Tổng Tài, Tổng Tài! Tôi Đến Bắt Ngài Đây

Chương 18



Sau sự việc xảy ra vừa rồi, An Kỳ càng nghĩ càng thấy lạ. Rốt cuộc cái bóng đen đó là do cô nhìn nhầm hay đích thực nó có tồn tại? Lúc đó chỉ là An Kỳ vô thức nhìn lên nhưng trong tắm lại xuất hiện một bóng người mà bóng người này lại chỉ có một mình An Kỳ nhìn thấy. An Kỳ sắp xếp lại các sự việc, thảm cảnh trong nhà kho chỉ có thể dựa vào nét chữ được viết bằng máu ở hai bên tường, còn lại không có bất kì manh mối nào. Dù câu chữ chỉ vẻn vẹn có ba từ "đi chết đi" nhưng cũng thấy được lúc viết nội tâm của người ấy phải là quá phẫn uất, có thù hận sâu sắc mới dùng chính máu mình khắc lên. Nhưng không phải từ đầu đã xác định rằng người này là do bị giết sao? Nếu vậy thì chữ khắc trên đó phải giải thích thế nào? Suy cho cùng thì chỉ có thể giải thích theo hai chiều hướng. Nếu người đó quả thực là do bị giết hại vậy thì người khắc chữ chính là người gây án nhằm đánh lạc hướng suy nghĩ, hay nói cách khác là muốn tạo ra hiện trường giả. Hoặc có thể nạn nhân bị dồn ép tới bước đường cùng buộc phải tự vẫn nhưng tâm không cam nên mới để lại dòng chữ đó. Nếu là vậy thì tại sao cái xác lại không có ở bên trong nhà kho mà lại rơi xuống từ tầng thượng? Nghĩ đến đây chợt An Kỳ quay xe lại, đi thẳng tới Tâm Phúc. Đến nơi, An Kỳ vội vàng bước xuống xe lao nhanh vào trung tâm, đi đến thang máy chợt An Kỳ dừng lại.

Cái thang máy này vậy mà lại hoạt đọng bình thường? Không phải lúc chiều còn không đi được sao?

Thấy điều lại nhưng An Kỳ cũng chỉ thắc mắc vậy không mấy bận tâm, cô bấm nút lên thẳng tầng cao nhất. Thang máy khởi động chẳng mấy chốc lên đến nơi, An Kỳ bước ra khỏi thang máy, đẩy cửa tầng thượng ra ngoài, gió chợt nổi lên dữ dội khiến An Kỳ phải dùng tay che mặt mà đi về phía trước. Không phải tự dưng mà An Kỳ quay lại, bởi vì cô dường như đã thông suốt được một chuyện. Lúc chiều, cô và Tả Dật có bàn luận qua về cái xác, thì Tả Dật anh có nói rằng người này là đã chết cách đây mấy hôm, thi thể đã sớm cứng đờ mà điều này ngay cả giáo sư Trần cũng nói thế vậy người này hoàn toàn không phải là tự mình ngã xuống mà là bị đẩy từ phía sau. Nghĩ đến đây thì An Kỳ dã xác định được cái bóng đen mà cô thấy hoàn toàn là có thực, không phải nhìn nhầm. Nếu là vậy thì có khi nào sẽ có vết nứt trên ban công không? Thực ra đây chỉ là phỏng đoán của An Kỳ nhưng bản thân cô lại muốn chức thực nó. An Kỳ vội đến ban công tầng thượng, vì sắc trời đã tối nên cô phải lấy đèn từ chiếc điện thoại mà rọi xuống. An Kỳ tỉ mỉ soi từ ngóng ngách thì chợt cô dừng lại tại chính giữa ban công, cô dán sát mặt vào quan sát thì quả nhiên có một vết xước trên này, mặc dù vết xước không quá dài nhưng lại có độ sâu nhất định. Nhìn chiều dài và độ sâu của nó An Kỳ đã đoán được vật gây ra chính là do bị nhân đeo trên tay va phải.Từ điều này có thể thấy người này hoàn toàn là bị đẩy xuống. An Kỳ vội chụp lại định gửi cho Tả Dật thì đột nhiên sau lưng có tiếng bước chân đang từ từ tiến về chỗ này.

Tả Dật từ Tâm Phúc rời đi, anh cho xe một mạch chạy về nhà riêng. Đến nơi, Tả Dật vừa bước xuống thì đã thấy Trịnh Vĩ đang dựa người vào xe, vẻ mặt mất kiên nhẫn. Thấy Tả Dật trở về, Trịnh Vĩ bộc phát:

"Này, cậu có biết là tôi chờ cậu bao lâu không hả?"

Tả Dật bơ đẹp, lấy chiếc khóa mở cửa đi thẳng vào nhà. Thấy mình bị bơ, Trịnh Vĩ bực bội, lấy tập tài liệu trong xe, vừa đi vừa nói:

"Thái độ này là sao đấy hả?"

Tả Dật vứt chìa khóa lên bàn, lấy tay hơi hơi nới lỏng cà vạt, ngồi xuống:

"Tôi đâu có bắt cậu đứng đấy chờ."

Hơ, anh đây có ý tốt mà bị từ chối. Chẳng phải là anh không muốn Tả Dật phải đợi nên nhanh chóng trực tiếp đến đây sao, giờ thì hay rồi.

"Được rồi, được rồi, là tôi tự làm tự chịu." Trịnh Vĩ nói với vẻ mặt bất đắc dĩ.

Nói xong liền đưa tập tài liệu cho Tả Dật. Tả Dật nhận lấy, mở ra xem. Tất cả những gì về Lăng Song đều đã được Trịnh Vĩ điều tra.

Lăng Song là người đã sáng lập ra va cũng là vị chủ tịch đầu tiên của Lăng Thị. Ông là người chính diện, từ khi sáng lập ra Lăng Thị không có bất cứ tin đồn nào về Lăng Song, ông làm việc rất công tư phân minh, không bao giờ có chuyện nâng đỡ hay thiên vị bất kì ai. Cũng chính vì điều này mà Lăng Song rất được lòng mọi người trong giới doanh nghiệp. Từ trên xuống dưới Lăng Thị tất cả mọi người đều tôn trọng vị chủ tịch này, nhưng chỉ riêng một người không mấy cam tâm. người đó chính là con trai độc nhất của ông, Lăng Quân. Trước khi tiếp quản Lăng Thị, Lăng Quân từng là một chiến sĩ ra vào nơi chiến trường. Sau khi xuất ngũ thì về Lăng Thị làm việc, cũng chính từ đây mà quan hệ giữa hai cha con dần dần đi xuống. Từ khi bước chân vào Lăng Thị, Lăng Quân đã bị dính vào mấy vụ nhận hối lộ của tập đoàn, sự việc đã được trợ lý của Lăng Song báo cáo. Tại cuộc họp, vốn dĩ cuộc họp này được mở ra là để quyết định việc nhậm chức cho Lăng Quân nhưng vì vụ tai tiếng đó mà Lăng Song đã thẳng thừng từ chối, điều này khiến cho Lăng Quân vô cùng bất mãn. Sau khi buổi họp kết thúc, Lăng Quân đã tới phòng chủ tịch để gặp ba mình:

"Tại sao ba lại làm vậy?" Ông chất vấn.

Lăng Song cũng biết tính khí của con trai mình nói:

"Anh tự hỏi bản thân mình đi."

Nghe thấy câu trả lời Lăng Quân nói:

"Chỉ vì con nhận hối lộ của mấy vị giám đốc trong tập đoàn mà ba thẳng thừng từ chối không cho con nhậm chức sao?"

Lăng Song thấy con trai mình vẫn không chịu thừa nhận việc làm sai trái của mình, ông tức giận nói:

"Đường đường là tổng giám đốc mà lại đi làm ra mấy cái chuyện trái phép tắc thế này, còn ra thể thống gì nữa."

Lăng Quân cãi cùn với ba mình:

"Đây chỉ là cái cớ để ông bãi bỏ việc nhậm chức của tôi thôi."

Lăng Song nghe vậy thì đứng thẳng người đập bàn nói:

"Anh nói chuyện với ba mình bằng thái độ như vậy hả? Gia giáo đâu hết rồi."

Lăng Quân không muốn nghe mấy cái lời giảng dạy của cha mình, ông xoay người bỏ đi, được một đoạn thì dừng lại:

"Rồi sẽ có ngày Lăng Thị sẽ thuộc về tôi." Nói xong trực tiếp ra khỏi cửa.

Lăng Song phải nói tức giận vô cùng, tại sao ông lại có đứa con vô phép tắc như vậy? Và mẫu thuẫn sản sinh ra từ đây.

Sau một khoảng thời gian, sức khỏe của Lăng Song bắt đầu xấu đi, bản thân ông cũng biết tình trạng mình hiện giờ nên đã trực tiếp mở một cuộc họp tìm người thay ông tiếp quản Lăng Thị.

"Sức khỏe của tôi không cho phép nữa rồi, vì vậy mà tôi muốn cùng mọi người tìm ra vị chủ tịch mới của Lăng Thị."

Sau câu nói của ông thì mọi tiếng bàn tán nổi lên, một trong những người có mặt tại cuộc họp nói:

"Vậy tôi đề cử tổng giám đốc Lăng."

Lăng Song nghe vậy thì nhíu máy lập tức nói:

"Không được."

"Tại sao không được?"

Vị cổ đông kia chưa kịp mở lời thì tức khắc cánh cửa mở toang, Lăng Quân lững thững đi vào. Lăng Song thấy điệu bộ không coi ai ra gì của con trai mình, ông nói:

"Anh không có tư cách."

Lăng Quân nghe vậy thì bật cười:

"Tôi không có tư cách? Vậy xin hỏi Lăng chủ tịch, rốt cuộc ai mới là người có đủ tư cách ở đây." Lăng Quân cậy mình là con trai của Lăng Song tự cho mình là người có đầy đủ tư cách nhất.

"Ai cũng đủ, trừ anh." Lăng Song thẳng thừng nói.

Thấy cuộc họp không thể diễn ra như bình thường, một vị cổ đông nói:

"Chủ tịch Lăng, việc này vẫn nên bàn bạc kĩ lưỡng."

Nghe câu nói đó Lăng Song cũng biết cuộc họp này không giải quyết được việc gì thậm chí là còn có chút rắc rối:

"Vậy được. Tan họp."

Nói xong, ông không thèm nhìn Lăng Quân lấy một cái mà xoay người bỏ đi. Lăng Quân cũng theo ba mình về phòng chủ tịch.

"Rốt cuộc ông muốn thế nào?" Vừa bước vào phòng, Lăng Quân hỏi.

Lăng Song xoay người lại, đối diện với con trai mình:

"Ai cũng có thể tiếp quản Lăng Thị nhưng nhất định không thể là anh."

Lăng Quân đến giờ phút này quả thực bùng nổ:

"Dựa vào cái gì chứ?"

Lăng Song cười lạnh:

"Dựa vào tôi vẫn còn là chủ tịch của Lăng Thị."

Dứt lời chợt Lăng Song cảm thấy phía dưới bụng truyền đến tia lạnh, ông theo đó nhìn xuống thì tái nhợt.

Con trai ông vậy mà cầm dao đâm ba mình.

Lăng Quân quả thực lúc nghe lời nói vừa rồi của Lăng Song thì tức giận vô cùng, ông từ trong túi áo lấy ra một con dao cắt giấy trực tiếp đâm Lăng Song.

"Mày, mày dám...." Lăng Song vốn sức khỏe đã không tốt nay lại bị con dao đâm vào phàn bụng, không trụ được mà ngã xuống, vừa nói vừa chỉ tay về phía Lăng Quân.

"Sao tôi lại không dám. Ông tự xem lại bản thân đi, bản thân mình còn không lo được lại còn muốn lên mặt. Hiện giờ chính ông mới là người không có tư cách."

Lăng Song quả thực đã cạn sức, đôi mắt đỏ ngầu, sức mặt tái nhợt, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào đối phương và rồi gục xuống.

Nửa ngày không thấy người phía dưới có động tĩnh gì, xác thực đã chết. Lăng Quân quỳ một chân xuống, nói:

"Nếu như ngay từ đầu ông chấp nhận tôi thì mọi chuyện đâu có đến mức này. Tất cả là tự barn thân ông chuốc lấy."

Nói xong Lăng Quân đứng thẳng người:

"Vào đi."

Nghe tiếng nói, từ bên ngoài có người bước vào, người đó chính là vị cổ đông đã đề cử Lăng Quân làm chủ tịch mới của Lăng Thị. Thấy người đó bước tới, Lăng Quân nói:

"Từ nay, chủ tịch của Lăng Thị sẽ là Lăng Quân này."

Vị cổ đông kia vẻ nịnh nọt:

"Chúc mừng ngài."

Lăng Quân đánh mắt về phía người đang nằm bất động dưới sàn:

"Giải quyết đi." Nói xong xoay người rời đi.

Tất cả sự việc đều đã được Trịnh Vĩ điều tra ngọn ngành. Quả nhiên cái chết của Lăng Song có liên quan đến vị chủ tịch hiện tại của Lăng Thị. Nhưng lại không ngờ được rằng chính người đó đã ra tay giết chết ba mình. Dã tâm người này quả thực rất lớn, rất đáng sợ.

"Con người Lăng Quân thật khiến người ta ớn lạnh." Trịnh Vĩ nói.

Tả Dật không nói gì chỉ chăm chú nhìn vào tài liệu.

Quay trở lại với An Kỳ, tiếng bước chân càng ngày càng gần. Cuối cùng dừng lại phía sau An Kỳ

"Muộn thế này, An Tổng ở đây là có chuyện gì?" Đối phương truyền giọng tới.

An Kỳ lập tức xoay người, giọng nói này ngay từ âm đầu tiên phát ra cô đã biết người đến là ai, An Kỳ nhìn đối phương:

"Lăng Tổng."