Viết Cho Cậu Những Bài Thơ Ngọt Ngào

Chương 13



Ngu Thư Niên ngẩng đầu lên nhìn hắn, không khỏi nghĩ thầm, đời này vì quên xin phép mà theo lớp hội họa đến đây vẽ phác thảo, Bách Dịch Nhiên biết từ bạn cùng phòng rằng lớp hội họa hôm nay sẽ đến nông thôn vẽ phác thảo, vì vậy mới mời bạn cùng phòng cùng đến nông thôn chơi.

Vậy kiếp trước thì sao?

Kiếp trước, cậu đã xin phép trước, từ chối việc vẽ cảnh này.

Bách Dịch Nhiên có phải cũng như bây giờ, sau khi biết tin về hoạt động vẽ phác thảo đã sắp xếp mọi thứ, đến đây với niềm hy vọng tràn trề...nhưng rồi lại trắng tay

Trong lòng Ngu Thư Niên không rõ cảm xúc ra sao, cảm giác này rất khó diễn tả, cậu không biểu lộ mà thở dài, lấy lại bình tĩnh rồi cầm bút vẽ lại, cố gắng dùng hội họa để an tâm, nhưng tay run lên, vô tình làm rơi một hộp màu xuống bên cạnh.

Màu sắc bất thường xuất hiện trên bức tranh, bức tranh này đã bị phá hủy hơn phân nửa.

Nhưng bây giờ, Ngu Thư Niên không còn tâm trí vẽ tranh, cậu quyết định sử dụng nước để pha loãng màu sắc trên bức tranh, đồng thời không chú ý hỏi: "Lát nữa các cậu có kế hoạch gì không?"

Phàn Thiên Vũ đã nghiên cứu trước khi đến đây, mở miệng nói: "Đi dạo trong khu vực này, theo con đường lên núi, nghe nói nếu may mắn thì còn có thể tìm thấy nấm linh chi."

Bách Dịch Nhiên đã lớn lên tại đây từ nhỏ, nên hắn có thể dùng từ "nhìn chán rồi" để miêu tả cảnh núi, hắn đưa tay đặt trên vai Phàn Thiên Vũ, ôm lấy anh đi vài bước sang một bên, nói: "Cậu nghe tôi nói đây, điều nổi tiếng nhất ở đây không phải leo núi cũng không phải du lịch nông thôn, mà chính là dòng suối nhỏ này."

Phàn Thiên Vũ nhớ lại hướng dẫn du lịch của mình, "Hả? Nhưng mà em thấy trên mạng nói là…"

"Trên mạng toàn là lừa đảo, sao cậu không tin người địa phương như tôi chứ?" Bách Dịch Nhiên vỗ ngực tự tin nói: "Dòng suối này có vẻ bình thường nhưng nếu cậu ngồi bên cạnh và nhìn lâu hơn, cậu sẽ khám phá được những điều kỳ diệu trong đó."

Phàn Thiên Vũ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không thể nói ra, đầu óc không thể suy nghĩ linh hoạt, cuối cùng gật đầu một cái.

Bách Dịch Nhiên tiếp tục dụ dỗ: "Vậy, cậu muốn đứng ở đây một lúc hay đi thuê cái ghế ngồi bên cạnh một lát?"

Phàn Thiên Vũ nhìn chằm chằm, nhưng không tìm ra sự khác biệt giữa hai lựa chọn đó.

Ngu Thư Niên nghe Bách Dịch Nhiên nghiêm túc lừa người, không kìm được ý cười, góc miệng vẫn cong lên.

Ở xa, Lỗ Luân Đạt gọi: "Phàn Thiên Vũ! Cậu nhớ chỗ tôi để chiếc cặp đen của tôi ở đâu không?"

"Hả?" Phàn Thiên Vũ cầm ghế không nghe rõ, "Cái gì?"



"Cặp đen--"

"Gì?"

Phàn Thiên Vũ quay lại, cuối cùng chạy đến bên cạnh Lỗ Luân Đạt để nói rõ ràng với cậu ta.

Bách Dịch Nhiên đặt chiếc ghế ở bên cạnh Ngu Thư Niên, sau khi đặt xuống nhìn khoảng cách hai bên, lặng lẽ kéo ghế lại gần bên Ngu Thư Niên một chút, "Các cậu vẽ đến mấy giờ vậy? Cô giáo có yêu cầu gì không?"

"Không có," Ngu Thư Niên suy nghĩ một chút rồi trả lời, "Chắc khoảng hai ba giờ chiều bọn tôi mới về. Nếu bọn tôi không vẽ xong, rất có thể sẽ được giao làm bài tập về nhà. Còn cậu? Khi nào thì về?"

"Tôi á? Tôi không có việc gì gấp, cũng không vội rời đi," Bách Dịch Nhiên nén xuống cảm xúc ban đầu chỉ muốn nhanh chóng quay về phòng ngủ của mình, "Ban đầu cũng chỉ qua đây giải trí thôi, ở ngoài hóng gió cũng tốt hơn mà."

"Nhưng mà cậu đã đến đây, ở đây vẽ có tí cũng phí phạm quá rồi." Bàn tay Bách Dịch Nhiên đặt trên đùi, có vẻ hơi lo lắng vuốt ve lòng bàn tay, "Hôm nay là hai ngày cuối tuần mà, cậu cứ ở lại đây chơi thêm chút đi, tôi làm hướng dẫn viên cho cậu được không?"

Ngu Thư Niên nhẹ nhàng nhíu mày, Bách Dịch Nhiên chớp mắt hai lần, vẫn đang cố gắng quảng bá, "Tôi biết nhiều nơi thú vị lắm, cậu không suy nghĩ một chút sao?"

Trong hai ngày cuối tuần, ngoài buổi học vẽ này ra, cũng không có kế hoạch gì khác.

Cà phê còn ở trung tâm chăm sóc thú cưng, hôm nay cũng không thể đón lại được. Về nhà... dường như cũng không có gì để làm.

Dù suy nghĩ như vậy, nhưng Ngu Thư Niên không trả lời trực tiếp mà hỏi: "Thu phí thế nào?"

Dưới ánh nắng dịu dàng, cậu hơi cười nhẹ, ánh mắt nhìn người bên cạnh thoảng mang sắc thái trêu đùa: "Tôi không cầm nhiều tiền lắm, nếu quá đắt thì không thể chi trả nổi đâu."

"Khụ." Bách Dịch Nhiên gãi mũi, quay mắt sang một bên, nói một cách mơ hồ: "Nói chuyện tiền bạc dễ xảy ra hiểu lầm......Tôi cũng có thể làm hướng dẫn viên miễn phí mà."

Ngu Thư Niên không nghe rõ, "Hả?"

Bạch Dịch Nhiên xua tay nói: "Không có gì đâu. Cậu vẽ đi, đừng làm phân tâm công việc của mình."

"Bức vẽ này hỏng rồi, tôi vẽ chơi đã, bài tập để về nhà làm sau." Ngu Thư Niên cố gắng dùng màu khác cứu lấy bức vẽ, chỉ là làm xong sẽ không còn giống yêu cầu của cô, tự nhiên cũng không thể làm được bài tập.

Chỉ là vẽ để giết thời gian thôi.

"Đâu phải hỏng? Vẽ đẹp lắm mà." Bách Dịch Nhiên đỡ tay lên tay vịn của chiếc ghế, giọng điệu không hề giả dối, tất cả đều thành thật thẳng thắn, "Cậu đặt yêu cầu quá cao cho bản thân mình rồi."

Vẽ tranh đòi hỏi phải cẩn thận và tỉ mỉ, còn Bách Dịch Nhiên là một tay vẽ thường cầm thước kẻ mà vẫn có thể vẽ cong cong méo méo các nét, nhìn bản thảo Ngu Thư Niên vẽ mấy nét tự nhiên liền thành họa, hoàn toàn không thể chỉ ra được bất kỳ khuyết điểm nào, chỉ tiếc bản thân mình học kém môn Văn, không thể tự nói ra những lời khen ngợi đa dạng.

Chỉ có thể khô khốc khen đẹp.

Giáo viên và tài xế mang theo bữa trưa trở về, "Các em vẽ như thế nào rồi? Những ai đói trước thì dừng lại ăn trưa đi, không cần vội vẽ xong."

Ngu Thư Niên nghe thế cũng chẳng ngẩng đầu lên, phản ứng của Bách Dịch Nhiên lại lớn hơn, "Cậu chưa ăn cơm à?"

"Cô mang cơm trưa đấy." Ngu Thư Niên vẫn còn chút choáng do say xe, ngửi mùi dầu mỡ khi mở nắp hộp cơm đã khiến dạ dày cậu nổi lên cảm giác khó chịu, chứ nói gì đến việc ăn.

Cậu trả lời thế, Bách Dịch Nhiên liền hỏi tiếp: "Vậy sáng nay cậu có ăn gì không?"



Ngu Thư Niên: "..."

Khi nghe câu hỏi này, ngay cả Ngu Thư Niên cũng sửng sốt một chút, hiếm khi lộ vẻ ngại ngùng, "Sáng nay tôi ăn bánh mì."

Bách Dịch Nhiên không bỏ qua biểu cảm trên khuôn mặt cậu, tiếp tục đào sâu hỏi, "Một miếng à?"

"... Một miếng."

Bách Dịch Nhiên cau mày, rõ ràng không đồng ý với cách cậu xem nhẹ bữa sáng của mình.

Ngu Thư Niên mở miệng, lạ lùng có cảm giác như bị kiểm soát, cậu ho khan muốn biện minh cho miếng bánh mì đó.

Đúng lúc này, giáo viên mang đồ ăn đến, "Đây, của Ngu Thư Niên."

Đến gần ngửi thấy mùi dầu mỡ, Ngu Thư Niên bất giác nhíu mày lại, nhưng vẫn giơ tay lên nhận lấy.

Bách Dịch Nhiên nhanh hơn cậu, lấy đồ ăn trước, "Cảm ơn cô, để em giữ giùm cậu ấy, cậu ấy đang vẽ tranh nên không tiện."

"Được rồi, ăn ngay kẻo nguội nhé" Giáo viên thấy họ ngồi gần nhau, chắc chắn là các bạn đi vẽ tranh cùng, với tư cách là một giáo viên, có lẽ chẳng trường hợp nào mà cô chưa gặp qua, còn tình huống này thì càng phổ biến hơn, rồi cô tiếp tục mang cơm đến cho học sinh ở dưới.

Bách Dịch Nhiên siết chặt nắp hộp, tùy tiện đặt hộp cơm xuống hộp đựng bút bên cạnh, rồi cúi đầu nhắn tin trên điện thoại.

Có lẽ là đúng giờ ăn, ngoài các học sinh đến vẽ tranh, các du khách đi lại cũng ngồi xuống trải khăn ăn picnic, mỗi người mang theo đồ ăn nhanh, tất cả đều là những người đi du lịch leo núi, không mang nhiều thức ăn, khu vực cung cấp nước nóng đã xếp hàng dài.

Trong một khoảnh khắc, mùi thức ăn đan xen vào nhau.

Ngu Thư Niên nhấp môi, thở dài nhẹ.

"Sao vậy? Đói à?" Bách Dịch Nhiên nhận ra khuôn mặt tái nhợt của cậu, "Cậu không thoải mái sao?"

Ngu Thư Niên lắc đầu, "Không có gì, chỉ hơi say xe thôi."

"Đợi tôi một chút." Bách Dịch Nhiên nói xong, vội vã đi xa.

Khi quay lại, hắn cầm một chai nước khoáng đá trong tay.

Sau khi tay Bách Dịch Nhiên chạm vào chai nước cũng hơi lạnh, hắn không dùng lòng bàn tay mà là lưng tay chạm nhẹ lên trán Ngu Thư Niên, "Hơi lạnh, uống chút đi."

Ngu Thư Niên thầm nói, "Cảm ơn."

"Đừng khách khí với tôi như vậy." Bách Dịch Nhiên còn mua thêm một hộp kẹo bạc hà, đặt vào tay Ngu Thư Niên, khi hắn chuẩn bị nói, điện thoại bất chợt reo lên, "Alo?"

"Ừ, chính là quán tạp hóa phía trước."

"Ừm, không phải không phải, cứ đi thêm một đoạn nữa, tôi thấy anh rồi." Bách Dịch Nhiên vẫy tay về phía quán tạp hóa.

Chàng trai mặc đồng phục ship hàng chạy đến phía trước, khiêng hộp cách nhiệt chạy tới. "Đây là đơn hàng của anh."



Bách Dịch Nhiên lấy mã đơn hàng rồi cầm lấy đồ, chàng trai lại tiếp tục vội vàng đi giao đơn khác.

Ngu Thư Niên nghi ngờ hỏi, "Ở ngoài núi còn được giao đồ ăn à?"

"Không phải giao đồ ăn, mà là giao hàng." Bách Dịch Nhiên mở hộp cách nhiệt, lần lượt lấy hộp đựng món ra. Hộp vẽ tranh cũng tạm thời làm bàn ăn.

Ngu Thư Niên cảm giác những hộp cách nhiệt này không phải là đồ ăn ngoài quán, mà có cảm giác gia đình hơn.

"Tôi đặt ở trại nghỉ dưỡng ngoài núi, nhờ shipper chuyển lên cho." Bách Dịch Nhiên mở từng hộp. Đa số là đồ ăn thanh đạm, chỉ có món rau trộn thăn bò, được thêm gia vị từ ớt xanh và rau thơm là có chút dầu mỡ nhưng vẫn không tạo cảm giác ngán.

Cuối cùng là cháo kê, gạo tự trồng ở trại, đơn giản luộc chín rồi hầm nhẹ cho ra hương thơm đặc trưng, màu vàng ươm khiến người ta thèm ăn.

"Đây." Bách Dịch Nhiên chuyển cho cậu đôi đũa. "Món sợi khoai tây trộn là món chua ngọt, thêm một chút dầu cay. Dầu ớt ở đây là tự trại làm, không có mùi mỡ nên cậu nếm thử coi ngon không."

Ngu Thư Niên chưa kịp phản ứng, trong tay đã được đặt một tô cháo kê với một đôi đũa. "Khi nào...?"

Dù câu hỏi như vậy, trong đầu Ngu Thư Niên lại hiện lên hình ảnh vừa rồi sau khi nói chuyện về bữa sáng, Bách Dịch Nhiên cúi đầu chơi điện thoại.

Hộp cơm mà giáo viên phân phát cũng không bị lãng phí, Bách Dịch Nhiên cầm lên, bẻ đôi đũa một lần nữa nói: "Chúng ta đổi nhau đi, cũng đã lâu tôi không ăn thịt kho tàu rồi."

Bách Dịch Nhiên gắp một ít cơm với thịt kho tàu, thấy Ngu Thư Niên không di chuyển đũa, "Cậu không ăn được à? Tôi còn mua nước chanh, mất một lúc nữa mới đến, cậu có thể uống chút cháo gạo kê trước được không?"

Uống ít nước bạc hà hoặc nước chanh có thể làm giảm triệu chứng say xe.

Thật không may, không thể mua được bạc hà ở trên núi, nhưng quán nước uống có bán nước chanh, chỉ là cách xa một chút, thời gian giao hàng sẽ lâu hơn.

"Không cần phiền phức như vậy đâu, tôi chỉ ăn một ít là đủ rồi." Ngu Thư Niên vẫn không có cảm giác đói, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy lo lắng của Bách Dịch Nhiên, cậu vẫn gắp một ít sợi khoai tây gần nhất lên ăn.

Vị khoai tây giòn mát, chua ngọt vừa cay khi nhai, giúp giảm đáng kể cảm giác không thoải mái trong dạ dày.

Thấy cậu ăn, Bách Dịch Nhiên mới thả lỏng, không ăn một miếng nào, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, ngồi đó với hình dạng gầy gò yếu ớt, sao mà không lo lắng cho được.

Ngu Thư Niên lấy đũa đẩy bỏ hạt tiêu ở trên sợi khoai tây, gắp một sợi khoai tây đã được ướp gia vị và đặt vào hộp cơm của Bách Dịch Nhiên, "Sợi khoai tây này ngon lắm, cậu cũng thử chút đi."