Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 69



Tần Thiệu an ủi:”Em đói bụng không, ăn chút cơm đi. Triển Khiếu kêu người trong nhà mang tới, em chẳng phải nói đầu bếp nhà hắn làm ngon sao? Ăn một chút đi?” Đoàn Tình khẩu vị chưa tốt lên, Hàn Dũ nói đây là chuyện bình thường. Đợi thân thể triệt để khôi phục sẽ ăn lại như thường. Quả nhiên Đoàn Tình cau mày gật gật đầu:”Ừ.” Xem như ăn một chút, thân thể sẽ mau chóng khỏe lại.

Đoàn Tình cơm là do Tiểu Đỗ làm, Tần Thiệu cùng Hàn Dũ ăn xong, Triển Khiếu đẩy 6 phần thức ăn lên hỏi:”Đoàn bá phụ cùng Tần bá phụ đâu? Còn bác sĩ Trần nữa?”

Tần Thiệu có chút cứng ngắc, dừng một lúc:”Tôi đi nhìn xem, đưa cà mèn cho tôi đi, chắc bọn họ dưới lầu.” Triển Khiếu mặc dù có chút nghi hoặc nhưng là không hỏi, Tần Thiệu nhìn mắt Đoàn Tình:”Anh đi một chút.” Đoàn Tình gật đầu, không hiểu tại sao hắn lại trong bộ dáng như sắp ra chiến trường vậy.

Tần Thiệu cầm cặp ***g đựng cơm xuống lầu thì thấy hai người ngồi trên ghế. Tần Thiệu đem đồ ăn đưa cho cả hai, Đoàn Tĩnh Viễn ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, Tần Thiệu dè dặt cúi đầu:”Đoàn bá phụ, thực xin lỗi.” Thực xin lỗi, hắn đã biết mình sai. Hai người kia nhất định so với hắn còn thống khổ hơn,đã qua 14 ngày, Tần Gia Lạc cùng Tần Gia Lạc chứ có về nhà, chạy tới chạy lui, kết qua mắt toàn là tơ máu! Tần Thiệu trong lòng khó chịu đòi mạng.

Đoàn Tĩnh Viễn đều không nói tiếng nói, mặt trừng trừng sát khí. Tần Thiệu nhìn chằm chằm vào ông:”Thực xin lỗi. Đoàn bá phụ, thực xin lỗi. Mặc kệ đứa con có dạng gì, về sau con sẽ đối đãi với em ấy thật tốt.” Đoàn Tĩnh Viễn không nói gì, Tần Gia Lạc giúp ông mở ra cặp ***g đựng cơm:”Ăn cơm trước đi.”

Nói là nói như vậy, nhưng là như thế nào nuốt trôi. Ba người ngay cả một chiếc đũa đều không có động. Vẫn đợi đến khi cửa đối diện mở. Bác sĩ Trần đi ra, Đoàn Tĩnh Viễn ánh mắt mới động:”Quyết Minh?” Trần Quyết Minh trên mặt có tiếu ý, điều này làm cho Tần Thiệu trong lòng run lên, bác sĩ Trần năm nay cũng đã đ 55, chuyện gì cũng giải quyết nhanh chóng, hôm nay nhìn ông với ánh mắt chần chừ. Đoàn Tĩnh Viễn đỡ ghế dựa đứng lên, trần quyết minh cùng hắn cười:”Lão gia, không có việc gì. Hài tử thân thể thực khỏe mạnh.

Trần Quyết Minh đỡ Đoàn Tĩnh Viễn nói:”Lão gia, hài tử không có việc gì.Nó nằm trong 5% còn lại.” Họ hàng gần, có thể mắc tới 95%, hy vọng nhỏ nhoi vào 5% còn lại. Đoàn Tĩnh Viễn đỡ bác sĩ Trần ngồi xuống. Tần Thiệu hai tay che mặt cúi đầu. Thân thể tinh tế, Tần Gia Lạc đem tay vỗ lên vai Quyết Minh. Tần Thiệu nước mắt theo ngón tay từng chút một rơi xuống dưới.

Tần Thiệu sau một lúc ngồi bình tĩnh lại mới bắt đầu hướng trên lầu chạy. Cứ tưởng là hắn đi nhìn xem coin mình. Tần Thiệu không có đoạt lấy của bọn họ, Tần Gia Lạc đem hài tử giao cho Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Tĩnh Viễn ngốc đem hài tử ôm ở ngực! Đoàn Tình bị bọn họ dọa sợ:”Làm sao?” Tần Thiệu không nói gì chỉ bên cạnh cười, Đoàn Tình ánh mắt nhìn hai người kia ôm lấy hài tử:”Bọn họ làm sao?”Nhiều ngày qua không thèm đụng đến sao hôm nay lại ôm như vậy? Tần Thiệu cũng muốn ôm Đoàn Tình một cái, nhưng là không quá dám động thủ, đành phải ở sau người vươn tôiy ôm ôm eo Đoàn Tình, chưa đến 5 giây liền bị Đoàn Tình dùng sức gạt ra, vì có người đang ở trong này, Đoàn Tình cũng không muốn gây chiến, vì thế đành phải đem tôiy Tần Thiệu nhẹ nhàng gỡ ra.

Hài tử nguy cơ được giải trừ, Đoàn Tĩnh Viễn nhẹ nhàng thở ra, cậu rốt cục không cần phải khổ tâm, hài tử không có việc gì đó là không phải có thể cho Đoàn Tình xuất viện, Đoàn Huyên hay gọi đến, ông đành phải viện lý do là cậu có chuyện ở trường, Ấu Đường bận rộn xong sẽ trở lại.

Ông biết Ngữ Đường cùng Ấu Đường hai huynh đệ cảm tình không tệ, ít nhất Ngữ Đường mấy năm nay đều không có gì quá đáng, Ấu Đường tuy không xem y là anh, nhưng y một mực xem cậu là em trai. Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng thả lỏng, Đoàn Huyên so với Đoàn Tình nghe lời hơn, nói cái gì chính là cái gì! Dễ gạt, có thể gạt đến nửa tháng, ít nhất chuyện này có thể giấu diếm được đi. Đoàn Tĩnh Viễn phát hiện chính mình thu xếp vô cùng tốt đẹp, Đoàn Huyên không phải là dễ dụ mà la do y chưa nghĩ ra rốt cuộc mình đối với Đoàn Tình là loại cảm tình gì cho nên không thể gặp mặt.

Y nhìn thấy cảnh cậu cùng hắn thân mật trong lòng không thư thái, hơn nữa nghe nói em trai mình diễn kịch truyền thanh, nhìn bản đam mỹ tiểu thuyếtkia, Đoàn Huyên trong lòng liền nổ tung oa. Kì thật y không biết mình đang có cảm tình gì với Ấu Đường, hình như y quả thật thích Ấu Đường mật rồi, muốn nhìn thấy cậu mỗi ngày, lúc Ấu Đường sang nhà Tần thiệu ở, y lại nảy sinh cảm giác khó chịu mất mát, cảm thấy thiếu gì đó! đúng vậy, như thế nào có thể không thiếu, hồi đó khuôn mặt lạnh lùng nhỏ nhắn của đứa em trai cứ xuất hiện trước mặt y mỗi ngày! bọn họ hai huynh đệ đều chưa từng xa nhau như vậy!

Đó có thể là thói quen, thói quen muốn ỷ lại và quan tâm tới Ấu Đường?Nhưng y hình như đang ỷ lại qua giới hạn? Đoàn Huyên nội tâm thực không bình tĩnh, cảm tình nảy sinh liền bắt đầu nhảy nhót trong lòng. Không lẽ y đang có cảm giác là tình yêu?????

Không phải, không phải tình yêu! Ấu Đường là em trai y mà. Hai người sống nương tựa lẫn nhau. Lại nói, tình yêu cũng không phải lâu dài, có nhiều tình yêu có thể so vượt qua huynh đệ thân tình, đây là huyết thống một đời. Đoàn Huyên trong lòng đó là vạn mã bôn đằng, mỗi lần nảy sinh cảm giác sẽ áp lại, Đoàn Huyên rất giỏi về khống chế chính mình cảm tình, thế cho nên thành thói quen, hay đem việc nhỏ háo to. Thế cho nên mấy năm nay Đoàn phu nhân cũng không hiểu nỗi đứa con trai của mình..

Lúc này đây Đoàn Huyên cũng tưởng cùng thường lui tới giống nhau đợi Ấu Đường ở phòng nghỉ, nhưng l Ấu Đường luôn không đến, không chỉ không đến còn không gọi điện thoại cho y nữa, làm Đoàn Huyên nôn nóng. Đoàn Tĩnh Viễn ngược lại là thực bình thường, ban ngày đi làm buổi tối trở về, trong mắt có tơ máu, cũng không biết rốt cuộc đang làm cái gì, mẹ y lúc nửa đêm phát hiện không thấy ông, Đoàn Huyên liền thử tính hỏi ông, kết quả ông liền viện cớ nói công tác bận rộn, Đoàn Huyên không nghĩ ra nhưng là không nghi ngờ, cũng không hỏi ông nữa. Chỉ là kiên nhẫn đợi Ấu Đường thi xong về nhà. Kết quả, sau kì nghỉ đông ai cũng trở lạii, Diệp Hoa qua nhà y chơi, y mới biết được Đoàn Tình không nghỉ đông cũng không dự thi. Vậy rốt cuộc em mình đang ở đâu! Đoàn Huyên không bình tĩnh được nữa, sau khi tiễn Diệp Hoa về liền gọi điền cho Đoàn Tình. Đoàn Tình thấy di động là tắt máy, vì thế Đoàn Huyên rốt cục nhớ tới Tần Thiệu.

Tần Thiệu nhận được điện thoại sau liền ấp úng, Đoàn Tĩnh Viễn ở bên cạnh nhìn hắn thẳng vẫy tôiy: Không cho hắn nói với y. Tần Thiệu đành phải hàm hồ qua loa. Đoàn Huyên tìm không thấy người,ai cũng không nói thật với y, điều này làm cho y càng thêm nôn nóng, vì thế gọi điện cho Nguyên Dịch, Đoàn Huyên lần đầu tiên tìm bạn học này của Ầu Đường, nhưng nhờ cậu tôi mà tra ra được hành tung!bệnh viện 115! vì cái gì mà phải đi bệnh viện, Ấu Đường làm sao? Nguyên Dịch không chịu nói, Đoàn Huyên nhanh chóng rời khỏi nhà, không để ý Đoàn phu nhân ngăn trở, đi tới bệnh viện.

Đoàn Tĩnh Viễn không nghĩ quá Đoàn Huyên đến, ông còn chưa chuẩn bị tốt. Đều do Đoàn Tình không chịu đi, không chịu theo ông về nhà.

! Đoàn Tĩnh Viễn náo loạn:”Không theo tôi về nhà, vậy con muốn đi đâu!” Đoàn Tình cũng hừ hừ:”Kia không phải nhà tôi!” Tần Gia Lạc chen vào:”Vạy sang nhà tôi đi!” Đoàn Tĩnh Viễn lập tức trở quay đầu nhìn gã với ánh mắt sắc lẻm, Tần Gia Lạc còn muốn nói cái gì, Đoàn Tĩnh Viễn khóe miệng xả hạ, Tần Gia Lạc, có phải anh cảm thấy cao hứng hay không? Cưỡng gian tôi, sinh con trai cho ngươo, hiện tại con của anh lại cưỡng gian con tôi, lại sinh cho anh tôn tử! Anh có hay không là thực vinh hạnh!!!!

Tần Gia Lạc ánh mắt ảm đạm không lời nào để nói, duy nhất Tần Thiệu ôm con của hắn yên lặng lui tại góc tường! Hắn biết đối với việc kai tốt nhất không nên xen mồm vào, nếu lỡ lời sau Đoàn Tĩnh Viễn đời này cũng sẽ không tha thứ hắn! hắn lần trước nghe lén chuyện Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Tĩnh Viễn vẫn còn chưa tìm hắn tính sổ đâu, cho nên bây giờ phải thành thật tỏ vẻ đáng thương!

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn Tần Gia Lạc hỏa khí thặng thặng:”Các anh đi hết đi, tôi không muốn gặp cha con các anh!” Lần này lôi cả Tần Thiệu vào, Đoàn Tình cau mày cảm giác đau đầu, bị bọn họ làm cho sinh khí! Hiện tại ai cũng đòi tranh đoạt, tất cả là vì đứa bé sao! Tần Thiệu cái kia không tiền đồ cũng chỉ hội lui tại góc tường! Tần Thiệu tnhìn cậu hiểu ra nên an ủi:”Đừng có gấp, đợi lát nữa bọn họ đánh mệt mỏi, chúng tôi vụng trộm trở về!”

Đoàn Tình lườm hắn một cái, Tần Thiệu đành phải kiên trì:”Đoàn bá phụ đừng vội,cho Đoàn Tình theo con đi, con sẽ……” Đoàn Tĩnh Viễn lạnh lùng nhìn hắn, Tần Thiệu tự động đem câu nói kế tiếp tiêu hủy. Đoàn Tĩnh Viễn trào phúng:”Thật sự là thượng bất chính hạ tắc loạn! con tôi, của tôi tôn tử tôi tuyệt đối sẽ không cho các anh dính dáng tới con trai tôi nữa! Đoàn Tình, nhanh chóng đứng lên theo tôi vềi! Hài tử cũng vậy!” Tần Thiệu không dám thương lượng, đành phải đem hài tử cho ông. Đoàn Tĩnh Viễn một tôiy ôm tiểu hài tử, một tôiy kéo Đoàn Tình! vừa tha đến trên hành lang không đợi quẹo vào liền đụng phải Đoàn Huyên! Đoàn Huyên phía sau cùng Đoàn phu nhân.

Đoàn Tĩnh Viễn ngây ngẩn cả người, Tần Thiệu mới từ trong phòng bệnh đuổi theo ra đến còn kêu:”Đoàn bá phụ, Ấu Đường vừa mới phẫu thuật, miệng vết thương vừa mới lành, đừng mạnh tôiy, còn đứa bé……” Tần Thiệu định nói thì đứng thần người như chết khi thấy Đoàn Huyên xuất hiện ở hành lang nhìn bọn họ.