Váy Hạ Thần

Chương 52: Không Nhớ Anh À?



Trong đêm khuya, ô tô lao nhanh như gió.

Thẩm Đường nhìn cảnh đường chợt lóe qua bên ngoài cửa sổ, dường như giữa môi cô còn lưu lại mùi thuốc lá. Cô vẫn đang nghĩ đến câu nói vừa nãy của Tưởng Thành Duật, anh mất hơn một năm để cai thuốc.

Trong bữa tiệc cưới đêm nay, Tưởng Thành Duật đã uống không ít rượu, anh dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong xe rất yên tĩnh, giống như cảnh tượng bọn họ đã ngồi trong xe vô số lần, sau khi anh uống rượu thì không thích người khác làm phiền, cứ như thế này là tốt nhất, cô ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng cử động một chút, anh vẫn có thể cảm nhận được.

“Đường Đường, cho anh một chai nước đi.”

Miệng hơi khô, anh mở mắt ra.

Bên kia Thẩm Đường dựa gần với tủ lạnh của ô tô, cô lấy một chai nước soda đưa cho anh.

Tưởng Thành Duật vặn nắp ra, đưa cho cô uống trước.

Thẩm Đường lắc đầu, buổi tối cô đã uống mấy cốc nước rồi.

Tưởng Thành Duật không tập trung uống nước, từ lúc lên xe đến bây giờ vẫn luôn nghĩ về một chuyện.

Anh nghiêng người nhìn cô: “Thứ bảy tuần sau có mời mấy người bạn đến nhà anh tụ tập, em cũng đến đi. BBQ hải sản, có lẽ rất náo nhiệt đấy.”

Thẩm Đường biết anh không thích náo nhiệt, giống như ba năm cô ở bên cạnh anh, ngoại trừ những cuộc xã giao không thể từ chối, rất ít khi anh đến chỗ người khác tham gia các cuộc vui.

Trong nhà anh cũng thế, tuyệt đối phải là không gian riêng, người rảnh rỗi chớ làm phiền.

Có lẽ đây là lần đầu tiên sân biệt thự của anh mở ra đón chào bạn bè đến tụ tập vui chơi.

“Đến lúc đó lại nói, nếu rảnh em sẽ đến.”

Tưởng Thành Duật nâng cằm lên, lại uống mấy ngụm nước lạnh.

“Vẫn còn một tuần lễ, đủ thời gian để em hoàn thành trước hoặc hoãn lại công việc ngày hôm đó.” Anh vặn nắp chai lại: “Đến đi, cũng là vì em nên anh mới tụ họp mọi người. Đến lúc đó anh sẽ giới thiệu vài người bạn cho em làm quen.”

Cô cúi đầu nhìn mặt đồng hồ, cánh hoa hải đường có màu hồng nhạt: “Em với anh còn chưa đâu vào đâu cả, đâu cần thiết gấp gáp gặp bạn bè như vậy.”

Ánh mắt Tưởng Thành Duật cũng rơi trên mặt đồng hồ trên cổ tay cô: “Mặc kệ chưa đâu vào đâu hay là thiếu một chút nữa, dù sao sớm muộn anh cũng là của em thôi.”

Dừng lại hai giây anh lại nói: “Sớm muộn gì em cũng phải làm quen những người bạn kia, không bằng làm quen sớm một chút đi. Sau này có chuyện gì em cứ tìm thẳng bọn họ là được.”

Thẩm Đường nhận ra mình cũng cần một chai nước lạnh, một câu nói tùy ý của anh giống như là ngọn lửa, rơi xuống đáy lòng cô, lửa cháy rừng rực.

...

Vì buổi tụ họp vào thứ bảy tuần tới, ngày hôm sau Tưởng Thành Duật đã dặn dò quản gia chuẩn bị mọi thứ. Anh viết cho họ những loại hải sản mà bình thường Thẩm Đường thích ăn, bảo bọn họ theo đó mà mua.

Buổi tối tan làm, anh lại cố tình về nhà cũ một chuyến.

Ông Tưởng và bà Tưởng đang chơi cờ, nghe vú nuôi trong nhà nói là xe của Tưởng Thành Duật đã trở về, bọn họ chỉ mãi lo chơi cờ cũng không thèm ngẩng đầu lên nhìn.

Bà Tưởng ấn quân cờ trong tay ông Tưởng: “Ông đừng có đánh, tôi muốn đặt ở đây.”

Có tiếng bước chân vang lên ngoài cửa: “Ba, mẹ.”

Tưởng Thành Duật vào nhà.

Từ cuối tháng tư đến giờ, bà Tưởng chưa gặp con trai lần nào, mà bây giờ đã là đầu tháng sáu.

Đứa con trai này của bà, thật sự là không có chuyện thì không thèm về nhà.

Bà Tưởng đã tìm thấy một chỗ dừng chân thích hợp cho quân cờ của mình, lúc này bà ấy mới thả quân cờ trong tay ông Tưởng ra: “Đến lượt ông rồi đó.”

Bà ấy chỉ một điểm giao nhau nào đó trên bàn cờ: “Đây là tôi đã nhìn trúng, không cho phép ông đặt ở đây.”

Nói xong, bà ấy lấy một hạt dẻ đặt lên đó để chiếm chỗ.

Nhiều năm như vậy, mỗi khi chơi cờ bà ấy đều dựa vào ‘chiếm chỗ’ để chiến thắng.

Ông Tưởng cũng đã quen rồi, cũng đã luyện được một trái tim sắt đá không thì bị tức chết.

Trên bàn trà có ly cà phê đá, là bà Tưởng pha rồi nhưng vẫn chưa kịp uống, Tưởng Thành Duật mang đến, ngồi bên cạnh mẹ xem bà ấy chơi cờ.

Thảm đến nỗi không nỡ nhìn.

Bà Tưởng quay đầu nhìn anh một cái, đánh giá chiếc áo sơ mi đen trên người anh.

“Trời nóng như vậy, sao con lại mặc màu đen thế?”

“Để đàm phán ạ.”

Bà Tưởng cho rằng hôm nay anh đàm phán kinh doanh với người khác, bà ấy lại lấy một hạt dẻ vừa nãy trên bàn cờ đi, đặt quân cờ màu trắng của mình vào đó: “Hôm nay đã nhớ ra mình còn có một ngôi nhà rồi à?”

Tưởng Thành Duật: “Đã nhớ ra từ hôm qua rồi ạ.”

“...” Bà Tưởng muốn cho anh một cái tát.

Ông Tưởng nhìn con trai, không chủ động hỏi hôm nay anh trở về có chuyện gì, đợi anh chủ động thẳng thắn nói ra trước.

Tưởng Thành Duật uống nửa cốc cà phê, ba mẹ vẫn đang chém giết trên bàn cờ.

Đợi một ván này kết thúc, anh mở miệng: “Chuyện con theo đuổi Thẩm Đường, ba mẹ nghe Tranh Tranh nói rồi chứ?”

Bà Tưởng thu dọn quân cờ: “Có thể không nghe nói sao, con bé đã liên tục nói hai tiếng đồng hồ rồi.”

“Con đã chọn Thẩm Đường rồi.” Tưởng Thành Duật nhìn mẹ cất từng quân cờ màu trắng vào trong hộp cờ: “Tình hình của cô ấy thế nào, có lẽ mọi người cũng biết rõ. Tính cách của cô ấy không tốt lắm, cũng không biết giải quyết mọi chuyện, sự thật là không được nhiều người yêu thích.”

Khi Thẩm Đường vẫn chưa rút lui ra khỏi giới giải trí, bà Tưởng bị cháu gái quấn lấy đòi vote cho Thẩm Đường, hiểu biết về Thẩm Đường của bà ấy cũng nhiều hơn người bình thường một chút.

Tính cách tự làm theo ý mình của Thẩm Đường có hơi đáng sợ.

Tưởng Thành Duật nói chuyện quan trọng: “Về phần gia đình của cô ấy, bây giờ đã là thủy tinh vỡ nát, không thể có ngày gương vỡ lại lành được. Gia đình của cô ấy chắc chắn không đạt được như mong muốn của ba mẹ.”

Ông Tưởng không xen vào, nhìn sang vợ mình.

Hiếm khi bà Tưởng thấy thái độ nghiêm túc của con trai như vậy: “Quyết định kết hôn với cô ấy rồi sao? Mặc kệ ba mẹ có ý kiến như thế nào à?”

Tưởng Thành Duật gật đầu, lấy dáng vẻ đàm phán ra nói: “Ba mẹ không có lựa chọn khác, nếu như kết hôn, con chỉ kết hôn với Thẩm Đường, nếu không thì không kết hôn nữa.”

Bà Tưởng cất nhầm một quân cờ màu đen vào trong hộp cờ của mình, lại nhặt ra ngoài: “Hôm nay con mặc sơ mi đen, là muốn uy hiếp với ba mẹ đấy à?”

“Chỉ là sáng nay thuận tay lấy một chiếc sơ mi đen thôi.” Tưởng Thành Duật vừa chuyển lời nói: “Nhưng nếu như mẹ cảm thấy con đang uy hiếp, vậy cứ coi là như thế đi.”

Bà Tưởng đặt hộp cờ lên bàn cờ, xoay người qua nhìn con trai.

Nếu như bà ấy nhớ không lầm: “Hình như con vẫn chưa theo đuổi được Thẩm Đường mà, gấp gáp chuyện kết hôn như vậy sao?”

“Con không muốn đợi đến khi con khó khăn lắm mới theo đuổi được cô ấy, ba mẹ lại ngang ngược cản trở.” Tưởng Thành Duật đặt ly cà phê lên bàn trà, lau tay, nhặt quân cờ chưa được thu dọn lên đặt vào trong hộp cờ cho mẹ.

Quân cờ làm bằng thạch anh, mượt mà tinh xảo, anh nhẹ nhàng đặt xuống.

Bà Tưởng vẫn đang đợi anh nói những chuyện tiếp theo, kết quả anh lại đưa tay dọn giúp mình.

Bà ấy vỗ vai con trai một cái: “Đừng xen vào, nói chuyện nghiêm túc của con đi.”

“Không có gì cần nói cả, những chuyện cần nói con cũng đã nói xong rồi.” Tưởng Thành Duật nhặt ba quân cờ màu trắng cuối cùng trên bàn cờ lên: “Hôm nay con đến là nói rõ thái độ của mình với ba mẹ, con muốn cưới Thẩm Đường. Mọi người cũng biết con có tật xấu gì rồi đó, những chuyện một khi con đã quyết thì không ai có thể thay đổi được.”

Chỉ có duy nhất chuyện không kết hôn, anh tốn mất thời gian hơn một năm để thỏa hiệp với bản thân mình.

Tưởng Thành Duật đổi vị trí với mẹ, anh muốn đánh một ván cờ với ba.

Ông Tưởng cầm cờ đen, ông ấy đi trước.

Bà Tưởng nhìn sang chồng mình: “Ông có ý kiến gì không?”

Bây giờ ông Tưởng đã nhận ra rồi, kết cục chuyện của Nghiêm Hạ Vũ và Điền Thanh Lộ cũng là ẩm ĩ một trận mới kết thúc, ông ấy cũng đã từng nói với Tưởng Thành Duật, sau này sẽ không quản lý anh nữa.

Ông Tưởng để quân cờ sang một bên: “Bà có ý kiến gì thì tôi có ý kiến đó.”

Bà Tưởng vô cùng tò mò, hỏi con trai: “Nếu như mẹ và ba con không đồng ý để con cưới Thẩm Đường thì sao?”

“Vậy thì con sẽ nghĩ cách thuyết phục ba mẹ, cho đến khi ba mẹ chấp nhận Thẩm Đường mới thôi. Yên tâm đi, con sẽ không ầm ĩ không vui với ba mẹ, cũng sẽ không cắt đứt quan hệ với ba mẹ đâu.”

Đầu óc Tưởng Thành Duật chuyển động nhanh chóng, nghĩ xem bước cờ tiếp theo nên đánh ở đâu.

Vừa chơi cờ vừa trả lời mẹ: “Ba mẹ là người quan trọng nhất của con, Thẩm Đường cũng vậy, chăm sóc mọi người khiến mọi người vui vẻ là trách nhiệm của con.”

“Chậc chậc, còn đánh ván bài tình thân với mẹ nữa cơ chứ.”

“Không phải đánh ván bài tình thân, là con đã đi xong một ván cờ tình thân rồi.”

Bà Tưởng nhận ra mình không nói lại con trai, bà ấy bảo vú nuôi đi pha thêm cho mình một ly cà phê.

Tưởng Thành Duật ở lại chơi hai ván cờ với ba, sau đó ba mẹ không nhắc đến chủ đề anh có kết hôn hay không nữa, cũng không nói câu gì liên quan đến Thẩm Đường, có lẽ là không phản đối nữa.

Từ nhà cũ đi ra, anh gửi tin nhắn cho cháu gái: [Thứ bảy tuần này đến biệt thự của chú đi, đừng đến tay không, chuẩn bị một món quà cho Thẩm Đường đấy.]

Vừa gửi tin nhắn đi, Tạ Quân Trình gọi điện thoại tới.

Tạ Quân Trình đang ở tòa nhà Kinh Húc, vừa đến mới biết hôm nay Tưởng Thành Duật trở về sớm hơn bình thường. Đã có báo cáo thẩm định về công ty đối tượng mà bọn họ muốn thu mua, có vài chuyện phải nói trực tiếp với anh.

“Anh đang ở đâu vậy? Tôi qua đó.”

Liên quan đến bí mật kinh doanh, Tưởng Thành Duật vẫn quyết định trở về công ty: “Anh cứ ở đó đợi tôi đi.”

Vốn dĩ anh muốn đi gặp Thẩm Đường, chỉ có thể dặn dò tài xế chuyển đường.

Vấn đề nợ nần của công ty đối tượng còn tệ hơn suy nghĩ của bọn họ.

Công ty có không ít vấn đề liên quan đến quyền phát minh sáng chế công nghệ cực kỳ phiền phức, bọn họ đều nhìn thấy vấn đề ủy quyền của trung tâm công nghệ, có lẽ cũng tồn tại đầy cạm bẫy.

Tạ Quân Trình và Tưởng Thành Duật thông thạo kinh doanh, nhưng chỉ biết một chút ít về mảng pháp luật.

Tưởng Thành Duật về đến công ty, Tạ Quân Trình đã uống hai ly trà.

Bây giờ hai người đã có tài liệu điều tra, nói chuyện hơn ba tiếng đồng hồ, ngẩng đầu lần nữa thì đã sắp rạng sáng.

Tạ Quân Trình cất tài liệu đi: “Nghe nói một thời gian nữa Tiêu Đông Khải sẽ đến Bắc Kinh một chuyến.” Lần này cố vấn pháp luật mà bên công ty đối tượng ủy thác là công ty luật Cathy của Tiêu Đông Khải.

Nhưng dự án này không phải do Tiêu Đông Khải phụ trách, là người dưới quyền của anh ta, không rõ tại sao anh ta lại tự mình chạy đến đây một chuyến.

“Hôm nay tôi còn nhìn thấy Tiêu Đông Hàn.”

Tưởng Thành Duật đang tắt máy tính, không khỏi cau mày: “Anh ta cũng ở Bắc Kinh sao?”

“Ừ.” Tạ Quân Trình chắc chắn mình không nhìn nhầm.

Tiêu Đông Hàn là em trai của Tiêu Đông Khải, người anh họ thứ hai của Thẩm Đường. Trong số nhiều cháu nội như vậy, phương pháp làm việc của Tiêu Đông Hàn giống với ông ta nhất, lòng dạ thâm sâu khó đoán.

Hiện tại, Tiêu Đông Hàn đang quản lý một phần hoạt động kinh doanh cốt lõi của tập đoàn Tiêu Ninh, có chỗ đứng trong hội đồng quản trị.

Anh ta được người ngoài giới nhất trí cho rằng là người có khả năng trở thành người nối nghiệp tiếp theo của tập đoàn Tiêu Ninh nhất.

Xét về năng lực, Tiêu Đông Khải mạnh nhất, chỉ tiếc là từ trước tới nay anh ta không quan tâm công việc của tập đoàn.

Tạ Quân Trình uống ngụm trà cuối cùng trong ly: “Nói không chừng Tiêu Đông Hàn đến là để thăm dò thực hư chuyện của Thẩm Đường. Sau khi Tiêu Đổng đã nhận Thẩm Đường, còn dự định cho Thẩm Đường 3% quyền sở hữu cổ phần, rất có thể Tiêu Đông Hàn này có mối nguy hiểm.”

Tranh đấu trong nhà giàu có, nhìn có vẻ như hòa hợp êm ấm, thực ra đang âm thầm cấu xé lẫn nhau.

Tưởng Thành Duật bình tĩnh: “Đến thì cũng không có chuyện gì, với tính cách không dẫm chết đối phương thì không bỏ qua của Đường Đường, còn không lột da anh ta à.”

Tạ Quân Trình: “...”

...

Đêm đã khuya, Thẩm Đường vẫn chưa ngủ.

Cô đang xem phương án trang trí công ty, hôm nay cô đã thuê địa điểm cho văn phòng của mình, cả một tầng, thật sự rất có khí thế.

Chị Lỵ nói cô giàu có, vừa nhìn đã biết là người làm chuyện lớn. Thực ra là nói cô không cần thiết phải thuê địa điểm lớn như vậy, nên tiêu thì tiêu không nên tiêu thì phải tiết kiệm.

Có tin nhắn gửi đến, là của Tưởng Thành Duật: [Em đã ngủ chưa?]

Thẩm Đường lấy bút đánh dấu những chỗ cần sửa trên phương án thiết kế, tranh thủ trả lời anh: [Chưa.]

Tưởng Thành Duật: [Có muốn gặp anh một chút không?]

Thẩm Đường không muốn xuống lầu, còn phải đi ra cổng khu nhà, cô đã tắm rửa thay đổ ngủ rồi: [Đổi hôm khác đi, em lên giường nằm rồi.]

Tưởng Thành Duật gọi điện thoại cho cô, Thẩm Đường để phương án thiết kế và bút lên tủ đầu giường, tắt đèn rồi trèo lên giường, quấn chặt chăn rồi mới nghe điện thoại của anh.

Nghe giọng nói của anh như ru vào giấc ngủ, có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.

Tưởng Thành Duật vừa đi ra từ công ty, cửa sổ xe đang mở, tiếng gió thổi từ loa điện thoại vang lên trong tai cô, giống như là chính cô đang đứng ở đầu ngọn gió.

“Anh đang trên đường về nhà, vừa lúc đi qua cửa khu nhà của em.”

“Không đúng, còn phải rẽ thêm hai con đường nữa.”

Tưởng Thành Duật: “Cũng có thể xem là thuận đường, đã hai ngày không gặp nhau rồi.”

Thẩm Đường sửa lại: “Thứ bảy chúng ta mới gặp ở tiệc cưới, hôm nay mới là chủ nhật.” Sao lại là hai ngày cơ chứ.

“Bây giờ đã là 12 giờ 35 phút rạng sáng, thứ hai.” Anh hỏi cô: “Không nhớ anh à?”

Thẩm Đường mở loa ngoài điện thoại, dựa cằm lên cánh tay: “Nếu như em nói lời thật lòng, có lẽ hơi tổn thương đến anh đó.”

Tưởng Thành Duật tự cho mình bậc thang đi xuống: “Mấy ngày nay em bận, không nhớ anh thì cũng bình thường thôi.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Nhưng anh thì nhớ em rồi.”

Thẩm Đường cảm nhận sự yên lặng và tuyệt vời của giây phút này: “Ráng chịu một chút đi, đợi anh về đến nhà rồi đi ngủ thì sẽ không nhớ em nữa.”

Tưởng Thành Duật cười một cái, không có cách nào với cô: “Em buồn ngủ không?”

“Vẫn ổn.”

“Nếu như không buồn ngủ, thì nói chuyện với anh một lúc nha.”

Thẩm Đường không ngại nói chuyện tán gẫu, dù sao cô cũng không ngủ được: “Không phải anh không thích người khác nửa đêm còn lải nhải sao?”

“Em là ngoại lệ.”

Thần kinh của Thẩm Đường sắp bị anh đánh vỡ: “Tưởng Thành Duật, anh bớt nói mấy câu yêu đương đó đi, nói chuyện tán gẫu mà anh như vậy rất khiến người khác không nói tiếp được đó.”

Tưởng Thành Duật hỏi ngược lại: “Sao lại là anh nói lời yêu đương chứ? Không nói em là ngoại lệ thì anh nói thế nào đây? Em dạy anh đi, anh sẽ làm theo đáp án tiêu chuẩn của em.”

Thẩm Đường: “Anh có thể nói, trên đường về nhà nhàm nhán, không thể xem là lải nhải.”

Tưởng Thành Duật đóng cửa sổ xe lại, đột nhiên trong điện thoại yên tĩnh đến chỉ còn tiếng hít thở của hai người.

Anh nói vào điện thoại: “Nếu anh nói anh nhàm chán mới tìm đến em, em sẽ không thẳng tay cúp điện thoại của anh chứ?.”

Về phần tại sao muộn như vậy rồi mới gọi điện thoại cho cô: “Không phải trên đường về nhà nhàm chán, vốn dĩ anh định đến thăm em sớm một chút, Tạ Quân Trình đến tìm anh, bàn chuyện dự án thu mua kia cho đến bây giờ.”

Cô đã từng tham gia dự án thu mua đó, anh nói chi tiết cho cô.

Thẩm Đường cũng bắt đầu nghiêm túc nói chuyện, nói với anh ngày hôm nay cô cũng không rảnh rỗi giây phút nào, ký thỏa thuận cho thuê, lại còn đi tìm công ty trang trí.

Vốn dĩ là một tòa nhà kinh doanh, những chỗ cần thiết cũng phải thay đổi cho hợp lý.

Đây là lần đầu tiên hai người nghiêm túc nói cho đối phương biết mình đã làm gì trong một ngày.

Tưởng Thành Duật về đến nhà rồi nhưng vẫn chưa cúp điện thoại, Thẩm Đường cũng đã buồn ngủ rồi.

“Em ngủ đi, anh về đến nhà rồi.”

Ngay cả sức lực để ngắt trò chuyện Thẩm Đường cũng không có, trong lúc mơ màng vẫn không quên kéo chăn lên, che lấy đỉnh đầu.

Đêm nay, không có giấc mơ nào cả.

...

Một tuần mới lại đến, việc trang trí công ty hừng hực khí thế bắt đầu.

Tạm thời bọn họ đang làm việc ở văn phòng cũ, mấy ngày nay thư điện tử của chị Lỵ đã đầy, đều là thư ứng tuyển, Viên Viên phụ trách in ra, phân loại và sửa chửa.

“Đường Đường, hôm nay đến sớm vậy.” Chị Lỵ ném túi xách lên ghế sô pha, mặt mày rạng rỡ: “Đoán xem ai muốn hợp tác với chúng ta nào?”

Thẩm Đường pha xong cà phê, đưa cho chị Lỵ một cốc: “Chương Hứa sao?”

Cô không đoán được người nào khác.

Chị Lỵ lắc đầu: “Là Hoắc Đằng đó. Vừa sáng sớm người đại diện của anh ấy đã gọi điện thoại cho chị, nói hẹn một thời gian nào đó để nghiêm túc bàn chuyện hợp đồng chi tiết, Hoắc Đằng dựa trên hình thức studio hợp tác với chúng ta.”

Ràng buộc tác phẩm, chia sẻ lợi ích.

“Người đại diện của anh ấy không ngốc, biết rằng sau này tài nguyên của chúng ta không kém hơn giải trí Thường Thanh, nhân lúc chúng ta vừa bắt đầu, chắc chắn chia cho bọn họ nhiều lợi ích hơn.”

Đối với Thẩm Đường mà nói, đây cũng là cả hai cùng hợp tác, cũng là một cách khác để ủng hộ Hoắc Đằng.

Chị Lỵ thổi cà phê: “Bây giờ chúng ta chỉ có Hoắc Đằng và Ôn Địch có thể kéo lưu lượng về, so sánh với công ty của Phàn Ngọc, vẫn là cách biệt rất lớn.”

Những nghệ sĩ mới ký hợp đồng vào công ty đều là người mới, đợi đến ngày nào đó có thể vượt qua giai đoạn đầu tiên không chỉ dựa vào thực lực, còn phải dựa vào may mắn.

Đang nói chuyện, điện thoại của chị Lỵ lại vang lên.

Là một số điện thoại lạ, nhưng mà số đuôi khá đẹp.

Cô ấy nghe điện thoại, còn không đợi cô ấy nói chuyện, đối phương đã tự giới thiệu.

“Chị Lỵ, xin chào, tôi là Trữ Nhiễm, đã làm phiền chị rồi, tôi đang ở dưới lầu của công ty chị, không biết có tiện gặp một chút không, nếu như điều kiện thích hợp, tôi sẽ suy xét ký hợp đồng với công ty chị.”

Chị Lỵ sửng sốt, hôm nay là ngày tốt gì thế này, liên tục có bất ngờ. Mặc kệ trước đây đã có ân oán gì, người ta cũng đã chủ động tìm đến cửa rồi, phong cách chuyên nghiệp nên có vẫn phải có: “Đang ở đây, để tôi cho người xuống đón cô.”

Cô ấy dặn dò thư ký xuống lầu đón người.

“Trữ Nhiễm này có toan tính gì không nhỉ?” Chị Lỵ vẫn đang không thể tưởng tượng được: “Em cứ coi như chị có chứng ảo tưởng bị hại đi, có phải cô ấy đã thông đồng với Phàn Ngọc rồi cố ý tới đây gây thêm phiền phức không?”

Thẩm Đường thêm một ít sữa vào trong cà phê: “Với đầu óc kia của Trữ Nhiễm, không thể chơi âm mưu gì cả đâu. Nếu có cũng không cần chị phí tâm tư đâu, tự cô ấy có thể lộ ra bộ mặt thật của mình, Phàn Ngọc sẽ không tìm cô ta.”

“...” Chị Lỵ như được uống một viên thuốc an tâm.

Rất nhanh sau đó, thư ký đã đưa Trữ Nhiễm lên lầu.

Tiếng ‘cộc cộc cộc’ chói tai của giày cao gót nhọn vang lên từ xa.

Trữ Nhiễm không đưa quản lý và tài xế lên lầu, cô ta tự mình đến.

Viên Viên đang sửa sang lý lịch tóm tắt, liếc một cái sang bên khu tiếp tân, vẫn là dáng vẻ chảnh chọe của Trữ Nhiễm kia, đôi mắt hận không thể đặt lên đỉnh đầu.

Đến bây giờ cô ấy vẫn chưa quên được, hồi lúc ở phòng hội nghị tầng mười tám của khách sạn Thường Thanh tại Thượng Hải, khung cảnh cô ấy và Trữ Nhiễm cầm đồng hồ đếm ngược thời gian cho nhau.

Và cảnh tượng chị Đường đánh nhau với Trữ Nhiễm, vẫn như ngày hôm qua.

Đã từng hận đến tận xương tủy, ai có thể nghĩ được trạm tiếp theo lại cùng hội cùng thuyền.

Chị Lỵ rót trà cho Trữ Nhiễm: “Điều kiện bên này đơn giản, chịu đựng một chút đi.”

Trữ Nhiễm cười cười, nhận lấy ly nước đặt trên bàn trà trước mặt, dựa vào thành ghế sô pha, rất có khí thế.

Cô ta nhìn Thẩm Đường nói: “Tôi đã hủy bỏ hợp đồng với giải trí Thường Thanh rồi.”

Về phần lý do hủy hợp đồng, cô ta đơn giản nói một cái: “Năm ngoái tôi có một người bạn trai, quan hệ với bạn trai khá ổn định, cũng đã gặp người lớn. Dù sao trước đây tôi cũng đã từng thích Triệu Trì Ý, lúc đó không ai không biết, nếu tiếp tục ở lại Thường Thanh thì không thích hợp, phải tránh nghi ngờ.”

Biểu cảm của Thẩm Đường rất nhạt, những vẫn nghiêm túc nghe cô ta nói.

Trữ Nhiễm đi thẳng vào vấn đề: “Trong số những công ty có tài nguyên tốt trong giới, tôi không thể nào suy xét đến công ty của Phàn Ngọc, bởi vì tôi còn phải nghĩ đến tâm trạng của chú hai và thím hai tôi.”

Trước đây do khởi đầu quá cao, vừa ra mắt đã ký với Thường Thanh, tài nguyên nào cũng đều nghiêng về cô ta, nếu như bảo cô ta đến công ty nhỏ, cô ta thật sự sẽ bị dìm xuống đến chết.

Nhưng đối với Thẩm Đường, cô ta không hề giấu diếm: “Tôi biết cô nhìn tôi không thuận mắt.”

Thẩm Đường mỉm cười: “Không tệ, tự mình biết mình.”

Trữ Nhiễm nghẹn lại, cố bày ra dáng vẻ rộng lượng: “Tôi không chấp nhặt với cô. Cũng đừng có thật sự cho rằng tôi thích đến chỗ này của cô, là Trữ Tiêu Duyệt, em gái họ kia của tôi hết lòng giới thiệu tôi tới.”

Tay đang khuấy cà phê của Thẩm Đường hơi dừng lại.

Nói đến tự mình biết mình, Trữ Nhiễm không phản bác lại chút nào: “Ở trong giới giải trí tôi cũng không có sức hút gì, bây giờ thím hai của tôi đã rút hết vốn ra, tôi không có núi để dựa vào nữa. Đi đến các công ty quản lý khác chắc chắn cũng sẽ bị âm thầm gạt bỏ.”

Trữ Nhiễm nói rất bình tĩnh, không hề che đậy chút nào: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, sau này tài nguyên ở chỗ các cô, có lẽ cũng là đứng nhất đứng nhì.”

Mấu chốt là, trước đây cô ta đã đắc tội Thẩm Đường, với kiểu tính cách có thù phải báo của Thẩm Đường, nếu như cô ta đến công ty khác, không tránh khỏi bị Thẩm Đường nhắm vào nữa, vậy còn không bằng đến nơi này của Thẩm Đường luôn đi.

Cô ta đánh cược Thẩm Đường sẽ không chặn hết đường sống của cô ta.

Cô ta bằng lòng đến đây chủ động tìm Thẩm Đường hợp tác, cũng vì Thẩm Đường là một học bá, cũng coi là cô ta cam tâm tình nguyện bị đè bẹp.

Những thứ nên nói đều đã nói xong, Trữ Nhiễm lấy yêu cầu của mình với hợp đồng từ trong túi xách ra: “Tôi đã viết trên này cả rồi, nếu như hai người cảm thấy thích hợp thì hãy thông báo trợ lý của tôi, tôi sẽ đến ký hợp đồng.”

Cô ta chưa uống ly trà kia, đeo kính râm đứng lên, nhìn Thẩm Đường một cái: “Đừng có mà có phúc không biết hưởng.”

Chị Lỵ: “...”

Đây là bảo Thẩm Đường trân trọng nghệ sĩ như cô ta thật tốt ư.

Tiễn Trữ Nhiễm đi, chị Lỵ hỏi Thẩm Đường có ý kiến gì không.

Thẩm Đường nhấp một ngụm cà phê: “Ký đi, kỹ thuật diễn của cô ấy không tệ, em sẽ sửa những tật xấu trên người cô ấy thật tốt.”

Vừa nói xong, điện thoại của cô nhận được tin nhắn Wechat.

Còn chưa đợi cô mở ra, ngay lập tức đã có cuộc gọi đến.

8 giờ rưỡi, Tưởng Thành Duật gọi đến đúng giờ: “Hôm nay là ngày đầu tiên em chính thức đi làm, chúc em công việc thuận lợi trước.”

“Cảm ơn Chủ tịch Tưởng.”

Tưởng Thành Duật bảo cô mở tin nhắn Wechat ra: “Cho em một chút bí quyết nhỏ. Đọc một lượt cho anh nghe đi.”

Thẩm Đường đặt ly cà phê xuống, không biết anh đã gửi bí quyết gì, còn nhất định muốn cô đọc ra. Mở khung trò chuyện với anh ra, thế mà cô cũng nghe lời vô thức đọc thành tiếng: “Tôi mở công ty không phải là vì đánh nhau, tôi phải kinh doanh thật tốt, làm một bà chủ xinh đẹp thành công.”