Trở Về Năm 1988

Chương 50: Dồi heo



Kỳ thật đối với Cao Lương, mang đồng hồ cũng không tiện, bởi vì cô làm cần chạm vào nước rất nhiều, vì phòng ngừa đồng hồ bị nước vào, mỗi ngày đều phải cởi ra đeo vào rất nhiều lần. Teho thói quen lúc trước của cô, khẳng định sẽ không đeo đồng hồ, bất quá lúc này cô lại không chê phiền mà đeo vào tháo ra.

Tiến vào tháng mười hai, thời tiết hoàn toàn lạnh, hiện tại làm món gì cũng không sợ hỏng rồi. Mấy nhà có điều kiện tốt một chút đã bắt đầu huân thịt khô, ở đây có một loại truyền thống, mùa đông làm thịt khô, cá khô thịt khô. thịt gà vịt khô. Cao Lương tính toán làm lạp xưởng, cô mua ruột non cùng thịt heo nạc mỡ đan xen, rửa sạch ruột non rồi sấy, sau đó đem thịt băm nát, dùng muối, ớt bột, hoa tiêu, đường, hương liệu trộn đều, ướp hơn mười hai tiếng đồng hồ, sau đó nhồi vào ruột sấy, cách ba bốn tấc lại dùng dây thừng buộc chặt, nhồi xong treo ở chỗ râm mát thông gió.

Bà Vương sống cả đời cũng chưa thấy qua loại lạp xưởng này, cảm thấy rất mới mẻ: "Lương Lương, cháu đang làm cái gì?"

Cao Lương nói: "Cháu đọc sách thấy nói nói mùa đông thích hợp làm lạp xưởng, cháu liền thử một chút, xem ăn được không."

Bà Vương tự nhiên sẽ không đi chứng thực chuyện quyển sách kia. Xuân Mai cũng đã sớm cảm thấy Cao Lương làm đồ ăn kỳ kỳ quái quái, Cao Lương nói là học trong sách, cô ấy có chút nghi vấn, nhưng Cao Lương thật sự mua không ít sách, đều là phong cảnh, món ăn, tập tục các địa phương, Ngô Xuân Mai không có thời gian đi xem những cuốn sách đó, cũng sẽ không thật sự đi chứng thực Cao Lương nói có đúng hay không, cho nên mỗi lần Cao Lương đều chót lọt.

Lạp xưởng treo mấy ngày, Cao Lương lại mang theo các em đi vơ vét một ít nhánh cây bách trở về, sau đó bậc lửa huân lạp xưởng một chút, nghe nói làm như vậy hương vị sẽ càng nồng đậm độc đáo.

Cao Cường cảm thấy chơi vui: "Chị cả, làm cái này giống như làm vịt chương trà."

Cao Lương gật đầu: "Đúng vậy, đều cần huân nướng."

Cao San hỏi: "Chị cả, khi nào mới có thể ăn?"

Cao Lương nói: "Đến Nguyên Đán đi."

"Lâu quá." Vì thế hai chị em mỗi ngày đều ngóng trông Nguyên Đán, muốn nếm thử loại lạp xưởng thoạt nhìn rất quái dị này, xem có phải rất ngon như chị cả nói không. Khỉ Ốm cùng Lưu Bưu mỗi ngày cũng đều sẽ ngẩng đầu ngó lạp xưởng treo trên cây gậy trúc ở hành lang, tò mò rốt cuộc vị ra sao.

Cao Lương làm lạp xưởng không nhiều lắm, bởi vì mua không được quá nhiều thịt, cô tính toán nếu được hưởng ứng tốt, liền đi tới nông thôn mua mấy đầu heo tới làm lạp xưởng, đồ ăn mùa đông không có nhiều chủng loại lắm. Trước năm mới có sẽ bán được nhiều, có thể đẩy mạnh tiêu thụ lạp xưởng.

Ngô Xuân Mai đã báo danh, chuẩn bị tham gia thi đại học vào tháng 7 sang năm, được Cao Lương cổ vũ, cô đi tìm giáo viên của bọn họ trước kia, giáo viên vẫn luôn đều vì Xuân Mai thi rớt mà cảm thấy tiếc hận, biết cô không từ bỏ thi đại học, ở nhà tự học, cũng cảm thấy thực vui mừng, liền cho Ngô Xuân Mai không ít tư liệu cùng bài thi, hơn nữa đáp ứng giúp cô chấm bài thi.

Cha mẹ Ngô Xuân Mai biết con gái ôn thi, cũng không có nhiều lời một câu, chỉ là yên lặng mà mang đến không ít trứng gà, khoai, đậu phộng, hạt mè thổ sản linh tinh từ trong nhà, để cô mang đi cho giáo viên. Ngô Xuân Mai nhạn được đồ vật, cái mũi có chút lên men, cô biết đây là cha mẹ không tiếng động mà ủng hộ mình.

Ngô Xuân Mai được giáo viên chữa bài thi, thành tích cũng không tệ lắm, ít nhất không thể kém hơn trước kia, Cao Lương nhân cơ hội nói: "Xuân Mai, tớ cảm thấy học kỳ sau cậu nên đi tới trường học học, như vậy ôn tập càng thêm hệ thống. Nếu thật sự tính toán thi, liền không cần để lại tiếc nuối."

Ngô Xuân Mai nhìn bạn tốt, cho tới nay, cậu ấy đều yên lặng ủng hộ mình học lại, cô nghiêm túc gật đầu: "Tớ suy xét một chút."

Cao Lương ôm vai cô: "Không cần suy xét, tớ cho cậu mượn học phí cùng sinh hoạt phí, đến lúc đó tốt nghiệp có công việc thì trả lại là được." Cao Lương kỳ thật có điểm hâm mộ Ngô Xuân Mai, dưới loại tình huống này cậu ấy còn có thể tĩnh tâm học tập, Cao Lương cũng hâm mộ người có thể vào đại học, nhưng để chính mình đi học lại thi đại học liền quá khó khăn, tuyệt không phải ôn tập một năm hai năm là có thể thi được, cho nên cô chỉ có thể hâm mộ Ngô Xuân Mai, chỉ có thể chờ tương lai có cơ hội, lại đi học thứ mình cảm thấy có hứng thú.

Ngô Xuân Mai lắc đầu: "Không cần vay tiền của cậu, tớ cảm thấy hiện tại tớ nói với người trong nhà, bọn họ sẽ đồng ý." Nhà cô giúp Cao Lương nuôi vịt, đàn vịt nuôi trước đó đã sớm bán xong rồi, tuy rằng ở giưa có một tháng đứt đoạn không cung cấp, nhưng đàn vịt mới nuôi cũng đã bán được, kinh tế trong nhà hiện tại hẳn là không đến mức khó khăn giống như trước kia.

Cao Lương biết bạn tốt có lòng tự trọng lớn, liền nói: "Có thể, trước cậu nói với trong nhà, nếu bọn họ không đồng ý, tớ lại cho cậu mượn tiền." Cao Lương biết kỳ thật không đọc sách cũng có thể có lựa chọn khác không tồi, nhưng đối với Ngô Xuân Mai mà nói, cô áy cần một địa vị xã hội ổn định cho cậu ấy tin tưởng cùng dũng khí, cho nên Cao Lương trước sau đều ủng hộ cô ấy đi học.

Sắp tới tết Nguyên Đán, Cao Lương rốt cuộc lấy lạp xưởng đỏ hồng treo trên gậy trúc xuống, cắt ra hai đoạn ngắn, rửa sạch cắt thành miếng nhỏ, đặt trong nồi nấu chung với cơm. Hôm nay giữa trưa, mùi hương mê người cùng nhiệt khí của nồi cơm nấu bắt đầu phiêu tán khắp nơi, làm hàng xóm xung quanh đều đến thăm dò xem đang nấu cái gì.

Cơm nấu chín, vừa mở nắp nồi ra, đ ĩa lạp xưởng hồng rực mê người được sắp chỉnh tề tề, mặt trên còn có mỡ trơn bóng muốn tràn ra. Cao Lương dùng đũa gắp một miếng, nếm một ngụm, một vị cay đánh thẳng vào đầu lưỡi, lại có vị mằn mặn thơm ngon, hương vị cực kỳ phong phú.

Cao Cường nuốt nước miếng: "Chị, ăn ngon không?"

Cao Lương vươn ngón cái: "Phi thường ngon. Chuẩn bị ăn cơm đi." Cô cũng không nghĩ tới mình làm lạp xưởng cư nhiên ngon tới như vậy, hẳn là do bỏ thêm hương liệu, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng rất quan trọng.

Vì thế trưa hôm mọi người cứ hết miếng này miếng kia giải quyết hết đ ĩa lại xưởng, ăn đến cuối cùng, cơm cháy trong nồi cơm bị giải quyết sạch sẽ, dùng lời Cao San nói, trong còn sạch hơn rửa. Không thể không nói, lạp xưởng ăn với cơm rất hợp, Cao Cường không cần gì khác, chỉ ăn lạp xưởng cũng có thể ăn ba chén cơm. Cao Lương nghĩ thầm, đến lúc đó lại làm cho Lý Tuấn Nghị một chút, anh khẳng định sẽ thích.

Ngày hôm sau, Cao Lương cắt hai đoạn từ chỗ lạp xưởng còn lại để nhà mình ăn, dư lại đều cầm tới trong tiệm bán. Mọi người chưa bao giờ thấy qua cách làm như vậy, Cao Lương cắt một đoạn ngắn ra, chưng chín cắt mỏng, đặt ở đ ĩa để khách nếm thử, khách hàng nếm được thì nhanh chóng mua 1 - 2 đoạn về ăn.

Đáng tiếc lại nghĩ đến ngày hôm sau, Cao Lương không còn để bán: "Không còn rồi ạ, muốn ăn phải đợi một thời gian nữa, tôi làm thêm lần nữa mới có."

Cao Lương tính toán đi xuống nông thôn một chuyến, mua một con heo về làm lạp xưởng, cô nói chuyện với Ngô Xuân Mai, Ngô Xuân Mai chủ động đưa cô về: "Nhà tó nuôi hai con heo, hẳn là có thể bán cho cậu một con."

Cao Lương liền cùng Ngô Xuân Mai về quê, Khỉ Ốm cùng Lưu Bưu biết cô muốn mua cả một con heo, cũng đi theo hỗ trợ. Tới nhà Ngô Xuân Mai, Cao Lương vừa nói muốn mua heo, Ngô Tài Thuận thực sảng khoái mà đồng ý bán cho Cao Lương, còn nói nếu Cao Lương chỉ cần thịt, nội tạng linh tinh có thể nhờ đồ tể hỗ trợ bán đi. Cao Lương cười nói: "Không cần phiền toái thế ạ, cháu cần cả con heo, cháu đều dùng."

Ngô Tài Thuận nhờ hàng xóm tới hỗ trợ, bán thịt hơi cho Cao Lương, sau đó lại đi mời đồ tể tới hỗ trợ, trực tiếp làm thịt ở nhà mình rồi mang thịt về. Con heo này là nhà Xuân Mai gia nuôi từ đầu xuân, tính toán ăn tết thì bán, hiện tại ly còn gần một tháng nữa mới tới tết, bọn họ liền bán cho Cao Lương, cũng biểu lộ bọn họ cảm kích sự giúp đỡ của Cao Lương.

Loại heo nuôi trong nhà này tất cả đều ăn cỏ heo cùng lương thực, thời gian nuôi dài, không phải ăn thức ăn chăn nuôi tăng trọng, bởi vậy thịt heo cũng rất thơm. Con heo này rất béo, trọng lượng cả bì tới hơn 260 nhiều, làm thịt xong, trọng lượng còn 160 cân. Cao Lương nhờ đồ tể chặt thành khối, sau đó cùng Khỉ Ốm Lưu Bưu ba người dùng xe đạp đem thịt chở về, Xuân Mai đã lâu không về nhà, Cao Lương bảo cô ở nhà một đêm. Xuân Mai nói muốn cùng trở về giúp Cao Lương xử lý thịt heo, Cao Lương cảm thấy thời tiết lạnh, không vội, bảo cô hôm sau về cũng không sao.

Trên đường trở về, Khỉ Ốm hỏi: "Con Lương, dùng cả đầu heo với nội tạng heo, nhưng da heo dùng làm gì?"

Cao Lương cười nói: "Da heo rất hữu dụng, làm thành da heo đông lạnh. Ăn rất ngon." Những năm tháng chưa phổ biến dùng tủ lạnh, chỉ có mùa đông mới có thể làm được da heo đông lạnh, hiện tại đúng vào mùa đông, vừa lúc làm da heo đông lạnh, bất quá vẫn phải xử lý nội tạng linh tinh trước, Cao Lương nhìn xe ba người đều tràn đầy thịt heo, cảm thấy đây thật sự là một công trình lớn.

Về đến nhà, Cao Lương liền bận việc, vừa lúc Cao Phán nghỉ ở nhà, liền kêu tới hỗ trợ. Lưu Bưu ngày thường không hỗ trợ nấu ăn, biết hôm nay nhiều việc, cũng chủ động ở lại hỗ trợ. Bà Vương biết Cao Lương mua heo trở về, cũng chạy nhanh sang hỗ trợ: "Lương Lương cháu cũng quá liều, cư nhiên mua nguyên một con heo."

Cao Lương cười nói: "Bà, thịt ở chợ quá ít, không đủ dùng, cháu dứt khoát mua một cả con."

"Vậy nhiều thịt và nội tạng như vậy, cháu làm được không?" Bà Vương nhịn không được lo lắng.

Cao Lương nói: "Có thể, bà đừng lo lắng."

Mọi người đang bận rộn, Ngô Xuân Mai đột nhiên về, Cao Lương cho rằng cô ở nhà bị ủy khuất, không nghĩ tới cô cười nói: "Không phải, tớ nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy cậu khẳng định rất bận, tớ ở nhà sao có thể an tâm, liền vội quay lại."

Khỉ Ốm giơ ngón tay cái lên: "Xuân Mai thật tuyệt, chúng ta thật đúng là đang rất bận."

Vì thế mọi người đều động thủ hỗ trợ tới xử lý con heo này, mỡ lá ở bụng heo cần lọc dầu, ruột non rửa sạch sẽ cần cạo vách trong thịt làm ruột sấy. Bụng heo, tim heo, gan heo, đại tràng, phổi, lưỡi tất cả đều phải rửa sạch để kho, hai cái tai heo Cao Lương xào chua cay, thuận tiện dạy Khỉ Ốm làm món này.

Thịt heo tự nhiên đều cần kho, Cao Lương để một nửa xương heo tự mình hầm canh uống, dư lại để cho nhà Ngô Xuân Mai, nhà bọn họ cực cực khổ khổ nuôi một năm, heo cũng giết ở nhà họ, không thể để bọn họ tới một ngụm thịt cũng không được ăn.

Huyết heo nhìn như vô dụng nhất cũng có cách chế biến, trộn đều thêm gạo nếp, tóp mỡ, hành gừng tỏi, hương liệu, rót vào ruột non làm thành món dồi heo, dồi heo nấu chín thơm mà không ngấy, có phong vị khác, mọi người đều rất thích. Bởi vì lạp xưởng tạm thời còn chưa làm xong, dồi heo rẻ hơn mà ngon miệng được khách hàng rất hoan nghênh.

Xử lý xong nội tạng cùng mấy bộ phận vụn vặt linh tinh, Cao Lương liền bắt đầu làm lạp xưởng. Vì làm lạp xưởng, Cao Lương mua hết ruột non ở mấy cái chợ xung quanh, hơn một trăm cân thịt heo, làm thành lạp xưởng, một công việc rất lớn.

P/S: Có ai ko ăn đc nội tạng heo ko?? Mình lại bị mê món này hehe