Trên Trời Có Vệt Mây Trắng

Chương 28: Bạn cùng bàn



Ngày biết điểm Cẩm Anh hồi hộp, nguy cơ bị tụt hạng là rất cao nhưng kết quả lại khiến cô bất ngờ, cô vẫn đứng thứ hai. Lần này Nhật An xuống tận hạng 11 lận nhưng cậu chẳng mảy may để tâm, vẫn thản nhiên ngồi đọc truyện. Vậy nên sau đó chắc hẳn ai cũng biết chuyện gì xảy ra, cô dạy Văn gọi cậu xuống phòng giáo viên hỏi tội.

"Em có thể học các môn tự nhiên mà không thể bớt chút thời gian ra học thuộc Văn sao? Đây còn là môn thi đại học nữa."

Cậu bị đá khỏi top 10 là do điểm môn Anh Văn kéo xuống nên cô dạy Anh ngồi gần đó cũng thêm vào vài câu: "Đúng thế, học thuộc từ mới cũng có khó đâu mà em không chịu học?"

"Lần trước em học hành chăm chỉ là có thể chễm chệ chiếm top 1 rồi."

Cả hai người họ đều không biết Nhật An không hề quan tâm đến chuyện thứ hạng, nói mấy cũng chẳng thể khiến cậu lung lay. Cậu bị hai giáo viên thay phiên nhau mắng ra rả đến nỗi lỗ tai muốn nứt ra rồi, chỉ muốn bịt lại. Không hiểu hai người này tâm ý tương thông thế nào mà lại gọi cho mẹ cậu.

Thiếu niên bảy phần bất lực ba phần bất an thở dài, cùng lắm nghe mẹ giáo huấn thôi.

Đúng như cậu dự đoán, cô dạy Văn còn cố ý bật loa ngoài để cậu nghe rõ hơn. Vẫn là văn mẫu của mẹ cậu, gì mà học tập tốt noi gương Đảng Cộng Sản đến chủ nghĩa xã hội, cuối cùng dặn các cô giáo để mắt tới cậu. Tóm lại toàn bộ những thứ bà vừa nói lọt từ tai này qua tai kia cuối cùng chẳng đọng lại được gì trong đầu cậu.

Cùng lúc này lớp trưởng đi vào phòng nộp bài kiểm tra Tiếng Anh vừa thu cho giáo viên, thấy thế cô dạy Anh liền nhờ cậu ta gọi Cẩm Anh xuống đây có việc sau đó bàn bạc gì đó với cô chủ nhiệm ở kế bên.



Nam sinh nhíu mày, vẫn chưa xong cơ à?

Cẩm Anh bị gọi không hiểu đầu đuôi ra sao, vừa bước vào phòng đã bị cô chủ nhiệm vỗ vai: "Từ bây giờ em chuyển đến ngồi cạnh Nhật An nhé, giúp đỡ bạn học hai môn Anh Văn."

Cô nhìn sang Nhật An, thiếu niên trầm ngâm không phản ứng đẩy cô vào tình huống khó xử.

"Dạ được ạ."

"Vậy thì tốt rồi, em bảo Minh Đức qua ngồi cạnh Hải Yến luôn nhé."

Vẻ mặt khi mới vào phòng của Cẩm Anh và sau khi ra khỏi phòng trái ngược hoàn toàn, cô hậm hực bước nhanh về phía trước bỏ lại Nhật An đằng sau. Đoạn thiếu nữ đột ngột dừng bước làm cậu theo phản xạ cũng dừng lại theo.

"Tại sao cậu không nói gì hả? Tớ nghĩ cậu sẽ phản đối chứ?"

"Cậu nghĩ tớ lên tiếng sẽ thay đổi được tình thế chắc?"

Đáp án chỉ có một, không thể.

"Nhưng sao lại là tớ?"

"Đơn giản thôi, điểm Anh Văn của cậu cao nhất lớp."

Đúng rồi, cô không để ý có chuyện này.



Thiếu nữ quay trở về bộ mặt ỉu xìu tiếp tục lê bước. Hai người đi song song nhau, Nhật An tiếp lời: "Trên đời này sẽ luôn có những thay đổi bất ngờ buộc cậu phải thích nghi, tớ cũng thế thôi. Nếu như cậu bài xích thì cứ giữ khoảng cách với tớ."

Cơn giận của Cẩm Anh đã nguôi đi phần nào, nhỏ giọng đáp: "Tớ không có ý đó."

Cô hiểu ra Nhật An luôn dùng sự bình tĩnh của bản thân đối mặt với cuộc sống, tựa như chú tắc kè hoa biến hoá muôn màu muôn vẻ.

Dù được thăng cấp từ bạn cùng lớp thành bạn cùng bàn với cậu nhưng Cẩm Anh không hề thấy vui mừng bởi cô luôn coi cậu là khắc tinh của mình, gặp cậu lúc nào là xui xẻo lúc đó.

Còn Hải Yến sau khi biết tin thì đập bàn rầm một cái: "Tớ không chịu đâu.", thậm chí gặp cả cô chủ nhiệm khóc lóc diễn kịch để không bị chuyển chỗ. Cô nàng năn nỉ ỉ ôi mãi cô chủ nhiệm mới miễn cưỡng chuyển hai bàn ngồi sát nhau để Hải Yến gần Cẩm Anh hơn nhưng cô nàng vẫn chưa hài lòng lắm.

Minh Đức đối với vấn đề này không có biểu tình gì, cậu ta ngay lập tức áp dụng câu nói kinh điển của Nhật An để làm thân với bạn cùng bàn mới.

"Xin chào tớ là Minh Đức, từ nay về sau chúng ta tương thân tương ái nhé bạn cùng bàn."

Hải Yến vẫn còn tức, quay ngoắt sang mắng cậu ta: "Tương thân tương ái con khỉ nhà cậu."

Cẩm Anh và Nhật An ngồi phía trên: "..."

Tiết bây giờ là Tiếng Anh, giáo viên bước vào lớp nhìn chỗ ngồi mới sắp xếp rồi cho đám học sinh ngồi.

"Sắp tới sẽ là tuần thi đua và cô muốn chọn lớp mình làm lớp thao giảng, mong các em phối hợp giúp đỡ. Cô sẽ chia lớp thành 4 nhóm và mỗi nhóm sẽ chọn ra một người để thuyết trình, các bạn khác trong nhóm hỗ trợ bạn làm powerpoint và chuẩn bị bài..."

Trong khi những nhóm khác đã bầu ra người thuyết trình rồi thì bên Cẩm Anh vẫn im lìm bởi chỗ cô hầu hết toàn là mọt sách hướng nội. Giáo viên nhìn về phía cô với vẻ chờ mong nhưng Cẩm Anh chỉ cúi gằm mặt xuống bàn.

"Tổ 4 tính sao đây?"

Một cánh tay giáo viên mòn mỏi mong chờ đã xuất hiện. Cẩm Anh vội rụt tay lại nhưng đã quá muộn.

"Vậy chốt thế nhé. Hạn làm bài của các em đến tuần sau."

Nữ sinh nhìn sang kẻ đầu sỏ gây tội vừa mới nhấc tay cô lên, đáng tiếc Nhật An chỉ như có như không cười nhìn cô. Được rồi, cậu cố ý đúng không? Cẩm Anh cảm thấy mỗi khi cô có thiện cảm với cậu thì lại xảy ra chuyện gì đó khiến nó trở về con số 0.

"Cậu muốn thuyết trình thì tự đi mà làm, lôi tớ vào làm gì?"

Thiếu niên vỗ vai cô: "Cố lên, tớ tin cậu sẽ làm được, tớ đảm nhiệm phần powerpoint."

Lúc đầu cậu cũng không rảnh quan tâm nhưng khi nghe thấy từ "thuyết trình" thì lại nhớ tới lần thuyết trình Công Dân trước. Nhật An không tự chủ cong môi, cậu muốn biết bí mật của cô bạn này rốt cuộc là gì.