Võ Đạo Đan Tôn

Chương 171: Lần đầu luyện đan



- Nhị ca, để cho ta thử trước đi.

Lâm Nhu đôi mắt trông mong nhìn qua Lâm Tiêu. Luyện chế đan dược, đây là chuyện mà nàng tha thiết mơ ước mấy chục năm qua, hôm nay rốt cục đã có cơ hội này, tự nhiên trong lòng như có ngàn vạn con kiến đang bò lấy vậy, ngứa ngáy không chịu nổi.

Lâm Tiêu như thế nào có thể từ chối yêu cầu của Lâm Nhu, còn nữa, hắn cũng muốn lại quan sát xem Lâm Nhu luyện chế đến cùng có gì khác so với Ngô Tộ luyện chế.

Đã được Lâm Tiêu cho phép, Lâm Nhu lúc này lộ ra một tia hưng phấn, nàng cầm ra tinh thiết đan lô của bản thân gác trên nguyên lực mô phỏng lô kia, rồi sau đó hít sâu một hơi, ánh mắt vốn hưng phấn, kích động đột nhiên trở nên thanh minh, chỉ còn lại vẻ trầm ổn.

BA~!

Nhẹ nhàng mở ra nguyên lực mô phỏng lô, nguyên lực nhu hòa khẽ liếm lấy tinh thiết đan lô, Lâm Nhu căn cứ theo phối chế của Ngô Tộ lúc trước, bắt đầu chậm rãi cho nguyên liệu vào trong đó.

Xuy xuy!

Lâm Tiêu tán bật ra tinh thần lực lập tức liền cảm giác được tài liêu jtrong tinh thiết đan lô dưới tác dụng của nguyên lực bắt đầu chậm rãi phân giải thành một cổ thảo dược tinh khí, rồi sau đó chậm rãi dung hợp trong đan lô.

Lâm Nhu biểu lộ nghiêm túc, nàng lần đầu luyện chế tuy rằng kiệt lực khiến mình tỉnh táo, nhưng vẫn có một chút khẩn trương, đầu óc của nàng vận chuyển rất nhanh, yên lặng tính toán trình độ và thời gian thảo dược dung hợp, đồng thời thỉnh thoảng xuyên thấu qua lổ nhỏ trên lò đan quan sát tình huống trong đó.

Thời gian vừa đến, Lâm Nhu lập tức đâu vào đấy bắt đầu gia nhập tài liệu còn lại, cho dù trong nội tâm khẩn trương, nhưng khi tiến hành thao tác, tâm thần Lâm Nhu lại như đột nhiên yên tĩnh lại, tay chân vững vàng, đâu vào đấy, không có chút luống cuống tay chân nào cả, liên tiếp tài liệu cho vào trong cực kỳ trôi chảy.

Trong luyện dược thất, một tiểu nữ hài sắc mặt tỉnh táo, ánh mắt cẩn thận tỉ mỉ đang vô cùng nghiêm túc nhìn lò đan trước mắt, tinh mâu nàng lóe sáng, trên khuôn mặt đỏ bừng tựa hồ có một loại ánh sáng chói lọi không hiểu đang lóng lánh.

Hai mắt Ngô Tộ ở bên bỗng dưng phát sáng lên.

Thân là nhất phẩm Luyện Dược Sư của Dược Sư Đường, Ngô Tộ cũng bắt đầu từ luyện dược học đồ, hơn nữa hiện dưới tay cũng có ba gã luyện dược học đồ, ở phương diện luyện dược cũng coi như có chút thiên phú, nhưng so sánh với Lâm Nhu hiện giờ lại như đom đóm và trăng sáng, thạch đầu và kim cương vậy, căn bản không thể đánh đồng.

Ngô Tộ có thể cảm nhận được, Lâm Nhu tuy rằng là lần đầu tiên luyện chế, nhưng thời gian gia nhập dược liệu cũng không phải nhỡ kỹ như luyện dược học đồ khác, mà là căn cứ lý giải của mình, cùng với quan sát trình độ dược liệu dung hợp trong đan lô, lại tiến hành điều chỉnh của mình.

Cái này tuy rằng là một tia biến hóa cực kỳ nhỏ, nhưng lại đại biểu cho tương lai hoàn toàn bất đồng.

Luyện dược chi đạo, biến hóa ngàn vạn, chất lượng nguyên lực, cường độ tinh thần lực mỗi người đều không giống nhau, hơn nữa linh dược cùng phẩm giai, năm sinh trưởng giống nhau cũng căn cứ vào hoàn cảnh sinh trưởng bất đồng mà Thiên Địa nguyên khí ẩn chứa trong đó cũng bất đồng, cái này cần Luyện Dược Sư trong quá trình luyện chế không thể máy móc, cần tự mình điều khiển.

Lâm Nhu có thể trong lần đầu luyện dược đã làm được điểm này, bất kể là phản ứng bản năng hay là trong lòng đã sớm có kế hoạch, đều thuyết minh thiên phú và năng lực lĩnh ngộ của Lâm Nhu ở phương diện luyện dược vượt xa luyện dược học đồ khác.

Lúc trước khi Ngô Tộ lần đầu phối chế cũng là căn cứ theo giờ giấc và số lượng tài liệu, tuy rằng biểu hiện không tệ, nhưng cuối cùng đạo sư vẫn thở dài một hơi, lúc này mới nói cho hắn tính trọng yếu của tự chủ trong quá trình luyện dược, bản thân Ngô Tộ cũng rất có cảm xúc.

Chẳng những Ngô Tộ, Lâm Tiêu cũng cảm thấy biến hóa rất nhỏ của Lâm Nhu trong quá trình luyện dược, chút biến hóa nhỏ ấy trực tiếp thể hiện lên tài liệu trong lò đan. Lâm Tiêu có thể cảm giác được rõ ràng, nếu như Lâm Nhu hoàn toàn căn cứ theo thời gian quy định để phối chế, vậy thì hỏa hầu thật ra khó mà đạt đến tận cụng, nhưng nàng lại cố ý hơi dừng một chút, chỉ một chút này đã trực tiếp khiến tài liệu trong lò đan dung hợp càng thêm hoàn mỹ, mặc dù thời gian dừng lại còn hơi có chút khiếm khuyết, nhưng đối với người luyện chế lần đầu như Lâm Nhu mà nói đã rất khó lường rồi.

Trong luyện dược thất, tâm thần Lâm Nhu hoàn toàn đắm chìm trong luyện chế, nhao nhao cho tài liệu vào lò đan, tiến hành dung hợp và phản ứng.

Sau nửa canh giờ, Lâm Nhu rốt cục đầu nhập vào một phần tài liệu cuối cùng.

Một cổ mùi thơm ngát nhàn nhạt sau một lát liền từ trong lò đan tán dật ra, Lâm Nhu xem chuẩn hỏa hầu, đóng cửa nguyên lực mô phỏng lô, đồng thời khẩn trương xốc nắp lô lên.

Một hồi khói trắng lượn lờ bay lên, mùi thơm ngát nhàn nhạt tràn ngập toàn bộ luyện dược thất, tuy rằng cổ mùi thơm ngát này không mãnh liệt bằng Ngô Tộ luyện chế, nhưng từ đó có thể ngửi thấy được hương vị đan dược.

- Cái này xem như đã luyện thành sao?

Lâm Nhu cẩn thận từng li từng tí ngắm nhìn phía cuối đan lô, trong ánh mắt có loại cảm giác nghi hoặc.

Hai người Lâm Tiêu và Ngô Tộ vội tiến lên nhìn xem, chỉ thấy trong lò đan, hơn mười khỏa đan dược lớn chừng ngón út xuất hiện ở đáy đan lô, những đan dược này cũng không bóng loáng như Ngô Tộ luyện chế, cũng không đủ trắng nõn, có chút xiêu xiêu vẹo vẹo, ngăm đen, nhưng lại có một loại mùi thơm nhàn nhạt.

Cho dù nàng cố ý tiến hành điều chỉnh đối với luyện chế, bất quá về mặt kinh nghiệm vẫn không bằng Ngô Tộ, thứ luyện chế ra cũng vô cùng thê thảm, khiến Lâm Nhu trong nội tâm có chút tâm thần bất định.

Lâm Nhu im im lặng lặng chờ Ngô Tộ lên tiếng, đây chính lần đầu nàng luyện chế đan dược, tự nhiên muốn được nghe Ngô Tộ đánh giá.

Nhưng đợi tới đợi lui, lại thủy chung không có thanh âm Ngô Tộ truyền đến, Lâm Tiêu và Lâm Nhu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngô Tộ há to miệng, hai mắt trợn tròn xoe, vẻ mặt khó có thể tin.

Sau nửa ngày, Ngô Tộ mới thì thào nói:

- Lâm Nhu, ngươi thật sự là lần đầu tiên luyện chế đan dược sao? Trước kia chưa từng luyện chế qua?

- Sao hả? Chẳng lẽ có vấn đề gì sao? Đây thật là lần đầu tiên ta luyện chế.

Lâm Nhu không biết xảy ra chuyện gì, nhút nhát e lệ nói.

- Khó có thể tin.

Ngô Tộ vẻ mặt rung động, trong ánh mắt nhìn qua Lâm Nhu ẩn ẩn tỏa ánh sáng, giống như đang nhìn một tuyệt thế côi bảo vậy:

- Lâm Nhu, ngươi luyện chế Sơ Lạc Đan đã thành công rồi, tuy rằng thoạt nhìn xấu xí, nhưng về mặt công hiệu chỉ kém so với ta luyện chế hai thành, một quả Sơ Lạc Đan như vậy giá trên thị trường chừng bốn mươi lượng, ngươi vậy mà lần đầu luyện chế đã thành công, thiên phú luyện dược bực này thật sự là. . .

Ngô Tộ lắc đầu, nhìn qua Lâm Nhu cũng không biết nên nói gì cho phải.