Trường Ninh Tướng Quân

Chương 34



Mãi đến sáng sớm hôm sau, Trần Luân và Vĩnh Thái công chúa mới biết đêm qua Nhiếp Chính Vương đã quay về thành.

Trang thị nói: “Sáng nay có đại triều nghị năm ngày, Nhiếp Chính Vương đã dồn việc hai ngày, không muốn làm chậm đại nghị bèn bảo tôi chuyển lời ngài, công chúa và phò mã ở đây tiếp tục vui vẻ, ngài ấy về trước.”

Mấy năm qua độ cần cù quản lý triều chính của Nhiếp Chính Vương trên dưới cả triều đều biết. Trần Luân nghe xong chẳng nghi ngờ gì. Công chúa cũng không nghĩ nhiều, chỉ thở dài, sợ Khương Hàm Nguyên không vui, ở trước mặt cô giúp Hoàng đệ giải vây mấy câu, sau đó lại lôi kéo cô ra ngoài du ngoạn.

Hôm ấy, mấy người cùng chèo thuyền du ngoạn trong hồ nước cách đó mấy chục dặm, hết hứng mới về, ban đầu còn hẹn mai sẽ ra săn bắn tiếp một vòng. Ai ngờ chạng vạng tối lại nhận được một tin, Nhiếp Chính Vương bảo Trần Luân lập tức về gặp mặt.

Dù còn chưa biết là chuyện gì, nhưng gọi về trước hạn thế này, Trần Luân dự cảm hẳn không phải chuyện nhỏ, không dám thất lễ, lập tức lên đường. Công chúa thấy Khương Hàm Nguyên một mình, thằng em mình bận rộn không thấy đâu, bèn không đi luôn mà định tiếp tục ở lại với cô thêm mấy ngày..

Trần Luân phóng ngựa thẳng tiến, giờ Hợi đêm đó vào thành, đi thẳng vào cung. Nhiếp Chính Vương đang ở Văn Lâm các chờ anh ta.

“Thần đến chậm, Nhiếp Chính Vương thứ tội!” Trần Luân vội vàng vào bái kiến.

“Cho phép anh xin nghỉ, chưa xong đã gọi về. Chớ trách.” Vẻ mặt y mang mấy phần áy náy.

“Không dám, đây vốn là phận sự của thần gốc. Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì?”

Thúc Thận Huy đẩy một quyển án ra trước mặt anh. Trần Luân nhận lấy, nhanh chóng xem xong, vẻ mặt hơi căng thẳng.

Ngày đại hôn của Nhiếp Chính Vương gặp chuyện, sau đó, tiến hành cẩn thận kiểm soát trong thành Trường An, dù chưa điều tra ra chỗ khả nghi nào, ngoài sáng cho rút người, nhưng trong tối, chỗ rồng rắn hỗn tạp dễ xảy ra chuyện nhất, tỷ như lữ để* (dinh thự cho khách), khách xá, đặc biệt là những chỗ luôn có nhiều khách thương ra vào, chẳng những không lơi lỏng, trái lại âm thầm bố trí thêm người. Chuyện này do chính Trần Luân phụ trách. Hôm nay, một thủ hạ của anh ta tra được một chuyện khả nghi, ở một gian khách xá gần Diên Quang môn Thành Tây, có một đám khách buôn đến từ châu quận phương bắc, tổng cộng bảy tám người, ngoài mặt buôn bán mấy món đồ da, trải qua kiểm tra cửa ải một đường đều đầy đủ, cũng không phải giả. Ở trong thành Trường An số dân hàng triệu này, thực sự nhỏ như hạt bụi, nên từ đầu chẳng ai để ý. Song đêm qua, ông chủ khách xá nửa đêm đi tiểu, vô ý đi ngang qua trước phòng ghép giường lớn của đám người đang ở, nghe được trong phòng vọng ra tiếng nói chuyện bằng ngôn ngữ dị quốc, vừa rục rịch, người bên trong hình như cảm giác được, im bặt, sau đó, có người mở cửa sổ thò đầu ra nhìn bên ngoài. Ông chủ trước kia có dịp ngang qua quận phương bắc, nghe ra là người Bắc Địch, hình như đang mắng chửi chỗ ngủ có bọ chét. Vì giờ đây hai nước là địch, ông đã từng được trạm gác Thiên Môn ti cảnh báo, sợ xảy ra chuyện gánh trách nhiệm, sớm hôm nay liền lén chạy đến báo cho trạm gác ngầm. Trần Luân không có mặt, tin tức gửi đến thẳng trên tay Nhiếp Chính Vương.

“Chuyện này không nên để nhiều người biết. Ta đã phái người trông chừng đám người kia, tiếp theo, anh cứ canh chừng, xem mục đích đám này là gì, phải chăng còn có đồng bọn, cần một mẻ hốt gọn.”

Trần Luân đáp lời, thảo luận vài an bài cụ thể, lập tức vội xuất cung. Theo sát mấy ngày, phát hiện đám dân buôn kia hình như định kết thúc hành trình, lần lượt ra khỏi thành, quyết định thật nhanh, dẫn người vây bắt. Quả nhiên tất cả chúng đều là người biết võ công, thấy quan binh xuất hiện, cực kỳ hung hãn, dựa vào thế hiểm trở chống lại. Trần Luân chuẩn bị chu đáo, há thất thủ, dù đánh bị thương mấy thủ hạ, nhưng toàn bộ đều bị bắt. Tra tấn nghiêm hình một hồi, có một người trong đó rốt cuộc chịu cực hình không nổi, lộ rằng, đoàn người của Nam Vương Lục hoàng tử nước Địch Sí Thư, theo gã mấy tháng trước chui vào nước Ngụy, đi tới Trường An. Sau khi vào đến Trường An, Sí Thư không ở cùng bọn chúng, về phần gã đi đâu, cả bọn không rõ. Nhiệm vụ của chúng là chờ lệnh hành động. Nhưng không biết vì sao, vẫn mãi không thấy tin tức, sau đó vài hôm trước nhận được mệnh lệnh, cho chúng kết thúc chuyến này.

Trần Luân kinh hãi không thôi, không ngờ cuối cùng kéo ra chuyện lớn tầm đấy, không màng trời mới rạng sáng, suốt đêm vào trong cung cầu kiến Nhiếp Chính Vương.

Thúc Thận Huy vừa nằm ngủ không lâu, nghe tin dậy gặp hắn. Nghe báo xong, hỏi: “Biết tại sao tên Sí Thư kia mạo hiểm chui vào Trường An không?”

“Theo tên kia nói, Sí Thư có phần được hoàng đế nước Địch xem trọng, có hy vọng kế vị, song gã thứ sáu, những Vương tử trên gã cũng đều có thực lực, gã muốn trổ hết tài năng, buộc phải làm ra chuyện. Đây cũng là dự tính ban đầu của gã khi chiếm giữ Yến U mở Nam Vương phủ.”

Thúc Thận Huy gật đầu, “Ngôi hoàng đế của người Địch, ai có năng lực là được. Liên quan tới tên này, từ lâu ta đã được tin, nghe nói tính tình kiệt ngạo, cực kỳ tự phụ. Gã đã lập Nam Vương phủ, mục đích không cần nói cũng biết. Ấy là vì tranh công ngày sau, tự mình điều tra Trường An, cân nhắc ngắn dài. Cũng là kẻ can đảm.”

Trần Luân hỏi: “Có nên lập tức phong thành giới nghiêm ở nội thành không, kiểm soát bắt bớ?”

Thúc Thận Huy trầm ngâm một lát, lắc đầu: “Nội thành Trường An không sao. Đám này đã nhận lệnh rời thành, không thể nào gã còn ở trong thành. Tất nhiên lúc này người đã sớm ra khỏi thành. Ta cho Lan Vinh phối hợp với anh, phái người báo với mấy châu trên đường ra bắc lập trạm, xem chăng có thu hoạch. Chẳng qua ta phỏng đoán, hẳn là gã sẽ đi đường rừng, vầy cũng như mò kim đáy biển…”

Trần Luân nghe y nói, bỗng nhiên giọng chậm lại, cuối cùng dừng hẳn.

Trần Luân chờ giây lát không nghe y mở miệng, đang định nhắc nhở, đột nhiên nghe y nói: “Phía Vương phi. Chỗ khác hiện anh không cần để ý đến, ta sẽ thu xếp, anh lập tức ra khỏi thành đi Tiên Tuyền cung, đón Vương phi về trước.”

Trần Luân khẽ giật mình.

“Nhanh đi!”

Dù không biết tên Sí Thư kia hiện đang ở đâu, nhưng đã biết chuyện, còn để một mình Vương phi ở Ly cung không khỏi là mối nguy hiểm. Sí Thư đến cả việc như chui vào Trường An cũng dám làm, nếu để gã tìm được nữ tướng quân Vương phi một mình ở Ly cung…

Trần Luân rét lạnh, tim treo lên, lập tức xuất cung ra khỏi thành, suốt đêm chạy đến Tiên Tuyền cung.

Vĩnh Thái công chúa vợ anh vừa bầu bạn với Vương phi mấy hôm, hôm qua vừa về tới. Hẳn không sao.

Canh năm anh ta đến Ly cung. Trang thị còn đang trong giấc, bị đánh thức, không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng mặc y phục dậy ra gặp anh.

“Làm phiền Già Trang, có thể mời Vương phi thức giấc không, ta có việc muốn bẩm.” Trần Luân sợ kinh động đến người, chỉ dùng giọng điệu bình thường nói.

Trang thị nói: “Quả là không đúng lúc, sau khi công chúa về thành Vương phi hôm kia, sáng sớm hôm qua Vương phi lên đường, dặn nếu ngài về muộn là do ở luôn bên ngoài, tôi không cần lo lắng. Đêm qua ngài ấy chưa về.”

“Dẫn theo mấy người?” Tim Trần Luân tâm chợt thắt lại, hỏi dồn.

“Vương phi dẫn theo hai thị vệ. Sao thế, có chuyện gì à?”

Dù Trần Luân chưa đề cập nửa câu, nhưng Trang thị vẫn cảm giác chút khác thường, hơi khẩn trương.

Trần Luân an ủi bà mấy câu, bảo không có gì lớn, lại dặn nếu Vương phi quay về, lập tức cho đưa tin về, căn dặn xong, không ngừng một chút, ngựa không dừng vó, lập tức chạy về thành.

Sau khi kết thúc triều nghị sớm Thúc Thận Huy hay tin. Lúc Trần Luân hồi cung y đang thỏa luận cùng mấy đại thần. Trần Luân đợi người cuối cùng đã đi, bước lên bẩm tin mình có được.

Y đứng trước cửa sổ Văn Lâm Các, xoay đầu lại.

“Anh gọi Lưu Hướng lập tức dẫn người, cần tìm Vương phi, đón về!”

“Mau lên!” Y lệnh.

Khương Hàm Nguyên xuất phát hôm kia, chẳng có mục đích, một mình phóng ngựa rông ruổi trong vườn hoang rộng lớn.

Công chúa rất tốt với cô, cô cũng thích công chúa, cảm kích nàng ấy đối xử tốt với mình. Nhưng cô trời sinh đã định là đứa con côi, thiện ý và nhiệt tình của công chúa trái lại khiến cô có cảm giác luống cuống. Sau quen dần, đúng là có phai mờ đi chút, nhưng vẫn chẳng thể nào loại bỏ hoàn toàn.

Từ nhỏ cô đã không thích nói chuyện, cũng không giỏi giao thiệp với tất cả người ngoài quân doanh. Cô không biết mình nên biểu hiện thế nào mới xứng đáng với người ngoài đối xử tốt thế với mình. Đêm đó cô nhã nhặn từ chối ngâm nước nóng chúng với công chúa, nguyên nhân không gì khác, chỉ là cô không muốn để công chúa nhìn thấy vết sẹo trên lưng mình, hù nàng.

Hiện giờ một mình cô đón gió lớn, phóng ngựa rong ruổi, cô muốn tìm về cảm giác của mình ở biên tái Tây Hình mấy tháng trước.

Lúc ấy, việc quân và thao luyện gần như chiếm hết thời gian và sức lực của cô. Mỗi ngày cô chỉ nghĩ đến việc quân doanh. Đương nhiên cô chẳng có cảm giác vui sướng. Song, cô cũng chẳng cần. Cô quen thuộc đồng thời bằng lòng trải qua sinh hoạt đơn điệu ngày qua ngày ấy, Nô Kiền cô có cảm giác an toàn, thứ cô có thể hoàn toàn nắm giữ. Chứ không phải giống như bây giờ, cô cảm thấy mình bị đè nén, thi thoảng tâm tình sa sút, tự mình không thể khống chế.

Rời Nhạn Môn, mới bao tháng thôi.

Đêm đó qua đi, một hòn đá chắn trong lòng cô, khiến cô khó chịu vô cùng. Mấy hôm rồi ở trước mặt công chúa, cô cố sức tỏ ra điềm nhiên như không sao. Cô muốn xả ra hết.

Cô một mình phóng ngựa trong vùng đất hoang một ngày, vẫn không tìm lại được tâm tình trước kia. Trời sắp chạng vạng tối, đấy là một buổi hoàng hôn quang đãng, nắng chiều thả trên đỉnh núi vùng quê trước mặt. Cô dừng ngựa, ngưng mắt nhìn trời chiều chốc lát, chợt nhớ đến hoàng hôn rất nhiều năm trước bất ngờ gặp gỡ thiếu niên kia, còn có buổi sương sớm đẹp nhất cả đời cô gặp được kia.

Đêm cắm trại ấy. Lúc Trần Luân và y bất ngờ nhắc lại ngày đó, cô đã biết nhất định y đã quên từ lâu. Cô cũng thế. Không phải sao. Mảnh ngọc bội y tặng cho “tên nhóc” trong miệng y, bị cô xếp dưới đáy hòm, nhiều năm không gặp lại ánh mặt trời.

Cuộc hôn nhân này với cô mà nói, trạng thái lý tưởng nhất là hữu danh vô thực, ngày nào đó trong tương lai, khi y không còn cần cô, mỗi người yên ổn quay về cuộc sống vốn có. Y có thể yêu thứ y yêu, cô có thể quay lại quân doanh, tiếp tục bảo vệ biên cảnh, cũng có thể đi thành Vân Lạc, nghe Vô Sinh tụng kinh. Nếu lúc ấy anh ta còn đó. Yên ổn trôi qua hết đời này, nếu như cuối cùng cô không chết trên chiến trường.

Nếu không thể hữu danh vô thực, cô cũng có thể làm vợ chồng chân chính với y được. Nhưng cũng chỉ có thế. Kinh doanh cái gọi là tình cảm, hôn sự này không nhất định phải thế. Cô không muốn, thật sự không muốn, phát sinh bất kỳ chuyện gì với y ngoại trừ việc qua lại bên ngoài cần có.

Tỷ như, một bàn thức ăn kia hương vị nàng vốn thấy yêu thích cũng là khô vịt.

Lại tỷ như, một nụ hôn cần miệng lưỡi quấn quýt nhau kia.

Biết rõ là tạm thời thích nghi, cần gì hôm nay phải đùa giả thành thật. Đấy cũng chẳng phải sở trường của cô. Cô sợ hơn cả, rằng nếu có một ngày cô xem kịch giả thành thật, không còn là Khương Hàm Nguyên, mà y, vẫn là Nhiếp Chính Vương đã quên đi tình cờ gặp gỡ kia. Vậy thì, người không còn là Khương Hàm Nguyên kia, đi về phương nao?

“Vương phi! Vương phi!”

Hai tên thị vệ bị cô cho rớt lại phía sau rốt cuộc đã đuổi tới, thấy bóng ngựa cô mặt hướng lấy trời chiều, cao giọng hô to, đến phía sau hỏi phải chăng về được chưa.

Khương Hàm Nguyên lần nữa ngắm nhìn trời chiều, bỗng, một bóng hươu quen thuộc lướt qua trước mặt. Chính là con hươu đực mấy hôm trước họ phí rất nhiều sức lực muốn săn kia! Một góc sừng nó có chỗ không trọn vẹn, Khương Hàm Nguyên nhớ rất rõ.

Cô không chút suy nghĩ, sờ cung tên, quay đầu ngựa lại, không chút do dự, lập tức đuổi theo.

Một đêm trôi qua, hôm sau, cô tiếp tục đuổi theo dấu chân và bóng dáng nó, hai lần gặp, lại bỏ lỡ cơ hội. Ngày thứ ba. Sau hai đêm liên tiếp ngủ ngoài trời, may mắn rốt cuộc chiếu xuống đầu cô.

Chạng vạng tối, trên một ngọn đồi, cô một lần nữa phát hiện bóng hươu.

Nó đã bị cô đuổi sát ba ngày, giờ đây có vẻ hơi mỏi mệt, không còn mạnh mẽ oai hùng ban đầu. Nó đứng trên sườn núi, thõng bộ sừng hươu kiêu ngạo. Đột nhiên, nó thấy cô lại phóng ngựa đến gần, lập tức bật lên, vọt cực nhanh chạy trốn, như hai ngày qua nó vẫn làm.

Nhưng lần này, Khương Hàm Nguyên không tiếp tục cho nó cơ hội. Cô vững vàng ngồi trên lưng ngựa vẫn phi nhanh, kéo căng cung, nhắm thẳng tên vào bóng hươu tháo chạy phía trước, đột ngột bắn.

Mũi tên của cô bay thẳng đến con hươu, không nghiêng không lệch, trúng ngay cổ nó. Hai vó trước con hươu đực lảo đảo, quỳ sụp xuống, cả người nghiêng xuống đất, chổng bốn vó lên trời, không nhúc nhích. Nhưng một lát sau, sinh linh này lại đột nhiên sống lại, cực nhanh nhổm dậy từ dưới đất, quay đầu như nhìn cô một cái, lập tức vung vó chạy, trên mặt đất chỉ còn lại một mũi tên bị bẻ gãy không cán.

Khương Hàm Nguyên dừng ngựa, nhìn bóng hươu tán loạn chạy đi, nở nụ cười, nỗi phiền muộn trong lồng ngực mấy ngày qua tự dưng quét sạch!

Hươu đã bắn xong. Chuyến đi săn của cô, cũng có thể kết thúc.

Nàng buông cung tên, quay đầu phân biệt phương hướng, định quay lại tập hợp với hai thị vệ, bỗng hơi khựng lại.

Dời lực chú ý từ con hươu đã đuổi bắt ba ngày đi, ngay phút này, cô nhạy bén cảm giác hình như phía sau mình không xa có người. Không phải thị vệ. Là người xa lạ.

Thoạt đầu cô không hề động, như chưa hề cảm giác. Tay cung nớii lỏng từ từ nắm chặt. Để chuẩn bị lấy tốc độ xoay người bắn tên nhanh nhất trong nháy mắt.

Cô chuẩn bị xong. Bỗng lúc này, sau lưng theo gió truyền đến hai tiếng vỗ tay.

“Tâm tính kiên nhẫn, kỵ xạ siêu phàm, lại không mất lòng nhân ái. Ngưỡng mộ danh Trường Ninh tướng quân đã lâu, hôm nay được gặp một lần nơi này. Quả nhiên danh bất hư truyền!”

Cô chậm rãi quay đầu. Cạnh ngọn đồi cách cô mấy chục bước phía sau, một người cưỡi ngựa hiện thân, lại gần cô.

Ấy là một thanh niên tuổi chừng xấp xỉ Thúc Thận Huy, áo xám giày cỏ, nhìn thoáng giống người đi đường bình thường. Nhưng, ánh mắt như ưng, con người ngang tàng, khiến người ta dù thế nào cũng không dám nảy lòng khinh thường.

Đây không phải một người bình thường.

Khương Hàm Nguyên nhìn đối phương đi về phía mình, mỗi lúc một gần, cuối cùng đứng trước ngựa cô, chỉ cách tầm chưa đầy bảy tám bước.

“Ngươi là ai?” Cô hỏi.

Thanh niên kia cười nói: “Ta nghe qua đại danh của cô, từ lâu đã muốn làm quen. Sao trước giờ vẫn luôn không có cơ hội. Hôm nay rốt cuộc gặp được, xem như may mắn. Hàn xá tuy chật hẹp, nhưng một chỗ đãi khách, vẫn phải có. Tôn tịch* (chỗ ngồi) sớm đã chuẩn bị cho Trường Ninh tướng, lần này xa xôi đến đây, may mắn gặp được, dứt khoát mời tướng quân theo ta về phủ làm khách, ý tướng quân thế nào?”

Khương Hàm Nguyên nhìn y một lát, thình lình nói: “Ngươi là người nước Địch?”

Ý cười trên mặt thanh niên biến mất, rõ ràng khẽ giật mình, lập tức cười ha hả: “Đã bị cô nhận ra, nhận đúng lắm. Làm sao cô biết?”

“Bề ngoài của ngươi cũng chẳng khác người Ngụy chúng ta, cũng nói tiếng Hán chúng ta, ngụy trang không tệ. Song ngươi lại quên che tai. Đàn ông Đại Ngụy chúng ta, không ai đeo khuyên tai cả. Dung mạo ngươi cũng không phải đến từ Tây Vực. Còn lại, cũng chỉ có người Địch vẻ ngoài giống mà phong tục khác.”

Thanh niên kia đưa tay, vô thức sờ vành tai mình, cười ha hả: “Chí phải! Ta lại sơ sót! Vậy mà cô lưu ý ngay. Quả nhiên không hổ là người cướp đi Thanh Mộc tắc!”

“Ngươi đến cùng là ai?”

Khương Hàm Nguyên nhìn người đối diện, trong lòng đã mơ hồ có một loại trực giác.

Quả nhiên, người đối diện thu nụ cười, mặt lộ vẻ kiêu ngạo, nói: “Đã bị cô nhìn ra, nói cũng không sao. Tiểu vương chính là Lục hoàng tử Đại Địch triều, Nam Vương Sí Thư.”