Tù Yêu

Chương 62: Tình địch đầu tiên trong trường của Đại Hùng (hạ)



Sửng sốt một chút, Tang Vãn Cách do do dự dự vươn tay ra rồi gật đầu một cái, môi hồng khẽ mở nói: "Anh ──" chữ tốt còn chưa kịp nói ra, bàn tay gấu đã nhanh chóng nắm lấy tay cô rồi giống như đem cô thành bảo bối mà giấu đi, đồng thời cắt đứt luôn lời nói của Tang Vãn Cách, vô cùng không khách khí nói: "Cô ấy là cô giáo dạy ở đây cũng là bạn gái của tôi!" Dò xét giai nhân ở trong ngực ánh mắt không đồng ý, hắn mới miễn cưỡng thu lại bạo lực muốn giết người mới nổi lên, cười híp mắt khoe ra hàm răng trắng sáng của mình.

Sào Văn Ngạn đang nở nụ cười nho nhã thấy vậy cũng hung hăng giật thót mình, không khống chế được mà nổi da gà. Nhìn Tang Vãn Cách một chút rồi lại nhìn qua Hùng Thần Giai một chút, sau đó hắn khẽ lắc đầu một cái lại còn phát ra một tiếng thở dài tiếc nuối.

Một cô gái như hoa như ngọc mà lại kết đôi với một con gấu như vậy, thật là đáng tiếc, thật là rất đáng tiếc!

Chẳng bằng cho hắn một người biết thương hoa tiếc ngọc, mỹ nữ là cần phải trìu mến nâng niu, một con gấu thô lỗ không hiểu phong tình như vậy có thể cho cô ấy được cái gì?

Bạn gái thì thế nào, xã hội bây giờ chẳng phải cũng thiếu gì người kết hôn rồi lại ly hôn sao, trong cái chết cũng có thể tìm được đường sống, huống chi hắn là người sống sờ sờ đây?

Nghĩ tới đây, Sào Văn Ngạn quyết tâm tự kìm hãm đề phòng sợ hãi đối với Hùng Thần Giai, trong đầu cũng tự động loại bỏ lời của hắn nói, cười đến thật phong tình nói: "Tiểu thư còn chưa nói cho tôi biết quý danh!" Vừa nói vừa chớp chớp ánh mắt, cố gắng phóng ra mấy triệu tia điện cao áp muốn trực tiếp đánh gục Tang Vãn Cách.

Tang Vãn Cách cảm thấy một trận lạnh người, theo bản năng nhích sát vào lồng ngực của Hùng Thần Giai hơn. Nhưng cô lại không thể đối với người kia bày ra sắc mặt ── Mặc dù người này thoạt nhìn tựa hồ cũng không phải là người biết thức thời. Cô không thể làm gì khác hơn là đành miễn cưỡng cười cười: "Tôi họ Tang."

Mẹ nó, cái tên tiện nam này là đang coi thường hắn sao?!

Hùng Thần Giai híp mắt liều mạng nhìn chằm chằm tên Sào Văn Ngạn đang không ngừng đến gần hỏi thăm tìm hiểu cô gái của mình, bàn tay bắt đầu nắm lại kêu răng rắc kích động đến độ muốn đem hắn ăn tươi nuốt sống luôn.

"A ── Thì ra là Tang tiểu thư, sau này sẽ còn nhờ cô chỉ giáo nhiều hơn!" Nói xong, tinh thần bất khuất lần nữa vươn tay ra.

Nắm hay không nên nắm, đây cũng là một vấn đề.

Tang Vãn Cách do dự nhưng cũng không đại biểu Hùng Thần Giai cũng sẽ do dự.

Nắm cái eo nhỏ nhắn, bàn tay giữ chặt thân thể mềm mại thật chặt, Hùng Thần Giai nâng lên nụ cười giả dối, "Thật ngại quá, nhưng mà công chúa nhà tôi không có thói quen cùng người xa lạ bắt tay, dù sao đầu năm nay cúm gia cầm hay cúm heo gì đó cũng rất nhiều anh hãy hiểu cho! Hơn nữa, công chúa nhà tôi cũng chỉ vừa tới dạy ở trường này thôi, vậy anh bắt cô ấy phải chỉ giáo anh cái gì đây, vì bản thân cô ấy cũng còn cần người khác chỉ giáo cô ấy nữa mà! Cho nên, anh tốt nhất vẫn nên tự tìm hiểu học hỏi người khác đi!" Nói xong, còn phát ra tiếng cười "Ha ha ha".

Ai ngờ lực chiến đấu của đối phương cũng rất siêu cường, đối mặt lời nói vũ nhục của Hùng Thần Giai thế nhưng mặt không đổi sắc tim không nhảy, còn lộ ra nụ cười lễ phép hơn so với lúc trước nữa: "Thì ra Tang tiểu thư còn được gọi là công chúa sao, ha ha, cũng chỉ có mỹ nữ như Tang tiểu thư đây mới xứng với cách xưng hô như thế này thôi, về sau tôi cũng có thể gọi cô như vậy không?"

"Không ──" Tang Vãn Cách cùng Hùng Thần Giai đồng thời lên tiếng cự tuyệt, bất đồng nằm ở chỗ Hùng Thần Giai lên tiếng là do hắn tức giận, còn Tang Vãn Cách là do hoảng sợ. Cô tuyệt đối không muốn có thêm một người thứ hai gọi cô như vậy! Cái danh hiệu này quá kinh khủng đi, Đầu gấu đã gọi quen miệng nên không sửa được cũng đành chịu, nhưng còn khác người đừng mơ tưởng gọi hùa theo như vậy!

Miệng rộng nhếch lên một cái, Hùng Thần Giai hả hê hướng về phía Sào Văn Ngạn nhướng mày, tròng mắtđen như mực tràn đầy ý muốn khiêu khích.

Không nhục chí, Sào Văn Ngạn lại không ngừng cố gắng mở miệng nói: "Tôi vừa tới trường học nhận dạy, còn chưa biết phòng làm việc ở hướng nào, Tang tiểu thư có thể đi cùng để hướng dẫn cho tôi không?"

"Không ──"

Gấu lớn gào lên như quỷ rống từ chối nhưng Tang Vãn Cách đã nhanh chân vượt lên trước một bước nói: "Tốt, xin đi theo chúng tôi là được." Nói xong, cô giật nhẹ tay bạn gấu nào đó vẫn đang cáu kỉnh, bất đắc dĩ nhìn hắn một cái, người kia bị nhìn cũng không thể làm gì khác hơn là bất mãn vừa nhìn chằm chằm Sào Văn Ngạn vừa chậm chậm bước đi theo cô.