhìn vào hành động mà cô tự cho là rất bí mật.

"Ùng ục ùng ục..."

Bụng phát ra tiếng kêu khát khao khó nhịn, Nguyễn Thu Thu nuốt một ngụm nước bọt, đã tưởng tượng thấy hình ảnh mình vừa ăn tôm hùm vừa xem phim truyền hình.

Cô kiên nhẫn chờ đợi một lát, cậu trai shipper dưới lầu vẫn chưa chịu còn lắc dây thừng, nhưng dây thừng trong tay đã cảm nhận được có vật đã được treo lên.

"..." Kỳ quái, đây là xong rồi hay là chưa xong vậy?

Nguyễn Thu Thu một tay kéo dây thừng vào, một tay kéo cửa sổ ra một nửa, nháy mắt làn gió lạnh buốt mất đi vật cản, bỗng nhiên nhào vào suýt nữa thổi cho mặt Nguyễn Thu Thu đơ luôn rồi. Cô rụt cổ lại, hối hận rằng mình hẳn nên khoác một cái áo khoác mới đúng, thừa dịp Trình Tuyển chưa có động tĩnh, Nguyễn Thu Thu thậm thà thậm thụt nhô đầu ra khỏi cửa sổ.

Shipper Tiểu Lý ở dưới lầu chết lặng tại chỗ, đang giãy dụa không biết nên nhắc nhở hay không nên nhắc nhở.

Cậu cũng là có đạo đức nghề nghiệp nha, nhỡ đâu không nhắc nhở, tiền boa không có thì làm sao giờ?

Từ góc độ Nguyễn Thu Thu nhìn xuống, chỉ có thể nhìn thấy cậu đứng tại chỗ, ngửa đầu tựa hồ đang nhìn Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu ra hiệu OK với cậu.

Cô thăm dò kéo dây thừng, phát hiện đối phương buộc rất rắn chắc, thế là Nguyễn Thu Thu dứt khoát kéo lên từng bước một. Động tác của cô rất chậm chạp, dùng hết sức duy trì phương thẳng đứng cho gói hàng để thức ăn thành công đến đích.

Đừng nói nữa, cũng nặng lắm rồi.

Một giây sau, Nguyễn Thu Thu trợn tròn mắt.

Thức ăn giao hàng bị kẹt vào hàng rào phòng vệ dưới lầu rồi.

"..."

Nguyễn Thu Thu nghẹn đỏ mặt, ra sức duỗi dài cánh tay, muốn lôi hộp đồ ăn ra ngoài. Khối lượng thức ăn giao hàng không ít Nguyễn Thu Thu mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, cánh tay cũng đã run nhè nhẹ. Tâm trạng của cô lúc này rất rất phiền muộn, chỉ là ăn mảnh thôi mà sao lại phải lao lực như vậy chứ?

Cậu shipper đột nhiên nhảy lên xe chuồn đi, trong đêm tối một bóng người màu vàng chạy đi cực nhanh, chỉ vài giây đã không thấy bóng dáng.

Tiếng nhạc điện thoại của Nguyễn Thu Thu vang lên

Cô sợ tiếng điện thoại sẽ ồn ào đến Trình Tuyển, vội vàng dùng một tay níu dây thừng thật chặt, một tay tiếp điện thoại.

"A lô?"

Giọng Nguyễn Thu Thu bị đè ép đến nhỏ tối đa: "Yên tâm chờ một lúc nữa tôi sẽ phát lì xì cho cậu..."

"Không phải, không phải chuyện lì xì, tôi cũng là người có danh dự nghề nghiệp." Giọng Tiểu Lý rất tỉnh táo, "Cái đó... Cô gái này, xuất phát từ lương tâm, tôi đề nghị cô thò đầu ra, nhìn về phía đông của cô. Tôi chỉ giúp cô được tới đây thôi, giang hồ có duyên gặp lại."

"Tút tút tút..." Đối phương cúp điện thoại.

Nguyễn Thu Thu: "???"

Vẻ mặt cô tràn đầy nghi ngờ, dựa theo chỉ thị của cậu shipper giao thò đầu ra, nhìn về cửa sổ phía bên trái.

Sau đó...

Giống như tâm linh tương thông, hai người bốn mắt nhìn nhau. Trình Tuyển đứng trước cửa sổ, không biết đã nhìn bao lâu, sâu kín nhìn vào mắt cô, cực kỳ giống khung cảnh xấu hổ ngày đó họ gặp nhau trong nhà ăn.

"..."

"..."

Nguyễn Thu Thu sợ ngây người.

Tay cô vô thức buông lỏng ra, hộp thức ăn cồng kềnh kéo theo dây thừng nháy mắt mất lực rơi xuống, Nguyễn Thu Thu lấy lại tinh thần vội vàng cứu vãn, cô vươn tay ra cố bắt lấy sợi dây thừng đang rơi xuống nhanh chóng, nhưng đáng tiếc, đã không kịp nữa rồi.

Nguyễn Thu Thu trơ mắt nhìn hộp thức ăn lăn xuống một cách bi thản, "cộp" một tiếng, rơi trên thảm cỏ, hộp thức ăn chia năm xẻ bảy, từ túi nhựa rơi ra ngoài.

Nhìn một màn này, Nguyễn Thu Thu bất lực ôm lấy đầu, suýt nữa khóc thành tiếng.

Thức ăn giao hàng của cô! Tiền của cô! Tôm của cô a!

Hết rồi! Mất hết rồi!

...

Sau mười phút.

Nguyễn Thu Thu khoác áo lông đen dày, ủ rũ cúi đầu đi xuống dưới tầng, Trình Tuyển đi theo sau, cả đường hai người đều không nói gì khiến Nguyễn Thu Thu xấu hổ vô cùng.

Cô bật đèn pin, chiếu lên mặt cỏ, dễ dàng tìm ra hiện trường thảm kịch.

Trình Tuyển mang theo túi nhựa, tay kia cầm một cuộn giấy, tới giúp Nguyễn Thu Thu xử lý thảm họa. Nếu bỏ mặc thức ăn giao hàng vương vãi khắp nơi, cứ như vậy đi ngủ, Nguyễn Thu Thu cũng có chút bất an, dù sao đây cũng là nơi công cộng.

Nguyễn Thu Thu càng mất tinh thần. Có ai lại ném hai trăm khối rác rưởi lên mặt cỏ chứ!

Cô còn có thể càng phá hoại thêm một chút nữa sao?

Hai người chuyển tôm đến một bên, ngồi xổm xuống, nhìn nhau không nói gì.

Vì hòa hoãn không khí, Nguyễn Thu Thu nói đùa: "Nghe nói đồ rơi xuống đất vài giây nhặt nhặt lên ăn vẫn còn kịp, chúng ta nhặt chỉ mới có vài phút đồng hồ, có phải là cũng có thể A ha ha ha ha."

Nghe Nguyễn Thu Thu nói, Trình Tuyển đang ngồi xổm ở một bên lâm vào trầm tư.

Anh chăm chú nhìn mấy con tôm lạnh như băng nằm trên bãi cỏ: "..."

Nguyễn Thu Thu: "Dừng tay! Không thể ăn!!!"

Người xử lý tàn cuộc chủ yếu là Trình Tuyển. Anh đeo găng tay nhựa, nhặt hết rác vào trong túi, lại dùng giấy lau mấy lần. Nguyễn Thu Thu dùng đèn pin di động chiếu sáng cho anh.

Toàn bộ quá trình, Trình Tuyển một câu cũng không nói. Anh nhặt lên một con tôm siêu to, trầm mặc.

Nguyễn Thu Thu rũ xuống: "Thật xin lỗi."

Anh lại nhặt lên kebab* lạnh như băng, trầm mặc.

*Kebab là một món ăn sử dụng thịt nướng phổ biến tại Trung Đông, Đông Địa Trung Hải, và Nam Á... Các món kebab rất đa dạng, thông thường sử dụng thịt cừu và bò, ngoài ra còn có gà, lợn, dê, và cả cá, tôm, cua

Nguyễn Thu Thu cúi xuống thấp hơn: "Thật xin lỗi."

Nếu như nói vụng trộm gọi thức ăn giao hàng bị phát hiện là rất xấu hổ, thì hiện tại việc nhặt từng chứng cứ ăn mảnh lên ngay trước mặt Nguyễn Thu Thu giống như là đang lăng trì tại chỗ khiến Nguyễn Thu Thu suýt nữa lệ rơi đầy mặt.

Trời ạ, cô thề cô sẽ không bao giờ giấu Trình Tuyển đi ăn cái gì nữa!

Nguyễn Thu Thu ủ rũ cúi đầu hỏi: "Làm sao anh phát hiện tôi gọi thức ăn?" Cô thật sự nghi ngờ Trình Tuyển có được cái mũi của Hao Thiên Khuyển*, cách ngàn dặm cũng có thể ngửi ra mùi.

*Hao Thiên Khuyển hay Khiếu Thiên Khuyển là một con chó mực của Nhị lang thần Dương Tiễn trong thần thoại Trung Hoa.

Trình Tuyển rất bình tĩnh: "Đúng lúc mở cửa sổ thông gió."

Nguyễn Thu Thu: "..."

So vận may, không ai dám đứng ngang hàng với cô.

Thật ra Trình Tuyển vẫn luôn đứng trước cửa sổ thất thần, đã đứng đấy từ lúc Nguyễn Thu Thu ngủ rồi, ngắm nhìn mặt đất trống vắng không người. Cho đến khi anh đưa mắt nhìn thấy một bóng dáng người giao thức ăn đi đến phía dưới lầu nhà mình, Trình Tuyển lặng yên không tiếng động mở cửa sổ ra thì nhìn thấy cửa sổ sát vách mở hé ra một khe hở, đang ném "Dây thừng" xuống dưới.

Nguyễn Thu Thu thở dài một tiếng.

Bụng ùng ục ùng ục kêu lên, mặt Nguyễn Thu Thu lập tức đỏ lên.

Trình Tuyển đứng lên, xách theo một túi rác cũng không chê bẩn, tiên phong đi trước. Trong tiếng gió lạnh truyền đến giọng nói lành lạnh của anh: "Đi, đi ăn tạm một chút."

Nguyễn Thu Thu tự biết mình đuối lý, chỉ có thể giả bộ như không nghe thấy.

Trình Tuyển nói ăn tạm quả nhiên không phải là ăn tạm kiểu bình thường.

Hai người ngồi trong một nhà hàng bốn phương, gọi đầy một bàn đồ ăn. Có tôm hùm có đồ nướng, vẻ ngoài mê người, mùi thơm xông vào mũi, khiến người ta không kìm được chảy nước miếng. Nguyễn Thu Thu không khách khí với anh, phối hợp lột vỏ tôm đỏ phừng phừng. Cô ăn đến miệng chảy đầy mỡ, cay đến bỏng lưỡi, chỉ mới một lúc mà mặt đã đỏ lên.

Ăn ăn, Nguyễn Thu Thu chợt nhớ tới nguyên nhân chiến tranh lạnh hôm nay.

Cô buồn bực hỏi: "Anh hôm nay bị sao vậy? Vì sao đột nhiên bơ tôi?"

Trình Tuyển nghe vậy, động tác bóc vỏ tôm dừng lại một lát: "Nguyên nhân là tại tôi, không có quan hệ gì với em, thật xin lỗi."

"Anh sao vậy? Có chuyện gì không vui, tôi giúp anh điều chỉnh."

Nguyễn Thu Thu cười ha hả đụng anh: "Chắc chắn sẽ vui lên."

Trình Tuyển chậm rãi nói: "Vui hơn ăn mảnh không."

Nguyễn Thu Thu: "... Anh vẫn không vui."

Trình Tuyển không có ý muốn lên tiếng, Nguyễn Thu Thu cũng không làm gì được anh. Cô dứt khoát không hỏi Trình Tuyển nữa, phối hợp ăn cơm, cũng coi như là hài hòa.

Nguyễn Thu Thu ăn quá no, nằm ngửa trên ghế không muốn nhúc nhích.

Cô ưu sầu hỏi: "Tôi ăn nhiều như vậy, cí phải sẽ béo lên không?"

Trình Tuyển chậm rãi phổ cập khoa học: "Trong một ngày sự trao đổi chất của cơ thể chỉ vào khoảng 1200 kcal, nếu tỷ lệ trao đổi chất thấp hơn sẽ nạp các loại dầu mỡ, muối và carbohydrate với tỷ lệ cao vào ban đêm, không chỉ sẽ béo lên mà còn... "

"Muốn chết phải không?" Nguyễn Thu Thu cười lạnh ngắt lời anh, " Lúc này con gái chỉ muốn nghe được một câu: Chắc chắn sẽ không béo.

Bị ép phải ngậm miệng, Trình Tuyển tỏ vẻ thì ra phụ nữ chỉ thích nghe lời nói dối có hại với mình.

...

Trình Tuyển tính tiền, Nguyễn Thu Thu hai đút túi đứng chờ sau lưng

Nhan sắc của hai người kéo tới một loạt ánh mắt của những người trong tiệm, ngay cả nhân viên thu ngân của cửa hàng cũng rất khách khí, nói gì đều phải giảm 60%, còn đưa một thẻ VIP, hi vọng bọn họ lần sau lại đến.

Nguyễn Thu Thu đội mũ áo lông lên, có ý muốn che khuất nửa gương mặt của mình, cũng may động tác của Trình Tuyển khá nhanh, sau khi tính tiền liền kéo theo Nguyễn Thu Thu rời đi.

Sắc trời bên ngoài đen nhánh, lạnh đến mức Nguyễn Thu Thu run một cái.

Cô đi theo bước chân Trình Tuyển bước chân về nhà, hai người đi chưa được mấy bước, đột nhiên một chiếc xe vụt qua nhanh như tên bắn, chỉ thiếu điều từ đường cái đâm hẳn lên khu đi bộ, mắt Nguyễn Thu Thu hoa lên còn chưa kịp hoảng sợ đã bị một lực gắt gao kéo lại. Cô lảo đảo bước loạng choạng vài bước, may là động tác Trình Tuyển rất ổn mới không để cô phải chật vật té ngã.

Sau đó, cô đụng đầu vào người Trình Tuyển.

Trình Tuyển một tay đè chặt Nguyễn Thu Thu, hỏi: "Bị thương sao?"

Anh cúi đầu xuống, khoảng cách đột nhiên được rút ngắn. Dưới ánh đèn lờ mờ, lông mi của anh rung động như lông quạ, đôi mắt lúc nhìn Nguyễn Thu Thu không có hờ hừng của ngày thường, màu mắt của anh rất đen, nhuộm màu mực nặng nề của ban đêm, cảm xúc dày đặc khiến Nguyễn Thu Thu thấy không rõ.

Cô không bị thương, Trình Tuyển phản ứng nhanh như vậy, chiếc xe cách cô còn khá xa.

Dây thần kinh chậm chạp của Nguyễn Thu Thu rốt cục cũng làm cho cô cảm nhận được sợ hại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

"Không có gì, nhanh về nhà."

Trình Tuyển ừ một tiếng, nhưng không có buông tay ra.

Anh kéo tay Nguyễn Thu Thu đi về phía nhà, bước chân hơi nhanh khiến Nguyễn Thu Thu không tự chủ được chậm rãi chạy theo. Trình Tuyển tựa hồ ý thức được cô theo không kịp, anh tận lực đi chậm lại để cho Nguyễn Thu Thu có thể cùng đi lên.

Nguyễn Thu Thu đột nhiên cảm giác được lúc Trình Tuyển đứng đắn lên rất có mị lực. Nhan sắc tuyệt thế kia khiến cô cũng có chút rung động.

Trên đường đi hai người trầm mặc im ắng, có thể nghe được tiếng giày lạch cạch lạch cạch đi trên nền đất. Nguyễn Thu Thu bị kéo tay cũng không có phản ứng gì, cô đi vài bước, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Mặc dù chỉ là chồng trên danh nghĩa, nhưng Trình Tuyển vẫn rất đáng tin cậy.

Trình Tuyển nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Anh mặc một chiếc áo khoác lông đen dài, cái đầu rất cao, chỉ chừa cho Nguyễn Thu Thu một bên mặt hờ hũng lười biếng cái giống ngày thường, phảng phất thờ ơ với sự cảm ơn của Nguyễn Thu Thu còn mang theo một chút lạnh lùng

Nguyễn Thu Thu liếc anh một cái rồi lại liếc anh một cái nữa.

"Hử..."

Nguyễn Thu Thu do dự.

"Anh đi đường lúc nào cũng cùng tay cùng chân như vậy à?"

Trình Tuyển: "..."

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay Tuyển là Tuyển xấu hổ à nha!