Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 70



Đoàn Huyên cũng dừng lại, bộ dạng có chút khó có thể tin, nhìn Đoàn Tình còn mặc trang phục bệnh nhân, nhìn nhìn lại Đoàn Tĩnh Viễn trong tôiy ôm hài tử, thanh âm có chút lắp bắp gặng hỏi:”Ba, đứa nhỏ này là, là ai?”

Đoàn Tĩnh Viễn sắc mặt khó coi, trắng bệch, Đoàn Huyên đem ánh mắt chuyển qua Đoàn trên người Tình, Đoàn Tình đã dần hồi phục, nhưng có chút gầy hơn! Khuôn mặt tuy vẫn khả ái như lúc trước, nhưng nhìn có vẻ xanh xao tái nhợt Tôiy không ý thức đỡ bụng, bụng dường như thường thường thản thản, trang phục bệnh nhân có chút rộng khiến cậu như nhỏ đi cả một vòng! Đoàn Huyên kinh ngạc:”Ấu Đường?”

Đoàn Tình theo bản năng lui về phía sau vài bước. Đoàn Huyên sắc mặt trắng bệch:”Ấu Đường! Sao em phải làm gỉai phẫu?” Y không phải thằng ngốc, mà là không thể tin được, không dám tin! không dám tin! Đoàn Tình ánh mắt mơ hồ vài cái không nhìn y, đây là Đoàn Tình cam chịu, không muốn trả lời liền rõ ràng tỏ ra thái độ cam chịu, Đoàn Huyên rất quen thuộc với biểu tình này của đứa em, cho nên sắc mặt lập tức trắng:”Hài tử, hài tử, hài tử……”

Đoàn Tĩnh Viễn ngắt lời y nói:”Ngữ Đường sao con vào đây!” Đoàn Huyên ngẩng đầu nhìn ông, nhìn thấy ông trong lòng ôm hài tử, hài tử đã được nửa tháng, mi nhãn tuy không có nẩy nở, nhưng là đã muốn phấn nộn khả ái, cùng Ấu Đường mới trước đây giống nhau như đúc. Đoàn Huyên muốn lấy tôiy sờ nó, nhưng không nhấc lên được, Đoàn phu nhân trong mắt chỉ có con của bà, cho nên thanh ấm run run trấn an:”Ngữ Đường, Ngữ Đường, con đừng vội, con không thể sốt ruột, không thể kích động. Có chuyện gì từ từ nói.”

Đoàn Huyên láy tay thu về, nhìn Tần Thiệu:”Cậu vừa rồi mới nói đây là con cậu?!” Tần Thiệu há miệng cuối cùng thừa nhận:”Ngữ Đường, đây là con tớ.” Đoàn Huyên mân miệng gật đầu:”Hảo, hảo! Là do ai sinh!” Đoàn Tĩnh Viễn không đành lòng nhìn nên kêu y:”Ngữ Đường, chúng tôi trở về lại nói.” Đoàn Huyên lần đầu tiên cường thế, đem tôiy Đoàn Tĩnh Viễn gỡ ra, nhìn chằm chằm vào Tần Thiệu:”Tần Thiệu cậu nói đi, là do ai sinh!”

Đoàn Tình nhìn y rồi lại nhìn nhìn Tần Thiệu, Tần Thiệu khẩn trương vô thố bộ dáng cử đáng cười, ha ha, Đoàn Tình muốn cười, Tần Thiệu vẫn là sợ Đoàn Huyên a, vẫn là khẩn trương để ý đến Đoàn Huyên. Ha ha, Đoàn Tình phủ phủ eo đứng thẳng, muốn trở về ngồi, nơi này xem ra một hồi cũng đi không thoát.

Cậu biết là không thể kích thích Đoàn Huyên, kia xem ra giải thích phải tốn thời gian rất lâu. Đoàn Tình chính mình từng bước lui về phía sau, Hàn Dũ cũng bản năng lui về phía sau, hiểu được đây không phải là nơi tốt để đứng mãi. Đoàn Huyên cảm xúc lần đầu tiên bạo phát, dùng sức hô thanh:”Cái kia hài tử có phải hay không là do Ấu Đường! có phải hay không! Tần Thiệu cậu nói đi a!” Đoàn Tình nghe xong dừng bước, gắt gao nhìn Tần Thiệu. Tần Thiệu không có nhìn y, Đoàn Huyên tức giận nắm cổ áo hắn lôi lên. Đoàn Huyên nhìn thấy người đối diện không phản kháng càng trở nên lạnh nhạt, chỉ là do y trong lúc không bình tĩnh mà nói đại thôi, Tần Thiệu thế nhưng không phủ nhận!!!

Đoàn Huyên môi đều phát run:”Tần Thiệu, trả lời tôi! Em trai của tôi, em của tôi! có phải hay không, hay không……. Cậu đúng là đồ vương bát đản!” Cường bạo!!! câu nói kế tiếp quá khó nghe, Đoàn Huyên nói không nên lời, Tần Thiệu cúi đầu nhẹ nhàng mà cùng y giải thích:”Thực xin lỗi, thực xin lỗi, nhưng tớ thật sự thích Ấu Đường. Tớ thật sự thương Ấu Đường, tớ……”

Đoàn phu nhân ngạc nhiên, Đoàn Tĩnh Viễn sắc mặt khó coi đòi mạng, Đoàn Tình đứng thẳng bất động không có động, Đoàn Huyên nhìn hai người, Tần Thiệu cúi đầu, tỏ ý như hy vọng y đừng sinh khí, có gì cứ đánh hắn…… Những lời này còn không có nói ra, Đoàn Huyên liền kịch liệt khụ đứng lên, thân thể đau lợi hại, một ngụm máu đỏ phun ra! Đoàn phu nhân thê lương hô thanh:”Ngữ Đường!” Tần Thiệu ly gần nhất, vội vàng đỡ lấy thân thể Đoàn Huyên.

Mọi người bắt đầu rối loạn, Đoàn Tĩnh Viễn cơ hồ là lập tức đem hài tử đưa cho bác sĩ Trần, ngồi xuống dưới sờ mặt con mình:”Ngữ Đường, Ngữ Đường…… Ngữ Đường! bác sĩ Trần” Bác sĩ Trần nhanh chóng đem hài tử đưa cho Đoàn Tình, Đoàn Tình lui về phía sau một bước nhường chỗ cho ông. Bác sĩ Trần vội vàng nói:”Nơi này có không có nước muối, nhanh đi lấy đi!” Hàn Dũ đành phải chạy đi lấy. Tần Thiệu cũng bị dọa trụ liên tục lay:”Ngữ Đường! Ngữ Đường!” Bác sĩ Trần kêu hắn:”Đem cậu at ôm lấy, nâng lên một chút.” Đoàn Huyên vẫn là không có tỉnh, Đoàn phu nhân nước mắt rơi rất nhanh, thanh âm càng là bi thương:”Ngữ Đường, Ngữ Đường, con đừng dọa mẹ, con đừng làm mẹ sợ! Mẹ chỉ có mình con thôi! Nếu con có chuyện, mẹ cũng không thiết sống nữa……” Đoàn Tình cương trực nhìn, nhìn nơi này loạn thành một đoàn người, dần dần đứng ở bên cạnh, đứa nhỏ trong vòng tôiy ngủ thực yên ổn, thực có thể ngủ, khua chiêng gõ trống cũng không dậy. Điều này làm cho bọn họ hai người một chút tồn tại cảm đều không có, sự việc mấy năm trước lại ati1 hiện về, Đoàn Tình trong lòng sợ hãi, từng bước một lui về phía sau, không phải là do mình làm hại, không phải do mình làm hại…… Không phải…… Lúc này Hàn Dũ cầm khứu muối chạy trở về, bác sĩ Trần nói câu:”Giúp tôi đem hắn đưa vào trong phòng bệnh, mau một chút. Nhanh lên!” Tần Thiệu gật gật đầu cuống quít ôm lấy Đoàn Huyên, đám người cùng hướng phòng bệnh chạy, trăm bận rộn bên trong đều quên hồi đầu nhìn xem Đoàn Tình.

Đoàn Tình nhìn bọn họ khẩn trương nhốn nháo, trong lòng nói không nên lời cái gì tư vị, chỉ là lại nhìn thoáng qua bị mọi người vây quanh hai người, Tần Thiệu. Có chút cảm kích, tuy cùng kia một năm giống nhau, tuy rằng rất hận hắn, nhưng là cảm kích hắn cứu Đoàn Huyên.

//////////////////////////////////////////////////////

Mọi người đi hết, chỉ còn lại Đoàn phu nhân cơ hồ lảo đảo đứng sau, đi lên liếc mắt nhìn cậu một cái lạnh như băng, Đoàn Tình ôm hài tử theo bản năng nhường đường. Đoàn phu nhân lại nhìn hài tử trong lòng, ánh mắt không đơn thuần là hận nữa.

Nhìn thấy mọi người vội vàng đưa Đoàn Huyên đi, bởi vì chính mình mà anh trai mới phun ra máu, vì mình mà Đoàn Huyên bị té xỉu, vì mình mà khiến Đoàn phu nhân tuyệt vọng khi thấy con yêu quý của bà ngất xỉu, cho nên cậu không trừng lại. Cậu nhớ Đoàn Tình Viễn từng nói, nhớ tợi mẹ mình, vì khó sinh mà chết, là người làm hại Đoàn phu nhân thiếu chút nữa sanh non, thiếu chút nữa khó sinh, sinh non Đoàn Huyên. Bây giờ Đoàn Huyên ngã bệnh cũng vì mình.

Đoàn Tình dùng sức ôm hài tử trong lòng ngồi xổm xuống đất, tựa vào trên tường, cảm thấy khó chịu. Bỗng dưng cảm thấy rất khó chấp nhận, toàn bộ trên hành lang rất nhanh liền không người, ai cũng đi nhìn Đoàn Huyên, như vậy cũng tốt, không cần nhìn thấy cậu trong bộ dáng này. Lúc này một chút hình tượng cũng không còn.

Đoàn Tình ôm hài tử chậm rãi đi trở về phòng bệnh, thu dọn một số thứ, Đoàn Tĩnh Viễn vừa rồi định tha cậu về nhà nên cũng thu dọn xong hết rồi. Nhưng cậu lấy tư cách gì mà về nhà? Có cái gì lý do về nhà đâu! Đoàn phu nhân như thế nào sẽ sẽ cho cậu về! trước khi đi bà còn liếc mắt một cái khiến cậu trong lòng phát lạnh! Mà cậu cũng chưa từng nghĩ tới việc về nhà cả,

Đoàn Tình ngồi trên giường một hồi, bắt đầu thu thập này nọ, trước đem quần áo mặc vào, đem ba lô mở ra, còn có ý định bỏ hài tử vào. Cạu mang theo tã giấy, tôiy xách nhiều đồ nên không thể ôm hài tử được, trên đường cũng có nhiều phụ nữ đeo con kình trên lưng. Đoàn Tình cảm giác ý nghĩ của chính mình không sai, vì thế liền đem tiểu bao tử ngủ nhét vào trong ba lô. Còn biết lưu tình một chút kéo rộng ra cho hài tử hô hấp. Cứ như vậy Đoàn Tình trên lưng hài tử, kéo hành lý ra khỏi phòng bệnh.

Đoàn Huyên đang cấp cứu dưới cậu một tầng, Đoàn Tình suy nghĩ vài muốn đi dưới lầu, không dám tới gần, đụng phải hộ sĩ đang vội hỏi han, hộ sĩ đi gấp vội vã trả lời:”Bệnh nhân, vừa rồi à? Kỳ tích a! may mắn đem tất cả bệnh năm xưa phun hết ra. Cho nên rất nhanh sẽ tỉnh, mà cậu là gì với bệnh nhân?”

Đoàn Tình nở nụ cười thanh:”Tôi là em trai anh ấy, không có việc gì thì tốt rồi.” Giờ khắc này rốt cục nguyện ý thừa nhận là cậu là em trai y.

Hộ sĩ còn muốn nói cái gì đó nhưng Đoàn Tình lại xoay người đi, hộ sĩ bận rộn cũng không kịp hỏi cậu cho nên nhìn cậu một chút rồi nhanh chóng rời đi làm việc, Đoàn Tình thuận thuận lợi lợi ra bệnh viện.