Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận

Chương 65



Trôi qua thêm nhiều ngày nữa, thuyền rốt cục cũng cập bến Man Châu.

Đến Man Châu thì chuyển qua đi bằng xe ngựa, đi tầm sáu canh giờ mới đến Vân huyện.

Sáng sớm hai ngày trước khi chuẩn bị đến Man Châu, Tạ Quyết phân phó người ra roi thúc ngựa đi Vân huyện, thông báo cho nhạc phụ nhạc mẫu rằng bọn hắn tầm khoảng lúc nào sẽ đến Man Châu.

Cho nên Ông Cảnh Vũ còn ở trong phòng, liền nghe được Phồn Tinh hứng phấn bừng bừng từ ngoài phòng bước nhanh đến, nói là đã gặp qua gia chủ cùng chủ mẫu.

Ông Cảnh Vũ nghe vậy liền vội vàng đứng dậy đi tới cửa sổ, vén mành cửa sổ tàu lên.

Xa xa nhìn lại liền trông thấy trên bến tàu có hai thân ảnh quen thuộc, vui thích lập tức hiện lên trên mặt, rối ít mang đấu lạp đeo lên sau đó vội vàng từ trong phòng đi ra, ra buồng nhỏ trên tàu đi tới bên trên boong thuyền.

Tạ Quyết cũng đang ở trên boong thuyền, trông thấy nàng từ trong thuyền đi đến, liền biết nàng cũng nhìn thấy nhạc phụ nhạc mẫu.

Nhũ mẫu ôm Lan ca nhi từ phía sau đi đến, Tạ Quyết liền ôm đến trên tay.

Vừa đến trong ngực phụ thân, Lan ca nhi hưng phấn đưa tay nhỏ khua khua vài cái.

Tạ Quyết sờ lên cái mũ tiểu hổ trên đầu hắn, sau đó mới ôm hắn đi đến bên cạnh thê tử.

Ông Cảnh Vũ nghe được tiếng Lan ca nhi cười, cũng quay đầu nhìn về phía nhi tử.

Lan ca nhi khoảng bốn tháng, dáng dấp trắng trắng mập mập, lại phối với cặp con ngươi sáng long lanh, linh động cực kì.

Nàng cũng giơ tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mập, cười nói: “ Rất nhanh liền nhìn thấy ngoại tổ mẫu cùng ngoại tổ phụ, Lan ca nhi có phải cũng rất vui vẻ không? ”

Lan ca nhi giống như đáp lại, phát ra âm thanh làu bàu.

Một khắc sau thuyền lại gần bờ, phu thê Ông gia vội vàng hướng phía thuyền nữ nhi bước đến.

Ông Cảnh Vũ bước chân cũng rất nhanh.

Lần trước gặp mặt đến nay cũng đã bốn tháng, lâu như vậy, tự nhiên là nhớ.

Đến gần, mẫu nữ hai người kéo tay đối phương, Ông Cảnh Vũ hướng phụ mẫu gọi: “ A nương, a cha! ”

Tạ Quyết ôm Lan ca nhi từ phía sau bước tới, thê tử đội đấu lạp*, hắn vẫn có thể tưởng tượng ra được nét mặt nàng bây giờ, là bộ dáng của một tiểu cô nương.

( *斗笠: Đấu lạp, một loại mũ trúc có khăn lụa chùm lên trên).

Ở trước mặt hắn, thê tử tính tình trầm liễm, cho dù nàng thực tế đã hai lăm hai sáu tuổi, bây giờ ở trước mặt phụ mẫu, cũng chỉ là là một tiểu cô nương không chịu lớn.

Liễu đại nương tử ân cần hỏi nữ nhi: “ Từ Kim Đô đến Man Châu đường xá xa, có mệt hay không? ”

Ông Cảnh Vũ lắc đầu: “ Chỉ nhàm chán thôi, không có mệt mỏi chút nào. Đúng rồi, cha a nương, Lan ca nhi lớn rồi, các ngài nhanh nhìn một cái ”

Nói xong liền quay người từ trong ngực Tạ Quyết ôm lấy Lan ca nhi.

Phu thê Ông gia nhìn thấy tiểu ngoại tôn trắng trắng mập mập, hiếm lạ không thôi.

Liễu đại nương tử từ trong ngực nữ nhi ôm lấy tiểu ngoại tôn, Lan ca nhi không có ầm ĩ chút nào, ngược lại “khách khách” cười đến vui vẻ.

Ông Phụ cũng muốn ôm tiểu ngoại tôn một chút, nhưng thê tử một mực không chịu buông, cũng chỉ có thể ngóng trông nhìn qua.

Bến tàu người đến người đi, có không ít ánh mắt rơi vào trên người bọn họ, Tạ Quyết nói: “ Chúng ta trước tới khách điếm đã thu xếp tốt rồi lại tụ họp ”

Ông Phụ cũng phản ứng lại, đáp: “ Đúng đúng đúng, xem chúng ta đều cao hứng đến hỏng rồi, đều quên đây không phải chỗ thích hợp nói chuyện ”

Liễu đại nương tử nói tiếp: “ Mấy ngày nay là lễ Khất xảo tiết*, thành Man Châu rất náo nhiệt, ta cùng cha con đều đã sắp xếp xong xuôi chuyện ở Vân huyện, có thể cùng các con tại lại thành Man Châu hai ngày ”

(* Khất xảo tiết 乞巧节: Tên gọi này có từ tập tục “khất xảo” - xin được khéo tay ở Thất Tả đản. Mùng 7 tháng 7 là sinh nhật của Thất Tả, “khất xảo” là một trong những tập tục trọng yếu của Thất Tả đản, cho nên gọi là “Khất xảo tiết”. Dân gian tương truyền, Thất Tả là người dệt vải khéo nhất trên thiên giới. Ngày trước các cô gái hướng đến Thất Tả “khất xảo”, xin cô truyền cho tay nghề khéo léo. Kì thực, gọi là “khất xảo” chẳng qua là “đấu xảo” - thi khéo tay. Hiện nay mùng 7/7 còn là lễ thất tịch của Ngưu Lang Chức Nữ ).

Ông Cảnh Vũ lúc này mới nhớ tới, hiện tại đã là tháng bảy.

Khó trách thành Man Châu nhiều người như vậy, hóa ra đều là do Khất xảo tiết mà tới.

Ông Cảnh Vũ cùng Tạ Quyết ngồi xe ngựa, Lan ca nhi đến cùng do không quen ngoại tổ mẫu cùng ngoại tổ phụ, lại ở chỗ xa lạ, không thấy phụ thân mẫu thân liền hơi sợ, cũng chỉ có thể đem hắn đưa về trong ngực phụ thân.

Đoàn người lục đục lên xe ngựa, nơi xa xa có một chiếc xe ngựa cũng theo đó buông xuống màn cửa.

Đợi đoàn xe ngựa rời đi, xe ngựa kia mới chậm rãi đi.

*

Đến khách điếm, Ông Cảnh Vũ cùng a cha a nương ăn cơm trưa.

Sau khi ăn trưa, a cha a nương ngóng trông ngoại tôn, ôm không lỡ buông tay, nàng liền để nhũ mẫu đi theo bên cạnh nương, sau đó mới trở về phòng, vừa lúc nước nóng cũng đưa đến trong phòng.

Cưỡi ngựa cùng ngồi thuyền lâu như vậy, không mệt mỏi chút nào đều là gạt người.

Còn nữa, trên thuyền tắm rửa không tiện, ngày thường đều đơn giản lau qua, chỉ có ngủ lại ở khách điếm mới có thể thống khoái ngâm nước nóng.

Cách một tấm bình phong, nàng cũng không thèm để ý ánh mắt Tạ Quyết như lửa, thoát y vào trong thùng tắm.

Nàng sát xà phòng, đưa lưng về phía bình phong, nói với Tạ Quyết ngồi trong phòng: “ Khách điếm không sạch sẽ, chàng chớ có suy nghĩ linh tinh ”

Tạ Quyết lúc này đang nhâm nhi chén trà: “ ... ”

Hắn còn không có bị sắc dục mê hoặc đến như vậy.

Ánh mắt rơi vào bình phong, lờ mờ nhìn thấy bờ vai nữ tử mượt mà, tiếng nước chảy róc rách.

Mùi thơm nhàn nhạt từ trong phòng tản ra.

Tạ Quyết vừa mới uống một chén trà, lập tức lại cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tiếp tục lại rót một chén nữa, uống một hơi cạn sạch.

Uống hết tận ba chén.

Mơ hồ nghe được âm thanh châm trà, khóe môi Ông Cảnh Vũ khẽ cong, nhẹ nhàng cười một tiếng.

Ngâm nước tầm gần nửa canh giờ, nước cũng lạnh dần, cũng đứng lên.

Cách một tầng bình phong thật mỏng, căn bản giống như không che, nhưng lại cái gì cũng đều che đi hết.

Ánh mắt nóng bỏng cũng không hề rời khỏi tấm bình phong.

Một bình trà, Tạ Quyết gần như uống sạch.

Ông Cảnh Vũ lau khô người, chỉ mặc một lớp áo lót duy nhất bằng tơ lụa liền bước ra khỏi bình phong, bởi vì ngâm nước nóng, gương mặt cùng cần cổ mảnh mai đều lộ ra sắc hồng.

Đối diện cặp mắt đen láy của Tạ Quyết, Ông Cảnh Vũ chỉ nở một nụ cười xinh đẹp.

Bộ dáng mơ hồ lộ ra mấy phần xinh đẹp.

Tạ Quyết thấy được rất rõ ràng, nàng là cố ý.

Nàng như thế, vậy hắn tất nhiên sẽ chiều theo ý nàng, toại nguyện để nàng nhìn thấy hắn kìm nén đến hoảng.

Ngâm nước nóng, toàn thân cũng thư thái không ít, nằm xuống giường nàng liền muốn ngủ.

Tạ Quyết mắt nhìn thê tử trên giường, liền đi mở cửa sổ, để lại một cánh cửa, một làn gió nhè nhẹ từ ngoài cửa sổ luồn vào, cũng mát mẻ hơn rất nhiều.

Tạ Quyết hướng phía trên đường phố liếc nhìn, khắp nơi giăng đèn kết hoa, giống như chuẩn bị vì Khất xảo tiết đêm ngày mai.

Hắn chính là đối với các loại ngày lễ không có hứng thú, nhưng cũng vẫn biết được những ngày lễ này là làm gì.

Không quá mức hứng thú mà thu lại tầm mắt, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, quay đầu ngắm nhìn thê tử bên giường trong mắt nhiều hơn mấy phần suy tư.

Tạ Quyết từ trong phòng đi ra, dự tính đi tìm nhạc phụ hỏi thăm một chút tình hình đám cường đạo gần đây ở Man Châu cùng Ung Châu.

Mới đi qua đầu bậc thang, liền có một tên nam tử tuổi trẻ từ lầu đi tới.

Nam tử kia từ bên cạnh người đi qua, Tạ Quyết đánh mắt nhìn đao bên hông hắn.

Chỉ một chút liền thu lại ánh mắt, đi tới phòng nhạc phụ.

Bởi vì ngày mai là Khất xảo tiết, khách điếm thành Man Châu dù lớn hay nhỏ đều chặt kín người, không cách nào tránh khỏi việc gặp gỡ đủ kiểu người, cho nên Tạ Quyết liền để cho người cẩn thận nhìn chằm chằm.

Chính là trong hành lang cũng bố trí người canh gác.

Nam tử kia ngược lại liếc mắt nhìn Tạ Quyết, khóe miệng nhếch một chút, quay người đẩy cửa gian phòng khác đi vào.

Tạ Quyết đi tới ngoài phòng nhạc phụ, liền nghe được tiếng cười thanh thúy của Lan ca nhi.

Lan ca nhi thích cười, cùng người phụ thân như hắn hoàn toàn không giống nhau.

Tạ Quyết ở ngoài phòng, mỉm cười một cái, một lát sau mới gõ cửa.

Ông Phụ nghe nói tế tử muốn hỏi mình một ít chuyện, hai người đi trà lâu đối diện uống trà.

Tế tử hỏi chuyện về cường đạo, Ông Phụ thở dài một hơi: “ Vẫn như cũ, Ung Châu rừng núi nhiều, cường đạo đối với núi rừng thuộc trong lòng bàn tay, những chỗ này đều dễ thủ khó công, tri phủ thành Ung Châu đều đổi mấy đời, vẫn là không có cách nào giải quyết vấn đề về đám cường đạo ”

“ Tình hình Man Châu gần đây như thế nào? ”. Tạ Quyết hỏi.

Ông Phụ nhíu mày: “ Cũng không mấy lạc quan, gần đây Man Châu xảy ra rất nhiều cảnh cướp của giết người, mỗi một lần tra đều là do đám cường đạo Ung Châu làm, tri phủ Man Châu mới nhậm chức, mỗi tháng đều gọi bảy huyện lệnh đến Man Châu phủ nghị sự, đều nói về chuyện cường đạo làm loạn ”

Nghe vậy, Tạ Quyết đại khái hiểu được triều đình vì sao lại phái binh bình loạn.

Cường đạo thế lực phát triển lớn mạnh, nếu chưa diệt trừ, chỉ sợ nguy hại không chỉ là phía nam.

Hàn huyên tầm nửa canh giờ, mới từ trong trà lâu trở về.

Tạ Quyết đưa nhạc phụ trở về phòng, Liễu đại nương tử thấy hắn, hỏi: “ Đêm ngày mai là Khất xảo tiết, có muốn mang a Vũ ra ngoài phố dạo chơi không? ”

Lan ca nhi thấy phụ thân, liền hướng phía Tạ Quyết giơ tay muốn ôm, Liễu đại nương tử cũng đem hài tử giao cho nhũ mẫu ôm qua đưa qua chỗ tế tử.

Đến trong ngực phụ thân, Lan ca nhi cũng không ầm ĩ nữa, ngoan ngoãn nắm vuốt quần áo phụ thân, giống như rất có cảm giác an toàn.

Tạ Quyết nói: “ A Vũ ở trên thuyền chịu đựng lâu như vậy, tế tử cũng dự tính tối ngày mai mang nàng ra ngoài một chút ”

Nghe được tế tử muốn dẫn nữ nhi ra ngoài đi dạo, Liễu đại nương tử không khỏi nhớ một số chuyện: “ Ngày xưa hàng năm đến Khất xảo tiết, ta đều sẽ mang A Vũ đến Man Châu ở lại mấy ngày, nó hàng năm đều sẽ đến trước sông thả hoa đăng khẩn cầu gặp gỡ lang quân như ý ”

Lời nói đến đây, mắt nhìn tế tử, nhớ lại khoảng thời gian ở Kim Đô, nhìn ra được hắn để bụng nữ nhi, liền tiếp tục nói: “ Bây giờ lang quân như ý cũng đã có, coi như tâm nguyện đã thành ”

Tạ Quyết trầm mặc.

Chỉ có chính hắn mới rõ ràng.

Hắn sớm đã không phải lang quân như ý trong lòng thê tử.

Dù hiểu nhưng vẫn gật đầu đáp: “ Được, ngày mai tế tử liền dẫn nàng đi trước sông thả đèn ”

*

Ở khách điếm nghỉ ngơi một ngày, Ông Cảnh Vũ cũng dần dần khôi phục tinh thần.

Nàng chọn lấy một bộ quần áo cùng đồ trang sức, dự tính buổi tối cùng đám người Minh Nguyệt đi phố dạo một vòng.

Mặc dù đã làm thê tử người ta, nhưng lại không phải chỉ có những cô nương chưa xuất giá mới có thể đến, nàng tự nhiên là sẽ đi một chút.

Khất xảo tiết cực kì náo nhiệt, nhà ngói ở Man Châu còn nhiều, rất nhiều náo nhiệt có thể nhìn thấy, những tạp kỹ vui chơi thì không nói, cũng có rất nhiều sân khấu kịch hát hí khúc.

Còn sẽ có chức nữ dạo phố, náo nhiệt cực kỳ.

Sáu bảy năm không có trở lại Man Châu, đáy lòng nàng tràn đầy hoài niệm với nơi này.

Lúc trang điểm, Tạ Quyết từ ngoài phòng tiến tới, nàng mang khuyên tai liếc hắn một cái, theo đó mà nói: “ Ta cùng Minh Nguyệt Phồn Tinh đi ra ngoài một chuyến ”

Lúc nàng nói chuyện này, thấy lông mày Tạ Quyết bỗng nhiên nhăn lên.

Nàng suy nghĩ một chút, lại nói: “ Ta sẽ trở về sớm ”

Tạ Quyết ngồi xuống, chỉ “ừ” một tiếng sau đó trầm mặc.

Ông Cảnh Vũ cũng không để ý phản ứng của hắn, chải kỹ tóc tai, trang điểm toàn thân, chuẩn bị ra cửa, Tạ Quyết cũng đứng lên.

Nàng không hiểu nhìn về phía hắn: “ Hầu gia là muốn ra ngoài? ”

Tạ Quyết sắc mặt căng thẳng nhìn nàng một chút: “ Ta cùng nàng ra ngoài ”

Nghe vậy, Ông Cảnh Vũ sửng sốt một chút: “ Đây là ngày của đám nữ tử, hầu gia không bằng ở trong khách điếm đi tìm a cha đánh vài ván cờ còn thú vị hơn ”

Tạ Quyết mày nhíu lại, tiến đến cửa phòng, nói: “ Lễ Khất xảo rất loạn, ta cùng nàng đi, đi thôi ”

Ông Cảnh Vũ thấy hắn thật sự muốn cùng mình ra ngoài, đuôi lông mày hơi nhíu, cười hỏi: “ Hầu gia khăng khăng muốn cùng ta ra ngoài, là sợ ta ra ngoài tìm tiểu lang quân? ”

Tạ Quyết đến cùng là người đứng đắn, nghe được thê tử trêu chọc, không khỏi sắc mặt tối sầm: “ Nói hươu nói vượn ”

Ông Cảnh Vũ cũng không tiếp tục trêu trọc, theo đó mà nói: “ Vậy cùng đi đi, a cha cùng a nương đêm nay không đi, sẽ trông Lan ca nhi, chúng ta đi sớm một chút rồi trở về ”

Hai phu thê cùng nhau ra khỏi phòng, mang theo Minh Nguyệt cùng Phồn Tinh, còn có hai tên tùy tùng thân thủ tốt.

Phu thê sóng vai từ khách điếm đi ra.

Lúc này ở tầng lâu đối diện, khung cửa sổ hơi mở.

Có một nam nhân mặc trường bào đen đứng ở sau cửa sổ, từ khe hở kia nhìn xuống, liếc nhìn đôi phu thê trai tài gái sắc, mắt nhíu lại, cuối cùng rơi vào trên thân nữ tử.

Sau lưng truyền đến thanh âm của thiếu niên: “ Nhị ca, đệ nói không sai chứ, chính là nữ tử hai năm trước chúng ta gặp ở Man Châu trong lễ hoa đăng thấy qua, đệ còn nhớ rõ lúc ấy nhị ca đoán mấy lần đố chữ đều thua trên tay nữ tử này ”

Nói chuyện, nghiễm nhiên là cái tên giả dạng gặp phải thủy tặc, tiểu lang quân của Tô gia Nhạc Châu.

Nam nhân mặc trường bào đen xoay người, lộ ra một khuôn mặt anh tuấn lại có mấy phần tà mị, đuôi lông mày nhếch lên, khóe miệng lộ ra mấy phần ý cười.

“ Thật đúng là tiểu nương tử kia ”

Tên nam nhân có thân hình đứa trẻ bảy tám tuổi lại đáng tiếc nói: “ Đệ còn nhớ rõ nhị ca phái người tra thân phận tiểu nương tử kia thật lâu, nhưng đều không có tin tức, nếu là sớm tìm được liền tốt, cũng không gả cho người khác ”

Nam tử lộ ra ý cười trêu tức, chậm rãi mà nói: “ Thành thân thì đã sao, đoạt tới chẳng phải là được rồi? ”

Dứt lời, quay người một chút, ánh mắt tiếp tục rơi xuống đường phố, nhìn chằm chằm bóng lưng mỹ lệ.

Còn tưởng rằng đời này không nhìn thấy tiểu nương tử, không nghĩ lần này tới Man Châu còn có thể nhìn thấy, tất nhiên là sẽ không bỏ qua.

“ Hình như người kia là Vĩnh Ninh hầu, còn chưởng quản Kiêu Kỵ binh, chắc hẳn cũng không phải một nhân vật đơn giản ”

Nam nhân di chuyển ánh mắt, rơi vào thân hình nam nhân bên cạnh tiểu nương tử.

Nam nhân bước chân dừng lại, hắn bỗng nhiên quay người lại, nam nhân trên đường quay người ngước mắt nhìn lên trên cửa sổ.

“ Nhị ca, thế nào? ”

Người được gọi là nhị ca ánh mắt lạnh xuống, lập tức cười lạnh nói: “ Quả thực không đơn giản, nhưng lại làm sao? Ta đã nhìn trúng ai, sao có thể không giành lấy được? ”

Dứt lời, liền hướng phía cửa mà đi.

“ Nhị ca, huynh muốn đi đâu? ”

Nam tử cười đáp: “ Tất nhiên là đi xem lễ Khất xảo tiết ”

*

Tạ Quyết dừng bước dừng lại, chớp mắt quay người ngước mắt nhìn lại, ánh mắt ở trà lâu quét qua một lần.

Ông Cảnh Vũ cũng xoay người, lần theo ánh mắt của hắn nhìn chung quanh một vòng, không có phát hiện ra cái gì, hỏi: “ Sao thế? ”

Cũng không nhìn thấy được dị thường, Tạ Quyết thu lại ánh mắt, dù phát giác ra được có người trong bóng tối nhìn chằm chằm bọn họ, nhưng không muốn phá tan sự vui vẻ của nàng, liền thu lại đáy mắt lạnh thấu sương: “ Không có chuyện gì, có lẽ là ta quá lo lắng ”

Dứt lời cầm lấy tay nàng, lúc nàng muốn hất ra, lại dùng thêm lực cầm thật chặt tay mềm mại của nàng: “ Ở đây nhiều người, để tránh bị tách ra, vẫn là nắm đi ”

Ông Cảnh Vũ liếc hắn một chút, lại liếc mắt nhìn đám người tấp nập nhộn nhịp, cũng không có tránh né nữa.

Lúc ánh mắt thê tử đang tập trung ở quầy bày hoa đăng, Tạ Quyết ngược lại nhìn về phía tùy tùng, lập tức hướng trà lâu liếc mắt nhìn.

Tùy tùng hiểu ý, lập tức quay người hướng trà lâu mà đi.

Cùng lúc đó, tùy tùng cũng vừa lúc cùng tên nam nhân mặc trường bào đen lướt qua nhau.