Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 84



Lần trước nói qua,hai trường rất thân với nhau hàng năm đều phải tổ chức tưng bừng kỷ niệm quan hệ, lần này cũng không ngoại lệ, liền cùng 10 năm thành lập trường thành lập chúc mừng một lúc. Tên tuổi phi thường vang dội, vì thế hai trường đều cử ra nhân tài để sẵn tiện lấy lại danh tiếng của trường! Nhất định phải nổi hơn cái trường kia! Cho nên lần này người chủ trì hoa dừng ở trên người Đoàn Tình, trước đó Trình Viện Viện cảm thấy cậu đảm nhận được, nhưng Đoàn Tình chính lại là người từ chối đầu tiên, lần nên tronglòng nàng cảm thấy khó chịu! Cho nên lần này trình Viện Viện sống chết lôi cậu ra. Đoàn Tình lên đài lý do thực sung túc, cậu là học sinh trao đổi, thân phận này thực thích hợp, hơn nữa tài ăn nói rất cao, bề ngoài càng là loá mắt!

Hai người chủ trì của đại học A và I họp mắt để lên kế hoạch cho ngày thành lập trường, vì thế lão Phật gia cùng Tình cách cách này một đôi hợp tác vô cùng ăn ý. Một đôi tổ hợp xuất sắc, thanh âm Viện Viện trong trẻo, Đoàn Tình lạnh lùng, lúc nóng lúc lạnh, như bù cho nhau. Ngay cả Trần Vũ cũng không thể không thừa nhận.

Trần Vũ nhìn hai người xuất trướng, Viện Viện mang một đôi giày cao gót cao 10 phân, một thân trang phục dạ hội màu bạc, Đoàn Tình diện âu phục màu đen, hai người quả nhiên đẹp đến mù mắt người nhìn.

Trần Vũ không lên sân khấu, y làm công việc biên kịch, ngồi dưới chỉ đạo cho mọi người, vì thế cùng Tần Thiệu nói vài câu:“Tần Thiệu a, lão bà của nah sắp bỏ chạy rồi kìa, cái cô Viện Viện kia chính là Qủy Dạ Xoa, vô cùng thủ đoạn! Cậu nên đề phòng, cô ta lần đầu đã chọn trúng Tình nhi. Lần này kỷ niệm ngày thành lập trường cô ta một mực đem em ấy kéo lên, liền có thể thấy được cô ta rắp tâm bất lương a.” Tần Thiệu nhìn y một cái, lúc này tâm trạng vô cùng uất ức gia hỏa!!! Tần Thiệu nhìn Viện Viện kéo Đoàn Tình lên đài cắn răng:“Yên tâm, tớ vẫn lợi hại hơn!” Lão tử không cần giày cao gót cũng có thể xứng đôi với Ấu Đường! Chúng tôi mới là trời sinh một đôi!! Còn có, Tình nhi, tên này để cho mấy người gọi sao! Tần Thiệu nhìn Trần Vũ, Trần Vũ bận rộn ho khan:“Tình cách cách điện hạ! Phong thái vẫn như trước…… Điên đảo chúng sinh a!”

Tần Thiệu khụ:“Tình nhi của tớ ai àm không thích.” Trần Vũ hắc hắc cười, cầm bản thảo giấy viết chống cằm:“Lão đại, gần đây có đi làmkiếm tiền không?” Tần Thiệu không nói gì, người kia liền biết, Trần Vũ nhỏ giọng nói:“Quần áo của Tình nhi đều do tớ thuê a!” Tần Thiệu ôm lấy miệng cười:“Trách không được nhìn rẻ như vậy? Như thế nào có thể cho Ấu Đường nhà tớ diện một bộ đồ như vậy, Ấu Đường nhà tớ chưa bao giờ mặc loại quần áo hạ giá này đâu!” Một ngụm nói ra đều là Ấu Đường của tớ, nhà tớ, Trần Vũ nghiến răng nghiến lợi nói:“Quần áo trên người cá người mỗi đêmhơn 50 đồng được chưa!!!!!” Tần Thiệu nhìn Đoàn Tình cùng Trình Viện Viện xuống đài, nhường chỗ cho tiết mục nhảy, trên đài một mảnh náo nhiệt, vì thế Tần Thiệu nghiêng thân mình nói với y:“Cậu gần đây lại thiếu tiền?”

Trần Vũ gật đầu:“Xài tiền hơi hoang phí……” Tần Thiệu nở nụ cười:“Quả thật là. Gần đây tớ đang đầu tư cho một công ty.”

Trần Vũ hiểu ý thanh âm ép tới càng thấp:“Giúp tớ đầu tư 10 vạn.” Tần Thiệu chậm rãi:“Ân, cái này ngược lại là có thể.” Trần Vũ rất rõ ràng tư thái này của hắn, cắn răng:“Cậu muốn cái gì không, trừ tiền ra cái gì cũng có thể bàn bạc với tớ!”

Đoàn Tình lần này là một mình gặt hái, thanh âm rành mạch truyền đến lỗ tai Tần Thiệu,thanh thấu dễ nghe, giọng của cậu vô cùng tự tin phi phàm, khí chất điên đảo chúng sinh, mặc dù là quần áo giá rẻ, vũ đài đơn sơ, cậu vẫn như cũ chói mắt như thường, tỏa sáng như một viên minh châu. Một khắc đó, cậu như sinh ra thuộc về sân khấu, âm sắc như vậy, tự tin như vậy, kiêu ngạo như vậy, muốn được một lần cùng cậu sánh đôi trên một khoảng sân rộng lớn như vậy!

Đoàn Tình giới thiệu xong tiết mục liền đường cũ lui xuống, Tần Thiệu đều có thể nghe thấy thanh âm các nữ sinh phía sau:“Oa, cậu ấy đẹp trai quá, không biết tên là gì…… Thanh âm rất êm tai……” Một người khen nhan sắc, người kia chèn vào khen thêm giọng nói, Tần Thiệu nhìn lên vũ đài cười cười, không ngờ Ấu Đường của hắn lại có một ngày nổi danh như vậy.

Trần Vũ nhìn hắn rồi nhìn vũ đài ngẩn người vỗ vai:“Rốt cuộc trên đó có gì thế!” Tần Thiệu nhìn y, Trần Vũ, trần biên kịch, nối nghiệp của cha, cha y là chủ biên đài truyền hình, kênh 118 Tây Hồ Minh Châu — chủ biên kênh văn hóa nội tình. Hậu trường không nhỏ, vì cái gì Trần Vũ lại chọn Đoàn Tình, hẳn là có nguyên nhân sâu xa!! Trần Vũ bị hắn nhìn xem cả người sợ hãi:“Cậu làm gì?”

Tần Thiệu cười cười:“Cậu thấy thiên phú chủ trì của Ấu Đường như thế nào?”

Trần Vũ nghĩ nghĩ:“Bề ngoài không tệ, âm sắc cũng không vậy! Chỉ là tính cách có chút lạnh lùng, bất quá điểm này có thể bồi dưỡng……” Tần Thiệu cười cười:“vậy thì cứ để em áy chủ trì, tớ tin mắt nhìn người của cậu.” Trần Vũ nhìn hắn:“Cậu nguyện ý cho Đoàn Tình xuất đầu lộ diện? Trở thành nhân vật công chúng? Còn quan hệ hai người thì sao?” Tần Thiệu nhấp mím môi:“Này có thể về sau lại nói, muốn nhìn xem Ấu Đường thích cái gì. Tớ sẽ không thay em ấy quyết định, em ấy muốn làm gì cũng được cả.”

Trần Vũ gật gật đầu:“Ân, không sao đâu……” Tần Thiệu cười cười:“Trước không nói này, nếu cậu tin tớ, tớ liền giúp cậu đầu tư 10 vạn.” Trần Vũ cười cười:“Buổi tối tớ đem tiền qua cho.” Thống khoái, tự nhiên, Tần Thiệu cũng không nói gì nữa, hai người dụng tâm tiếp tục xem tiết mục, tuy rằng không biết bên trên diễn cái gì.

Lần này sẽ tổ chức ở một rạp hát, xong một ca khúc Đoàn Tình thay bộ mới đi ra, Tần Thiệu đứng tại cửa chờ cậu, Trần Vũ nhìn cậu đi ra cười bộ dạng y chang bà mối:“Tình nhi lần này biểu hiện không tệ!” Đoàn Tình hừ một tiếng:“Diễn tập lần nữa thôi, nếu không tôi sẽ không làm nữa, phiền chết!” Tần Thiệu cười cười ôm hắn:“Thực không tệ. Trình tiểu tỷ quả nhiên danh bất hư truyền! Vẻ đẹp áp đảo bốn phương.”

Trình Viện Viện nhìn hắn cười thực thục nữ:“Được Tần thiếu gia khen một câu khích lệ kia thật sự là không dễ dàng a! Cám ơn nhiều! Buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm có được không?” Tần Thiệu cười cười lôi kéo Đoàn Tình cùng bọn họ hai người cáo biệt.

Hai người muốn về nhà xem hài tử, không muốn ra ngoài ăn cơm. Vừa vào đến cửa nhà, bánh bao Tiểu Kiều đã vương tay ra sẵn y y nha nha đòi ôm.

Lúc hai người bỏ trướng thực sự đã vượt qua sức tưởng tượng của của mọi người, tưởng rằng bọn họ hai người sẽ không bao giờ gặp mặt nhau, kết quả lại khác biệt, ngay cả Tiểu Hồng không thừa nhận cũng không được, Ấu Đường hiện giơ có lẽ đang rất hài lòng với sinh hoạt như thế này, cùng Tần Thiệu một chỗ. Mà chính nàng cũng thích sinh hoạt như vậy.Đoàn gia sinh hoạt vô cùng nghiêm khắc, còn ở đây, không hề có một ranh giới nào giữa sinh hoạt chủ tớ, Ấu Đường đối đãi nàng hệt như người thân của mình, ngay cả Tần Thiệu củng gọi nàng một tiếng chị Hồng thân mật, cho nên quan hệ giữa bọn họ càng ngày càng thêm hòa hợp, thật sự hệt như một gia đình. Ngay cả khi chăm sóc hài tử, Tần Thiệu đều rất nhiệt tình, nếu có thể chăm sóc liền đi chăm sóc, cuối tuần dẫn Đoàn Tình và hài tử đi công viên, đi vườn bách thú, đều là cõng trên vai, trên lưng. tần Thiệu dành cho nàng cùng Hàn Dũ rất nhiều thời gian riêng tư, cho nên nàng cùng Hàn Dũ quan hệ cũng dần dần thăng tiến, sinh hoạt ấm áp hơn lúc trước.

Từng ngày trôi qua, sinh hoạt trong trường học của Đoàn Tình không tệ, thi tiếng Anh cấp 6 xong, liền trên cơ bản không có việc gì, hệ kiến trúc lên cấp 8 cũng coi như hoàn khóa cho nên xem như viên mãn, vì thế cậu có thời gian đi radio.Tất cả mọi việc đều an bài gọn gàng ngăn nắp. Cuối tuần học xe rất nhanh, cậu về nhà được Tần Thiệu chỉ cho một hồi, cho nên học phi thường nhanh. Mỗi tuần mạt đều được thực tập hai ngày, vì thế mọi người ở nơi giao dịch cổ phiếu xem Tần Thiệu như doanh nhân, lão thái thái mỗi ngày đều truy vấn hắn:“Tiểu tử, cổ phiếu này của chúng ta khi nào thì có thể tung ra a?”

Tần Thiệu nhìn màn hình lớn chiếu cổ phiếu trong đại sảnh, tính tình rất tốt:“Chờ một chút, hiện tại tình thế thoạt nhìn rất tốt, chúng ta chờ một chút rồi hẵn tung.” Lão thái thái cũng thực yên tâm, ngồi bên cạnh cười cười:“Hảo, chúng ta tin tưởng cậu.” Tần Thiệu cười cười không nói. Mua cổ phiếu sao, một người kiếm cũng là kiếm, hai người kiếm cũng là kiếm, sao không cùng nhau đ, lại nói hắn chẳng qua là làm chút chuyện, lão đã về hưu, nhàn rỗi không có việc gì đến sao cổ, cho nên có thể tận lực hỗ trợ liền hỗ trợ.

Đoàn Tình học xong lái xe tìm đến thấy hắn bị một đám người lớn tuổi bao vây không khỏi bật cười, mọi người thấy cậu đến nên tản ra chút chừa chỗ cho cậu, Tần Thiệu đem nước sang cho, định lau mồ hôi cho nhưng bị từ chối:“Không phiền anh, tôi tự làm!”

Lão thái thái trêu ghẹo:“Tiểu tử, ngồi đợi cho anh trai của cậu nhìn xem của chúng tôi một chút” Đoàn Tình tuy rằng thực khinh thường Tần Thiệu, nhưng nhìn hắn một một đám người lớn tuổi coi trọng như vậy cũng không hề ảnh hưởng tới hình tượng bình thường mà trong mắt cậu, Tần Thiệu trong mắt cậu chính là mỗi ngày ở nhà chăm sóc hài tử nấu cơm, không hề nghĩ đến còn có người sùng bái hắn, quả thật ghê gớm a. Tần Thiệu ở trong này quả thật rất uy phong, nhóm lão thái thái này hỏi một chút, rồi cùng hắn trò chuyện. Tần Thiệu giải thích cặn kẽ cho mọi người, ngón tay thon dài đánh lên bàn phim làm toát lên vẻ đẹp vô cùng mê hoặc lòng người, không thể không nói, bộ dạng nam nhân tập trung làm việc rất đẹp! Huống chi giờ đây Tần Thiệu đang khoác một chiếc áo lạnh màu đen. Đoàn Tình nhịn không được nhìn hắn đánh bàn phím, hắn rốt cuộc là công tác cái gì đâu cơ chứ, mỗi ngày về nhà chỉ thấy hắn vùi đầu làm cơm thôi.

Tần Thiệu cùng cậu giải thích:“Sao vậy?.” Đoàn Tình phản ứng đầu tiên cũng là:“Cổ phiếu có tính phiêu lưu rất lớn.” Bên cạnh lão thái thái thay Tần Thiệu nói chuyện:“Yên tâm đi tiểu huynh đệ, anh trai cậu chuyên nghiệp như vậy chỉ có thu mà không có lỗ, cậu xem hắn giúp chúng tôi xem mấy cái xu thế gần đây rất tốt.” Đoàn Tình nhìn Tần Thiệu:“Anh lợi hại như vậy?” Tần Thiệu lấy tay nhéo mũi cậu:“Em yên tâm, anh trai đây sẽ nuôi em cả đời” Đoàn Tình chụp lấy bàn tay:“Tôi chỉ sợ anh thua hết!”

Bên cạnh lão thái thái vội vàng nói:“Ai nha nha, đừng có nói những thứ như vậy……” Đoàn Tình mặt đều tái, Tần Thiệu cười cười:“Không có việc gì, cổ phiếu không phải xem vận khí mà là xem thực lực!” Nhìn bộ dạng hắn tự tin phi phàm. Đoàn Tình hừ một tiếng, bộ dáng Tần Thiệu cao cao tại thượng, Đoàn Tình thực muốn đả kích. Tần Thiệu cười cười:“ Thị trường chứng khoán cũng tan tầm, chúng ta đi về thôi.” Hai huynh đệ cùng mọi người cáo biệt xong liền đi ra.

Trên đường Tần Thiệu giảng một chút về cổ phiếu cho Đoàn Tình nghe, trước mắt đã muốn mất 40 vạn, Đoàn Tình cũng kinh ngạc, nóng nảy:“Vậy anh còn mau tung đi. Muốn mất gấp hai sao!” Tần Thiệu bật cười, tiểu hài tử này thật sự lanh mồm lanh miệng. Tần Thiệu lắc đầu:“Không vội. Còn có thể tăng.” Đoàn Tình ngôi yên không được, thay hắn sốt ruột:“Anh xác định có thể tăng sao.” Tần Thiệu cười cười:“Đến thời điểm sẽ tung” Nhìn đến Đoàn Tình thay hắn sốt ruột hắn trong lòng cũng là thực thoải mái, Đoàn Tình đây là đem hắn xem như người một nhà a! Tần Thiệu lập tức tự đại:“Yên tâm, lần này sẽ không mệt!”

Tần Thiệu phát hiện chính mình lần này tính toán không kỹ. Rốt cục đến một ngày, cổ phiếu của hắn đều bị mất sạch! bởi vì chính mình quá tự tin, nhóm người kia tung ra hết chỉ có mỗi hắn chờ, kết quả cổ phiếu một đêm trượt dốc. Ngoài Tần Thiệu ra còn có Trần Vũ. Trần Vũ hoàn toàn tin tưởng Tần Thiệu, đem hắn trở thành thần, cho nên cùng hắn đợi đến cuối cùng, kết quả hai người cùng nhau bị sập bẫy.

Trần Vũ ngồi ở trong nhà Tần Thiệu không chịu đi, bộ dáng giận đến khó coi làm Tần Thiệu nổi giận:“Trần Vũ, nahnh chóng về nhà đi! Ấu Đường sắp tan học rồi! đừng để cho em ấy thấy cậu tới đây!!! ngươi tại trong trường học xem hắn là đến nơi!!!”

Trần Vũ ôm Tiểu Kiều khóc:“Không cần, tớ ở đây đến nửa đời chờ cho tới khi cậu trả tiền lại!!! Về sau không còn nơi để đi nữa, sẽ ở nhà cậu mọc rễ luôn!”

Tần Thiệu mắng hắn:“Lão tử còn dưỡng vợ con! Không có tiền dưỡng cậu đâu! Mau đi đi!”

Trần Vũ khóc tang:“Tần Thiệu, tớ có phải hay không còn có hy vọng a!” Tần Thiệu sắc mặt cũng không có biến, cũng không có cái gì bi ai, cho nên điều này làm cho Trần Vũ trong lòng sinh ra hy vọng, Trần Vũ tiếp tục vuốt mông ngựa:“Tớ biết nơi đó có thể tăng! Cậu có phải có cách gì không, ngày mai nhất định tăng lên phải không!!!” Tần Thiệu cắt lời, rót cho y một cốc nước:“Tớ không có lợi hại như cậu tưởng! Sieu thị Gia Gia Phúc bị người ta thu mua! chuyện này quá mức bí mật! Đến hôm nay tớ mới biết được thì mọi chuye5n đã thành như vậy……”

Trần Vũ choáng váng:“Cậu không phải được xưng thần sao, Triển Khiếu nói cậu chỉ cần động một đầu ngón tay liền có thể cứu lại địa cầu!” Tần Thiệu tà mắt thấy y:“Tớ dùng ba đầu sáu tay bà tác giả mới cho tớ là một bàn tay vàng thôi đó!” Trần Vũ vẫn là không tin, tiếp tục ngẫm lại:“Quang Triển Khiếu nói tớ còn không tin, nhưng là Diêu Chinh Vũ cũng nói cậu như vậy.” Tần Thiệu cắt lời:“Hắn mới sẽ không nói như vậy.” Trần Vũ ho khan:“Hắn nói là, bởi vì cậu cứu cả Hoa Nhĩ, giảm bớt tổn thất cho Hoa Nhĩ!!! Bên Hoa Nhĩ rất là cảm kích ngươi,! Tớ tin tưởng lời nói của Diêu Chinh Vũ.”

Tần Thiệu nghe đến đó ngược lại là ngưng một lúc:“Sự kiện đó tớ không có nhúng tay tất cả, là do nguy cơ tài chính đến quá nhanh. Rất nhiều xí nghiệp trở tay không kịp.” Trần Vũ ánh mắt lóe sáng:“Kia cũng là vì vậy mới thấy rõ thực lực của cậu!” Tần Thiệu thở dài:“Tài chính nguy cơ là xảy ra vấn đề, nguyên nhân gián tiếp là phòng điền sản. Mà nhà tớ chính là phòng điền sản, cho nên quan tâm, tớ không có thực lực gì cả, chỉ là hiều nhiều hơn người bên ngoài một ít mà thôi.” Lại nói kia một lần, hắn cũng không có đi nơi nào, đều là thua, chính mình vãn hồi sản nghiệp Hoa Nhĩ cũng không to tát gì mấy.

Trần Vũ vẫn nhìn Tần Thiệu, Tần Thiệu trong mắt y là cây rụng tiền, vì thế Trần Vũ tràn đầy hy vọng hỏi hắn:“Vậy cậu có nghĩ lần này sẽ có chuyển biến tốt không?”

Tần Thiệu nhìn máy tính không nói lời nào,, mi mục lợi hại, mười ngón tung bay trên bàn phím. Một lúc sau, hắn tra được tư liệu siêu thị. Trần Vũ cũng thành thật, ôm Tiểu Kiều ngôi bên cạnh xem. Tiểu Kiều không thích yôm, hừ hừ, mọt mực đẩy đẩy. Trần Vũ cầm trống dỗ dành:“Tiểu mỹ nhân, chờ một lát a, baba con làm xong sẽ ôm con nha. Đợi việc này xong, thúc thúc sẽ mua quà cho con nha!”

Tiểu Kiều hừ, Tần Thiệu bất đắc dĩ:“Trần Vũ, đừng cho con tớ tiếp xúc man hình, đối với mắt không tốt, đứng lên ôm đi vào phòng khách đi vài vòng! Ở trong này nhìn cũng vô dụng thôi!” Trần Vũ tràn đầy oán niệm đứng lên, ôm Tiểu Kiều bắt đầu đi.

Trần Vũ không có chuyện gì đành phải nghiên cứu con của hắn, càng nghiên cứu càng cao hứng:“Tần Thiệu, đứa nhỏ này vừa thấy liền biết không giống cậu,, đứa nhỏ này vừa thấy chính là Đoàn Tình …… Chậc chậc…… Không thể tưởng được được a!” Tần Thiệu không nghĩ để ý đến hắn, Trần Vũ tư duy tương nhanh nhạy, nếu không nói đây al2 con hắn, y cứ tưởng rằng là con của hắn cùng Đoàn Tình sinh ra. Cho nên Tần Thiệu ngẫm lại cũng không giải thích, thiết, căn bản chuyện này là không cần biện giải?

Trần Vũ dương dương tự đắc, xoa xoa mặt:“Chậc chậc, mắt phượng, mũi này, miệng này, vừa thấy là biết giống Đoàn Tình a, ……”

Tần Thiệu phát hỏa:“Mũi tớ cũng đẹp mà!!!!” Trần Vũ cắt lời:“Vẫn là giống Đoàn Tình, về sau e rằng vẻ đẹp này sẽ gây họa!!!” Tần Thiệu rốt cục nhịn không được:“Trần Vũ! Tích đức một chút, ngậm miệng lại! Rà phòng khách ngồi đi!”

Trần Vũ nhìn hắn đang bận bịu cũng yên lặng ôm Tiểu Kiều ra đi phòng khách tiếp tụcdạo vài vòng. Đoàn Tình khi trở về liền thấy y ôm Tiểu Kiều đi xung quanh nhà.

Đoàn Tình cũng lấy được giáy phép lái xe, cho nên tan học luôn tự mình trở về. Trở về vừa thấy tên Tần Thiệu không chỉ cchưa có nấu cơm mà trong nhà còn thêm một mạng người nữa. Trần Vũ vừa nhìn thấy cậu về nên thật cao hứng:“Tình nhi em về rồi!” Hai người bọn họ giao tình cũng là đáng kể!

!Trần Vũ trong lòng kỳ thật rất thống khổ, bởi vì từ Đoàn Tình cùng y hợp tác, y chưa được phối âm vai cọng lần nào! Đoàn Tình nhìn y một cái ho khan:“Trần chủ biên? Sao anh biết nhà tôi.”

Trần Vũ hắc hắc cười, Tần Thiệu có cảnh cáo nên y nhớ rất kỹ, cười nói:“Cái kia, anh đến thăm tiểu bao tử này, lúc thôi nôi không đến, thật sự rất ngượng ngùng ……”

Đoàn Tình hiện tại định lực không phải bình thường cường, nói đến con của cậu, cho nên cũng đành hạ mi xuống:“Cảm ơn anh.” Đoàn Tình vương tay đón Tiểu Kiều từ Trần Vũ thắc mắc:“Tần Thiệu đâu?” Trần Vũ khụ một tiếng, bản thân là bạn chí cốt cho nên không dám mở miệng nói Tần Thiệu phá sản:“Đang bận chút việc, rất nhanh sẽ xong thôi”

Đoàn Tình gật gật đầu:“Nga, được rồi. Tôi đi nhìn xem. Ân, đợi lát nữa chị Hồng trở lại. Trần chủ biên ở lại ăn cơm chung luôn đi” Trần Vũ liên tục gật đầu:“Hảo hảo hảo, vẫn là Tình nhi tốt!”

Đoàn Tình nhíu mày:“Tôi tên Đoàn Tình!!” Trần Vũ bừng tỉnh đại ngộ:“May là em nhắc anh, đừng nói nhiều quá kẻo Tần Thiệu chịu không nổi, cổ phiếu của anh đang bị ngâm nước…… Giờ chỉ trông cậy vào hắn phân tích bàn luận thôi!” Đoàn Tình sâu sắc nhìn y:“Cổ phiếu của hai anh xảy ra vấn đề?” Trần Vũ nới rộng ra khẩu, biết mình lỡ miệng,cho nên Trần Vũ, liên tục lắc đàu phủ nhận Đoàn Tình trong lòng càng nắm chắc việc kia là đúng, tên này không bao giờ lộ mặt, hôm nay mò đến đây chắc chắc là vì tiền rồi! Nhất định là cổ phiếu xảy ra vấn đề. Y nhìn thấy Đoàn Tình muốn đi vào phòng Tần Thiệu liền nóng nảy ngăn cản:“Cái kia, Đoàn Tình em hãy nghe anh nói, hai người bọn anh bất quá là nhất thời bị bẫy, Tần Thiệu đang tìm phương pháp giải quyết, em đừng vội, đừng nóng nảy, tất cả là do anh…” Trần Vũ không ngăn nổi Đoàn Tình, Đoàn Tình đẩy cửa ra nhìn Tần Thiệu, Tần Thiệu vẫn ngồi trên máy tính, vẻ mặt chuyên chú, trong phòng không bật đèn nên không biết có người vào, Đoàn Tình thay hắn mở đèn, Tần Thiệu quay đầu nhìn cậu, bộ dạng lúc này vẫn còn có thể cười rất tươi:“Ấu Đường về rồi à”

Đoàn Tình ôm Tiểu Kiều ngồi bên cạnh, nhìn sắc mặt hắn hoàn hảo tốt vì thế trong lòng cũng có chút an tâm, Tần Thiệu như trước nhìn máy tính:“Em đợi anh một chút, một lát anh sẽ đi nấu cơm cho em.” Đoàn Tình cười cười:“Không có việc gì, không vội, mới 5 giờ rưỡi thôi. Chị Hồng nói đang đi mua đồ ăn, rất nhanh liền trở lại.”

Tần Thiệu rút tay ra sờ lên đỉnh đầu cậu:“Ừ” Đoàn Tình lấy tay chụp lấy, phiền chết người, mỗi ngày đều chỉ biết lợi dụng xoa đầu mình. Trần Vũ đứng ở một bên làm bóng đèn, trong dự đoán gia đình đại chiến cái gì đó cũng không có bùng nổ, còn tưởng rằng Đoàn Tình sẽ phát hỏa, dù sao cũng là 50 vạn chứ ít ỏi gì đâu!

Trần Vũ thở dài, người ta đều là người có tiền, chút tiền ấy làm gì để vào mắt. Nhưng là, y đang rất đau lòng a. Trần Vũ ô ô. Đoàn Tình nhìn y một cái:“Trần chủ biên mua bao nhiêu?” Trần Vũ đáp:“Không nhiều lắm, chỉ 10 vạn.” Đoàn Tình gật gật đầu:“Tất cả đều mất sạch?” Trần Vũ cũng gật gật đầu:“Hiện tại liền chờ có thể lấy lại được hay không.”

Đoàn Tình liền không nói gì. Đợi một hồi, Tần Thiệu rốt cục tắt máy tính. Trần Vũ có điểm không dám hỏi hắn, Đoàn Tình ngược lại là thay y hỏi:“Sao rồi?” Tần Thiệu gật gật đầu:“Ổn rồi.”

Trần Vũ khụ một tiếng:“Cái gì ổn? Có cơ hội sao?”

Tần Thiệu lắc đầu:“Có thể thôi, bất quá có lẽ sẽ thời gian rất lâu, tớ vừa rồi xem xét người thu mua, lai lịch cũng không nhỏ, dựa theo đạo lý này, hẳn sẽ lấy lại được thôi”

Trần Vũ nghe được hắn nói những lời này trong lòng an tâm, dùng sức nắm tay hắn:“Tớ biết cậu giỏi mà!” Tần Thiệu cắt thanh:“Tớ chỉ nói là có khả năng, không có xác định!”

Trần Vũ cao hứng:“Yên tâm tớ không vội. Cho dù là một năm tớ cũng đợi!”

Đoàn Tình cũng cười:“Chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi.”

Tần Thiệu thế này mới nghĩ đến:“Anh đi nấu cơm.”

Tiểu Hồng sau đó cũng trở lại, một tay giúp Tần Thiệu đi rửa nguyên liệu, Hàn Dũ do dự một hồi thấy Tần Thiệu đi ra vui mừng khôn siết:”cậu rốt cục cũng đi ra. Không có việc gì đi.” Tần Thiệu cười cười nhận lấy, trong lòng vô cùng cảm động. Vì thế cũng an ủi bọn họ:“Không có việc gì. Nơi này tôi lo được rồi, mọi người ra ngoài giúp tôi tiếp Trần Vũ.”

Tần Thiệu làm đồ ăn rất nhanh, Đoàn Tình mở hồng tửu, Trần Vũ ăn no uống đã liên tục cảm thán lần này mình không đến không. Tần Thiệu đạp y:“Tỉnh, rượu cơm no chân, mau về nhà đi a, nơi này không có chỗ cho cậu ngủ đâu.” Trần Vũ lưu luyến không rời đi, Tiểu Kiều tay chân tròn vo giơ lên vẫy vẫy. Trần Vũ nắm lấy tay tiểu tử hôn bẹp bẹp mấy phát:“Tiểu vương tử, thúc thúc đi a!” Tuy y không có nặng tay nhưng rau cạ vào mặt làm Tiểu Kiều khó chịu! Còn có này không phải thân vương tử lễ nghi, đây là kiểu thân tiểu công chúa! Tiểu Kiều lấy ngón tay bụ bẫm của mình cào mặt y. Trần Vũ bụm mặt cười ha ha:“Ai nha, hổ phụ sinh hổ tử a!” Đoàn Tình trừng hắn, thầm rủa Trần Vũ mau biến đi.

Trần Vũ đi xong, bọn họ mới quan tâm hỏi han lẫn nhau hỏi, Tần Thiệu không muốn khiến bọn họ lo lắng cho nên đều nói không có việc gì. Buổi tối trở lại phòng, nằm ở sô pha thượng đều không có động tĩnh, cũng không lăn qua lộn lại, Đoàn Tình ho khan:“Tần Thiệu, tôi có 5 vạn, hay anh lấy cầm đỡ đi”

Tần Thiệu nằm sô pha khóe miệng cong lên, thanh âm rất nhẹ:“Ấu Đường, không có việc gì. Tiền của em, em cứ giữ” Đoàn Tình cắt lời:“Đến nước nào rồi còn so đo.” Tần Thiệu vui vẻ, nghiêng thân qua nhìn cậu“Ý của em là sao? Hiện tại em là của anh?” Đoàn Tình cũng nghiêng mình qua, hai người nằm song song đối diện, nhìn thấy biểu tình của Tần Thiệu lúc này làm cậu cháng ghét, còn cười! Đoàn Tình náo loạn:“Tôi là cho anh mượn! Không phải của anh! Anh sau khi xong xuôi đem tiền trả cho tôi, cả vốn lẫn lời!”

Tần Thiệu chiếm miệng tiện nghi sau cao hứng, hướng lên giường đi, Đoàn Tình chỉ chỉ:“Không cần lại đây!” Tần Thiệu đành phải lại nằm trở về.

Đoàn Tình đề phòng rõ ràng, hiện tại không phải thời cơ tốt, Tần Thiệu bản thân an ủi lại nằm trên giường, bắt đầu khuyên Đoàn Tình ngủ:“Đó là chuyện của anh, hiện tại em chỉ cần chuyên tâm học tốt. Trong nhà mọi sự đều giao cho anh, anh sẽ làm tất cả để nuôi em!” Đoàn Tình lần này triệt để không nghĩ đến sẽ cùng hắn nói chuyện, tên hỗn đản này, quá mức đáng giận, thua liền thua, còn không biết xấu hổ nói. Còn câu nệ, danh dự nam nhân quan trọng lắm sao!! Đúng là đồ kiêu ngạo tự đại! Đã vậy còn dã tâm quá lớn, tham tài! Nếu nghe lời cậu tung sớm một chút thì đâu đến nước này! Vậy cứ cho hắn tự mình chống đỡ đi, quá lắm cũng chống được vài ngày!!!! Đoàn Tình rủa thầm một hồi liền ngủ quên mất. Tần Thiệu lặng lẽ gọi cậu vài tiếng, không thấy đối phương trả lời, cho nên Tần Thiệu rón ra rón rén leo lên giường ôm cậu vào lòng. Hô hấp cậu đều đều, hẳn là đang ngủ say. Tần Thiệu đem cậu ôm vào trong lòng, cẩn thận hôn nhẹ, đây chính là phúc lợi mỗi đêm của hắn. Tần Thiệu ôm Đoàn Tình trong lòng sốt ruột, ân, đêm nay đại khái là ngủ không được. Có câu nói rất đúng, thương trường thất ý tình trường đắc ý,( ý là chuyện làm ăn không suông sẻ thì chuyện tình cảm sẽ diễn biến khả quan), những lời này nói rất đúng, Đoàn Tình đêm nay rõ ràng là quan tâm hắn. Vì điểm này, mệt liền mệt đi, dùng chỗ tiền đó để mua tâm mỹ nhân!

Tần Thiệu ôm Đoàn Tình thực thành thật nằm trên giường, Đoàn Tình ngủ không thành thật, muốn làm gì thì làm, một hồi đem tay chân quấn lên người hắn, hai người hiện tại là mặt đối mặt, tư thế phi thường quỷ dị, thân mật phi thường. Đoàn Tình có lẽ cảm giác thân thể cứng ngắc, cho nên cứ liên tục ngọ nguậy. Tần Thiệu có chút thống khổ, ngủ không được, giờ gặp tình huống vậy còn thống khổ thập phần hơn, lúc trước duy trì tư thế này mà ngủ nhưng bây giờ điều quan trọng nhất là HẮN KHÔNG CÓ NGỦ ĐƯỢC!! Năm nay hắn chỉ mới 24 tuổi thôi! chính là sinh lực dồi dào, một chút ma sát đều khiến hắn khó chịu, huống chi mỗi ngày đều là chỉ có thể nhìn không thể ăn. Tần Thiệu cứng ngắc kéo cậu ra một hồi, bắt buộc chính mình suy nghĩ vu vơ cho quên chuyện. Ân, hắn là nam nhân, nói chuyện giữ lời, cậu không muốn hắn sẽ không ép! Nam nhân nói được làm được!!!!

Suy nghĩ về tiểu bao tử? Ừ, hiện giờ chỉ có vấn đề đấy thôi

Tần Thiệu nghĩ đến tiền sữa bột dần dần có chút dễ chịu, vấn đề này quả thật phải suy nghĩ. Thời điểm hiện tại tiền của mình còn đang bị giam cầm, Trần Vũ tâm tình lạc quan là vì y còn không vội vã dùng tiền, nhưng là hắn không giống với y. Hắn mỗi tháng tiêu dùng khoảng 5000, con số hơi khổng lồ. Hắn tất yếu phải nghĩ đến biện pháp kiếm tiền, Đoàn Tình tiền đó là tuyệt đối không thể dùng, cái an2y liên quan tới vấn đề mặt mũi của nam nhân!! hơn nữa, nếu lão bà Tần Thiệu không nuôi nổi thì sống trên đời này nữa làm chi!!!

Tần Thiệu nghĩ thông suốt, thân thể cũng không còn lửa nóng, vì thế mới dám ôm Đoàn Tình, hắn ôm lấy thân thể thon dài mềm mại của cậu thầm hạ quyết tâm, về sau phải kiên định kiếm tiền, không thể khiến cậu lo lắng nữa. Trải qua một lần với Hoa Nhĩ rồi, hắn cũng đã hiểu việc cổ phiếu thật ra rất phiêu lưu, mình chỉ là một hạt bụi nhỏ trong cái thị trường đầy biến động đó. Chỉ là, cái kia thời điểm hắn chỉ là kinh hãi, cho nên không rút ra kinh nghiệm. ĐoànTình nói rất đúng, mình đúng là đồ kiêu ngạo tự mãn! Đoàn Tình còn ngỏ lời cho mình mượn số tiền còn al5i của cậu nữa, hắn thầm nghĩ mình thật may mắn khi có trong tay trân bảo này.

Tần Thiệu ngày hôm sau tuyên bố đi tìm công việc, bánh bao Tiểu Kiều lấy tay nắm chặt tay hắn y y nha nha luyến tiếc hắn đi. Tiểu bao tử vừa được 5 tháng, càng ngày phát ra càng nhiều thanh âm ngộ nghĩnh. Tần Thiệu nhàn rỗi không có việc gì liền nói chuyện với tiểu bao tử, cho nên tiểu bao tử cũng sẽ nói rất nhiều tiếng nước ngoài đặc biệt trên trời dưới đất, nói lời nói chỉ có Tần Thiệu có thể nghe hiểu, bởi vậy giờ đây mọi người xem Tần Thiệu như thần tiên nhìn hắn nghiêm trang giải thích:“Ba ba là đi làm Buổi tối sẽ về.” Tiểu Kiều ân một tiếng. Tần Thiệu tiếp tục:“Baba nhớ con.” Tiểu Kiều:“Nha a!” Đây là kháng nghị, Tần Thiệu ôm con mình cười:“Rất nhanh sẽ về thôi?”

Tiểu bao tử không vui, 5 tháng qua ngày nào cũng dính lấy Tần Thiệu. Mỗi ngày mở mắt ra nhìn thấy người đầu tiên đều là Tần Thiệu. Cho nên cả hai không nỡ xa nhau.

Bất quá không có biện pháp, hắn phải đi tìm công việc. Tiểu bao tử sữa bột chính là tất yếu. Hắn biết nếu không có mình Đoàn Tình Viễn sẽ vung tiền chăm sóc cho cả hai, nhưng là vì nguyên nhân như thế, Tần Thiệu càng phải đi làm, Tiểu Kiều là con hắn, Ấu Đường là người hắn yêu, không ai có thể cướp mất.