Viết Xuống Chút Hồi Ức

Chương 60



14-12-2006

Xin lỗi, ngủ một giấc xong mới lên đây viết, viết xong lại đi ngủ. Các bạn cứ gạch đá đi.

Tôi không ngược đãi chị ấy, là chị ấy ngược đãi tôi.

Hôm qua đang yên đang lành thì chị ấy nói cái gì mà muốn đi xăm. Tôi nói thà chị làm em thành tôm thành sashimi còn hơn. Chị ấy bảo chị ấy xăm, còn hỏi là xăm gì bây giờ. Tôi nói, xăm con lợn lên trán ấy. Thế là, chị ấy tức điên lên.

Sau đó tôi dỗ chị, tôi nói đừng xăm, để em xỏ thêm lỗ tai cho chị là được. Sau đó, chị ấy hỏi, hai người trước đây của tôi là những ai, tôi nói, một là mẹ em, vế sau tôi không nói, chị ấy lại tức điên, nói bây giờ em vẫn còn nghĩ đến vị hôn phu trước đây đúng không? Tôi cũng cáu, tôi nói: "Bậy bạ, em đã ở với anh ấy 9 năm, cả đời này cũng nhớ." Sau đó chị ấy liền la khóc om sòm, lại còn nói cái gì mà, từ trước đến giờ em chưa bao giờ coi chị ra gì đúng không, tất cả đều chỉ là bằng mặt không bằng lòng thôi đúng không? Tôi nghe mà mệt quá mấy má.

Chị gái đó đã 30 rồi, nói chị 13 tuổi là còn trẻ chán.

14-12-2006 - 08:24:21

Các bạn đừng nghe lời con nít nói. Gần đây chị ấy bị rối loạn hormone, trên mặt mọc một đống mụn, nhìn là biết ngay

Những người chưa từng yêu hoặc chưa bước vào xã hội, nhìn thấy một chiếc lá lập tức sẽ nghĩ đó là núi Thái Sơn. Tôi cũng từng như vậy hồi còn trẻ, nhớ lần đầu tiên khi gặp được Thẩm Phương, vừa nhìn thấy chiếc Bentley đã nghĩ rằng chị ấy giống Lý Gia Thành. Những điều trong cuộc sống đôi khi đến một cách rất bất ngờ, luôn không cho ta đủ thời gian để suy nghĩ thấu đáo, khiến ta chưa nghĩ kỹ mà đã hấp tấp lao lên đường, nhiều năm sau nhìn lại, chỉ có thể thở dài bất lực trước sự hồn nhiên, bồng bột của tuổi trẻ.

Nhớ lần trước về nhà, tôi chia sẻ kinh nghiệm ra nước ngoài cho các em nhỏ tại một trại đông, tôi rất lâu không xuống nổi bục giảng, cứ mỗi câu nói là một tràng vỗ tay, lúc đó tôi nghĩ chắc mặt mình đỏ như đít khỉ.

Sau đó, tôi nói với bạn học rằng, sau này đừng tìm tôi làm chuyện đó nữa, một giáo viên như cậu đang hoàn toàn dạy cho trẻ con những giá trị quan và nhân sinh quan không bình thường. Không phải mọi nỗ lực trên đời này đều sẽ được đền đáp. 1% cơ hội quan trọng hơn 99% mồ hôi, nhưng không phải ai cũng gặp được cơ hội. Nếu như thật sự gặp được, chỉ có thể cảm ơn sự ban phước của ông trời, chứ không phải gì khác. Nếu phải quy tất cả những thành tích bé nhỏ của mình cho sự chăm chỉ thì thật đáng buồn. Vì vậy, nếu lần sau cậu lại đến tìm tôi, tôi sẽ giảng giải chủ nghĩa duy tâm và thuyết hữu thần cho học sinh của cậu.

Tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay, không phải vì tôi đã chăm chỉ nỗ lực. Đầu tiên là vì mẹ và bố đã sinh ra tôi, sau đó bố tôi kiếm được tiền cho tôi ra nước ngoài, còn mẹ tôi luôn một người hướng về giá trị giống như người bạn học đó của tôi. Sau đó, tôi đã rất may mắn khi được gặp ông già Hà Lan, Jeff, Andrew... không biết nên vui hay nên buồn, cuộc cãi vã của tôi và Thẩm Phương đã khiến tôi không còn lý do tiếp tục làm trong công ty chị nữa, chỉ còn đường tiếp tục học lên, không biết nên vui hay nên buồn, tôi được Jeff và Andrew tuyển vào, không biết nên vui hay nên buồn, cuộc chia ly của tôi và bạn trai đã khiến tôi không còn lý do gì để quay lại Trung Quốc.

Chỉ vậy thôi. Nếu tôi phải tự phân tích bản thân, có lẽ tôi vẫn nỗ lực như hàng chục triệu người đang làm việc chăm chỉ trên thế giới này. Thực ra, theo tôi biết, có rất nhiều người đã dựa vào sự chăm chỉ, thông minh và cơ hội của họ để tạo cuộc sống tốt hơn tôi gấp nhiều lần, cho dù là về mặt vật chất hay tinh thần.

15-12-2006 - 06:38:24

Buổi chiều tôi có một giấc mơ, có vẻ như rất đen đủi, trong giấc mơ, tôi đang loạng choạng chạy trên tầng, Lãnh Đạo (Thẩm Phương) đang ở dưới tầng, chúng tôi đụng vai khi đi ngang qua, trong mơ, Lãnh Đạo nói với tôi rằng: "Em đừng đặt hết hi vọng lên vai chị?" Sau khi tỉnh lại, tôi lập tức báo cáo công tác tư tưởng cho Lãnh Đạo, Lãnh Đạo chỉ đơn giản phê duyệt hai chữ: "Biết rồi".

Giọng của Lãnh Đạo càng ngày càng gần gũi với quê hương. Tôi nói với chị ấy rằng bây giờ Trung Quốc đang cố gắng thúc đẩy phát triển tiếng phổ thông, tiếng Bắc Kinh cũng là tiếng địa phương.

15-12-2006 - 07:46:15

Niềm tin bị tổn hại nghiêm trọng ~~

Vừa nãy Lãnh Đạo vừa gọi đến, thảo luận một chút về vấn đề sau khi tan làm có bắt buộc phải về nhà ngay hay không, đồng thời nhắc lại một số nguyên tắc và chủ trương, điều quan trọng nhất trong số đó là — sau này không cho phép con người tách rời máy móc (có thể không nghe máy, nhưng tuyệt đối không cho phép điện thoại hết pin).

Nhân lúc Lãnh Đạo đang có tâm trạng tốt, tôi vội vàng xin phép Lãnh Đạo cấp cho một bí danh thật kêu, Lãnh Đạo sau khi ngẫm nghĩ thật lâu, đã trao cho tôi bí danh đầu tiên — bọ cứt!

Tôi khóc lóc: "Chị đừng nghĩ chị có tiếng Anh tốt hơn mà bắt nạt em, em biết từ đó nghĩa là gì."

Lãnh Đạo nói: "Haha, rất hợp với em đó."

Tôi vẫn khóc: "Không phải chị nói em có cái mặt trắng sao, sao lại đặt cho em cái tên đó? Đổi cái khác đi, bọ xít còn trắng hơn bọ phân mà?"

Lãnh Đạo nói: "Nghĩ đến cảnh em trong quán bar nên chị nghĩ ngay tới nó. Cô gái bọ phân, đúng vậy, hay quá."

Khóc, hôm nay là ngày gì vậy? Không nên xin nickname sao?

15-12-2006 - 07:49:25

Không phải, hình như tôi với chị ấy có khác biệt văn hoá, hình như con bọ phân ở đây có hình tượng khá là tích cực? Đúng không, chị Hương?

Nên cười hay nên khóc đây?

Có thứ gì đó giống như bọ phân không, khác biệt văn hoá Trung Tây lớn quá? Tôi nhất định phải đổi sang biệt danh khác.

Tôi nghĩ hình như chị ấy cố tình.

15-12-2006 - 08:06:15

Đúng vậy đúng vậy, bọ phân là một loài động vật mang nghĩa tích cực ở Anh, Lãnh Đạo nói bằng tiếng Anh, chính là Lãnh Đạo đang khen tôi làm việc chăm chỉ.

15-12-2006 - 07:11:35

Haha, ngày xưa hồi tôi với bạn trai còn ở bên nhau cũng đặt cho nhau nhiều biệt danh lắm.

Nhưng hình như bây giờ cũng không có nữa, Darling, Dear, Gil, vân vân, nhưng những tên này cũng không có gì đặc biệt.

Lãnh Đạo rất thích gọi tên đầy đủ của tôi trong những dịp trang trọng khi chỉ có hai đứa, gọi cả họ cả tên, chỉ là cái tên này khá là xa lạ với tôi trong hai năm qua, nhiều lúc cảm giác như chị ấy đang gọi người khác vậy. May mà tên đầy đủ của tôi chỉ có hai chữ.

Bây giờ tôi không có nhiều idea hay nguồn cảm hứng nào thú vị nữa, vẫn chỉ gọi chị là "Boss" hoặc "Lãnh Đạo" thôi. Lần trước chị ấy tới đây, hình như chị ấy gọi tôi là "An" trong lúc đi vệ sinh vào tối đó, nhưng sau đó lại hết gọi vậy rồi. Tôi nghĩ cái tên An này khá là có tính sáng tạo, ít ra hay hơn tên Thuý Hoa. Hy vọng Lãnh Đạo có thể nỗ lực nâng cao giác ngộ, cảm nhận được tiếng nói con tim của người dân.

Cuối tuần, tôi không nam tiến, thứ Bảy có một đồng nghiệp tổ chức party Giáng sinh, bắt đầu từ trưa, người ấy chính là người cho tôi mượn CD lần trước, là trưởng phòng của bộ phận khác.

Lần trước anh ấy nói nói với tôi rằng anh ấy bị đau đáy hông sau khi đạp xe, tôi ném cho anh ấy vài tài liệu vừa Search, trên đó nói việc đi xe đạp có liên quan đến ung thư tinh hoàn gì gì đó, v.v. Sau đó, ông bạn này cứ nhìn thấy tôi là rủ tôi đi chạy bộ. Tôi nói, hay là tôi đạp xe, cậu chạy? Ông bạn đó nói cũng được. Tôi còn chưa đồng ý, đã tự mình cho rằng lái xe dắt theo chú chó săn cừu chắc là tỷ lệ quay đầu sẽ cao hơn một chút, phải không?

Lãnh Đạo nói rằng muốn lên phía Bắc kiểm tra, tôi đang cố thuyết phục chị ấy đừng đi, chị mà đến tôi cũng không chơi được với chị, lẽ nào để chị ở nhà sao? Hay là bảo chị vứt rác cho tôi, cỏ mọc dài rồi, hay là bảo chị cắt cỏ hộ nhỉ?

Bà cụ non (bạn cùng phòng) rất giỏi, ở nhà ngủ say đến mức không bao giờ đẩy kịp thùng rác trước khi xe rác đến. Ở Anh kỳ lắm, chỉ cần thùng rác chiếm vỉa hè, mức phạt sẽ là 100. Tất nhiên, tôi cũng từng bị phạt, tôi cũng rất lười. Hồi chưa bắt đầu phạt tiền, thùng rác nhà tôi quanh năm suốt tháng đặt ở bên ngoài, chiếm dụng 0,15m2 đất công, nhưng tôi khá là hoang mang, ngôi nhà tôi đặt ngay chỗ đường hõm, tên đường là XXX Close. Thực sự không biết ngoài tôi ra, còn ai có thể đi ngang qua cửa nhà tôi nữa không?

- --------

Vài ngày sau đó, tôi, mẹ và bạn trai đã đi tham quan vài làng nước quanh Thượng Hải. Ngày nào cũng chen chúc trong đám đông khiến tôi kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Nếu không phải vì họ vẫn mãi ấn tượng về cô gái như từ sao hoả tới như Thẩm Phương, có lẽ tôi đã niêm phong cái tên này vào trong ký ức từ lâu.

Chỉ có một đêm, khi chúng tôi trở về khách sạn, cạnh một chiếc xe Jeep hiệu Land Rover đậu trước cửa ngoài sảnh vào, có một người phụ nữ mảnh khảnh trong một bộ váy dài sẫm màu, đang dựa vào cửa xe chào tạm biệt bạn bè.

Tôi thấy thân thể yếu ớt của chị đang được bạn bè nhẹ nhàng ôm vào lòng, trên khuôn mặt ấy mang nụ cười thanh tao điềm đạm nhưng đôi mắt lại dịu dàng như mặt nước hồ. Khoảnh khắc đó, tim tôi quặn thắt dữ dội. Về phòng, tôi lấy cớ vì trời nóng nên muốn uống Coca, đi ra ngoài mặc cho mẹ trách mắng. Tôi đến phòng của Thẩm Phương. Loay hoay ngoài cửa rất lâu, lấy thẻ phòng ra, chần chừ vài phút, thử nhét thẻ phòng vào, phụt, đèn vàng bật sáng. Trái tim tôi cũng bừng nắng.

Sự ảm đạm của Thẩm Phương thực sự đã khích lệ tôi rút lui khỏi mối quan hệ này. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tình cảm của tôi dành cho chị dường như đã phai dần.

Tôi không thể bán rẻ lòng tự tôn của mình, nên tôi thương lượng với mẹ, mặc dù Thẩm Phương đã giúp tôi rất nhiều, nhưng không thể cứ mãi hưởng ké ánh sáng của người khác được. Mẹ tôi không hiểu dây mơ rễ má của sự tình, bà cứ nghĩ do tôi muốn tự thân vận động, vì thế bà cũng bày tỏ sự ủng hộ với những gì tôi nói. Thế là, trong vài ngày còn lại, ba chúng tôi đã bắt tay vào việc giúp tôi tìm chỗ ở gần công ty.

Cuối cùng, chúng tôi tìm được một ngôi nhà cũ rất cũ. Đó là một nhà 2 tầng, tầng dưới là một nhà hàng tư nhân nhỏ. Tôi sống trong một căn phòng trên lầu 2. Ban đầu họ muốn tôi sống ở một nơi tốt hơn, tôi nói: "Có nhà tắm, nhà vệ sinh, không có rệp, đã là tốt lắm rồi." Mẹ tôi rất hài lòng với tinh thần không sợ khổ không ngại khó của tôi, mẹ an ủi tôi: "Đúng vậy, hồi ở quê còn không được tắm nước nóng cả tháng."

Còn bạn trai không nỡ nhìn tôi tự làm khổ bản thân, tôi thầm an ủi anh: "Không phải chúng ta cần tiết kiệm tiền để cưới hay sao? Lớn thế này rồi, sao có thể luôn đòi tiền bố mẹ được", câu nói tỏ vẻ đạo lý của tôi đã khiến cho giọt lệ chua xót của anh lăn dài, đây là lần đầu tiên, anh ôm tôi nói: "Em yêu, anh xin lỗi, anh không có bản lĩnh, không thể kiếm ra tiền, phải làm em chịu khổ."

Tôi cảm thấy nước mắt anh chảy xuống má tôi, lúc đó tôi cảm thấy rất xót xa, "vợ chồng nghèo, trăm sự khổ". Không có tiền, đồng lương ít ỏi, chỉ dựa vào một túp lều tranh hai trái tim vàng mãi mãi không đủ.

Tôi không nghĩ tôi tự làm mình khổ khi quyết định như vậy, tôi có kế hoạch riêng, tôi cần tiết kiệm nhiều nhất có thể từ thu nhập 6000 tệ mỗi tháng. Tôi không thể, cũng như không cho phép bản thân sống lại những ngày tháng dựa dẫm nhờ người khác ban ơn. Tôi thấy hình như tôi càng nên rẽ sang con đường sự nghiệp khác. Còn về việc sang Anh sao? Nghĩ đến đây, thực sự tôi có hơi băn khoăn, tôi không quyết định được rằng có nên từ bỏ miếng bánh thơm ngon này không, hay là hỏi ý kiến từ Thẩm Phương, nếu như chị tỏ ra sao cũng được, thì tôi sẽ tạm thời cưỡi lừa tìm ngựa, nếu như chị không hề vui với chuyện đó, hoặc lạnh nhạt phũ phàng, tôi sẽ lập tức đi cho khuất mắt chị ngay.

Đến ngày tôi đi làm, mẹ và bạn trai tôi đã về quê và để lại tình yêu và sự chúc phúc của họ dành cho tôi. Tôi do dự bước vào công ty, có chút lương tâm cắn rứt nói lời chào với trưởng phòng. Cả buổi sáng, cứ sảnh là tôi sẽ đi loanh quanh trong sảnh lớn của công ty, hy vọng có thể bất ngờ gặp được Thẩm Phương, nhưng tôi không thể, gặp anh A cũng được. Quả nhiên, tôi đã gặp được anh A.

Anh A thấy tôi đang giả vờ đọc báo ở đó, từ đằng xa đã gọi với: "Tiểu Cảnh à, nghe nói mẹ em đến chơi sao?" Tôi cười nói: "Vâng, mẹ đến thăm em." Anh A cười nói: "Nghe Thẩm Tổng nói chàng rể cũng tới à?" Tôi có hơi ngượng ngùng, vừa cười vừa sờ mũi. Anh A nhìn thấy chiếc nhẫn lấp lánh trên tay tôi, cười nói tiếp: "Anh nói này, thảo nào Thẩm Phương nhất định không để em tiễn khi cô ấy đi, kết hôn là chuyện trọng đại của đời người, thế mà em không nói tiếng nào, còn chưa kịp chuẩn bị lì xì tặng em."

Khi nghe tin Thẩm Phương đã đi, lòng tôi bỗng thấy trống rỗng, tôi muốn hỏi thêm vài câu, chị ấy đi lúc nào vậy? Khi đi chị ấy có vui không? Nhưng, chỉ biết há miệng, đến khi lời nói sắp thốt ra khỏi miệng, lại biến thành: "Cũng chưa phải chính thức kết hôn đâu anh, chỉ là đính hôn thôi."

Cứ như vậy tán gẫu vài ba câu với anh A, xem ra đến cuối cùng cũng không có gì đáng nói, thấy anh A có ý muốn đi. Tôi lấy hết can đảm hỏi: "A Tổng, cái đó, chuyện thị thực của em, em nghĩ là..."

Tôi muốn nói, hay là thôi đừng làm nữa. Sự ra đi không lời từ biệt của Thẩm Phương khiến tôi vạn phần hụt hẫng không tả nổi. Tôi không biết mình bị sao, từ đầu còn rất hối hận vì đã có mối quan hệ da thịt với chị ấy, rất sợ hãi khi gần gũi với chị, nhưng khi thực sự hay tin chị đã rời đi, đến cả lời tạm biệt cũng không buồn nói với tôi, không biết vì sao tôi lại thấy vừa buồn, vừa tức giận. Lúc đó tôi thật sự nghĩ, chết tiệt, không làm ở đây nữa, đã để lại thông điệp rõ ràng như vậy, còn không biết chị đã thầm cười nhạo sự vô dụng của tôi như thế nào.

Tôi chưa kịp nói hết lời, anh A bỗng nhiên bừng tỉnh: "Ồ, ra là chuyện này, em đừng lo lắng, trước khi đi Thẩm Tổng đã đặc biệt sắp xếp ổn thoả, không sao, không sao. Mà... anh cũng hiểu cho em, hẳn là em sẽ lo lắng ít nhiều về chuyện này, cô ấy còn nhờ anh chăm sóc cho em, phải bình tĩnh, đừng hấp tấp, theo ghi chép hồ sơ trước đây của công ty chúng ta đều không có vấn đề gì, nếu có sẽ có thể kháng cáo... "

Anh A không ngừng vỗ vai an ủi tôi. Sự an ủi của anh và thái độ của Thẩm Phương truyền ra khỏi miệng anh khiến tôi tìm được cái cớ để ở lại. Thật ra ngay từ đầu tôi không định từ bỏ chiếc bánh thơm ngon này. Một công việc tốt, một con đường đầy hứa hẹn, đối với một người tràn đầy khát khao về tiền bạc như tôi, sĩ diện và tôn nghiêm không đủ để trở thành lý do khiến tôi nghỉ việc.

Nhưng, do quán tính về tính cách và quan niệm, tôi vẫn gửi cho Thẩm Phương một email với cách diễn đạt vô cùng khéo léo và khách sáo. Bức thư đó vẫn được chị giữ cho đến tận bây giờ, chị thường xuyên đọc nó, chị nói, mỗi lần đọc hết, chị lại có tình cảm và nỗi nhớ tôi sâu đậm hơn. Tôi không biết có thật hay không.

Tôi hỏi chị xem lại làm gì, có nhiều lời hồi đó viết đều đã quên đi mất. Thực ra nội dung rất đơn giản, ngoài việc tỏ ra lịch sự và bày tỏ lời xin lỗi vì không thể đi chơi nhiều cùng chị trong chuyến du lịch đến Thượng Hải, tôi đã cố gắng nói rằng nếu như việc đi nước ngoài có khó khăn hay rắc rối, xin chị hãy đừng hao phí quá nhiều sức lực và tài chính. Tôi cảm thấy không gian cho việc phát triển ở Trung Quốc cũng không kém cạnh. Đến cuối cùng, tôi nhớ lúc đó tôi đã luyên thuyên, dông dài viết:

"Càng xa nhà lâu, càng nhớ quê nhiều. Lòng nhiều vương vấn, việc nước vấn vương. Hôm nay về nước, tóc mai mẹ reo, mẹ vui mẹ mừng. Hổ thẹn tuổi hai mươi, chưa thể về quê chăm mẹ lo cháu, phận con đáng thẹn. Nếu có chênh lệch về ngày chuyển, xin tiểu thư chớ hao tâm tổn trí. Phúc quý do trời, khó bề cưỡng cầu, dù gấm vóc vàng ngọc là điều ta muốn, nhưng công cha nghĩa mẹ cũng là thứ ta mong. Hôm nay, ta lại lần nữa khấu đầu tạ lễ lòng ưu ái của tiểu thư, nhận được sự yêu mến nồng hậu, thật là một cơ hội hiếm có."

Tôi nhớ khi viết đến đây, quả thực có một khát khao nhất thời được nảy sinh mà không bao giờ để lộ. Tôi đã thử nói những suy nghĩ của tôi cho mẹ, nhưng lại nhận được phản ứng đối lập.

Thậm chí, trong mắt mẹ tôi, việc tôi tự ý chùn chân với lý do tôi và bạn trai đính hôn chỉ vì những ngày tháng yên ổn hèn mọn trước mắt đã đánh mất đi hoài bão to lớn của mình. Những lời trách móc của mẹ có lẽ đã khơi dậy khát vọng đã được tôi cất giấu sâu trong lòng ngay từ đầu, lúc đó tôi không can tâm bị người ta gọi là không có ý chí tiến thủ, nhưng câu nói không có chí cầu tiến từ trong miệng mẹ tôi chính là một hình phạt còn nghiêm khắc hơn cả một cái tát vào mặt.

Nghĩ cũng đúng, hầu hết những đứa trẻ lớn lên cùng thời với tôi trong quá trình tiếp nhận giáo dục thuở đầu, hai chữ "chí khí" này dường như quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.

Tôi gửi thư đi, đợi chờ hồi âm từ Thẩm Phương. Nhưng hồi đó đúng là tôi hơi giả tạo. Ngày tôi gửi thư đi, tôi cũng nóng vội gửi một bức thư cho người Hà Lan, xác nhận về việc sửa đổi luận văn của tôi và khi nào tôi sẽ quay lại để bảo vệ luận văn, v.v...