Vĩnh Dạ

Chương 15: Nhà bên có cô gái mới lớn



Vĩnh Dạ thường cảm thán với Lý Ngôn Niên: - Hồng nhan họa thủy, Thái tử cũng như thế, cái gì không có được mới là tốt nhất. Nếu sơn cốc muốn phò tá Hựu thân vương thì đây là cơ hội tốt.

Mùa xuân năm Dụ Gia thứ hai mươi ba, Kinh đô bị bao phủ bởi một bầu không khí vô cùng khác thường.

Men theo Kiến An Môn đi tới bên ngoài Ngọ Môn, các trà lầu tửu quán hai bên đường không một chỗ trống.

- Đoan Vương văn võ song toàn, mưu lược hơn người, lại đích thân thống lĩnh ba đạo quân Kiêu Kị, Hùng Cừ, Báo Kỵ xuất chinh, nghe nói Tam điện hạ là người rất dũng mãnh, quân Trần tất sẽ bại. - Một thư sinh tự tin tuyên bố.

Ba người còn lại tỏ vẻ coi thường: - Địa thế của Tán Ngọc Quan vô cùng hiểm yếu, mười tám năm trước đại quân nước Trần xâm lược biên giới đã phải chịu thiệt, bị Đoan Vương đánh bại quay về, nay quay lại vết xe đổ, lại gặp phải đội quân tinh nhuệ của chúng ta, làm gì có chuyện không bại trận. - Mọi người ngồi cùng đều luôn miệng khen phải.

Trận chiến giữa hai nước An, Trần đã bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, nay đã kéo dài hơn ba tháng. Đoan Vương là thống soái, Tam Hoàng tử Thiên Tường được phong chức Vũ Hiển tướng quân, dẫn quân đồng hành. Lục quân của An quốc nay đã xuất đi ba, có được vùng Tán Ngọc Quan hiểm yếu, quân Trần thoái lui là chuyện mà mọi người đều dự đoán được.

Ba quân năm nay chiến thắng trở về, thần dân Kinh đô đổ xô ra đường để chứng kiến uy phong của Đoan Vương và Tam điện hạ.

Trong tiếng huyên náo, chợt nghe một giọng lanh lảnh vang lên: - Tiểu nhị! Còn bàn nào gần cửa sổ không?

Tiếng nói lảnh lót như chim, nhất thời thu hút sự chú ý của mọi người. Quay đầu lại, thấy đó là một thiếu nữ chừng mười bốn, mười lăm tuổi, gương mặt trái xoan trắng ngần cùng đôi mắt đen lay láy toát lên vẻ lanh lợi. Nàng mặc xiêm y màu lục nhạt, càng tôn lên nước da trắng như tuyết, đẹp như tranh vẽ.

Tiểu nhị thấy nàng ăn mặc toát lên vẻ quý phái thì tỏ ra hơi khó xử, ân cần lại gần nở nụ cười xin lỗi: - Cô nương, hôm nay kín...

Môi thiếu nữ hơi nhếch lên, ngón tay thon dài chỉ vào góc nhà: - Chẳng phải chỗ đó còn một bàn sao?

Tiểu nhị biết nàng muốn nói tới chỗ ngồi còn trống ở nhã tọa1 sau tấm rèm, bèn lên tiếng: - Ba ngày trước có người đặt rồi, chắc cũng định tới ngắm ba quân. Ba quân chưa vào thành, khách nhân chưa tới thôi.

Thiếu nữ hừ giọng, mở lòng bàn tay để lộ ra một đĩnh kim nguyên bảo lớn, phải tới năm lượng: - Chỗ này đủ để các ngươi đền tiền cho hắn chưa?

Tiểu nhị toát mồ hôi lạnh, nhìn đĩnh vàng thèm rỏ dãi, nhưng không dám đưa tay ra. Chưởng quầy nghe tiếng ồn ào thì mỉm cười đi tới bên nàng thiếu nữ: - Mời cô nương, tiểu điếm kinh doanh mấy chục năm nay đều nhờ khách nhân giúp đỡ, nhưng không dám làm tổn hại tới thanh danh. Cô nương bỏ vàng nhiều đến đâu thì tiểu điếm cũng không dám nhận. Hôm nay đông khách, tiểu nhân tìm cho cô nương một chỗ tốt khác được không?

Nói rồi lại quay người chào các khách nhân ngồi gần cửa sổ. Bình thường chưởng quầy là người ôn tồn, nhã nhặn, thiếu nữ trước mặt lại là một giai nhân xinh đẹp, ai nỡ gây khó dễ cho người đẹp? Ai chẳng mong nàng ngồi lâu thêm một lát để được ngắm nàng. Không lâu sau, thực sự có một chiếc bàn gần cửa sổ trống ra.

- Mời cô nương! - Chưởng quầy, tiểu nhị đều mỉm cười, tưởng rằng đã giải quyết được một bài toán khó.

Thiếu nữ đó mím môi cười, đi thẳng tới nhã tọa sau chiếc rèm trúc. Lúc này trên cầu thang lại vang lên tiếng bước chân, một nha đầu chạy lên, đưa mắt nhìn ngó xung quanh, rồi thở hổn hển đi vào nhã tọa: - Tiểu thư, người đi nhanh quá.

Một chủ một tớ chẳng để ai vào mắt khiến chưởng quầy vừa giận vừa cuống, luôn miệng nói với vị tiểu thư kia: - Ui dà! Cô nương, khách nhân tới thì tôi biết làm thế nào?

Thiếu nữ mím môi cười: - Chưởng quầy an tâm, hắn sẽ không gây khó dễ cho ta đâu, cứ bảo hắn... - Mặt thiếu nữ bỗng dưng đỏ bừng, cắn nhẹ môi, nói. - Cứ bảo hắn ngồi bên ngoài được rồi.

A Ngọc che miệng cười: - Chưởng quầy đừng buồn, có Quận chúa nhà tôi ở đây thì không có phiền phức gì đâu! Tiểu nhị ca! Phiền huynh mang một ấm trà Bích La Xuân lên đây, thêm vài đĩa điểm tâm nữa.

Chưởng quầy và tiểu nhị đều giật nảy mình vì lời của A Ngọc, hóa ra đây là Quận chúa à! Nhưng vị khách kia... ông ta bất giác đưa tay lên lau mồ hôi, chúng nhân trong trà lầu cũng đã nghe thấy, lại càng tò mò hơn.

- Tường Vi quận chúa! Là Tường Vi quận chúa, bảo bối của Tĩnh An Hầu gia đấy!

- Chẳng trách không chịu ngồi ở đại đường!

- Quận chúa thân phận vô cùng cao quý, có lẽ khách nhân đã đặt chỗ cũng sẽ cam tâm tình nguyện nhường chỗ thôi.

Có người phì cười, liếc nhìn bên trong rồi thì thào: - Lát nữa sẽ có kịch hay xem rồi.

Giọng người đó nghe vô cùng thần bí, tam quân còn chưa vào thành mà chúng nhân đã dỏng tai lên nghe hắn nói tiếp.

- Chẳng lẽ các người không biết, vị Quận chúa này hô mưa gọi gió, là người trong mộng của đương kim Thái tử điện hạ?

Chúng nhân vỡ lẽ.

Người đó lại thần bí cười tiếp: - Quận chúa lại có một vị khắc tinh!

- Ai?

- Ai dám tranh với Thái tử điện hạ?

Người nọ vẻ mặt hưng phấn, đang háo hức muốn kể ra bí mật này. Bỗng dưng nghe thấy có tiếng động ở chỗ cầu thang, bốn thị vệ mang đao xuất hiện. ánh mắt của chúng nhân đều chuyển về hướng đó, không biết người sắp tới là ai mà lại phô trương như thế.

Chưởng quầy thấy người đặt chỗ đã tới, lại lau mồ hôi, nở nụ cười cầu tài: - Gia! Vị đó... tiểu nhân...

Tên thị vệ đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của chưởng quầy, liếc thấy có hai người ngồi sau tấm rèm trúc, khóe miệng giần giật, không biết là cố nín cười hay là đang muốn nổi giận, cuối cùng thở dài, cung kính quay đầu lại gọi một tiếng: - Thiếu gia!

Chúng nhân lại nghển cổ lên nhìn, thấy một thiếu niên thong thả từ dưới bước lên, khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi, mặc y phục lụa tím, thân hình mảnh khảnh, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng ngũ quan lại đẹp tới mức khó có thể hình dung, từng hành động nhỏ cũng toát lên một vẻ phong lưu khiến người ta khó mà rời mắt. Bất giác mọi người thở hắt ra, một vị Quận chúa xinh đẹp như hoa, một thiếu gia phong lưu sang trọng, chúng nhân cảm thấy hôm nay mình thật là có phúc. Có người cúi đầu chỉ trỏ: - Đó là Đoan Vương Thế tử.

- Nghe nói Đoan Vương Thế tử giống Vương phi như đúc, nếu là Vương phi thì không biết còn xinh đẹp đến nhường nào! - Lúc lâu sau lại có người cảm thán.

- Nghe nói bệnh tật suốt, nhìn sắc mặt thì biết.

- Có lẽ Thế tử cũng tới xem phong thái của Đoan Vương.

Chúng nhân trong lúc trò chuyện đã hiểu ra khắc tinh của Quận chúa chính là Đoan Vương Thế tử, lại càng tròn mắt lên xem kịch vui.

Vĩnh Dạ lên lầu, quét mắt nhìn một vòng, đang định nhấc chân đi về phía nhã tọa thì nhìn thấy bóng người đằng sau rèm trúc, bước chân không dừng lại mà lập tức đổi hướng, đi tới ngồi xuống bên chiếc bàn trống gần cửa sổ.

Bốn tên thị vệ đứng sau lưng Vĩnh Dạ, che tầm mắt của mọi người.

Chưởng quầy thấy Thế tử không nổi giận thì đích thân mang trà, lại chọn món điểm tâm ngon nhất của tiệm, thận trọng đứng bên hầu hạ.

- Ông lui xuống đi. - Vĩnh Đạ biết trong lòng chưởng quầy đang vô cùng bất an, chỉ sợ mình nổi nóng.

Chưởng quầy gật đầu khom lưng lui ra, lau mồ hôi, nghĩ, thần tiên đánh nhau, phàm nhân chịu thiệt. Quận chúa cướp chỗ ngồi của Thế tử, cũng may vị Thế tử này tính tình ôn hòa y như lời đồn, nếu không e rằng trà lầu này không kinh doanh tiếp được rồi.

Tường Vi ngồi bên trong song vẫn nhìn thấy rất rõ mọi động tĩnh ở bên ngoài, thấy Vĩnh Dạ coi nàng như không tồn tại, không hề chấp việc nàng cướp chỗ ngồi thì tức giận giậm chân, kéo A Ngọc nói: - Làm thế nào? Chàng không đếm xỉa tới ta!

A Ngọc đảo mắt: - Quận chúa sốt ruột gì chứ? Chẳng phải thường ngày người cũng đối xử với Thái tử điện hạ thế sao?

Tường Vi hừ một tiếng, chỉnh lại y phục, vén rèm trúc đi ra, giả bộ ngạc nhiên: - Vĩnh Dạ ca ca, thì ra huynh cũng tới đây à! Tình cờ thật đấy!

Vĩnh Dạ không quay đầu lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, coi như không nghe thấy.

Tường Vi lại gần, thị vệ khó xử đưa tay ra cản: - Quận chúa? Thiếu gia... không thích bị người khác làm phiền?

Tường Vi lập tức tìm được lý do, lập tức mắng to: - Ngươi là ai, dám cản đường bổn Quận chúa? Tránh ra! Thị vệ bi phẫn quay đầu đi, nhưng vẫn bất động.

- Không lẽ muốn ta đánh bọn chúng thì huynh mới chịu quay đầu lại nói chuyện sao? - Tường Vi cũng chẳng sốt ruột, nụ cười tươi rói như hoa. Vĩnh Dạ thu ánh mắt về, liếc nhìn góc trà lầu, trong mắt thoáng vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm: - Thực ra cũng chẳng có gì để xem. - Nói đoạn đứng lên, đi xuống dưới lầu.

Bốn tên thị vệ như được phóng thích, vội vàng theo sau.

"Phì", ở góc nhà có một người không nhịn được, phì cười thành tiếng.

Tường Vi đại nộ: - Cười cái gì mà cười! Cười thêm tiếng nữa xem nào!

Người trong góc vội bịt chặt miệng, run rẩy vì nín cười. Tường Vi đang không tìm được cái gì để trút giận, rất muốn đánh cho người đó một trận. A Ngọc kéo nàng lại: - Quận chúa! Người... đi mất rồi.

Tường Vi giật mình, trừng mắt nhìn người mặc bạch y rồi vội vàng chạy ra cửa sổ nhìn. Vĩnh Dạ đang định lên kiệu, nàng nhón chân, nhẹ nhàng bay xuống.

Chúng nhân trong trà lầu đều sửng sốt, chỉ sợ nàng bị làm sao, lại ló đầu ra xem.

Tường Vi nhẹ nhàng xoay tròn giữa không trung, vạt áo xanh lục xòe ra, như một nàng bươm bướm dừng lại bên kiệu, chặn Vĩnh Dạ: - Vĩnh Dạ ca ca!

Vĩnh Dạ thấy vô số người trên lầu ló đầu ra xem kịch thì vô cùng bực mình, nghiêng người sa sầm mặt, nói: - Tránh ra, ta phải hồi phủ.

Tường Vi chui luôn vào trong kiệu, cười tươi: - Được thôi! Muội cũng đang định tới Vương phủ thỉnh an Vương phi, chúng ta cùng về.

Vĩnh Dạ thấy người xem càng đông hơn thì thở dài: - Tường Vi, tháng này đã mấy lần muội ngồi kiệu của ta rồi? Nam nữ khác biệt...

Còn chưa nói xong đã bị Tường Vi ngắt lời: - Huynh có thể cưỡi ngựa đi về mà! Ồ, không có ngựa à? Thế thì có thể thi triển khinh công! - Nói rồi nàng nhìn Vĩnh Dạ không chớp mắt, lông mày nhướng lên đầy đắc ý.

Vĩnh Dạ á khẩu, bản thân vốn không định để lộ công phu, đến cưỡi ngựa cũng không, ra ngoài chỉ ngồi kiệu, luôn tỏ ra yếu ớt để che mắt mọi người. Không ngờ lại gặp Tường Vi khó chịu thế này. Vĩnh Dạ căm tức nhìn nàng, đi tới đâu cũng theo tới đó, cái chiêu bám dính lấy người này đúng là thiên hạ đệ nhất.

Thấy Vĩnh Dạ im lặng, Tường Vi ra khỏi kiệu, chỉ vào hàng lụa ven đường, cười nũng nịu: - Huynh mua quà tặng muội, muội sẽ không cản huynh nữa. Vĩnh Dạ ca ca, muội biết huynh sức khỏe yếu, không biết võ công. Để bảo vệ huynh, muội đã mời sư phụ tới dạy? Luyện võ công vất vả lắm.

Ý là huynh không biết võ công, đám thị vệ của huynh lại chẳng dám làm gì muội, huynh không thoát được khỏi lòng bàn tay muội đâu, ngoan ngoãn nghe lời đi.

Vĩnh Dạ ngẫm nghĩ, rồi bất lực đi vào tiệm vải, mặc Tường Vi cắm cúi xem hàng.

Tường Vi thấy Vĩnh Dạ cầm lên một mảnh lụa màu phỉ thúy, khóe miệng nhếch lên, lập tức lại gần cười nói: - Muội biết là Vĩnh Dạ ca ca thương muội lắm mà, chọn ngay màu mà muội thích nhất.

Vĩnh Dạ dở khóc dở cười, sầm mặt nói: - Vừa xanh vừa tối, không thích tấm này!

Tường Vi sững sờ. Thấy tay hắn sờ vào một xấp vải khác màu đỏ rực, đảo tròn mắt: - Bổn Quận chúa da trắng như tuyết, màu vải này có thể tôn lên nước da của muội, Vĩnh Dạ ca ca có mắt nhìn lắm.

Bàn tay Vĩnh Dạ rụt về như bị bỏng, lẩm bẩm: - Mấy hôm trước thấy bà mối Vương mặc màu này, đúng là rất hợp với gương mặt bà ta!

- Lý Vĩnh Dạ, huynh cố ý phải không? - Tường Vi nổi giận.

Trong mắt Vĩnh Dạ lóe lên ý cười, chỉ bừa vào một bộ y phục, nói: - Tường Vi mặc màu đỏ nhạt này mới giống một đóa hoa Tường Vi chúm chím nở.

Nộ khí của Tường Vi tan biến, cười tươi cầm bộ y phục lên, cười nói: - Để muội thay cho huynh ngắm!

Lúc này A Ngọc cũng đã vào tiệm vải, thấy Tường Vi chuẩn bị đi thay y phục, đang định lên tiếng thì đã bị nàng kéo vào nội thất.

Vĩnh Dạ thấy họ bước vào thì bĩu môi, vội vàng ra khỏi tiệm, nói nhanh: - Đi mau! Hồi phủ!

Các thị vệ đã quen với trò mèo vờn chuột của hai người này nên vác kiệu đi nhanh như bay.

Tường Vi thay y phục đi ra, không thấy Vĩnh Dạ, đôi mắt như bị phủ một màn sương, thất thần nói: - Chàng lại nhanh hơn rồi, chàng... chàng vẫn tránh ta...

- Quận chúa, lần nào người cũng bị Thế tử bỏ mặc như thế - A Ngọc bất bình thay cho chủ nhân.

Tường Vi nở nụ cười: - Cũng không uổng chuyến đi này, cuối cùng cũng nhìn thấy chàng. A Ngọc, tháng này ta gặp chàng mấy lần rồi?

- Tiểu thư... ba lần ạ.

Tường Vi vui vẻ trở lại: - Tháng trước chỉ được gặp có một lần. Đi thôi! Nhớ nhé, lần sau gặp chàng bảo chàng trả ta tiền, bộ y phục này là lễ vật chàng tặng ta mà!

A Ngọc đã quen với kiểu tự lừa mình dối người của Tường Vi rồi, lắc đầu thở dài.

Tất cả những điều này đều lọt vào mắt một người mặc áo trắng đứng trên trà lầu. Lúc này người đó ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt anh tuấn, đuôi mày kiếm hơi xếch lên, trong mắt ngoài nụ cười còn toát lên một vẻ tinh nghịch: - Bị Quận chúa bám riết hẳn đau đầu lắm nhỉ?

Hắn không để ý sau lưng mình cách đó không xa còn có một người đang chăm chú nhìn, Phong Dương Hề mặc y phục màu đen, chiếc mũ gió che khuất nửa gương mặt, để lộ một bộ râu rậm rạp. Hắn thong thả thưởng thức trà, trầm tư suy nghĩ.

Không khí mùa xuân bao trùm lên cả hoa viên, Hoàn Ngọc viện đỏ rực một màu.

Đầm nước dưới ngọn giả sơn ngoe nguẩy mấy con cá đuôi đỏ bơi qua bơi lại giữa đám rong rêu. Vĩnh Dạ biết xung quanh không có người, muốn trêu mấy con cá nhưng trong tay lại không có đồ ăn, bèn há miệng nhổ nước miếng vào đó, đắc ý nhìn mấy con cá tranh nhau lao lên đớp.

Đằng sau ngọn giả sơn là một khu rừng, Vĩnh Dạ thích pha trà dưới gốc hoa, bèn trồng mấy cây hoa anh đào và hoa đào cao thấp khác nhau. Lúc này anh đào đang nở rực, còn nụ đào đã hé, cánh hoa màu hồng phấn rơi đầy mặt đất. Vĩnh Dạ không cho ai quét dọn, nói rằng đó mới là cảnh tự nhiên.

Ngắm cá một lúc, Vĩnh Dạ thong thả rảo bước vào rừng hoa, dưới chân là rong rêu, hoa nở như mưa. Vĩnh Dạ lặng lẽ đứng đó rất lâu, mấy năm qua, mình đã làm gì?

Ban ngày thì ngủ, buổi tối ngồi ngắm sao trên nóc nhà Hựu thân vương, hoặc men theo cơn gió, hòa lẫn với bóng đêm, để lại đại danh Tiểu Lý phi đao. Nghe nói Phong Dương Hề rải thiệp giang hồ, Vĩnh Dạ cũng kiếm lấy một tấm rồi trốn trong Vương phủ vừa đọc vừa cười.

Thi thoảng Vĩnh Dạ vào cung thỉnh an Thái hậu, cùng Dụ Gia Đế chơi cờ, nhân tiện gặp Thái tử điện hạ, nghe hắn giễu cợt mình: - Nếu Vĩnh Dạ mặc nữ trang thì chắc Trần Vương sẽ cắt nhượng Tán Ngọc Quan và mười dặm đất đai để làm sính lễ xin cưới về! Thế là miễn được chiến sự!

Vĩnh Dạ mỉm cười: - Có cần Vĩnh Dạ thay một bộ để múa cho Thái tử điện hạ xem không? Bây giờ được không?

Thái tử biến sắc, có cho hắn cả ngàn lá gan thì hắn cũng không dám để Đoan Vương Thế tử mặc nữ trang múa cho mình xem, trừ phi hắn không muốn làm Thái tử nữa. Dù sao năm xưa chỉ một câu nói cũng đã khiến ba nội thị mất mạng và nhân tiện khiến đại ca của hắn - Hựu thân vương phải xuất cung.

Vĩnh Dạ cười lớn phất tay áo bỏ đi.

Cách một ngày, Thái tử bèn xuất cung đích thân tới Đoan Vương phủ tặng quà xin lỗi, Vĩnh Dạ sầm mặt mời hắn ra gốc hoa uống trà.

Không lâu sau, Đông cung tả vệ Tằng Thiên Tướng tới Tập Hoa phường lôi Trần đại nhân trần nhồng nhộng ra khỏi đám thiếu nữ lúc nửa đêm, nguyên nhân là tranh giành tình nhân. Hậu quả là người ta điều tra Trần đại nhân, tình nghi ông mua quan bán tước, lập tức bị trói đưa tới Đại Lý Tự. Tằng Thiên Tướng bị một trăm gậy, Trần đại nhân bị chém đầu, cả nhà bị đày xuống làm nô tài, Thái tử được đề bạt làm Kiêu Kị tướng quân.

Còn Hựu thân vương vào mùa xuân ấm áp tràn đầy sức sống lại lựa chọn đóng cửa đọc sách.

Thế là Vĩnh Dạ tốt bụng mang một bồ thi ý tới phủ Hựu thân vương thưởng hoa, vô tình nói tới chuyện Thái tử tìm mười mấy thiếu nữ giống Tường Vi, lắc đầu cảm thán vì sự si tình của Thái tử.

Không lâu sau đó thì có người thượng kinh cáo trạng, nói rằng Vương Tri phủ của Thương Châu phủ cưỡng hiếp dân nữ, ép chết một nhà năm người. Kinh đô Phủ doãn Mã đại nhân rất chính nghĩa, nhận vụ án này, đưa vào tay Dụ Gia Đế.

Vương Tri phủ bị bãi chức quan.

Thái tử điện hạ nói ngày hè nóng bức, phải tĩnh tâm nghỉ ngơi một tháng.

Trong bảy năm, việc Thái tử tránh nóng, Hựu thân vương đóng của đọc sách diễn ra không biết bao nhiêu lần. Trong triều cũng chia thành hai phái, còn Tam Hoàng tử thì cô đơn đứng ở giữa, vô cùng khó chịu. Chỉ hận không mau có chiến sự để chủ động xin ra trận, ở ngoài ít nhiều gì cũng có ba quân tướng sĩ, náo nhiệt hơn một chút.

Vĩnh Dạ thường cảm thán với Lý Ngôn Niên: - Hồng nhan họa thủy, Thái tử cũng như thế, cái gì không có được mới là tốt nhất. Nếu sơn cốc muốn phò tá Hựu thân vương thì đây là cơ hội tốt.

Lý Ngôn Niên thản nhiên, Vĩnh Dạ thì cười. Sơn cốc bất động, mình sẽ động.

Tường Vi rất thích tới phủ Hựu thân vương, bởi vì từ nhỏ vị Đại điện hạ này đã thương yêu nàng nhất rồi. Mà nguyên nhân chủ yếu là nếu Vĩnh Dạ có xuất phủ thì sẽ là khách quen của phủ Hựu thân vương.

Hựu thân vương cười cười nhìn Vĩnh Dạ: - Chuyện Vĩnh Dạ đau đầu, bổn vương cũng thấy đau đầu.

Khi gặp Thái tử, Thái tử lại cười: - Năm sau ta phải lập phi, nếu chưa sinh được Thế tử2, thì Tường Vi cũng phải tiến cung đấy.

Vĩnh Dạ lắc đầu bỏ đi.

Vừa mới hồi phủ, Tĩnh An Hầu đã mang một đống quà lớn quà nhỏ tới. Vĩnh Dạ bị bệnh không dậy, Đoan Vương với Vương phi cũng bó tay. Thêm ngày nữa, bà mối Vương mang một ông thầy bói tới nhà. Đoan Vương phi vừa nghe hai tiếng "xung hỷ" đã ra lệnh cho thị vệ đuổi bà ta đi!

Vĩnh Dạ ra ngoài gặp Tường Vi thì chỉ biết chạy trối chết.

Mấy năm trôi qua cũng khá vui vẻ. Vĩnh Dạ cảm thấy sự kiên nhẫn của mình khá tốt, Đoan Vương lại rất sốt ruột, sốt ruột tới mức Vĩnh Dạ trêu ông: - Phụ vương chỉ cần dựng một tòa lầu, Vĩnh Dạ đứng trên lầu, đảm bảo cả hòa thượng, ni cô đều hoàn tục để tới cầu thân.

Đoan Vương thở dài, nói, khổ cho con quá.

Vĩnh Dạ nhìn ông bằng ánh mắt đồng cảm, Đoan Vương sao có thể hiểu được? Vĩnh Dạ muốn nói với ông, quốc gia đề xướng kết hôn muộn, sinh con muộn, huống hồ mình vẫn còn trẻ, không cần phải sốt ruột. Nhưng câu này khi ra tới miệng lại thành: - Nước An chưa yên, sao nghĩ chuyện tư?

Lưng Đoan Vương lại đứng thẳng hơn một chút.

Vĩnh Dạ nhào vào lòng ông, vô tình đụng phải chỗ buồn ở thắt lưng Đoan Vương, cái lưng ưỡn thẳng còng xuống. Vĩnh Dạ cười to chạy đi.

Vĩnh Dạ thản nhiên ngắm nhìn phong cảnh trước mắt, hồi lâu sau mới cười khẽ, chậm rãi đi vào rừng hoa, cúi đầu nhặt mấy cánh hoa rơi dưới đất, ngắm nghía kỹ càng, hàng lông mày nhướng lên.

Có người từng tới Hoàn Ngọc viện, bước chân nhẹ đến đâu thì cũng để lại vết giẫm rất mờ trên cánh hoa. Người ngoài chưa chắc đã phát hiện ra, nhưng nhãn lực của Vĩnh Dạ đã được rèn luyện trong bóng tối, chỉ cần đứng ở đây là có thể phát hiện ra dấu hiệu khác thường.

Ai nhân lúc mình vắng mặt tới Vương phủ thăm dò? Trong đầu Vĩnh Dạ xuất hiện cái bóng đã nhìn thấy trên trà lầu. Chiếc áo dài màu trắng như ánh trăng, mái tóc buông xõa, cả thần thái quen thuộc nơi chân mày khi mình quay lại nhìn. Không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì, là sự ấm áp trong hồi ức, hay là một sự nghi ngờ không dám tin tưởng?

Người đó tới rồi, vậy thì người khác có lẽ cũng đã tới. Du Li Cốc cuối cùng cũng hành động rồi sao? Ngay khi Trần quốc bại trận, họ đã có hành động?

Vĩnh Dạ bình thản như đang ngắm cảnh, nhưng trong lòng thì đang suy tư cẩn thận.

- Thiếu gia! - Thanh âm lanh lảnh của Ỷ Hồng vang lên.

Vĩnh Dạ quay đầu lại, thấy bên cạnh nàng là Lãm Thúy và Lý Ngôn Niên, bèn mỉm cười, chậm rãi theo con đường nhỏ quay ngược lại.

- Thỉnh an thiếu gia! - Trên mặt Lãm Thúy toát lên một vẻ hạnh phúc. Vĩnh Dạ không nỡ cướp đi hạnh phúc của nàng.

Cuối cùng nàng vẫn gả cho Lý Ngôn Niên. Lý Chấp sự anh tuấn năm xưa nay đã trở nên trưởng thành hơn, nam tính hơn. Người khẽ cúi xuống, lúc ngẩng đầu lên, trong đôi mắt không nhận ra có vẻ gì bất kính.

Vĩnh Dạ như cười như không, nhìn Lý Ngôn Niên, chỉ vào rừng hoa, nói: - Hôm qua ở đây có mưa, hoa rơi vô số, Lý Chấp sự có thể đi dạo cùng ta không?

Ỷ Hồng mỉm cười, kéo Lãm Thúy nhún người hành lễ: - Đa tạ thiếu gia!

- Đa tạ ta làm gì? Ta đang muốn nghe Lý Chấp sự kể những chuyện thú vị ở ngoài kia, đừng tới làm phiền bọn ta quá sớm. - Vĩnh Dạ cười nói.

Lãm Thúy không biết nguyên do, cảm kích nhìn Vĩnh Dạ, kéo Ỷ Hồng đi vào phòng.

Lý Ngôn Niên lẳng lặng đi theo hắn.

Trong không khí vẫn còn sự mát mẻ sau cơn mưa, Vĩnh Dạ ngây ngất hít sâu một hơi: - Nếu có thể cùng say với sư phụ ở đây cũng không tệ đâu.

- Ta đổi sang uống trà rồi. - Giọng Lý Ngôn Niên vang lên đầy nghiêm khắc. Vĩnh Dạ cười khanh khách, gương mặt hồng nhuận như ngọc, không còn vẻ xanh xao bệnh tật.

Lý Ngôn Niên nhìn gương mặt có thể điên đảo chúng sinh của Vĩnh Dạ, nghi hoặc hỏi: - Ngươi cũng mười tám rồi, nên thành thân thôi...

- Sao hả? Sơn cốc không an tâm về tôi, muốn sắp xếp một nữ nhân bên cạnh ư? Đừng quên rằng giờ tôi là Đoan Vương Thế tử cháu của Hoàng thượng, ông tưởng tôi chưa có vợ đã được nạp thiếp? - Vĩnh Dạ lạnh lùng ngắt lời Lý Ngôn Niên.

- Sơn cốc cũng không muốn nhanh như thế. Chỉ là muốn nhắc nhở ngươi, Thái tử si mê Tường Vi Quận chúa, Hựu thân vương hình như cũng có ý định, ngươi ở giữa, e rằng bất lợi khi chấp hành nhiệm vụ.

Hắn ta nhắc tới tận ba người, Vĩnh Dạ muốn cười: - Quả là nan giải. Mấy năm qua, tôi mượn cớ dưỡng bệnh ít gặp người ngoài, Quận chúa vẫn bất chấp tất cả, mấy hôm trước còn gặp nhau trên phố. Ý Vĩnh Dạ thế nào chắc sư phụ hiểu. Thái tử có lẽ chỉ có Tường Vi là điểm yếu, không hẳn là si tình thực sự nhưng từ nhỏ đã không thề buông tay, giờ dính lấy tôi lại chẳng hay ho gì, sơn cốc không có chủ ý gì hay sao?

Vĩnh Dạ đã nói cho Lý Ngôn Niên biết từ lâu, Hựu thân vương có thể lợi dụng Tường Vi để nắm được cái cớ kéo Thái tử xuống ngựa. Nếu Du Li Cốc thực sự muốn giúp Hựu thân vương thì đương nhiên sẽ biết phải làm thế nào. Vậy mà Du Li Cốc vẫn án binh bất động.

Vĩnh Dạ nhìn biểu cảm của Lý Ngôn Niên, trái tim vui mừng đang nhảy múa. Du Li Cốc không muốn mình bị cuốn vào đó, không hỏi han gì tới Thái tử điện hạ và Hựu thân vương. Chẳng lẽ hai vị Hoàng tử tranh đoạt ngôi vị, An quốc đại loạn mới là mục đích của họ? Du Li Cốc, Du Li Cốc nằm ở dãy núi phía tây biên thùy An quốc, hay là Du Li Cốc của hai nước Trần, Tề?

Lý Ngôn Niên cười: - Ngươi an tâm, chuyện nhỏ này tự khắc có người xử lý.

Thời gian trôi nhanh như bay, Vĩnh Dạ cảm nhận được Ỷ Hồng và Lãm Thúy đã ra khỏi phòng, bèn cười nói: - Lãm Thúy đối với sư phụ tình thâm ý trọng, sư phụ đừng phụ lòng nàng.

- Hựu thân vương và Thái tử đấu với nhau nhiều năm đã giúp chúng ta điều tra ra một bàn danh sách. Không giữ một ai.

Vĩnh Dạ vừa liếc liền kinh ngạc: - Những người này chẳng phải là thân cận của Hựu thân vương sao?

- Có gì thích hợp hơn việc giết bọn họ rồi giá họa cho Thái tử? - Lý Ngôn Niên cười lạnh, đứng lên chắp tay hành lễ với Vĩnh Dạ, nói khẽ. - Cẩn thận một chút, nghe nói Phong Dương Hề đã tới Kinh đô, hắn rất hứng thú với chủ nhân của phi đao.

Vĩnh Dạ điên tiết, rõ ràng Du Li Cốc cố ý bảo mình để lại manh mối, giờ còn giả bộ tốt bụng? Nhưng trên mặt lại vẫn cười: - Có thể giúp sơn cốc kiềm chế một đại nhân vật như thế là vinh hạnh của Tinh Hồn.

Vĩnh Dạ đã thành công khi thấy lưng Lý Ngôn Niên cứng đơ lại. Quả không sai, thứ Du Li Cốc cần là Vĩnh Dạ và Phong Dương Hề đối đầu, đấu không lại hắn ta thì Vĩnh Dạ phải dựa vào Du Li Cốc, ai bảo mình đã giết rất nhiều người cơ chứ. Vĩnh Dạ lại nhớ lại ngày Ba mươi tết tuyết rơi dày đặc năm đó, bàn tay này đã giết ông già bán mì, bất giác thở dài, muốn hòa giải với Phong Dương Hề hình như là không thể.

Nếu mình giết Phong Dương Hề, giúp Du Li Cốc bớt một kẻ đối đầu hẳn bọn họ cũng rất vui lòng. Biết rõ là một cái hố mà vẫn phải nhảy vào, muốn thoát ra nhưng đã lún sâu quá rồi. Vĩnh Dạ thực sự khâm phục Du Li Cốc. Mối quan hệ giữa bản thân với Đoan Vương là quân bài cuối cùng của Vĩnh Dạ, lại không thể dễ dàng mang ra sử dụng, cũng không dám sử dụng.

Tới giờ Đoan Vương vẫn không biết con mình chính là thích khách Tinh Hồn. Vẻ xót xa lóe lên trong mắt, muốn lật bộ mặt thật của Du Li Cốc, Vĩnh Dạ buộc phải tiếp tục làm Tinh Hồn, mà làm Tinh Hồn, thì không thể kéo cả Đoan Vương phủ vào. Vĩnh Dạ không thể khiến Đoan Vương gánh tội danh trên người, cũng không muốn Du Li Cốc lại dụng điểm này để uy hiếp ông.

Bây giờ, cuối cùng cũng hành động rồi sao? Vĩnh Dạ nghiền ngẫm những lời Lý Ngôn Niên nói, cầm quyển danh sách ra đọc một lượt, rồi nhét vào ngực áo.

Chú thích: 1 Chỗ ngồi đặc biệt sang trọng.

2 Con trai của thân vương hay con trai của Thái tử cũng đều gọi là "Thế tử".