Váy Hạ Thần

Chương 32: Vậy Chủ Tịch Tưởng Phải Xếp Hàng Rồi, Tôi Cũng...



Không phải không thể yên lòng về cô, mà là không thể quên cô.

Nhất là khi đã mơ thấy giấc mơ ấy, loại cảm giác mãnh liệt này đập vào từng giác quan.

Thẩm Đường không nói thêm gì nữa, cúp điện thoại.

Tưởng Thành Duật vứt điện thoại xuống rồi đi tắm, giấc ngủ trưa này thật sự khó chịu, trong lòng bất an liên tục kéo dài đến bây giờ.

Hiếm khi cuối tuần anh ở nhà nghỉ ngơi, lại bị giấc mơ khuấy động.

Tháng năm, Bắc Kinh vẫn chưa nóng.

Tưởng Thành Duật tắm nước lạnh, sau khi bình tĩnh tỉnh táo lại, vậy mà anh vẫn đang nghĩ đến tình hình của Thẩm Đường trong mơ, cảnh tượng cô khàn tiếng hét tên của anh tìm anh kia, vẫn mãi không tản đi được.

Điện thoại có tin nhắn gửi tới.

Lục Tri Phi: [Hôm nay tôi phạm một sai lầm lớn, họa từ miệng mà ra rồi.]

Tưởng Thành Duật nhìn thấy một câu kỳ lạ này, cho rằng cô ta gửi sai người, không trả lời.

Lục Tri Phi lại gửi tới: [Hôm nay tôi đến câu lạc bộ leo núi, nào biết Tranh Tranh cũng ở đó, cô ấy và tôi nói đến Thẩm Đường, lúc nói chuyện tôi nói Thẩm Đường rất lợi hại, còn bỏ rơi luôn cả chú của cô ấy. Tranh Tranh ngạc nhiên, cô ấy nói không biết anh đã chia tay. Thành thật xin lỗi, tôi còn cho rằng chuyện gì Tranh Tranh cũng biết.]

Ngoại trừ tin nhắn của Thẩm Đường, Tưởng Thành Duật rất hiếm khi đọc lại tin nhắn đến hai lần, anh trả lời: [Không có gì, vốn dĩ đã chia tay rồi.]

Lục Tri Phi: [Vậy cũng là do tôi lắm lời, chuyện của anh lẽ ra anh nên tự mình nói. Lần sau tôi sẽ chú ý không nói những chuyện không nên nói nữa.]

Cô ta xin lỗi lần nữa.

Tưởng Thành Duật nhìn hai chữ leo núi kia: [Hai người vẫn đang ở câu lạc bộ à?]

Lục Tri Phi: [Ừm, không nghĩ ra sức khỏe của Tranh Tranh rất tốt, còn muốn khiêu chiến tuyến đường leo núi độ khó cao với tôi nữa.]

Tưởng Thành Duật: [Vậy hai người chơi thêm một lúc đi, tôi sẽ đi đón hai người, buổi tối ăn cơm cùng.]

Lục Tri Phi sững sờ, không thể tin được.

Anh chủ động đến đón cô ta, còn muốn ăn cơm cùng nhau ư?

Kiềm chế sự kích động này, cô ta lập tức nói: [Không cần đón đâu, chúng tôi đều lái xe tới đây, chọn một nhà hàng mà Tranh Tranh thích ăn, bọn tôi qua đó tìm anh là được.]

Tưởng Thành Duật vẫn kiên trì như cũ: [Tôi ở nhà cũng không có việc gì.]

Lục Tri Phi không ngốc đến mức tiếp tục từ chối anh: [Được thôi, vậy thì qua đây leo núi cùng với bọn tôi đi, đã bổ sung vài lộ trình mới, cũng không tệ.]

Tưởng Thành Duật đam mê tay không leo núi ngoài trời, không có hứng thú với chuyện leo núi nhân tạo.

Đặt điện thoại xuống, anh đến phòng thay đồ tìm một bộ đồ vận động, thay bộ quần áo mặc ở nhà trên người.

Hôm nay không bảo tài xế đi cùng, Tưởng Thành Duật tự lái xe đến đó.

Trên Đường, giọng nói của Thẩm Đường trong giấc mơ lại vang lên bên tai lần nữa.

Trong tổ phim ‘Đầu hạ năm ấy’ người duy nhất anh quen biết là đạo diễn Chu Minh Khiêm.

Lúc đầu lấy vai diễn này cho Thẩm Đường, Chu Minh Khiêm đã giúp đỡ không ít.

Anh gửi tin nhắn thoại cho Chu Minh Khiêm: [Gần đây trong tổ phim Thẩm Đường thế nào? Có tranh chấp với người khác không?]

Sau mười phút, Chu Minh Khiêm trả lời: [Chưa chết, chưa tàn tật đâu.]

Tưởng Thành Duật nghe thấy mấy chữ này thì thay đổi sắc mặt, anh gọi điện thoại thẳng đến.

“Có ý gì thế?”

Chu Minh Khiêm: “Thì là ý trên mặt chữ đó, cô ấy vẫn còn sống.”

Tưởng Thành Duật không có tâm trạng nói chuyện tán gẫu với anh ta: “Rốt cuộc đã có chuyện gì?”

Chu Minh Khiêm hỏi ngược anh: “Không phải cậu nói với tôi, cậu đã xem kịch bản ‘Đầu hạ năm ấy’, một chữ cũng không bỏ sót à. Vậy lẽ ra cậu nên có ấn tượng, trong phim có cảnh quay Thẩm Đường bị người khác bóp cổ ấn trên trường chứ.”

Làm sao không nhớ được, mỗi cảnh quay có liên quan tới Thẩm Đường, anh đều lại xem một lần.

Chu Minh Khiêm giải thích: “Diễn viên bóp cổ Thẩm Đường là Phàn Nhất Thước, cháu trai của Phàn Ngọc. Buổi chiều khi quay cảnh này, thằng nhóc đó lại dùng việc công báo thù riêng, ra tay với Thẩm Đường rất ác độc, có lẽ cậu ta không dám bóp chết, nhưng theo lực tay của cậu ta, có lẽ lúc đó Thẩm Đường đã nửa chết.”

Tưởng Thành Duật dùng sức nắm chặt tay lái, cơ bắp cánh tay căng chặt: “Mấy giờ?”

“Mấy giờ cái gì?”

“Mấy giờ quay cảnh quay đó?”

“Khoảng một giờ rưỡi, sao vậy?”

“Không có gì.”

Đúng lúc anh đang ngủ trưa.

Trước nay anh chưa từng tin vào thần giao cách cảm, nhưng giấc mơ đó, thật sự đã khiến anh bối rối không thôi.

Chu Minh Khiêm vẫn đang ở phim trường, vội vàng cất điện thoại.

Tưởng Thành Duật mở nhạc trên xe lên, là bài hát Thẩm Đường đã từng hát cho anh nghe.

Anh không hiểu, cô có rất nhiều con đường có thể đi, tại sao nhất định phải chọn con đường không thích hợp với cô như vậy, chọn con đường diễn xuất khiến ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy cô đơn.

Bài hát này cứ lặp lại như thế, cho đến khi xe rẽ vào câu lạc bộ.

Lê Tranh vừa leo xong một lộ trình độ khó trung bình, cô ấy ngồi ở khu nghỉ ngơi ăn trái cây, thỉnh thoảng xem điện thoại.

Lục Tri Phi mang cà phê đến cho cô ấy: “Có lẽ chú của em sắp đến rồi đó.”

Lê Tranh mỉm cười, đặt cà phê sang một bên: “Cảm ơn.”

Lục Tri Phi tán gẫu với cô ấy: “Tháng mấy em đến đài truyền hình thực tập vậy?”

“Tháng sáu, thi xong em sẽ đến đó.”

Lục Tri Phi thêm sữa tươi vào trong cà phê, nhẹ nhàng khuấy: “Nếu không thì lúc thực tập đến chỗ chị ở đi, bây giờ chị sống đối diện đài truyền hình, cách một con đường. Căn phòng cũng khá lớn, một mình chị ở đó cũng hơi vắng vẻ.”

Lê Tranh từ chối: “Chú của em đã sắp xếp xong chỗ ở cho em rồi, em sống ở căn hộ của chú ấy.”

“Tranh Tranh.”

Giọng nói từ tính của Tưởng Thành Duật vang lên từ bên cửa.

Lê Tranh và Lục Tri Phi không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn, hôm nay Tưởng Thanh Duật mặc một bộ đồ vận động màu đen, áo trên vừa người, quần ngắn hơn một chút.

Bây giờ là đầu mùa hè, ngắn một chút cũng không có gì kì lạ.

Lê Tranh trợn mắt với Tưởng Thành Duật, ủ rũ không vui ăn trái cây.

Lục Tri Phi đưa cho anh cốc cà phê cô ta vẫn chưa uống: “Độ ấm vừa đủ, đã thêm sữa tươi không thêm đường.”

“Tôi đã uống nước ở trên xe rồi.” Tưởng Thành Duật gõ đầu cháu gái: “Đến đây chơi cũng không nói trước với chú một tiếng, không phải cháu không yên tâm người khác làm nhân viên an ninh của cháu sao?”

“Nghiêm Hạ Vũ đưa cháu đến đây chơi, nói gần đâu chú bận.” Thì ra là bận chia tay, thiệt thòi tình cảm chân thành của cô ấy, còn mua đồ trang điểm cho chú ấy tặng người ta.

Cô ấy ngẩng đầu chất vấn: “Chú sẽ không tặng đồ trang điểm của cháu cho người khác rồi đấy chứ?”

“Không.”

Lục Tri Phi nghe mà mờ mịt: “Đồ trang điểm gì thế?”

Tưởng Thành Duật tiếp lời: “Mua cho Thẩm Đường.”

“Ồ.” Lục Tri Phi cười nhẹ một cái, không hỏi thêm gì nữa.

Tưởng Thành Duật hỏi cháu gái còn chơi leo núi nữa không, anh nói: “Chú đã cố ý thay đồ để chơi cùng cháu rồi.”

Lê Tranh híp mắt nhìn bộ đồ trên người anh, không đợi cô ấy hỏi, Tưởng Thành Duật chủ động nói ra: “Là Thẩm Đường mua cho chú.”

Lục Tri Phi rũ mắt uống cà phê, thế là đến bây giờ anh vẫn chưa quên tình cũ ư?

Tưởng Thành Duật chơi leo núi với cháu gái nửa tiếng, xe bọn họ tự lái đến đã bảo tài xế lái trở về.

Tưởng Thành Duật kéo cửa sau xe, Lục Tri Phi tỏ ý cô ta muốn ngồi ghế lái phụ , Lê Tranh tìm lý do: “Em ngồi cùng chị nha.”

“Chúng ta đều ngồi ghế sau, vậy không phải coi chú của em thành tài xế rồi à?”

Đến bây giờ Lê Tranh vẫn chưa hết tức giận, nhưng không muốn ở trước mặt người ngoài như Lục Tri Phi ầm ĩ không vui với chú, cô ấy ngồi lên ghế lái phụ.

Tưởng Thành Duật giơ tay, giúp cô ấy thắt dây an toàn.

Anh nhìn cháu gái: “Chú và Thẩm Đường chia tay không phải cố ý giấu cháu, đừng tức giận nữa.”

Lê Tranh: “...”

Người này cố ý phải không, cô ấy không biểu hiện ra ngoài, còn anh cứ muốn nói trước mặt Lục Tri Phi.

Nếu như đã nhắc đến rồi, cô ấy nói thẳng ra: “Couple mà cháu đã thích lâu như vậy rồi, chú không nói lời nào đã chia tay. Chia tay đã sắp ba tháng rồi mà còn giấu cháu. Nhà của cháu sập rồi, biết chưa? Còn không cho phép cháu đa sầu đa cảm à.”

Chuyện cô ấy khó chịu là: “Cháu vẽ tay cho hai người nhiều bức vẽ couple như vậy, chuẩn bị tặng cho hai người quà tặng kỷ niệm bốn năm, thế mà mất công vẽ rồi.”

Rất không vui, cô ấy quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, phớt lờ Tưởng Thành Duật.

Lục Tri Phi nhận lấy trách nhiệm: “Tranh Tranh, là chị không đúng.”

Cô ta tự trách nói: “Nếu như chị không nói ra câu đó thì tốt rồi.”

Tưởng Thành Duật nhìn cô ta qua gương chiếu hậu một cái: “Không liên quan gì đến cô, sớm muộn cũng phải biết.” Anh lại nhìn về bóng lưng của cháu gái đang tức giận hừ hừ: “Những bức vẽ đó không phải mất công vẽ, lúc theo đuổi lại Thẩm Đường chú cần dùng tới, lúc nào rảnh thì đóng gói gửi cho chú.”

Lê Tranh mạnh mẽ xoay người lại, Lục Tri Phi cũng ngẩng đầu.

Tưởng Thành Duật: “Tối nay mời hai người ăn cơm, là muốn mọi người chỉ giúp làm thế nào để theo đuổi người khác.”

Lục Tri Phi: “...”

Lê Tranh: “...”

Lục Tri Phi nhẹ nhàng nhấp môi, vì vậy đây có phải là anh đang ung dung thản nhiên nói cho cô ta, anh và cô ta không còn cách nào nữa ư?

...

Ban đêm ở thôn Hải Đường náo nhiệt hơn ban ngày, khách du lịch trẻ tuổi lui tới thành tốp năm tốp ba, đang khám phá thức ăn trên phố cổ, check-in cảnh đêm đẹp như mơ.

Bờ biển càng rộn ràng tiếng người, tiếng cười nói vui vẻ không ngừng.

Bệnh viện thôn Hải Đường nằm ở phía Đông Nam của thôn, phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú không cao lắm, chỉ có bảy tầng. Đứng trên cửa sổ phòng bệnh trên tầng VIP cao nhất, cả thôn và đường bờ biển đều được thu vào mắt.

Trần Nam Kình không có tâm trạng thưởng thức phong cảnh, không có cách nào hút thuốc, điếu thuốc lá trong tay ông ta đã bị vò nát, trên tay đều là vụn thuốc.

Phàn Nhất Thước vừa đi từ phòng mổ ra, thuốc tê vẫn chưa hết, ý thức không tỉnh táo.

Y tá đã truyền đạt những việc cần chú ý khi rời khỏi phòng bệnh.

Phàn Ngọc đóng cửa phòng bệnh, bên ngoài có trợ lý canh giữ.

Mắt bà ta đỏ hoe: “Nói đi, ông dự định làm thế nào đây?”

Trần Nam Kình vứt bỏ vụn thuốc, đi vào phòng vệ sinh rửa tay.

Phàn Ngọc chặn ở cửa phòng vệ sinh: “Trần Nam Kình ông có ý gì hả? Cả buổi chiều ông trưng sắc mặt đó cho ai nhìn.”

Trần Nam Kình lấy khăn lau tay: “Phàn Ngọc, đây là phòng bệnh, đừng la hét ầm ĩ.”

Phàn Ngọc cười lạnh: “Tôi như thế này gọi là la hét ầm ĩ à? Tôi chỉ hỏi ông dự định làm thế nào? Nhất Thước bị thương nặng như vậy, tôi làm sao ăn nói với anh tôi chị dâu tôi đây?”

“Chỉ là bị thương đến lá lách, bà không cần tự mình dọa mình.”

“Ha. Cảm động vì chưa làm bị thương đến con gái ông, ông ở đây nói lời châm chọc à.”

Làm sao Phàn Ngọc có thể nuốt xuống cơn tức này: “Là Thẩm Đường cố ý làm hại thằng bé bị thương nặng, nếu như tôi kiện cô ta, ông nói cô ta có thể ở trong đó mấy năm hả?”

Trần Nam Kình nhìn thẳng ánh mắt đe dọa của bà ta: “Bà có ý gì thì nói thẳng.”

Phàn Ngọc cố gắng hết sức để lời nói của mình trở nên có lý: “Bảo cô ta rút khỏi bộ phim này, chủ động rút lui, ông xem cô ta là đến để diễn phim sao? Cô ta là đang cố ý phá hỏng cảnh quay, chưa từng để tôi yên. Tôi không muốn tính toán với cô ta, nhưng cô ta quá đáng lắm rồi, hung hăng ép bức người khác, tôi không chịu được nữa.”

Bà ta thở ra một hơi: “Bộ phim này chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, người khác không rõ nhưng chúng ta còn không biết sao? Tôi không cho phép bất kỳ người nào phá hỏng nó. Trần Nam Kình, tôi biết ông áy náy với cô ta, muốn bồi thường cho cô ta, tôi không phản đối, cũng ủng hộ ông, đây là điều một người cha như ông nên làm. Nhưng bồi thường không phải như thế này, không phải lấy đầu tư ra đùa cợt.”

“Rút lui là không thể, bà đừng nghĩ nữa.” Trần Nam Kình đặt khăn trong tay lên giá treo khăn, ‘bịch’ một tiếng.

“Nếu bà thật sự muốn kiện con bé, có thể, tôi cảm thấy có một số chuyện cứ làm theo thủ tục pháp lý thì mới công bằng.”

Lần này đến lượt Phàn Ngọc nói câu kia: “Ông có ý gì?”

Trần Nam Kình không vòng vo: “Đến lúc đó tôi sẽ làm chứng trước tòa, nói rõ tôi và Thẩm Đường có quan hệ gì, Phàn Nhất Thước vì sao lại phải ra tay độc ác với Thẩm Đường, rốt cuộc là ai cố ý gây thương tích, ai là người phòng vệ chính đáng, tôi tin quan tòa tự có kết luận.”

Phàn Ngọc lui về sau nửa bước, suýt nữa đứng không vững, bà ta nhìn về người đàn ông này xa lạ như vậy: “Vậy mà ông lại vì Thẩm Đường, ông muốn hủy hoại tôi và Nhất Nặc, hủy hoại đi Nhất Thước, Trần Nam Kình ông vẫn còn chút lương tâm sao? Nhất Nặc con bé đã làm sai chuyện gì, ông phải đối với con bé như thế này hả?”

Trần Nam Kình không còn chút kiên nhẫn nào nữa: “Đủ rồi, đừng làm loạn nữa. Chuyện buổi chiều đến đây thôi, đợi Phàn Nhất Thước khỏe lại rồi ra viện, đến xin lỗi Đường Đường.”

“Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào cậu ta không kiêng nể gì cả, ở trước mặt tôi còn dám khiến con gái tôi bị thương. Nếu như không xin lỗi, sau khi cậu ta ra viện thì có thể đóng gói hành lý trở về Bắc Kinh đi, đóng máy trước. Còn phần diễn còn lại của cậu ta, tôi sẽ thay kịch bản, thay một diễn viên khác. Nói không chừng còn tuyệt vời hơn kịch bản gốc.”

“Trần Nam Kình!”

Phàn Ngọc nghiến răng.

Trần Nam Kình lười nói thêm nữa, ông ta đẩy Phàn Ngọc ra, dự định ra bên ngoài phòng bệnh thoáng khí, đột nhiên dừng bước chân lại.

Thông qua tấm kính thủy tinh trên của phòng bệnh, ông ta nhìn thấy Trần Nhất Nặc.

Điều kiện của phòng nội trú của thôn Hải Đường có hạn, ngay cả phòng bệnh VIP cũng chỉ là phòng đơn, phòng vệ sinh nằm ở bên của, cửa lớn phòng bệnh thật sự không có hiệu quả cách âm.

Không biết từ lúc nào cô ta đã đứng ở bên cửa, và đã nghe được bao nhiêu.

Cô ta nhìn thằng vào ông ta, cảm xúc trong đôi mắt cuộn trào.

Trần Nam Kình kéo cửa phòng bệnh, nắm chặt tay nắm của, không nhìn vào mắt con gái: “Đi dạo bờ biển với ba đi, con muốn biết chuyện gì, ba đều sẽ nói với con.”

Dưới chân Trần Nhất Nặc không chịu điều khiển, thật sự không nhấc bước chân lên nổi.

Chuyện hối hận nhất trong cuộc đời của cô ta chính là đến thăm anh họ vào lúc này.

Cô ta thà rằng chuyện gì cũng không biết, sống trong những lời nói dối mà bọn họ đã thêu dệt cho cô ta.

...

Hơn chín giờ rồi, đám người bên bờ biển vẫn chưa tản bớt đi.

Thẩm Đường kéo cơ thể mệt nhọc từ bên ngoài trở về, trợ lý và vệ sĩ đi phía xa sau lưng cô.

Phòng của bọn họ cũng ở trong homestay của anh Thẩm, thuận tiện chăm sóc cho cô.

Trước quầy lễ tân tầng một homestay, anh Thẩm và chị dâu Thẩm đang đợi bọn họ trở về, bọn họ đã nghe nói chuyện chiều nay, người trong thôn đều đang cảm thán những diễn viên này thật tài giỏi.

Chỉ có bọn họ biết, đó không phải diễn phim, là thật sự ra tay đánh người.

“Đường Đường, em qua đây đi.” Anh Thẩm vẫy tay với cô.

Tất cả các phòng trong homestay đều được tổ phim đặt trước nửa tháng, ngoại trừ trợ lý và vệ sĩ của Thẩm Đường ở đây, đoàn người Chu Minh Khiêm và Cố Hằng cũng ở đây.

Lúc này ở đại sảnh không có người ngoài.

“Có phải để lại bữa khuya cho em không?” Trong giây lát Thẩm Đường nở nụ cười.

Chị dâu Thẩm đặt công việc trong tay xuống: “Đưa chị xem cổ của em nào.”

Thẩm Đường không cho xem, quấn chặt khăn lụa: “Không có gì đáng ngại đâu, ứ máu thôi, qua hai ngày sẽ tan mà.”

Anh Thẩm tức giận: “Nếu không phải sợ mang tiếng xấu cho em, anh sẽ xông thẳng vào bệnh viện đánh cậu ta một trận nữa.”

Thẩm Đường: “Em cũng không thiệt thòi mà, anh ta cũng đã sống dở chết dở rồi.”

Chu Minh Khiêm từ căn phòng trên lầu xuống, anh ta cố ý đợi Thẩm Đường: “Tôi vẫn chưa ăn tối, cùng ăn chút gì đó đi.”

Thẩm Đường đoán được anh ta có chuyện muốn nói với cô, gật đầu.

Người ở trong homestay đều đã trở về, anh Thẩm đóng cửa lớn lại, chị dâu Thẩm đến phòng bếp làm bữa khuya cho bọn họ.

Chu Minh Khiêm đã ở đây mấy ngày, cũng đã quen thuộc với bọn người anh Thẩm, coi như ở nhà mình vậy, anh ta tự pha cho mình một ly trà.

“Buổi tối anh còn uống trà à?” Thẩm Đường ngồi xuống trước bàn: “Không sợ mất ngủ sao?”

“Nếu thật sự mất ngủ, không uống cũng không ngủ được, không liên quan gì đến trà đâu.” Chu Minh Khiêm rót cho cô một cốc nước ấm.

Liên quan đến chuyện chiều này, không nhắc đến cũng không được.

“Tôi phải giải thích với cô, là một người đạo diễn, cũng là người duy nhất biết chuyện trong tổ phim, vậy mà lại không thể phòng ngừa tổn thương lần này, tôi đã không làm tròn bổn phận của mình.”

“Chuyện này cũng không thể trách anh.”

“Tôi không nghĩ Phàn Nhất Thước lại như vậy.” Anh ta bất lực mỉm cười, không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả giới hạn của cái độc ác của con người: “Trước đây tôi đã từng hợp tác với cậu ta, kỹ năng diễn xuất thì không còn gì để nói, đối với chuyện gì cùng đều nghiêm túc.”

“Không nói những chuyện không vui nữa.” Anh ta quan tâm nói: “Cơ thể của ông nội thế nào rồi? Gần tối tôi về có hay gặp ông ở bên cửa, còn nói với ông mấy câu.”

Thẩm Đường lấy cốc uống nước, gật đầu một cái.

Chu Minh Khiêm cho rằng cơ thể của ông nội không tệ: “Đúng rồi, Triệu Trì Ý muốn đến đây thăm ban, Tiêu Chân cũng đi cùng với anh ta đến đây.”

Chuyện buổi chiều đã truyền đến tai Triệu Trì Ý, tin tức Tiêu Chân nhanh nhẹn, đương nhiên cũng đã nghe nói.

Bộ phim ‘Đầu hạ năm ấy’ này, công ty Triệu Trì Ý có đầu tư, đến đây thăm ban cũng xem như bình thường.

“Thỉnh thoảng tôi cũng nghe một người bạn tốt tiết lộ vài câu, năm năm nay Chủ tịch Tiêu luôn bố trí công ty giải trí thật tốt, muốn lấy nó làm lá bài tốt cho Trữ Nhiêm, nhà họ Trữ đều rất cảm ơn bà ấy. Tính đến tháng trước, bà ấy đã khống chế và nắm giữ cổ phần của hơn ba mươi công ty giải trí.”

Chuyện này, lúc đầu Chu Minh Khiêm vừa nghe cũng ngạc nhiên không thôi: “Cô muốn tiếp tục ở trong giới này, không thể thoát khỏi công ty điện ảnh và truyền hình của bà ấy, bà ấy là bà chủ lớn phía sau hậu trường.”

Thẩm Đường xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy ánh đèn như sao trên bãi biển.

Chu Minh Khiêm thẳng thắn: “Ngoài mặt Chủ tịch Tiêu là bởi vì Trữ Nhiễm, nhưng có lẽ là dự định ép buộc cô rời khỏi cái giới này, Hiện tại nếu cô chỉ dựa vào phòng làm việc kia của mình, không thể ngăn được mấy đợt đàn áp của bà ta.”

Thẩm Đường quay đầu lại: “Cảm ơn đã nhắc nhở.”

“Không có gì.” Chu Minh Khiêm thổi nước trà nóng bỏng trong ly: “Chỉ là nhìn ba ruột mẹ ruột ích kỷ như vậy thì không quen.”

Tiêu Chân này, thật đúng là mâu thuẫn.

Hận không thể khiến con gái mình không xuất hiện bên ngoài, nhưng nghe nói con gái bị người khác ức hiếp, lại vội vàng chạy đến.

“Có lẽ trưa mai bọn người Triệu Trì Ý sẽ đến Thâm Quyến.”

Trong mắt Thẩm Đường không có bất kỳ cơn sóng nào: “Tốt nhất là hai hổ đánh nhau, tôi ngồi giữa ngư ông đắc lợi.”

Chu Minh Khiêm không biết nên yên tâm hay là nên đồng tình với cô: “Cô nghĩ như vậy thì tôi cũng không cần lo lắng nữa. Trước đó còn sợ cô khó xử.” Dù sau cũng không mấy người có thể không động lòng với bàn tay vươn ra của cha mẹ.

Chị dâu Thẩm làm xong bữa khuya, hai người bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, chuyện nói đến đều là những chuyện không quan trọng.

Suy nghĩ của Thẩm Đường không ở đây.

...

Ngày hôm sau, vẫn là một ngày nắng ráo như cũ.

Trời xanh biển rộng, những đám mây to lớn lơ lửng trên mặt biển.

Thẩm Đường quấn khăn lụa tới phim trường, chiếc khăn lụa này là tối qua cô mượn dùng của mẹ anh Thẩm.

Lúc bốn mươi năm trước, mẹ anh Thẩm còn trẻ tuổi, khăn lụa là mẹ anh Thẩm mua khi còn trẻ, vẫn luôn giữ đến bây giờ.

Trong phim cũng là bối cảnh những năm đầu niên đại tám mươi, chiếc khăn này vừa vặn phù hợp với trang phục của cô.

Ông nội không biết cổ của cô bị thương đến nghiêm trọng như vậy, buổi sáng khi cô ra ngoài, ông nội nhìn cô quấn chiếc khăn này, cười haha, nói thật sự có mùi vị của niên đại đó rồi.

Đến phim trường, Thẩm Đường đối mặt với Trần Nhất Nặc.

Bình thường nếu như nhìn thấy Thẩm Đường, Trần Nhất Nặc đã từ phía xa gọi một tiếng “cô giáo Thẩm” rồi chạy đến, hôm nay ánh mắt Trần Nhất Nặc phức tạp, trên mặt ảm đạm không có ánh sáng.

Nhìn kỹ, cô ta đã có quầng thâm mắt, mí mắt sưng lên, có dấu vết đã khóc của tối qua.

Những người khác cho rằng là bởi vì cô ta lo lắng cho vết thương của Phàn Nhất Thước, buồn bã mới khóc thành như vậy.

Thẩm Đường cách Trần Nhất Nặc càng ngày càng gần, gần đến mức chỉ còn chưa đến hai mét.

Trần Nhất Nặc nặn ra một chút tươi cười: “Chào buổi sáng.”

Thẩm Đường khẽ gật đầu: “Chào buổi sáng.”

Hai người chạm vai đi qua.

Thẩm Đường chẳng hề quan tâm phản ứng ngày hôm nay của Trần Nhất Nặc, ngay cả bản thân mình cô còn không có thời gian đau lòng, nhấc kịch bản lên học lời thoại, buổi sáng hôm nay có năm cảnh quay.

Phàn Ngọc không xuất hiện ở phim trường, một buổi sáng thế này ngay cả không khí đều trở nên tươi mát.

Buổi trưa khi nghỉ ngơi ăn cơm, Chu Minh Khiêm hỏi Thẩm Đường: “Buổi chiều có cảnh quay tình cảm của cô và Cố Hằng, trạng thái của cô có ổn không, nếu không được tôi sẽ đổi sang ngày mai.”

Thẩm Đường đang ăn trái cây, đây là bữa trưa của cô: “Không vấn đề gì đâu.”

Nhân lúc buổi trưa ông nội tới đây thăm cháu gái, nghe nói có cảnh tình cảm, ông cũng không dự định ở đây lâu: “Ông đi dạo đây, ăn nhiều một chút, con nói xem sao mà bữa trưa có thể chỉ ăn trái cây vậy.”

Vừa lải nhải vừa nuông chiều.

Thẩm Đường mỉm cười: “Còn không phải trách chị dâu Thẩm sao, tối hôm nào cũng làm bữa khuya cho con, con ăn đã tăng mấy cân rồi, nếu lại tăng cân nữa lên hình không đẹp đâu.”

Ông nội bao che: “Ông thấy không mập mà.”

Hôm nay khi ông đi dạo trong thôn đã nghe nói hôm qua cháu gái ông đóng phim bị thương: “Đường Đường, rốt cuộc có phải giống bọn họ nói không con? Cho ông xem cổ của con nào.”

Thẩm Đường nói dối: “Không nghiêm trọng như vậy đâu, người trong đoàn phim đó ăn quá nhiều hải sản đến mức viêm dạ dày cấp tính phải nhập viện, nói đóng phim bị thương không phải dễ nghe hơn một chút sao. Cổ của con là hôm qua trang điểm mới quay hiệu quả được, nhưng nhất định ông không được nói với người khác nhé.”

Ông nội yên tâm rồi liên tục gật đầu.

Ông cố gắng duỗi thẳng eo, ánh mắt liếc nhìn xung quanh phim trường một vòng, giống như đang tìm người.

“Ông nội, ông đang nhìn gì vậy?”

“Ồ, ông xem xem thằng nhóc tên là Triệu Trì Ý kia có ở đây hay không.”

“?”

Ông nội tò mò: “Cậu ta không quay phim sao?”

“Anh ta là ông chủ mà.”

“Như vậy hả.”

Thì ra Triệu Trì Ý đã đến thôn Hải Đường, còn từng nói chuyện với ông nội ở trước cửa homestay.

“Không ảnh hưởng con quay phim nữa.” Ông nội chống gậy rời đi.

Ông thường hay đi tới phim trường, khoảng thời gian này đã thật sự biến thành ông nội giàu có, mỗi ngày đều sẽ đến siêu thị mua đồ uống lạnh và trái cây chia cho tất cả mọi người trong tổ phim.

Đêm khai máy, ông đã làm chủ mời mọi người ăn hải sản.

Nhân viên công tác đều nhận ra ông, ai gặp ông cũng đều sẽ thân mật gọi một tiếng ông nội.

Trên mặt ông nội nở ra nụ cười tươi, trước nay chưa từng hài lòng như vậy.

Thẩm Đường cảm thấy mấy ngày nay tinh thần của ông nội rất tốt, những uất ức kia cũng không đáng nói.

Ông nội rời phim trường không lâu, kèm theo một tiếng “wow”, tổ phim nghênh đón ông chủ giới giải trí đẹp trai nhất Triệu Trì Ý, nhan sắc của anh ta thì ngay cả ngôi sao nam trong giới giải trí cũng không mấy ai có thể so sánh được.

Lúc đầu nghe nói anh ta và Trữ Nhiễm là một đôi, không biết lòng của bao nhiêu người phụ nữ đã đau khổ.

Thẩm Đường chăm chú ăn trái cây của mình, thỉnh thoảng lật một trang kịch bản đặt trên đùi.

Triệu Trì Ý nói vài câu với Chu Minh Khiêm, sau đó đi thẳng đến chỗ Thẩm Đường.

Trước nay anh ta không kiêng dè gì nhiều, những người khác trong tổ phim cũng không nghĩ thêm.

Trong lúc đóng phim diễn viên bị thương nặng nhập viện, chuyện này không thể xem là chuyện nhỏ.

Hôm nay Triệu Trì Ý vội vàng tới, xem ra đã nghe nói chuyện ở phim trường tối qua, chuyến thăm ban lần này, có lẽ là cố ý đến thăm Phàn Nhất Thước và Thẩm Đường.

Triệu Trì Ý ngồi xuống cái ghế lúc nãy ông nội ngồi: “Chủ tịch Tiêu đã đến bệnh viện ở thôn Hải Đường à?”

Thẩm Đường “Ừm” một tiếng, dường như chuyện không liên quan đến mình, vẫn đang xem kịch bản.

Triệu Trì Ý dựa vào trong ghế, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, với thẩm mỹ hiện giờ, bộ quần áo này nhìn rất quê mùa, nhưng phong cách gương mặt của cô, khiến bộ quần áo này cũng trở nên ‘thời thượng’ theo.

Cô phớt lờ anh ta, anh ta tự nói tự đáp: “Tôi đã biết cô và chủ tịch Tiêu có quan hệ.”

Thẩm Đường rất ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, sau đó tiếp tục xem lời thoại.

“Là Chủ tịch Tiêu đã nói với tôi.” Giọng điệu của anh ta không biết nên làm thế nào: “Tôi không có hứng thú với bí mật của người khác, nếu đã biết sẽ thay người đó giữ bí mật, bị người khác lợi dụng.”

Giống như bây giờ.

Tiêu Chân bảo anh ta đến thôn Hải Đường với bà ta, anh ta không có cách nào từ chối.

“Tài nguyên giới giải trí mà trong tay Chủ tịch Tiêu có, có lẽ còn nhiều hơn những gì cô nghĩ.”

Thẩm Đường lấy một quả nho bỏ vào miệng, từ đầu đến cuối không tiếp lời.

Triệu Trì Ý đã nhận thấy sự lạnh nhạt của cô từ lâu, đến hôm nay cũng đã quen rồi: “Bây sức lực của cô còn yếu, muốn đối đầu trực tiếp với chủ tịch Tiêu, chênh lệch thực lực quá lớn.”

Thẩm Đường gập kịch bản lại: “Sau đó thì sao?”

Triệu Trì Ý nhìn vào mắt của cô: “Muốn đến Thường Thanh không? Vốn của chủ tịch Tiêu không vào được giải trí Thường Thanh, chỗ của tôi sẽ là cảng tránh gió an toàn duy nhất của cô. Nếu như cô đến chỗ này của tôi, tôi sẽ không vì chú ý đến chủ tịch Tiêu mà không giúp đỡ cô. Tôi vẫn là câu nói đó, những thứ cô muốn tôi đều có thể cho cô.”

Dừng lại một chút: “Bao gồm cả tôi.”

Bốn chữ cuối cùng bị nhấn chìm trong một trận “wow wow” say mê khác.

Thẩm Đường nhìn sang theo giọng nói, cho dù người đó đã đeo kính râm, thì đó vẫn là dáng vẻ cô quen thuộc nhất.

Ngày hôm nay bị làm sao vậy, tất cả mọi người đều đã đến thôn Hải Đường.

Tưởng Thành Duật chưa nói được ba câu với Chu Minh Khiêm đã đi tới chỗ Thẩm Đường và Triệu Trì Ý.

Sự nhạy cảm của đàn ông với tình địch không hề kém hơn phụ nữ, ánh mắt hai người đàn ông không hẹn mà gặp nhau trong không trung, tàn sát khốc liệt.

Cho đến khi Tưởng Thành Duật đến gần một chút.

Triệu Trì Ý cười như không cười: “Chủ tịch Tưởng có chuyện gì sao?”

Tưởng Thành Duật kiệm chữ như vàng, lại nhả ra từng chữ: “Theo đuổi người, tỏ tình, bắt đầu lại từ đầu.”

Triệu Trì Ý không hề bất ngờ anh sẽ nói như vậy, có thể vượt ngàn dặm chạy đến thôn Hải Đường, sẽ không phải vì đơn thuần đến thăm ban Chu Minh Khiêm.

Anh ta gật đầu: “Vậy Chủ tịch Tưởng phải xếp hàng đợi rồi, tôi cũng đang tỏ tình.”

Tưởng Thành Duật: “...”