Tất cả
Trọng Sinh Chỉ Thuộc Về Hoàng Hậu

Vốn Hoàng hậu có Hoàng tử, có người thừa tự, là một chuyện rất tốt. Chỉ tiếc, Tiêu Lĩnh thân thể thật sự là quá kém, uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm. Các Thái y ngoài miệng không dám nói, nhưng trong lòng đều rất rõ ràng, vị Hoàng tử này yếu đuối mong manh khó mà nuôi lớn. Tiêu Lĩnh khó có thể vào vị trí Thái tử. Cố Du lại không thể sinh, các phi tần thị quân cũng không có tin tức tốt truyền ra, làm triều thần cùng hoàng tộc lo lắng không thôi. Ngược lại bản thân Tiêu Minh Xuyên đối với việc này cũng không để ý.


Tiêu Minh Xuyên vẫn bộ dạng hiếu thuận, trong lòng dù đối với Cố gia có bất mãn, ngoài mặt vẫn kính cẩn lễ độ với Cố Thái hậu, chắc chắn sẽ không có nửa phần làm ra biểu hiện trái ý. Hắn chỉ một lần duy nhất cùng Cố Thái hậu chống đối, chính là vì Diệp Tranh, hắn muốn Diệp Tranh tiến cung thành Quý quân. Tuy nói Tiêu Minh Xuyên đối với Cố Du luôn luôn lạnh nhạt, nhưng hắn đối với những người khác trong hậu cung cũng không nóng lòng, bất quá là đúng hạn điểm danh mà thôi, bởi vậy Cố Thái hậu cũng không lo lắng. Chỉ cần Hoàng đế không phải chuyên sủng một người nào đó, Hoàng hậu có được sủng hay không đều không quan trọng.


Diệp Tranh xuất hiện khiến Cố Thái hậu cảm giác bất an, Tiêu Minh Xuyên tựa như bắt đầu có chủ kiến của chính mình. Khi Diệp Tranh không thể tiến cung, Tiêu Minh Xuyên lần đầu tiên trong đời bày ra thái độ cứng rắn hiếm thấy, ai phản đối cũng không được, hắn chính là muốn Diệp Tranh tiến cung, việc này không có thương lượng. Vài lần chống không được, Cố Thái hậu nhượng bộ, càng không thể làm gì Diệp gia. Hoàng đế chính là coi trọng Thế tử Định Quốc Công phủ, ai còn có thể kháng chỉ không tuân.


Bình luận truyện