Váy Hạ Thần

Chương 33: Ở Phòng Khách Nhà Cậu Chơi Mạt Chược Với Ông Nội



Tưởng Thành Duật không hề bởi vì Triệu Trì Ý muốn tỏ tình mà tránh đi, ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc khăn lụa kia trên cổ Thẩm Đường.

Thẩm Đường không có sức chống cự với sự dịu dàng của Tưởng Thành Duật, cô ghét bản thân mình như vậy, cũng ghét anh như vậy.

Trong hộp đồ ăn vẫn còn hai quả nho, cô lấy một quả ăn.

Lại lật kịch bản trên đùi một lần nữa.

Trời mới biết, thật ra một chữ cô cũng không xem vào.

Lúc nãy Triệu Trì Ý nói tỏ tình không phải là ăn nói linh tinh, thật sự hôm nay anh ta có chuẩn bị mới đến.

“Thẩm Đường, mỗi câu nói tiếp theo mà anh muốn nói, đều là lời thật lòng, không phải lấy em ra làm trò vui, cũng không phải anh nói ra những lời ngông cuồng.”

Thẩm Đường nhìn anh ta: “Chủ tịch Triệu, hiện tại tôi không có thời gian, càng không có suy nghĩ yêu đương.” Cô giơ kịch bản trong tay lên: “Bây giờ tôi chỉ muốn quay tốt bộ phim này.”

Triệu Trì Ý gật đầu, hiểu được suy nghĩ của cô, anh ta không chỉ biết rằng cô phải đối phó Tiêu Chân, còn biết được cơ thể ông nội cô sắp không ổn rồi.

Trước đây gặp được ông nội ngồi ở trước cửa homestay, đúng lúc đến thời gian uống thuốc, ông nội mang theo lọ thuốc bên người, trên lọ đều là tiếng anh, ông nội nhìn không hiểu, nhưng anh ta có thể hiểu.

Uống liều lượng lớn như vậy, tình huống đã rất không ổn rồi.

“Chính là bởi vì như vậy, tôi càng muốn thể hiện rõ lòng mình sớm một chút.”

Triệu Trì Ý coi như bên cạnh không có ai, tiếp tục nói lời tỏ tình vừa nãy bị gián đoạn: “Cho dù em không muốn đến giải trí Thường Thanh, anh cũng sẽ không miễn cưỡng, tất cả những thứ em muốn, anh vẫn sẽ cho em, bao gồm anh.”

Tưởng Thành Duật đứng cách đó vài mét, híp mắt nhìn Triệu Trì Ý một cái.

Thẩm Đường siết kịch bản: “Chủ tịch Triệu...”

“Nghe anh nói xong.” Triệu Trì Ý ngắt lời cô: “Anh đối với em không phải yêu thích nhất thời, mỗi một lần anh đến Hoành Điếm thăm ban, đều là đến thăm em, em có bao nhiêu chiếc đồng hồ, mỗi lần phối hợp với lễ phục gì, anh đều có thể thuộc như lòng bàn tay.”

Tưởng Thành Duật gõ gõ chiếc kính râm trong tay.

Những chiếc đồng hồ và lễ phục đó của Thẩm Đường đều là do anh chọn.

Triệu Trì Ý nhìn vào mắt cô, đây là lần đầu tiên anh ta tỏ tình với phụ nữ, trước đây đều là người khác theo đuổi anh ta, anh ta cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ bị động, nhỏ bé như vậy.

“Thẩm Đường, em hãy thử tin anh đi, đừng nhốt bản thân mình trong hòn đảo riêng, sau này cho dù có khó khăn bao nhiêu, anh cũng ở bên em. Chỉ cần em không chia tay, anh sẽ không rời đi trước. Dù là tình yêu và hôn nhân, đều đợi em ở đó.”

“Không phải anh muốn em đồng ý với anh ngay bây giờ, chỉ là để em biết được tấm lòng của anh, anh sẽ vẫn luôn theo đuổi cho đến khi em cảm thấy anh đáng giá để em dựa vào mới thôi.”

Lời tỏ tình ngày hôm nay, là để trong lòng cô có sự chuẩn bị rằng anh ta muốn theo đuổi cô rồi.

Trong hộp đồ ăn vẫn còn một quả nho cuối cùng, Triệu Trì Ý cầm lấy bỏ vào trong miệng: “Có lẽ anh phải ở lại thôn Hải Đường một khoảng thời gian, em yên tâm đóng phim, anh giúp em cùng nhau chăm sóc ông nội.”

Anh ta đứng dậy: “Em tiếp tục xem kịch bản đi.”

Triệu Trì Ý gật đầu với Tưởng Thành Duật một cái, trên lĩnh vực kinh doanh, có lẽ vẫn có chỗ để mặc cả, nhưng trong tình cảm, không có ai sẽ nhường ai.

Thời gian nghỉ trưa của Thẩm Đường bị nhỡ.

Tưởng Thành Duật di chuyển hướng của ghế, ngồi bên cạnh Thẩm Đường.

Anh nghiêng mặt nhìn cô, trang điểm rất nhẹ, dường như là để mặt mộc lên hình, bộ quần áo trên người cô cũng là kiểu dáng của niên đại đó: “Hôm qua khi em quay cảnh quay đó, vừa lúc anh mơ đến em.”

Thẩm Đường lật một trang kịch bản.

Ánh mắt Tưởng Thành Duật dời xuống, dừng lại trên chiếc khăn lụa trên cổ cô, trầm giọng nói: “Đường Đường, cho anh xem một chút bị thương có nặng không.”

“Không đáng ngại.” Thẩm Đường không thể nhớ lời thoại, nhỏ giọng đọc thành lời.

“Em sẽ cho Triệu Trì Ý cơ hội không?”

Thẩm Đường đọc ba lần mới nhớ câu thoại này, sau đó trả lời anh: “Cho Triệu Trì Ý cơ hội hay không bây giờ tôi không biết, nhưng tôi biết rằng, tôi và anh không có khả năng nữa.”

Tưởng Thành Duật thành khẩn: “Nếu bảo anh kết hôn bây giờ, bản thân anh sẽ cảm thấy không thực tế. Thẩm Đường, chúng ta lấy kết hôn làm tiền đề ở bên nhau, sau khi yêu nhau, kết thúc sẽ là nước chảy thành sông, đương nhiên cũng là hôn nhân và gia đình.”

Hôn nhân của cậu hai nhà họ Tưởng, vẫn là cực kỳ có sức quyến rũ.

Nếu như là trước đây, ngay cả do dự cô cũng sẽ không do dự, bằng lòng cùng anh thử hiểu rõ đối phương, thử yêu thương nhau, cho dù không nhất định đi đến cuối cùng, cô cũng sẽ không hối hận.

Nhưng bây giờ cô không còn dũng khí đó.

Đã chia tay với anh một lần, tan nát trái tim.

Cô không muốn loại cảm giác đó lại đến lần nữa.

Ở trước mặt những tổn thương đã có, lời hứa không có một chút sức nặng nào.

Thẩm Đường quay đầu đối mặt với anh: “Lại tiếp tục yêu đương với anh ba năm nữa, cuối cùng anh nói một câu, vẫn là không muốn kết hôn, anh nói đến lúc đó tôi nên tìm ai nói đạo lý đây.”

“...”

Tưởng Thành Duật và Triệu Trì Ý là cùng một loại người, sẽ không lãng phí thời gian trên miệng.

“Không phải để em quay lại với anh bây giờ.”

Anh biểu đạt rõ lòng mình: “Anh nghiêm túc theo đuổi em, hiểu rõ em, vừa lúc anh cũng có thời gian thay đổi và thích ứng suy nghĩ về hôn nhân, ngày em gả cho anh, chính là ngày chúng ta quay lại.”

Anh cũng không nỡ lại để cô lo được lo mất.

Tỏ tình đến đây, càng nói nhiều ngược lại sẽ là biến tốt thành xấu.

“Cho anh xem vết thương trên cổ một chút đi, không xem anh sẽ không yên tâm.” Anh vẫn lo lắng vết bầm tím dưới khăn lụa.

Thẩm Đường đóng hộp đồ ăn trưa lại: “Đừng cho rằng anh nói muốn theo đuổi tôi thì sẽ có thể có đặc quyền ở chỗ tôi.”

Cô vẫn không kéo khăn lụa ra, sau khi đưa hộp đồ ăn trưa cho trợ lý, cô cầm kịch bản đi tìm Cố Hằng.

Phim trường có nhiều người, Tưởng Thành Duật không đuổi theo lôi kéo.

Trợ lý thông báo cho Tưởng Thành Duật: “Chủ tịch Tưởng, vừa nãy có người trong tổ phim hỏi tôi anh là ai, tôi nói là người phụ trách quản lý, quan tâm vết thương của chị Đường Đường.”

“Cảm ơn, tôi biết rồi.” Tưởng Thành Duật vẫn không yên tâm, hỏi trợ lý, rốt cuộc vết thương trên cổ Thẩm Đường có nghiêm trọng hay không.

Trợ lý đi theo bên người đã lâu, học được kỹ xảo ăn nói: “Chị Đường Đường không cho anh xem, là không muốn để anh lo lắng, tối qua chị ấy là bị Phàn Nhất Thước bóp cổ lôi một đường từ hành lang vào văn phòng, trong văn phòng lại bị bóp cổ ấn lên tường, sức lực của một người đàn ông như anh ta lớn như vậy.”

Nói được một nửa, thời gian kết thúc.

Ánh mắt Tưởng Thành Duật xuyên qua đám người, tìm Thẩm Đường.

Thẩm Đường đang thảo luận với Chu Minh Khiêm về sự thay đổi tâm lý của nữ chính trong cảnh quay tình cảm buổi chiều, sau khi Trần Nam Kình nhận được điện thoại, lúng túng đứng lên: “Tôi sẽ qua đó ngay.”

Cúp điện thoại, ông ta quay đầu nhìn Thẩm Đường bên cạnh: “Có muốn đến bệnh viện với ba không?”

Chu Minh Khiêm đoán được Tiêu Chân đã đến rồi, anh ta nhờ trợ lý bảo những người bên cạnh rời đi.

Không có những người khác ở đây, Thẩm Đường nói chuyện không kiêng dè gì: “Sao vậy, để tôi xin lỗi cháu trai ông sao?”

Trần Nam Kình không quan tâm sự chế giễu của cô: “Mẹ con đến rồi, đang ở bệnh viện, con và ba cùng nhau đến gặp bà ấy đi.”

“Ha.” Thẩm Đường cười nhạo thành tiếng.

Trần Nam Kình: “Bà ấy là vì con nên mới đến đây.”

“Vậy giờ ông đang kể công cho hai người sao?” Thẩm Đường lấy kịch bản đập vào lưng ghế: “Bà ta thích đến là chuyện của bà ta, ông bảo vệ tôi trước mặt vợ ông, đó là chuyện của ông. Đừng cho rằng hai người bỏ ra chút giả tình giả nghĩa đó thì đã trông đợi tôi mang ơn hai người, không có cửa.”

Cô gọi Cố Hằng: “Anh Cố, có rảnh không, đối lời thoại một chút.”

Trần Nam Kình chỉ có thể thở dài, ông ta dặn dò Chu Minh Khiêm mấy câu, cầm lấy điện thoại vội vàng đến bệnh viện.

Phim trường cách bệnh viện không xa, đi đường chỉ cần hơn mười phút.

Phàn Nhất Thước đang nằm trên giường truyền dịch, tình huống trước mắt, dì của anh ta đang ở thế bất lợi.

Anh ta muốn gọi điện thoại cho Nhất Nặc, nhưng điện thoại bị vệ sĩ của Tiêu Chân mang đi, nói là vì phòng ngừa ghi âm, đợi khi rời đi sẽ trả lại bọn họ.

Tiêu Chân không kiêng dè anh ta chút nào, dựa vào ngưỡng cửa sổ phòng bệnh, từ trên cao nhìn xuống dì của anh ta.

Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Tiêu Chân, cho dù là khí thế hay ánh mắt, đều mang theo sự sắc sảo, giống hệt như dáng vẻ cao ngạo trong mắt không có một ai của Thẩm Đường kia.

Chuyện khi còn trẻ của Tiêu Chân, dì và dượng, anh ta không biết rõ, chỉ biết sự tồn tại của Thẩm Đường qua lời nói chuyện thường ngày của ba mẹ, khi biết chuyện thì dì thường bị Thẩm Đường chọc giận đến ăn cơm không vô.

Tiêu Chân gập kính râm, hai tay nhẹ nhàng vòng lại.

Chuyện cũ trước kia, ân oán tình thù, rõ ràng đều đã qua hai mươi mấy năm, thế mà dường như mới ngày hôm qua.

“Năm đó bà hao tâm tổn sức theo đuổi được Trần Nam Kình, rốt cuộc trong lòng ông ta để ý bà mấy phần, bà không tự biết rõ à? Những năm nay bà hận Đường Đường đến tận xương tủy, nhưng không phải chính bà cũng biết bản thân mình có bao nhiêu trọng lượng trong lòng ông ta sao?”

Sắc mặt Phàn Ngọc xanh mét.

Giẫm lên chỗ đau của Phàn Ngọc, mỗi bước Tiêu Chân đều giẫm chính xác.

“Chắc bà không thể không biết một nửa tài sản của Trần Nam Kình đều là để lại cho Đường Đường chứ?”

Bà ta cười một cái: “Đáng tiếc, Đường Đường không thèm, lúc nhỏ con bé tiêu bao nhiêu tiền của ông ta cũng đã trả lại gấp mười lần. Thứ bà khổ cực cầu không được, Trần Nam Kình lại vắt óc suy nghĩ muốn tặng cho con gái tôi, con gái tôi thèm ngó nhìn, bà nói xem mình thất bại biết bao nhiêu, còn mỗi ngày đều khoe khoang trên mạng chồng bà yêu bà bao nhiêu, không chột dạ sao?”

Cho dù cháu trai đang ở bên cạnh, Phàn Ngọc cũng không thèm quan tâm đến hình tượng của bản thân: “Tiêu Chân, đây không phải nơi để bà ngang ngược, lập tức cút ra ngoài cho tôi.”

Tiêu Chân: “Bà hoảng hốt cái gì, tôi không phải đến cướp Trần Nam Kình.”

“Bà...” Phàn Ngọc tức đến không nói thành lời.

Bà ta bị sự xuất hiện của Tiêu Chân làm cho hoàn toàn choáng váng, thật sự khiến bà ta trở tay không kịp.

Cho dù bà ta có bằng lòng thừa nhận hay không, ở chỗ của Tiêu Chân bà ta luôn không có sức mạnh, thấp hơn một đoạn.

“Phải cho bà có một chút giới hạn làm người, tôi cũng không đến mức đến thôn Hải Đường dạy dỗ bà.” Tiêu Chân xoay người, thông qua cửa sổ nhìn đường bờ biển phía xa.

Nơi đó, có lẽ lúc nhỏ Đường Đường thường hay đến chơi.

“Suýt chút nữa đã quên mất...”

Tiêu Chân xoay mặt nhìn bà ta một cái: “Vai diễn Khương Sơ kia trong ‘Đầu hạ năm ấy’, ánh mắt bà sẽ không tệ đến mức không nhìn ra nó thuộc về ai sao? Là con gái tôi.”

Móng tay Phàn Ngọc suýt chút nữa đâm vào lòng bàn tay, lại không có sức lực phản bác: “Chưa từng gặp người bỉ ổi vô liêm sỉ như bà.”

Tiêu Chân không hề tức giận, khóe miệng nhếch lên nụ cười: “Như nhau cả thôi. Nếu đã cao quý, thì không cần giẫm lên nhau rồi.”

Bà ta cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay: “Chậm nhất là mười phút nữa, chồng bà sẽ tới đây.”

Sắc mặt Phàn Ngọc lại thay đổi lần nữa: “Bà muốn làm gì hả?”

“Bà nhìn xem mình lại căng thẳng rồi.” Tiêu Chân đeo kính râm: “Tôi để ông ta làm người chứng kiến, hôm nay bà đi xin lỗi con gái tôi, nếu như thái độ không tốt, tôi không tha cho bà.”

Phàn Ngọc cảm thấy buồn cười: “Bà cho rằng mình là ai?”

Tiêu Chân lại nhìn bờ biển lần nữa, nhìn cũng không thèm nhìn Phàn Ngọc một cái, nhẹ nhàng nói một câu: “Tôi là bà chủ lớn của công ty bà, đáp án này đã hài lòng chưa?”

“Bà có ý gì?” Nụ cười trên mặt Phàn Ngọc đông cứng, bối rối kỳ lạ.

“Ý của tôi chính là, công ty điện ảnh và truyền hình của bà và Trần Nam Kình, hiện tại người có cổ phần thực tế nhiều nhất là tôi, đã hiểu chưa?” Tiêu Chân thu hồi ánh mắt từ bờ biển, bà ta ra hiệu cho thư ký đưa tài liệu cho Phàn Ngọc xem.

“Cổ đông của công ty, ngoại trừ bà ta và Trần Nam Kình, những cổ đông nắm giữ cổ phần khác đều là những người tôi hao tổn tâm huyết sắp xếp vào trong những năm nay.”

Phàn Ngọc không thể tin được, chồng tài liệu dày như vậy, bà ta nào có tâm trạng lật xem.

“Tôi bỏ ra thời gian mười lăm năm, khiến công ty của bà biến thành của tôi.” Tiêu Chân hỏi bà ta: “Có ngạc nhiên hay không?”

Phàn Ngọc giơ tài liệu trong tay đập vào Tiêu Chân, vệ sĩ của Tiêu Chân nhanh tay nhanh mắt chặn lại.

Hôm nay Tiêu Chân qua đây không đưa theo mấy người, chỉ đưa bốn vệ sĩ theo.

Phàn Ngọc nheo mắt, đau đến thắt ngực.

“Bà cho rằng dựa vào một công ty là có thể khiến tôi cúi đầu xin lỗi Thẩm Đường à? Bà nằm mơ đi! Tiêu Chân, vừa phải một chút thôi, hậu quả của được nước lấn tới chính là, tôi không thể đảm bảo chồng bà không biết quá khứ của bà.”

“Còn học được cách uy hiếp rồi à.”

Giọng điệu của Tiêu Chân không nhanh không chậm như cũ: “Tôi dám đến đương nhiên cũng sẽ không sợ bà. Còn quên nói với bà, chính vào đầu tháng này, công ty của tôi đã trở thành cổ đông lớn nhất của ông ty anh cả và chị dâu cả của bà. Số tiền đầu tư vào công ty của mấy người, đối với tôi mà nói chỉ là hạt cát trong sa mạc. Nếu như bà không sợ khuynh gia bại sản, không sợ nợ nần chồng chất, không sợ liên lụy đến hạnh phúc đời này của Trần Nhất Nặc, tôi không để ý chơi cùng mấy người một ván.”

Phàn Ngọc bỗng trừng mắt nhìn bà ta, làm sao bà ta lại không đoán được, Tiêu Chân độc ác như vậy, thủ đoạn làm việc ác độc hệt như cha bà ta.

“Chủ tịch Tiêu, đạo diễn Trần đã lên lầu.” Thư ký nhận điện thoại, báo cáo cho Tiêu Chân.

Tiêu Chân gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Trong lòng Phàn Ngọc tự giễu, đây là Trần Nam Kình chạy một đường tới đây à?

Ở trước mặt Tiêu Chân, bà ta đã thất bại thảm hại.

“Nghĩ xem phải xin lỗi Đường Đường thế nào đi, cho đến khi con bé hài lòng mới thôi.”

Tiêu Chân đứng thẳng, trước khi rời đi lại nói với Phàn Ngọc: “Mấy năm nay bà đã làm gì với Đường Đường, không phải tôi không biết, chỉ là nhắm một mắt mở một mắt, dù sao tôi cũng không hy vọng con bé ở trong giới giải trí, vậy mà bây giờ bà dám động vào con bé, tôi thấy là bà không biết bản thân mình mang họ gì rồi.”

Một đoàn người rời khỏi phòng bệnh.

Phàn Ngọc nhìn cửa phòng bệnh đóng chặt, giống như một giấc mơ dài.

...

Buổi chiều thôn Hải Đường nổi gió rồi, mát mẻ lạ thường.

Cảnh quay thứ hai là cảnh tình cảm của Thẩm Đường và Cố Hằng, trong phim hai người đang thổ lộ lòng mình, lần đầu tiên hôn nhau.

Hôm nay phim trường có nhiều người, Tưởng Thành Duật và Triệu Trì Ý đều ở đây.

Người bị ảnh hưởng không phải là Thẩm Đường, mà là Cố Hằng.

Lúc đối thoại, Cố Hằng nhỏ giọng hỏi Thẩm Đường: “Một lát nữa tôi thật sự phải hôn cô rồi, cô nói xem tôi có thể sống đến sáng mai hay không?”

Thẩm Đường cười cười: “Anh sợ bọn họ đánh anh sao?”

Cố Hằng nói đùa: “Một người không sợ, nếu như hai người bọn họ cùng nhau đến thì tôi không đánh thắng được đâu.” Anh ta quét mắt nhìn trước camera giám sát, Tưởng Thành Duật và Triệu Trì Ý đang chăm chú nhìn anh ta bên này.

“Hai người bọn họ chắc chắn tự tin về vẻ ngoài của bản thân, đều không nhìn thấy người khác, có lẽ hôm nay ngay cả tôi mọc bao nhiêu sợi lông mày cũng hận không thể đếm rõ.”

Thẩm Đường không nhịn được, cười ra tiếng.

Ở chỗ không xa trợ lý cầm điện thoại đang quay video, đã rất lâu cô ấy không nhìn thấy nụ cười của Thẩm Đường như vậy.

Cặp couple Cố Hằng và Thẩm Đường, cô ấy đã thích rất lâu rồi.

Nhan sắc của hai người vô cùng xứng đôi, chiều cao cũng ăn khớp.

Lúc đầu có thông báo chính thức Cố Hằng và Thẩm Đường là diễn viên chính, fan couple suýt chút nữa khóc vì vui sướng.

Về bản thân cô ấy, càng thích người đàn ông như Cố Hằng ở bên Thẩm Đường hơn, ấm áp và ga lăng.

Không giống Tưởng Thành Duật và Triệu Trì Ý, bởi vì gia thế hiển hách, người mà trời sinh đã có cảm giác ưu việt từ trong xương, trong vô hình đã vẽ ra một cái khe trước mặt Thẩm Đường không có cách nào dễ dàng vượt qua.

Tiếng ‘Diễn’ đã vang lên.

Trợ lý im lặng đứng sang một bên nhìn cảnh hôn tiếp theo của Thẩm Đường và Cố Hằng.

Cảnh quay tình cảm bốn mươi năm trước, kiềm chế và chịu đựng.

Cố Hằng nắm bắt được vẻ căng thẳng trên khuôn mặt, khi cúi đầu hôn yết hầu chuyển động không ngừng, ngay cả hô hấp đều sắp dừng lại.

Là một cảnh quay chậm, đối với anh ta mà nói cũng là dày vò.

Ngay khi sắp phải chạm vào môi của Thẩm Đường, hai người đồng thời bật cười.

Cố Hằng cảm thấy sau lưng có một ngàn mũi tên chuẩn bị bắn vào anh ta.

Chu Minh Khiêm dựa vào ghế, nhìn Tưởng Thành Duật rồi lại nhìn Triệu Trì Ý: “Tôi nói hai cậu có phải có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân hay không đấy?

Anh ta dặn dò trợ lý: “Dọn dẹp trường quay.”

Thế là ba phút sau, Tưởng Thành Duật và Triệu Trì Ý bị đuổi ra bên ngoài trường quay.

Triệu Trì Ý đưa một điếu thuốc cho Tưởng Thành Duật, giữa tình địch, một chút phong độ này vẫn có.

Tưởng Thành Duật không khách sáo, nhận lấy.

Vốn dĩ hai người không tính là rất quen thuộc, bây giờ càng không có gì để nói.

Khói thuốc màu xanh cùng với sự im lặng phát ra.

Giữa tình địch, luôn sẽ có sự ngầm so sánh ưu điểm và khuyết điểm với nhau, hôm nay Tưởng Thành Duật cũng đã tham gia vào đội ngũ này.

Tình địch Triệu Trì Ý này, không thể lơ là cảnh giác.

Về mặt thời gian, anh đã thua Triệu Trì Ý.

Tập đoàn Thường Thanh có ba của Triệu Trì Ý đóng giữ, Triệu Trì Ý chỉ là thâm canh một công ty thị trường này của giải trí Thường Thanh, có thời gian làm bạn với Thẩm Đường.

Mà anh, còn phải bận tâm tập đoàn Kinh Húc.

Đi công tác là chuyện thường ngày, đến những quốc gia có chênh lệch thời gian, ngay cả gọi điện thoại đều phải tính thời gian.

Hút xong một điếu thuốc.

Tưởng Thành Duật chỉ bờ biển: “Tôi đi đến đó.”

Triệu Trì Ý gật đầu, biết anh muốn đi đâu, là đến thăm ông nội của Thẩm Đường.

Mặt trời xuống mặt biển lúc bốn năm giờ chiều, mặt biển xanh thẳm dường như được dát vàng.

Gió biển thoảng qua, những bông hoa ngoài cửa đung đưa theo gió.

Tinh thần của ông nội rất tốt, đang sửa sang khu vườn hoa nhỏ mở ở lối vào của homestay.

“Ông nội, con giúp ông.”

Tưởng Thành Duật cởi cúc tay áo, xắn ống tay áo lên.

Ông nội mỉm cười: “Gặp Đường Đường rồi hả?”

“Đã gặp rồi ạ, cô ấy đang đóng phim, con ở đó sẽ ảnh hưởng cô ấy.” Nói xong, anh ngồi xổm xuống, nhổ cỏ dại và chất đống sang một bên.

Ông nội không tiện hỏi anh sao vẫn chưa theo đuổi được, hỏi rồi sẽ tổn thương lòng tự trọng mất.

Có thể theo đuổi đến thôn Hải Đường hai lần, kiên trì theo đuổi nửa năm, vừa nhìn cũng biết không phải anh chơi đùa.

Nghĩ đi nghĩ lại: “Tiểu Tưởng à, ông nội có mấy câu nói muốn nói với con.”

“Ông nội cứ nói đi.” Tưởng Thành Duật nghiêm túc nghe.

Ông nội hơi mệt, cởi bỏ găng tay làm việc: “Có lẽ Đường Đường chưa từng nói với con về ba mẹ của con bé phải không?”

“Chưa ạ.” Tưởng Thành Duật lại đổi lại: “Cũng xem như là từng nói, cô ấy chỉ nói sau khi bọn họ ly hôn đã có gia đình riêng, không ở Thâm Quyến, những chuyện khác thì không nói nữa.”

Lúc ông nội nói ra thì cổ họng trở nên chua chát: “Ba mẹ của Đường Đường không cần con bé nữa, con bé lớn lên với ông, hơn hai mươi năm đều chưa từng gặp ba con bé.”

Tưởng Thành Duật sững sờ: “Năm mới chú cũng không trở về sao?”

Ông nội lắc đầu: “Không ai muốn nhận con bé.”

Anh vẫn luôn cho rằng, cho dù là ba mẹ ly hôn, cho dù không thường liên lạc, vậy thì ít nhất một năm cũng sẽ liên lạc mấy lần, năm mới sẽ phải về nhà đoàn tụ.

Nhiều lắm cúng là không thân thiết với ba mẹ mà thôi.

“Đường Đường là một đứa trẻ tốt, nhưng là lời nào cũng đều giấu trong lòng, nếu như tính khí con bé không tốt, con hãy nhường nó một chút.” Vốn dĩ ông không muốn nói những thứ này với Tưởng Thành Duật, Đường Đường đã dặn dò ông, không được nhắc đến chuyện này với ai, trái tim con người cách một tầng da. Ông nhìn thấy Tưởng Thành Duật là một đứa trẻ tốt.

Nhưng mà ba mẹ ruột của Đường Đường là ai, ông cũng không nói thêm nữa, đợi bản thân Đường Đường nói với Tưởng Thành Duật.

Ông nội lấy lọ thuốc trong túi quần ra: “Con xem cái này, là thuốc ông uống, sau khi mổ xong vẫn luôn uống thuốc, cách một khoảng thời gian sẽ phải đến bệnh viện, đây là thuốc bác sĩ mới đổi cho ông hồi tháng trước. Thực ra cho dù bọn họ giấu ông, ông cũng đoán được có lẽ ngày tháng của mình không còn bao lâu nữa, chỉ mong có thể sống được thêm một năm nữa. Ông không biết do Đường Đường không chấp nhận con có phải là vì bây giờ con bé không có tâm trạng yêu đương hay không, vậy nên con có thể tiếp tục đợi con bé được không, coi như một lời cầu xin của ông nội.”

“Ông nội, ông đừng nói như vậy.” Tưởng Thành Duật cầm chặt lọ thuốc, bao nhiêu lời nói đột nhiên mắc kẹt trong cổ họng.

Trong gió đều là vị mặn của biển.

...

“Cắt!”

Không có Tưởng Thành Duật và Triệu Trì Ý ở phim trường, quay gì cũng đều thuận lợi.

Lúc chạng vạng, cảnh quay thứ sáu của buổi chiều hôm nay kết thúc.

Vẫn còn có cảnh ban đêm phải quay.

Trợ lý nhân thời gian nghỉ ngơi mang trái cây trong hai hộp đồ ăn đến cho Thẩm Đường.

“Chị Đường, trái cây trong hộp màu xanh này là chủ tịch Tưởng mang đến, hộp màu hồng này là chủ tịch Triệu mang đến. Em đã xem một chút, đều là sáu loại trái cây, có lẽ là mua ở cùng một tiệm trái cây, chị ăn cái nào trước ạ?”

Thẩm Đường: “...”

Đột nhiên cô không còn đói chút nào nữa.

Lúc trợ lý đang bối rối không biết phải xử lý hai hộp trái cây lớn này như thế nào, Trần Nhất Nặc đi về phía bên này.

“Chị Đường Đường, em chọn ra trái cây mà chị thích ăn trước.” Trợ lý ôm chiếc hộp rời đi.

Thẩm Đường vặn nắp ly nước ra uống nước, từ khi bắt đầu đã định sẵn cô và Trần Nhất Nặc không thể chung sống hòa thuận, bất kỳ lúc nào cô cũng là biểu cảm rất nhạt.

“Cô giáo Thẩm.” Trần Nhất Nặc cầm kịch bản trong tay, trong mắt người khác thì là qua đó tìm Thẩm Đường đối thoại. Kịch bản trong tay đã bị cô ta vô thức vò thành cuộn.

“Em đã biết chị và ba em có quan hệ gì rồi.”

Thẩm Đường “Ừm” một tiếng, tiếp tục uống nước.

Trần Nhất Nặc mất thời gian một đêm và một buổi sáng ngày hôm nay, vẫn không có cách nào chấp nhận ba đã từng kết hôn, còn có một người con từ trước.

Từ nhỏ cô ta đã là công chúa nhỏ trong mắt người khác, đời sau của ngôi sao, là viên ngọc quý trong lòng bàn tay của ba mẹ, cho dù đến đâu cũng đều đưa cô ta theo.

Chuyện khiến cô ta càng hạnh phúc đó là, ba mẹ vẫn luôn yêu thương nhau, có người ba đẹp trai cũng chưa từng có tai tiếng truyền ra như vậy, tình cảm dành cho mẹ trước sau vẫn như ngày đầu.

Nhưng từ tối hôm qua, tất cả những giấc mơ đều tan vỡ rồi.

Bên bờ biển, ba đã nói với cô ta, cô ta và Thẩm Đường đều là con gái ông ta, tình yêu dành cho hai người là như nhau.

Từ thiên đường xuống địa ngục cũng chỉ là như vậy.

Thẩm Đường không có thời gian để lãng phí: “Nếu không có việc gì, tôi phải đi tìm Cố Hằng đối thoại rồi.”

Trần Nhất Nặc hoàn hồn: “Hôm nay mẹ chị đã đến bệnh viện, muốn mẹ em xin lỗi chị.”

Thẩm Đường không không ngờ Tiêu Chân sẽ làm như vậy: “Cô muốn nói chuyện gì?”

Lúc này Trần Nhất Nặc mới nhìn vào mắt của Thẩm Đường: “Gần đây mẹ em đã chịu đả kích không nhỏ, hôm qua trông coi một đêm ở bệnh viện cũng đều không chợp mắt, bây giờ có hơi suy sụp, em có thể thay bà ấy xin lỗi chị không?”

Thẩm Đường chậm rãi vặn ly nước lại lần nữa, một ly nước thủy tinh trong suốt, là ông nội pha trà hạ nhiệt thanh mát cho cô.

“Chuyện của tôi và bọn họ, trước nay chưa từng liên quan đến cô.”

Về điểm này, Trần Nhất Nặc vẫn rất cảm ơn Thẩm Đường, rõ ràng có nhiều cơ hội như vậy, chỉ cần Thẩm Đương muốn nói, cô ta không thể đến bây giờ mới biết.

Thẩm Đường lại nói: “Tương tự, chuyện bây giờ của tôi và bọn họ, cô cũng đừng xen vào.”

Trần Nhất Nặc dùng sức siết chặt kịch bản trong tay: “Vừa nãy mẹ em và ba em lại cãi nhau một trận, nếu không phải bất đắc dĩ, em sẽ không gây phiền phức cho chị.”

Thẩm Đường chỉ đơn giản nói ra: “Món nợ của tôi và mẹ cô, nhiều hơn so với cô nghĩ, sau này tôi cũng sẽ tính toán từng chút từng chút với bà ta, trong mắt cô bà ta rất đáng thương, nhưng ở chỗ tôi không xứng đáng đồng tình. Cô chỉ nhìn thấy mẹ cô chăm sóc anh họ cô một đêm, cô không nhìn thấy sự tuyệt vọng của tôi khi suýt chút nữa bị bóp chết.”

Trần Nhất Nặc cắn môi: “Xin lỗi.”

“Không liên quan tới cô, cô không cần xin lỗi.”

Trần Nhất Nặc căng da đầu nói: “Cô giáo Thẩm, lần này cho ba em mặt mũi đi, chị đừng tính toán với mẹ em nữa được không? Em thay bà ấy thật lòng xin lỗi chị, viết lời xin lỗi bằng tay cũng được, bây giờ trong nhà không ai được yên, em sợ ba mẹ em cãi nhau đến đổ vỡ.”

Thẩm Đường cong eo lấy kịch bản trên ghế, xoay người đi đến bên trợ lý, đưa cốc nước cho cô ấy giữ.

Điện thoại của cô rung lên, là “Kẻ phong lưu lang thang đến giường đôi” gọi điện thoại tới.

“Bao giờ cậu xong việc? Xong việc rồi nhanh chóng trở về đi.”

Thẩm Đường nghe thấy tiếng chơi mạt chược: “Cậu đang ở đâu?”

“Ở phòng khách nhà cậu chơi mạt chược với ông nội, còn có chủ tịch Tưởng và chủ tịch Triệu.”

“...”