Vạn Cổ Tinh Không

Chương 9: Cướp Đoạt!



Bỗng chốc, đan điền đột nhiên tróc ra một lớp vỏ, lộ ra một màu sáng bóng.

Ánh mắt Vũ Thuần Tử tràn ngập kinh dị, đan điền cũng có thể lột xác?

Rất nhanh, toàn bộ đan điền đều rơi ra một lớp vỏ ngoài, xuất hiện trong tầm mắt Vũ Thuần Tử chính là một viên đan điền màu xanh lá. Sinh mệnh khí tức không ngừng tràn ra từ bên trong đó, bao phủ khắp các kinh mạch lẫn lục phủ ngũ tạng.

Lúc này, Vũ Thuần Tử cảm thấy cả người trở nên thư thái, nhẹ nhõm hơn trước kia. Toàn bộ các lỗ chân lông được đả thông, khiến tâm thần lâng lâng sảng khoái.

Tu vi cũng vì thế mà đột phá đến Hóa Đan cảnh nhị trọng.

"Rốt cuộc cũng đột phá, lần này đối đầu với Hóa Đan cảnh ngũ trọng, vẫn có thể ra sức đánh trả."

Vũ Thuần Tử nắm chặt nắm đấm nói, cảm giác lực lượng trong cơ thể càng ngày càng mạnh mẽ, tự tin cũng theo đó tăng lên.

"Nếu cảnh giới tiếp tục như vậy, không tới một năm sẽ đạt tới Thông Linh cảnh, Linh Tuyền cảnh, chỉ dùng năm năm liền đạt tới."

Trong lòng hắn chợt xuất hiện suy nghĩ, nếu thật sự như vậy, đúng là quá khủng bố!

Nhưng công pháp Phục Thiên Quyết này bí ẩn, Vũ Thuần Tử vẫn không cách nào hiểu thấu được.

"Cũng nên trở về, ta muốn đem vị trí nội môn đạt tới."

Hắn nhìn về phương hướng Linh Bảo Tông, âm thầm nghĩ, sau đó ưỡn người trở về tông môn.

Lúc này, chỉ còn cách Linh Bảo Tông năm dặm, Vũ Thuần Tử đột nhiên phát hiện có năm người đang tiến gần lại đây. Ý thức được là Linh Bảo Tông đệ tử, hắn liền nhanh chóng thu liễm khí tức, miễn cho gặp phải rắc rối.

Sau khi năm người đi vào trong tầm mắt, Vũ Thuần Tử ngay lập tức trở nên kinh ngạc, không khỏi bật thốt lên.

"Kim Bảo?"

Năm người này chính Kim Bảo cùng đám thủ hạ ngoại môn của hắn, ánh mắt Vũ Thuần Tử trở nên âm trầm, sát khí trong người không tự chủ được mà phát ra.

"Vốn ta còn đang lo nghĩ làm sao giết được ngươi trong tông, không ngờ hôm nay ngươi lại đem mạng đến, đúng là ông trời có mắt."

Vũ Thuần Tử cười lạnh nghĩ.

"Ai?"

Kim Bảo cảm giác được sát khí, ngay lập tức ý thức được nguy hiểm, vội vã hô lớn.

Bốn người thủ hạ phía sau hắn cũng sửng sốt một chút, sau đó đứng sát vào nhau nhìn chung quanh.

Vũ Thuần Tử vốn không muốn che dấu, ngay lập tức từ bên trong bụi cây nhảy ra, chặn ngang năm người này, âm thanh lạnh lẽo vang lên.

"Là ta."

"Vũ Thuần Tử?"

Phát hiện người tới lại là Vũ Thuần Tử, ánh mắt Kim Bảo chợt lạnh, sau đó lạnh giọng nói.

"Ngươi không phải ngoan ngoãn ở trong tông an nhàn sinh sống, tại sao phải chạy ra đây tiêu dao? Gặp phải ta coi như mạng ngươi tận."

"Ai chết vào tay ai, còn chưa biết được."

Vũ Thuần Tử nhìn đám người nhàn nhạt trả lời, lại nói.

"Ta vốn đợi trở lại tông môn, sẽ đem các ngươi giết, cũng tốt, hôm nay gặp ngươi, coi như đỡ phải tốn công ta đi tìm."

"Hừ! Đúng là khua môi múa mép, có bản sự liền tới!"

Khuôn mặt của Kim Bảo tràn đầy nộ khí, nhìn Vũ Thuần Tử tựa như nhìn một con ruồi sắp chết.

"Hôm nay cho các ngươi chứng kiến, ta, Vũ Thuần Tử không còn là tên yếu đuối hèn nhát như xưa."

Nhìn năm người trước mặt, khí thế Vũ Thuần Tử đột nhiên kéo lên, linh khí màu xanh lá bất chợt hiển hiện ra ngoài.

Thấy cảnh này con ngươi Kim Bảo đột nhiên co rút, kinh ngạc nói.

"Hóa Đan cảnh nhị trọng?"

Bốn tên thủ hạ ở phía sau nghe được, thần sắc bọn họ tràn đầy kinh hãi. Vũ Thuần Tử vậy mà đạt tới Hóa Đan cảnh, không phải hắn chỉ là một cái thường nhân bình thường sao? Tại sao lại có tu vi?

"Hừ! Cho dù là Hóa Đan nhị trọng thì sao, đối với ta ngươi vẫn còn quá yếu. Có thể trong thời gian ngắn ngủi đột phá đến cảnh giới này, chắc đã ăn không ít kỳ trân dị bảo, hoặc gặp vận khí nào đó."

Kim Bảo ánh mắt sắc bén, sát khí trong cơ thể bỗng chốc lao ra, chính diện đối chiến cùng Vũ Thuần Tử. Trong lòng hắn đã nhận định, người này đã đạt được cơ duyên nào đó. Hôm nay hắn muốn đem bí mật từ trên người Vũ Thuần Tử lấy xuống, như vậy về sau, bản thân có khi sẽ đột phá Thông Linh càng nhanh hơn.

Càng nghĩ ánh mắt Kim Bảo càng trở nên tham lam.

"Chỉ bằng các ngươi?"

Vũ Thuần Tử cười nhạt, nhún người nhảy lên cao, hai tay siết chặt nắm đấm, Vũ Lực Quyền nhanh chóng đánh ra, tổng cộng có hơn mười đạo quyền pháp hư ảo.

Kim Bảo chợt khinh thường, thanh kiếm xuất hiện trong tay, hét lớn một tiếng, mạnh mẽ chém ra sát chiêu, cùng Vũ Lực Quyền đối chọi.

"Diệt Kiếm Quyết!"

Ầm ầm!!!

Vũ Lực Quyền mạnh mẽ đối kháng, đem chiêu thức của Kim Bảo đánh tan, sáu cái hư ảo quyền pháp còn lại, lấy tốc độ cực nhanh đánh vào thân thể bốn người thủ hạ của Kim Bảo ở phía sau.

Khiến lồng ngực bọn họ nổ tung, bọn hắn hoảng sợ trơ mắt nhìn nhau, từ trong mắt đối phương, ai nấy đều thấy rõ sự sợ hãi lẫn tuyệt vọng không cam lòng.