Váy Hạ Thần

Chương 60: Niềm Vui Nho Nhỏ Đầu Tiên



Thẩm Đường không phải không tin Tiêu Đông Khải, cô cần cẩn thận sau khi nắm cổ phần trong tay, sau này đi đường như thế nào. Tiêu Đổng không phải đưa cơm trưa miễn phí cho cô.

Cô sợ sơ ý một chút sẽ gây bất lợi cho việc ký hợp đồng của Tưởng Thành Duật.

Tiêu Đông Khải cho cô thời gian suy nghĩ, anh ta mở thực đơn ra, lần đầu tiên đến nhà hàng này ăn, anh ta hỏi Thẩm Đường: “Em muốn ăn cái gì.”

“Cho tôi một phần salad rau quả, không cần tương salad.”

“...”

Tiêu Đông Khải ghi xuống.

Gọi mấy món ăn đơn giản, Tiêu Đông Khải ra hiệu phục vụ không cần ở lại trong phòng.

Trước cửa có vệ sĩ Thẩm Đường, Tiêu Đông Khải không lo lắng tai vách mạch rừng: “Mặc kệ như thế nào, em cầm cổ phần của Tiêu Ninh, sẽ không có hại.”

“Không chắc.”

Thẩm Đường uống sạch ly nước, vẫn chưa cho Tiêu Đông Khải câu trả lời cuối cùng.

Đêm nay Tiêu Đông Khải không có hứng thú uống rượu, anh ta giống với Thẩm Đường, đồ uống vẫn chưa lên, rót một ly nước trắng. Thỉnh thoảng hai mắt anh ta nhìn người em họ trầm lặng ít nói này.

Một tay Thẩm Đường nâng cằm, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Anh ta phát hiện Thẩm Đường giống với bác gái, sự quật cường khắc sâu vào trong xương cốt, người khác nói vài câu thật sự không thuyết phục được bọn họ.

“Điều kiện là cái gì?” Bỗng nhiên Thẩm Đường quay mặt nhìn anh ta.

“Điều kiện là nắm được cổ phần của ông nội sao?”

“Ừm.”

Tiêu Đông Khải cũng không rõ lắm, anh ta chỉ truyền lời giúp ông nội, cố gắng khuyên Thẩm Đường tiếp nhận cổ phần này, phần còn lại anh ta không quan tâm.

Nếu không phải Tiêu Đông Hàn làm lớn chuyện lên, anh ta cũng sẽ không lãng phí miệng lưỡi đến khuyên cô.

“Việc này liên quan đến cơ mật kinh doanh của tập đoàn Tiêu Ninh, ông nội không nói với anh.” Anh ta nói ra lời nói của Tiêu Đổng: “Nếu em đồng ý, đi London tìm ông ấy đi.”

Thẩm Đường chậm rãi gật đầu.

Tiêu Đông Khải không xác định được cái gật đầu này của cô là biển hiện đồng ý hay là biểu hiện đã biết chuyện này.

“Nếu em muốn đi qua đó, anh đặt vé máy bay cho em, anh muốn ở Bắc Kinh thêm một chút thời gian, máy bay tư nhân tạm thời không dùng được.”

“Cảm ơn.” Thẩm Đường từ chối ý tốt của anh ta: “Tôi tự mình đi được.”

Đây là cô đồng ý suy xét tiếp nhận cổ phần Tiêu Đổng.

Một trong các mục đích của chuyến hành trình Tiêu Đông Khải đến Bắc Kinh lần này, cuối cùng hoàn thành viên mãn.

Anh ta không chậm trễ một phút nào, gửi một bưu kiện báo cáo tình huống cho ông nội, cũng để ông nội chuẩn bị sẵn sàng, Thẩm Đường sẽ đến Luân Đôn tìm ông ta nhanh thôi.

“Em muốn cả đời không qua lại với cô út sao?” Không thể tránh khỏi, lại nói đến Tiêu Chân.

Thẩm Đường không trả lời đã hỏi lại: “Một bữa cơm, anh sẽ không muốn làm người hòa giải thay hai người bọn họ chứ?”

Tiêu Đông Khải: “Anh chỉ hy vọng em có người nhà, chỉ lần này thôi.”

“Tôi có người nhà.”

Tiêu Đông Khải nhìn cô.

Thẩm Đường: “Tưởng Thành Duật là người nhà của tôi. Những người khác với tôi mà nói, đều là râu ria.”

Những người khác là chỉ Tiêu Chân và Trần Nam Kình.

Đồ ăn được dọn lên, Tiêu Đông Khải tạm ngừng.

...

Bữa cơm với Thẩm Đường ăn không đến 40 phút đã kết thúc, Tiêu Đông Khải về đến nhà chỉ mới 10 giờ. Anh ta ở trong biệt thự nhà họ Tiêu mua ở Bắc Kinh, Tiêu Đông Hàn cũng ở đây.

Đêm nay không xã giao, Tiêu Đông Hàn đang bơi lội ở bể bơi bên ngoài.

Đây là chuyến du lịch vừa đi vừa về nhiều lần đến anh ta cũng không nhớ rõ, chú tâm suy nghĩ đến dự án thu mua.

Có ô tô chạy vào sân, Tiêu Đông Hàn ra khỏi mặt nước, lấy khăn tắm lau mặt, vào trong phòng thay quần áo.

Quản gia đã chuẩn bị xong xì gà và rượu vang đỏ bên bể bơi, còn có mấy chén nước đá.

Tiêu Đông Khải xuống xe, ngồi ở trong sân chờ Tiêu Đông Hàn.

Anh ta cực ít hút xì gà, đêm nay hút một điếu.

“Thẩm Đường đã tiếp nhận cổ phần của ông nội rồi sao?” Không biết khi nào, Tiêu Đông Hàn đã thay xong quần áo từ biệt thự đi ra, ‘cạch’ một tiếng, đánh bật lửa.

Anh ta cũng cầm một điếu xì gà.

Tiêu Đông Khải: “Điều này em đến hỏi Thẩm Đường đi, người khác đoán không được.”

Tiêu Đông Hàn không rảnh suy nghĩ Thẩm Đường cuối cùng có đồng ý hay không, dù sao anh ta khi cô đồng ý thì anh ta đã chuẩn bị đủ.

Trong sân yên lặng dị thường, khói thuốc bay khắp nơi, hai anh em đều mang tâm tư.

“Hạng mục của kia của em, tài chính vẫn còn là một bí ẩn.” Tiêu Đông Khải nói ra một câu. Tiêu Đông Hàn đến Bắc Kinh nói là phải làm dự án, thật ra là lấy tên dự án, sau khi đến cũng không phải vì triển khai dự án.

“Nên có chừng mực.” Tiêu Đông Khải khuyên Tiêu Đông Hàn.

Tiêu Đông Hàn xem thường: “Em đã xuống tay nhẹ nhàng, nếu không công ty giải trí của cô ta sao có thể chống đến hôm nay chứ?”

Tiêu Đông Khải không điều tra khoản tiền kia đến cùng là đi đâu, vừa rồi Tiêu Đông Hàn nhắc tới công ty điện ảnh Thẩm Đường, có lẽ liên quan đến Thẩm Đường.

“Khoản tiền kia, em dùng để đối phó công ty Thẩm Đường sao?”

Tiêu Đông Hàn phun ra khói thuốc, không nói chuyện.

Ngầm chấp nhận.

Tiêu Đông Khải không quen hút xì gà, hút vài hơi đã ném xuống, cầm một ly nước đá tưới lên đầu xì gà, nửa ly nước đá còn dư lại, anh ta uống hết.

“Không lẽ em lấy số tiền kia giúp đỡ Trần Nhất Nặc đánh thắng Trữ Nhiễm sao?”

Đây là anh ta suy đoán.

Mà trực giác từ trước đến nay của anh ta rất chuẩn.

Tiêu Đông Hàn nhìn anh trai, cười ra tiếng.

Vẫn không phủ nhận như cũ.

“Tiêu Đông Hàn.” Tiêu Đông Khải gọi thẳng họ tên anh ta: “Em biết rõ cô út chán ghét Phàn Ngọc và Trần Nhất Nặc như thế nào, vậy mà em còn dùng một số tiền lớn như vậy đến trợ giúp bọn họ đối phó Thẩm Đường, em đặt cô út ở chỗ nào vậy hả?”

“Đừng nói quá lên, không ai nhắm vào cô út cả, không phải em muốn giúp Phàn Ngọc, bản thân Phàn Ngọc cũng không biết, tài chính hiện giờ sau lưng bà ta là đến từ em.”

Anh ta chỉ lợi dụng Trần Nhất Nặc và Trữ Nhiễm ngăn lại tiết mục chương trình giải trí, phân tán sự chú ý của Thẩm Đường đối với dự án thu mua mà thôi.

Tính tình Thẩm Đường mạnh mẽ như vậy, làm sao có thể cho phép Trữ Nhiễm thua dưới tay Trần Nhất Nặc.

Nếu nội bộ quyết định Trần Nhất Nặc hạng nhất, Thẩm Đường sẽ xuất ra tất cả vốn liếng để Trữ Nhiễm bộc lộ tài năng vào tiết mục, tranh thủ thắng được hạng nhất trong lòng người xem.

Điều đó sẽ liên lụy phần lớn sức lực của Thẩm Đường.

Coi như Thẩm Đường tiếp nhận điều kiện của ông nội, cũng không có cách nào chuyên chú lợi dụng tốt 3% cổ phần này.

“Anh trai, cuối cùng anh đứng bên phía nào đây?”

Tiêu Đông Khải: “Anh đứng về phía tập đoàn Tiêu Ninh.”

Tiêu Đông Hàn ‘À’ một tiếng.

“Khi nào em trở về London?” Tiêu Đông Khải hỏi em trai.

“Em rất thích thành phố Bắc Kinh này.” Tiêu Đông Hàn hỏi một đằng trả lời một nẻo, cầm một ly rượu vang đỏ đi về phòng mình.

...

10 giờ 25 phút tối, Thẩm Đường lái xe chạy một vòng thành phố.

Vừa rồi cô lái xe một mình, chạy một vòng quanh thành phố.

Dừng xe ở ven đường, cô gửi bưu kiện cho thư ký Tiêu Đổng: [Thứ sáu tuần này, chúng ta gặp nhau ở trang viên.]

Thẩm Đường dựa lưng vào ghế ngồi, cô đã quyết định tiếp nhận cổ phần Tiêu Đổng tặng cô, chỉ cần điều kiện không quá khắc nghiệt đến nỗi cô không có cách nào nhận thì vẫn ổn.

[Tôi mời anh làm cố vấn pháp luật của tôi, lần này đàm phán với Tiêu Đổng, anh giúp tôi tranh được lợi ích lớn nhất, còn phải ký kết hợp đồng với Tiêu Đổng.]

Cô gửi tin nhắn thoại cho Tiêu Đông Khải.

Sau đó, cô bổ sung thêm một tin nhắn: [Anh làm cố vấn pháp luật của tôi, đây cũng là một trong những điều kiện tôi đồng ý tiếp nhận cổ phần Tiêu Đổng.]

sau khi Tiêu Đông Khải đọc xong hai tin nhắn: “...”

Anh ta yên lặng hồi lâu.

Cuối cùng bất đắc dĩ cười một tiếng.

Thẩm Đường mới là người tàn nhẫn nhất, được ăn cả ngã về không, bảo anh ta tìm ra bất lợi trong hợp đồng mà ông nội có thể chôn xuống.

Hiện tại, anh ta là ngọn giáo, chỉ thẳng vào ông nội mình.

Mà tấm chắn của ông nội, không chắc ngăn cản được anh ta.

Thẩm Đường gửi đến tin nhắn thoại thứ ba: [Trong nửa giờ không trả lời, tôi coi như anh đã từ bỏ. Tôi cũng sẽ hủy bỏ việc đến London.]

Uy hiếp không một chút che giấu.

Mong ước ban đầu của Tiêu Đông Khải là khiến Thẩm Đường gia nhập tập đoàn Tiêu Ninh, kiềm chế Tiêu Đông Hàn.

Mục đích anh ta rất đơn giản, hy vọng tập đoàn Tiêu Ninh được tiến xa hơn mà không phải rơi vào cuộc đấu tranh gia tộc, làm đối thủ cạnh tranh có thể có lợi.

Mặc dù anh ta không quan tâm tập đoàn Tiêu Ninh cuối cùng sẽ rơi vào tay ai, nhưng công ty luật Cathy của anh ta, cùng một nhịp thở với tập đoàn Tiêu Ninh. Bởi vì anh ta là cháu trai trưởng của nhà họ Tiêu, có tập đoàn Tiêu Ninh thêm vào bối cảnh, công ty luật Cathy mới có thể có được chỗ đứng vững chắc ở trong ngành.

Nước lên thuyền mới có thể cao.

Ông nội lợi dụng tâm tư này của anh ta, biết anh ta không thể để tập đoàn Tiêu Ninh nội loạn, cho nên mới kêu anh tới khuyên giải Thẩm Đường.

Mặc kệ là anh ta, Tiêu Đông Hàn, hay là ông nội, đều có tính toán riêng của mình.

Ai cũng không cao thượng hơn so với ai.

Tiêu Đông Khải trả lời Thẩm Đường: [Lương mời tôi rất đắt.]

Thẩm Đường đang nghe nhạc trong xe, cô đợi mười một phút mới chờ được tin nhắn của Tiêu Đông Khải gửi đến.

[Lấy được 3% cổ phần kia, tôi có thể là người được đưa lên bảng xếp hạng giàu có, còn lo không trả nổi lương mời anh sao?]

Tiêu Đông Khải cười, việc công xử theo phép công: [Thù lao và hợp đồng ủy thác cụ thể, tôi gửi vào hòm thư của cô.]

Thẩm Đường khởi động xe, lái xe dọc theo con đường phía trước.

Rẽ ba lần, không hay biết đã chạy đến cửa biệt thự Tưởng Thành Duật.

đèn thuốc Biệt thự sáng trưng, đèn phòng khách lầu một vẫn còn sáng.

Tưởng Thành Duật tăng ca ở phòng khách, ba chiếc máy laptop mở ra, có một cái là của Nghiêm Hạ Vũ.

Bận một đêm, Nghiêm Hạ Vũ buông con chuột ra uống ly cà phê nâng cao tinh thần.

Thật ra vốn hai người nên làm ở phòng làm việc, Tưởng Thành Duật muốn ở dưới lầu chờ Thẩm Đường, mấu chốt anh còn không xác định được đêm nay Thẩm Đường có đến biệt thự hay không.

Thật ra video một giờ trước đã kết thúc, anh ta cũng có thể về nhà sớm. Anh ta ôm tâm lý muốn chê cười Tưởng Thành Duật, vẫn luôn tăng ca đến bây giờ.

Nghiên Hạ Vũ xem đồng hồ: “Gần mười một giờ rưỡi, có thể Thẩm Đường không đến đây.”

Tưởng Thành Duật trả lời anh ta bằng một cái liếc mắt: “Đừng tưởng rằng cậu không đợi được Ôn Địch thì ai cũng giống như cậu.”

“...” Trái tim Nghiêm Hạ Vũ bị chọc thủng.

Trong khoảng thời gian này anh ta luôn ở dưới lầu nhà Ôn Địch chờ cô ta, mười lần có chín lần đợi không được Ôn Địch về nhà, không biết cô ta hẹn hò với bạn trai hay vội vàng sáng tác kịch bản.

Cà phê trong miệng đắng hơn trước đó nhiều lần.

Nghiêm Hạ Vũ đặt ly cà phê, nói sang chuyện khác: “Quản lý bên công ty đối tượng, cậu tính sắp xếp như thế nào?”

Trên màn hình máy tính Tưởng Thành Duật là một phần danh sách quản lý, đúng lúc anh nhìn đến đây: “CEO của bọn họ và mấy CEO thân tín không thể giữ lại, mười lăm người quản lý khác thì giữ lại.”

Trong mười lăm người đó có vài người đến từ phần kỹ thuật, trước khi thu mua anh đã nhìn trúng những quản lý này và đoàn đội kỹ thuật của họ.

Trong sân vang lên tiếng xe ô tô.

Nghiêm Hạ Vũ hoàn toàn không hé răng, dọn dẹp máy tính chuẩn bị rút lui.

Anh ta vừa mới đi tới cửa, Thẩm Đường phía đã từ đối diện đi tới.

Là bạn trai cũ của Ôn Địch, anh ta cũng là hạt cát trong mắt Thẩm Đường, không thể chứa.

Nhưng dù sao cũng là đối tác Tưởng Thành Duật, Thẩm Đường tạm thời cho anh ta một ánh nhìn, cô chỉ gật đầu với anh ta một cái.

Nghiêm Hạ Vũ dừng chân: “Có phải gần đây Ôn Địch rất bận không?”

Thẩm Đường: “Không rõ lắm.”

Hỏi xong thì im ắng, Nghiêm Hạ Vũ đứng tại chỗ một lát. Giờ phút này nhớ đến Ôn Địch mãnh liệt hơn bất kỳ lúc nào.

Ôn Địch đã từng nói, điều làm cô ta vui vẻ nhất là khi về nhà đã có thể nhìn thấy anh.

Phía sau truyền đến âm thanh Thẩm Đường làm nũng với Tưởng Thành Duật, anh ta nâng bước rời đi.

Hai tay Thẩm Đường nắm lấy cánh tay Tưởng Thành Duật, nhón chân muốn hôn anh.

Nhón chân lên rất nhiều lần, làm thế nào cũng không hôn được.

Nếu là mang giày cao gót sẽ không tốn sức như vậy, bây giờ cô mang dép lê, người không đủ cao.

Tưởng Thành Duật đứng thẳng người, bình tĩnh nhìn cô.

“Anh đừng nhúc nhích, nhất định em có thể hôn được.”

Thẩm Đường vứt bỏ dép lê, khoác tay lên hai vai anh, cô dùng sức nhảy lên, nhắm ngay môi của anh, mút vào một cái.

một tay Tưởng Thành Duật bóp chặt eo của cô, ôm cô đặt lên sô pha, cô ở trên cao nhìn xuống anh.

Anh kẽ ngẩng đầu, tay phải chống đỡ ót của cô đẩy môi cô về phía anh.

Một ngày không gặp, hai người lao vào hôn nhau.

“Có nhớ em không?” kết thúc màn hôn môi triền miên, Thẩm Đường hỏi anh.

Tưởng Thành Duật: “Em thì sao?”

“Đáp án của em giống anh.” Thẩm Đường cởi nút thắt trên cùng của chiếc áo sơ mi ra: “Sao hôm nay anh làm việc ở phòng khách thế?”

Tưởng Thành Duật đóng máy tính lại: “Chờ em xã giao xong rồi về nhà.”

Theo thói quen Thẩm Đường ôm phía sau anh, hai tay siết chặt.

Thích cảm giác mạnh mẽ trên eo anh.

“Em và Tiêu Đông Khải hơn bảy giờ đi ra khỏi nhà hàng,”

“Sau đó đi đến phòng làm việc tăng ca sao?”

“Không. Chạy xe đi dạo một vòng thành phố thôi.” Thẩm Đường hôn lên phía sau áo sơ mi đen một cái: “Mấy ngày nữa em sẽ đi London.”

Tưởng Thành Duật không hỏi cô và Tiêu Đông Khải nói chuyện gì với nhau, còn định đi London ký kết hợp đồng gì. Có thể khiến cô lái xe chạy một vòng thành phố, có lẽ hợp đồng này làm cô vô cùng rối rắm.

Nhưng mà, cuối cùng cô vẫn quyết định ký hợp đồng này.

“Em muốn dùng máy bay tư nhân của anh.”

“Được, một lát anh sẽ nói với thư ký, xin cho em tuyến đường hàng không.”

Tưởng Thành Duật cất máy tính, anh quay mặt nhìn cô: “Đánh ván cờ với anh không?”

Kỹ thuật chơi cờ của Thẩm Đường không giỏi, trình độ chỉ mới biết chơi.

“Vậy anh phải nhường em.”

“Anh cũng không chắc hiểu rõ quy tắc.” Tưởng Thành Duật chưa nói lời nói thật, anh đi lấy bàn cờ.

Từ nhỏ anh đã thích chơi cờ, xem như đứng đầu trong những người chơi cờ nghiệp dư, thỉnh thoảng ông Tưởng còn phải thua anh.

Thẩm Đường về phòng tắm rửa trước, thay một bộ áo ngủ thoải mái sạch sẽ.

Tưởng Thành Duật cầm bàn cờ vào trong phòng ngủ, đặt trên bàn trà.

Hai bình đựng quân cờ, Tưởng Thành Duật cho cô lựa chọn quân cờ trắng hay quân cờ đen.

“Anh thích cái nào?” Thẩm Đường hỏi.

Tưởng Thành Duật chỉ vào bình cờ trắng.

“Anh chọn cái em thích.” Thẩm Đường ôm bình cờ trắng đặt trên đùi.

Tưởng Thành Duật lấy quân cờ màu đen, cô không quan tâm Tưởng Thành Duật đặt quân cờ ở chỗ nào, cô nhìn toàn bộ bàn cờ, suy nghĩ xem nên đặt quân cờ màu trắng của cô như thế nào.

Cô chỉ vào mấy điểm giao nhau: “Những chỗ này anh không thể đi, là của em.”

Vẫn chưa đặt một quân cờ nào xuống, cô đã bắt đầu gom đất.

Tưởng Thành Duật bỗng cảm thấy mẹ của anh cũng không phải dạng không nói lý lẽ, mẹ của anh chơi cờ chỉ chiếm một vị trí, mà Thẩm Đường một lần chiếm một mảng lớn.

mỗi một quân cờ Thẩm Đường đặt xuống đều bằng tình cảm chân thật, đánh xong một ván cờ đã là một giờ sau.

Xem ra Tưởng Thành Duật thật sự không hiểu cờ, cô thắng anh, mà anh đặt cờ ngổn ngang cả lên.

Chờ đến khi cô chuẩn bị dẹp quân cờ, bỗng sửng sốt.

Từ phương hướng của cô nhìn lên bàn cờ, quân cờ màu đen xếp thành một số 520.

Thẩm Đường nhặt lên mấy quân cờ trắng rồi lại buông xuống, cô không cam lòng động vào bàn cờ: “Sau này bàn cờ cứ đặt vào như vậy, không cho phép anh dọn dẹp.”

Vẫn không yên lòng, cô dự định viết một ghi chú đặt bên cạnh bàn cờ, nhắc nhở vú nuôi lúc dọn dẹp phòng ở phải chú ý bàn cờ này.

Tưởng Thành Duật nhìn cô vội vàng đi tới phòng làm việc mang giấy bút đến, quỳ gối ghé vào bàn trà nghiêm túc viết một thứ.

Anh đi đến bên cạnh cô: “Không cần cố ý viết đâu, nếu làm loạn rồi thì anh lại đánh tiếp.”

“Ý nghĩa không giống nhau.” Thẩm Đường viết hai hàng chữ, ghi tên của mình lên trên, lại viết thêm ngày hôm nay. Cô cầm di động chụp con số trên bàn cờ.

“Lưu kỷ niệm. Khó có dịp một lần Chủ tịch Tưởng lãng mạn thế này.”

Nếu vào lúc trước khi cầu hôn, anh đánh 520 cho cô, có lẽ kết quả có thể không giống nhau.

Tưởng Thành Duật kéo cô lên từ trên tấm thảm lên: “Giúp anh chuẩn bị quần áo mặc vào ngày mai đi.”

Thẩm Đường hỏi: “Là ngày đặc biệt gì sao?”

“Hội nghị cấp cao đầu tiên sau khi thu mua công ty đối tượng.” Tưởng Thành Duật cầm áo ngủ đi phòng tắm.

Thật là một ngày quan trọng.

Thẩm Đường chuẩn bị cho anh trang phục công sở, áo sơ mi trắng, quần tây đen, chọn ra một bộ cúc tay áo mà cô thích từ hàng chục bộ cúc áo khác.

Chuẩn bị xong xuôi, cô mở laptop ra, dựa vào đầu giường chờ Tưởng Thành Duật.

Bận việc từ buổi tối đến tận bây giờ, Thẩm Đường chưa kịp xem hot search, tổ chương trình giải trí tuyên truyền sáu ngôi sao tham gia tiết mục.

Trữ Nhiễm và Trần Nhất Nặc đều nằm trong hot search đứng đầu, giữa hai người đó trói buộc với nhau vì cô, bình luận bên trong ầm ĩ hỗn loạn, không thể khoanh tay ngồi nhìn.

Tiết mục vẫn chưa bắt đầu ghi hình, tạm thời Phàn Ngọc không thuê cộng đồng mạng tấn công Trữ Nhiễm.

Ghi hình vào giữa tháng bảy, cô cũng có đủ thời gian ứng phó.

Di động vang lên, chị Lỵ gửi tin nhắn đến cho cô: [Người phụ trách tổ tiết mục gọi điện thoại cho chị, tiết mục kia diễn ra sớm hơn hai tuần, tuần sau bắt đầu ghi hình. Nếu nghệ sĩ bận việc hoạt động khác, tổ tiết mục phụ trách chi trả toàn bộ tiền vi phạm hợp đồng.]

“Chưa ngủ sao?” Tưởng Thành Duật tắm xong đi ra.

Thẩm Đường đặt laptop sang một bên: “Gặp được tổ tiết mục giàu kếch xù, không thể nào ngủ được.”

“Có ý gì thế?”

“Không có gì, tổ tiết mục nhiều tiền.” Thẩm Đường cười cười.

Tắt đèn.

Thẩm Đường gối đầu lên cánh tay anh, trong lòng ngực anh là nơi ngăn cảng mưa gió, được anh bao quanh ở bên trong không cần lo lắng bất cứ điều gì.

Cô có tâm sự, Tưởng Thành Duật không chơi đùa với cô, anh ôm cô trong lòng. Từ khi cô bước vào cửa tối nay anh đã cảm thấy tâm trạng cô không được tốt, sau đó mới cố ý liều mạng đánh thành dãy 520 cho cô xem.

“Chủ tịch Thẩm, ngủ ngon.”

Thẩm Đường cười, hôn anh một cái: “Ngủ ngon.”

Ngày hôm sau, trời âm u, mặt trời bị vây bên trong đám mây mù thật dày.

8 giờ 50 phút, Tưởng Thành Duật và Tạ Quân Trình tới cao ốc công ty đối tượng, hội đồng quản trị đều chờ bên trong phòng hội nghị.

Cửa đẩy mở ra, các vị lãnh đạo sôi nổi nhìn đến, khí chất cực lớn của Tưởng Thành Duật làm cho người ta cảm thấy không ổn.

Trước khi hội nghị bắt đầu, một đại diện lãnh đạo công ty đối tượng cầm một chồng đơn từ chức đưa đến trước mặt Tưởng Thành Duật.

Tưởng Thành Duật không một tiếng động, mở ra xem từng lá đơn.

Mười lăm vị lãnh đạo mà anh nhìn trúng, tập thể từ chức đi ăn máng khác.

Biệt thự nhà họ Tiêu ở bên kia thành phố, Tiêu Đông Hàn nói với Tiêu Đông Khải: “Cái này chỉ là niềm vui nho nhỏ đầu tiên dành cho anh ta.”