Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia

Chương 89: Phải sớm nghĩ ra điều này



"Chuẩn bị phòng phẫu thuật ngay."

Tần Gia Uy không quan tâm đến Tần Gia Vỹ, Ánh mắt thâm thúy vẫn đang chăm chú nhìn vào sắc mặt nhợt nhạt của Đường Vịnh Hi khi anh nói ra lời này.

Du Trinh Trinh nghe anh nói vậy liền vui mừng chuẩn bị giấy cam kết cho Tần Gia Uy ký, Tần Gia Vỹ nở một nụ cười sáng lạng quên luôn việc cánh tay của Tần Gia Uy đang bị chảy máu,

trong lòng anh thầm nghĩ cuối cùng anh hai cũng đã nghĩ thông suốt.

"Anh hai, để em cho thuộc hạ đi tìm người ngay."

"Không cần!."

Tần Gia Uy lạnh lùng nói khuôn mặt anh tuấn không hề ngẩn lên nhìn bọn họ.

Du Trinh Trinh nghe anh nói vậy trong lòng khó hiểu liền nhìn anh cất giọng bất đắt dĩ.

"Không có thận chúng tôi không thể nào tiến hành phẫu thuật."

Tần Gia Vỹ cũng giống như cô không hiểu ý của Tần Gia Uy là sao.

"Dùng thận của tôi."

Nghe Tần Gia Uy nói vậy, Du Trinh Trinh và Tần Gia Vỹ thất kinh trong lòng, nhưng chỉ trong giây lát họ liền bình tĩnh lại.

Hai người phải sớm nghĩ ra điều này, Tần Gia Uy là người với tính chiếm hữu cực cao, làm sao anh có thể để Đường Vịnh Hi mang trong người thứ gì đó của người khác.

Tần Gia Uy phẫn nộ cau đôi mày râm của mình lại thành đường thẳng khi anh nhìn thấy Du Trinh Trinh đứng bất động nhìn anh.

"Còn không đi!."

Du Trinh Trinh lấy lại tinh thần nhìn Tần Gia Uy ngập ngừng một chút mới lên tiếng.

"Tần tổng......Tần phu nhân là phụ nữ nếu tôi dùng thận của ngài thì 80% trăm sác xuất sẽ là thất bại, chỉ có 20% là thành công bởi vì thận của nam và nữ có khác."

Du Trinh Trinh nhìn Tần Gia Uy nghiêm túc nói, cô không muốn đập tan hy vọng vừa mới chớp nở trong lòng của Tần Gia Uy, nhưng vì là bác sĩ cô có trách nhiệm phải cho anh biết về điều này.

Trong lòng Tần Gia Uy cũng đã cân nhắc về đều này, nhưng cho dù chỉ có 1% thành công anh cũng sẽ có cách biến nó trở thành 100% thành công.

"Tôi không cần biết cô dùng cách gì, nếu Vịnh Hi có mệnh hệ gì tôi sẽ khiến cái bệnh viện này máu chảy thành sông."

Tần Gia Uy gằn giọng nói cặp mắt âm lãnh hiện lên tia chết chốc làm Du Trinh Trinh bối rối trong lòng.

Sau khi định thần lại Du Trinh Trinh lập tức rời khỏi phòng bệnh, cho người chuẩn bị phòng phẫu thuật ngay, vừa đi cô vừa lấy điện thoại di động trong túi áo blouse màu trắng ra gọi cho Du Tấn.

Trên thế gian này chỉ có một mình Du Tấn mới có khả năng làm được điều này.

Cũng may Du Tấn đang dự buổi hội thảo y học ở thành phố Washington Dc, từ đó bay sang New York City chỉ mất thời gian 1 tiếng 10 phút mà thôi.

15 phút sau Du Tấn đã ngồi trong khoang hạng nhất của máy bay American airline chuẩn bị bay sang thanh phố New York ngay.

Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi trên người mặc đồ bệnh nhân trắng toát nằm trên hai cái giường bệnh được đẩy xong xong với nhau chuẩn bị bước vào phòng phẫu thuật, bàn tay mạnh mẽ của Tần Gia Uy vẫn nắm chặt tay cô.

Trước khi được đẩy vào phòng phẫu thuật đột nhiên Tần Gia Uy nhìn Đường Vịnh Hi nói.

"Vịnh Hi, tuy anh và em không giống như Châu Nhi và võ tướng Hoa trong truyền thuyết Mạn Châu Sa Hoa, nhưng bất đầu từ ngày hôm nay anh sẽ trở thành một phần quan trọng trong cơ thể của em dù chết cũng không chia lìa."

Trong lòng Tần Gia Uy nghĩ chỉ có anh mới sứng đáng ở trong cơ thể hoàn hảo này của Đường Vịnh Hi.

Đường Vịnh Hi không còn ý thức để nghe những gì Tần Gia Uy vừa mới nói ra, nhưng trong lòng cô luôn có cảm giác anh ở bên cạnh cô.

Ngày hôm sau ánh sáng chói chang bên ngoài, rọi xuyen qua khuôn cửa sổ vào hai thân thể đang năm trên một cái giường lớn.

Cặp mắt hình hạnh nhân xinh đẹp của Đường Vịnh Hi giật giật nhẹ, mí mắt khẽ mở từ từ, cô nheo mắt vì không thích nghi được với ánh sáng trước mặt. Khi cô mở to cặp mắt liền nhìn thấy một căn phòng trắng tóat, mùi thuốc khử trùng xông thẳng vào mũi cô làm cô hơi khó chịu nhíu mày.

Trong đầu cô chợt ý thức được mình đang nằm trong phòng bệnh vì toàn thân cô được ghim rất nhiều ống kiêm tim được nói liền với thiết bị y tế đang không ngừng nhảy liên tục mấy con số lạ.

Sau khi nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện Đường Vịnh Hi mới đảo cặp mắt của mình một vòng xung quanh căn phòng. Đột nhiên cặp mắt cô chợt bừng sáng khi cô nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của Tần Gia Uy được ánh sáng màu vàng cam chiếu vào tỏa ra ánh hào quang rực sáng càng khiến anh tỏa ra sự kiêu ngạo.

Đường Vịnh Hi nhìn anh một lúc, đột nhiên trong lòng cô hiện lên sự nghi ngờ Tần Gia Uy chưa bao giờ ngủ say đến như vậy, lúc trước chỉ cần cô có cử động nhẹ anh liền cảm nhận được ngay.

Cô liền vươn tay vén tấm chăn trên người của anh xuống, phơi bài ra trước mắt cô là thân thể cường tráng với làn da màu nâu bóng loáng cùng với cơ bắp cuồn cuộn làm cô bất giác nhìn đến mê mẫn.

Nhưng chỉ trong chốc lát Đường Vịnh Hi liền chau đôi mày thanh tú của mình lại khi cô nhìn thấy anh cũng giống như cô, trên tay đều bị ghim mấy ống kiêm nối liền với thiết bị y tế.

Đường Vịnh Hi không biết Tần Gia Uy đã xảy ra chuyện gì trong lòng cô lo lắng đến không nói nên lời, cô vươn tay chạm nhẹ nhàng vào người anh, cô đau lòng sờ vào những nơi ống kim đang ghim sâu vào da thịt anh.

Đột nhiên thân thể của Tần Gia Uy có phản ứng, trong cơn mê mang anh bất giác nhíu mày vì đau khi cô vô tình cạm vào cây kim trên người anh.

Đường Vịnh Hi thấy anh đau đớn nằm bất lực trước mặt cô, trong đầu cô nảy sinh ra ý nghĩ lỡ có một ngày anh không còn ở bên cạnh cô.

Tần Gia Uy và cô cũng chỉ là người bình thường không tránh khỏi việc sinh ly tử biệt, đột nhiên trong lòng cô hiện lên nổi sợ hãi mà từ trước tới giờ cô chưa từng cảm nhận qua.

Cô dùng tay bụm lại miệng của mình lại không để tiếng khóc nức nỡ của mình làm kinh động đến anh.

Lúc này từ ngoài cửa vang lên tiếng bước chân của hai người càng lúc càng đến gần phòng bệnh của cô, Đường Vịnh Hi liền cầm miếng chăn mỏng kéo lên cao che lại thân thể vạm vỡ của anh, cô nhanh chóng lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt nhợt nhạt của mình.