Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 179: Có lẽ không nên tới tìm anh



Một tuần sau.

"Mẹ, mẹ, mẹ mau đến đây xem nè, cây chanh thảo nảy mầm rồi kìa. . . . . ."

Trong vườn hoa, Liễu Nhiên cầm theo xẻng mừng rõ chạy tới trước mặt của Hạ Tử Du, cô bé lôi kéo tay Hạ Tử Du.

Dáng vẻ nói cười hồn nhiên của Liễu Nhiên khiến Hạ Tử Du chợt bừng tĩnh, cô từ trên xích đu đứng dậy, đi theo Liễu Nhiên tới chỗ trồng cây chanh thảo.

Hạ Tử Du ngồi xổm xuống, nhìn những cây thực vực bé nhỏ đã nảy mầm, nhẹ giọng hỏi con gái, "Liễu Nhiên, con biết tại sao mẹ thích chanh thảo không?"

Liễu Nhiên đi theo đứng bên cạnh Hạ Tử Du, ngây thơ lắc đầu.

Hạ Tử Du chậm rãi nói, "Trước kia mẹ từng sống ở cô nhi viện, cô nhi viện trồng rất nhiều cây chanh thảo, mẹ rất thích mùi chanh thảo........ Sau đó có một dì trong viện nói cho mẹ biết, tiếng Hoa cây chanh thảo nghĩa là “Không thể nói yêu”.......

Liễu Nhiên nghe không hiểu được cảm xúc phức tạp trong lời nói của Hạ Tử Du, cô bé nghiêm túc hỏi mẹ, “Mẹ, tại sao mẹ lại ở cô nhi viện?”

Hạ Tử Du lắc nhẹ đầu, cười nhạt nói, "Đó là chuyện đã qua. . . . . ."

Liễu Nhiên đột nhiên hỏi, "Mẹ, có chuyện này Ngôn Ngôn rất muốn hỏi mẹ, tại sao ba không ở nhà với chúng ta như trước đây nữa vậy?”

Hạ Tử Du nghiêm túc trả lời, "Bởi vì mẹ và ba lúc này không nên ở chung với nhau.”

Liễu Nhiên không hiểu nghiêng đầu hỏi, "Tại sao mẹ và ba lại không nên ở cùng nhau? Vợ chồng không phải là nên ở chung với nhau sao?”

Hạ Tử Du kiên nhẫn trả lời, "Bởi vì có rất nhiều nguyên nhân."

Liễu Nhiên sợ hãi hỏi, "Vậy sau này ba và mẹ sẽ không ở riêng nữa, đúng không?"

Hạ Tử Du nhặt một sợi tóc rơi trên trán Nhiên, u uẩn nhìn Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên đưa tay ôm lấy Hạ Tử Du, quyến luyến nói, "Mẹ, Ngôn Ngôn muốn ba mẹ và Ngôn Ngôn vĩnh viễn ở chung với nhau. . . . . ."

Hạ Tử Du hôn nhẹ lên gương mặt ngây thơ của Liễu Nhiên, đáy mắt long lanh nước.

"Cô chủ."

Tiếng gọi cung kính cắt ngang cuộc trò chuyện của hai mẹ con.

Hạ Tử Du ôm lấy Liễu Nhiên, bình tĩnh nhìn về phía người giúp việc, "Bà chủ đã tới, bảo tôi ra đây gọi cô.”

Hạ Tử Du hơi gật đầu, "Được."

Liễu Nhiên rất thích bà Đàm, hai mắt đen nhánh chờ đợi mở lớn, "Mẹ, bà nội tới sao?"

Hạ Tử Du gật đầu, "Ừ."

Liễu Nhiên làm nũng Hạ Tử Du, "Mẹ, con muốn bà nội chơi với con. . . . . ."

"Được, bây giờ mẹ dẫn con đi gặp bà nội.”

. . . . . .

Trong phòng khách biệt thự, bà Đàm đang ngồi nghiêm túc trên ghế sofa uống trà.

"Bà nội. . . . . ."

Đã mấy ngày không nhìn thấy bà Đàm, Liễu Nhiên vui mừng chạy vội tới bên chân bà Đàm.

Bà Đàm bế Nhiên lên lên, yêu thương hôn lên má con bé, "Cháu gái ngoan, nhìn con chơi toát đầy mồ hôi kìa, vừa rồi chơi ở đâu vậy?”

Liễu Nhiên ngồi trên đùi bà Đàm, vui vẻ nói, "Mẹ dẫn Liễu Nhiên đi vườn hoa xới đất cho cây chanh thảo ạ!”

Bà Đàm thương yêu nói, "Con thích chanh thảo thì sau này bà nội trồng cho con thật nhiều cây chanh thảo nha........ Con xem bàn tay bị dơ hết rồi, ngoan, nhanh đi rửa sạch nha.........”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ."

Ngay sau đó người giúp việc dắt Liễu Nhiên tới phòng tắm.

Hạ Tử Du đến trước mặt bà Đàm, tôn kính gọi, "Viện trưởng."

Bà Đàm nhấp một ngụm trà rồi lạnh nhạt nói, “Cô ngồi xuống đi, tôi có việc nói với cô.”

Hạ Tử Du chậm rãi ngồi xuống vị trí đối diện bà Đàm.

Đợi Hạ Tử Du ngồi vào chỗ của mình, bà Đàm để tách trà xuống, bình tĩnh nói, "Là chuyện, cô và Dịch Khiêm tính khi nào thì ly hôn?”

Ly hôn?

Hạ Tử Du chợt ngước mắt lên nhìn bà Đàm.

Giọng nói bà Đàm đều đều bình thản còn kèm theo sự ép buộc, "Dịch Khiêm không phải đã dọn đi rồi sao? Cũng hơn một tuần rồi, tôi nghe người giúp việc nói Dịch Khiêm cũng không về. . . . . . Cô cảm thấy cô và nó vẫn có thể tiếp tục được hay sao?”

Hạ Tử Du trầm mặc một lúc, nghiêm nghị nói, "Con và Dịch Khiêm sẽ không ly hôn."

Bà Đàm không vui nói, "Nếu như cô còn biết điều, thì cô không nên sống trong Đàm gia nữa.........”

Hạ Tử Du kiên trì nói, "Con sống ở Đàm gia vì con gả cho Dịch Khiêm, anh ấy sẽ không bỏ con, con càng không rời khỏi anh ấy!”

Bà Đàm tức giận đứng lên, "Hạ Tử Du, bây giờ tôi nói rõ cho cô biết, cô không muốn ly hôn với Dịch Khiêm cũng phải ly hôn với nó, nhà họ Đàm không chứa chấp cô, nếu cô muốn cuộc sống sau này của Đàm gia không có ngày được yên, chúng ta cứ chờ xem!”

Nhìn thần sắc chán ghét của bà Đàm, trong long Hạ Tử Du cảm thấy hơi chua xót, hít một hơi thật sâu, cô bình tĩnh hỏi, "Viện trưởng, tại sao chúng ta không thể chung sống hòa thuận?"

Bà Đàm cười lạnh, "Chung sống hòa thuận? Có lẽ cả đời này cô cũng đừng nên có suy nghĩ đó.......”

Hạ Tử Du kinh ngạc nhìn hỏi, "Tại sao mẹ lại có thành kiến với con đến thế?"

Bà Đàm thẳng thắng nói, "Bởi vì cô có một người mẹ bỉ ổi và một người cha ti tiện.”

Lời của Bà Đàm khiến Hạ Tử Du vô cùng khó chịu cô nức nở nói, "Viện trưởng, lúc mẹ quở trách mẹ con, người có từng nghĩ rằng mẹ con cũng là người bị hại? Bà ấy chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương ai, bà ấy tốt bụng rộng lượng, làm việc ở hộp đêm làm việc là vì bà ấy được sinh ra ở hộp đêm, bà ấy không có lựa chọn nào khác..... Bà ấy chẳng qua cũng chỉ là đã gặp hai người đàn ông mà mình không nên gặp, cho nên mới không còn cách nào khác phải lựa chọn con đường đó...........”

Bà Đàm tức giận nói, "Cô đừng dùng bộ dạng đáng thương này để thay mẹ cô tranh thủ đồng tình, cô ta chia rẽ gia đình tôi, làm chồng tôi cả đời hôn mê nằm ở trên giường, tôi vĩnh viễn không tha thứ cho cô ta!!”

Hạ Tử Du hít thở thật sâu, "Viện trưởng, nếu như mẹ cứ tiếp tục giữ ân oán đó trong lòng, cả đời này mẹ cũng sẽ không được vui vẻ!”

Sắc mặt bà Đàm lập tức u ám, "Cô nguyền rủa tôi?"

"Con không có ý này, con chỉ . . . . ."

Bà Đàm tức giận cắt ngang lời nói Hạ Tử Du, "Được, được lắm...... Cô cứ tiếp tục lớn lối như vậy đi, cứ chờ xem!”

--

Một mình trở về phòng, Hạ Tử Du sững sờ ngồi ở mép giường.

Giơ tay lên lau đi nước mắt, Hạ Tử Du ôm gối ngồi trên giường, ánh mắt khóa thật chặt điện thoại trên tủ đầu giường.

Cô thật sự rất muốn gọi điện thoại cho anh . . . . . .

Anh dọn ra ngoài đã hơn một tuần rồi, trong thời gian này anh không có về biệt thự, gọi điện thoại tới biệt thự cũng chỉ là hỏi người giúp việc tình hình chung, anh chưa bao giờ hỏi thăm tới cô.

Liễu Nhiên nghĩ rằng anh đi công tác, cho nên không biết tình hình của anh và cô, nhưng cứ cho là đi công tác, sớm muộn anh cũng sẽ về, không phải sao?

Tại sao anh vẫn chưa trở lại?

Anh thật sự không cần cô nữa sao?

. . . . . .

Không muốn bởi vì tâm trạng của mình mà ảnh hưởng đến Liễu Nhiên, Hạ Tử Du dường như không để sắc mặt buồn bã xuất hiện trước mặt Liễu Nhiên.

Vì vậy, lúc ăn tối, Hạ Tử Du điều chỉnh tâm tình tốt, xuống lầu cùng Liễu Nhiên ăn tối như bình thường.

Liễu Nhiên dùng cơm được một nửa lại hỏi Hạ Tử Du, "Mẹ, khi nào ba mới về nhà?"

“À, cũng sắp rồi. . . . . ."

Liễu Nhiên học theo người lớn cách nhíu mày, "‘Sắp’ là bao lâu vậy?"

Hạ Tử Du để chén đũa trong tay xuống, dịu dàng cười nói, "Đại khái còn mấy ngày thôi. . . . . ."

Liễu Nhiên hơi buồn nói, "Mẹ, mẹ có thể gọi ba trở về sớm một chút được không, Ngôn Ngôn rất nhớ ba . . . . . ."

"Được, chút nữa mẹ gọi điện thoại cho ba con, con ngoan, ăn cơm trước đi.”

Nghe lời Hạ Tử Du, Liễu Nhiên vui vẻ gật đầu, "Dạ."

Thấy Liễu Nhiên ngây thơ hoạt bát nở nụ cười, trong lòng Hạ Tử Du đau đớn không thôi.

. . . . . .

Dùng xong bữa tối, Hạ Tử Du dỗ Liễu Nhiên ngủ rồi sau đó nằm trên giường.

Mấy ngày gần đây, cô khó ngủ, cứ mở to mắt nhìn hoa văn trên trần nhà.

Cô cố gắng muốn xóa đi suy nghĩ trong đầu, nhưng vẫn không thể xóa bỏ suy nghĩ đó được.

Nghiêng người qua, cô lại sững sờ nhìn điện thoại trên đầu giường đến ngẩn người.

Cô biết anh muốn một mình bình tĩnh suy nghĩ, nhưng cô đã sắp không chịu nổi, cô không muốn cứ chờ đợi vô vọng như vậy nữa.......... Vấn đề giữa bọn họ sớm muộn cũng phải giải quyết, nếu cứ tiếp tục trì hoãn như vậy cũng chỉ là vô ích.

Ngồi dậy dựa vào đầu giường, Hạ Tử Du cầm điện thoại lên gọi vào số điện thoại của Đàm Dịch Khiêm.

"Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được . . . . ."

Bên tai vẫn là giọng nói cứng ngắc đó, Hạ Tử Du sững sờ buông điện thoại di động xuống.

Một lát sau, Hạ Tử Du bước xuống giường.

Cô mở tủ treo quần áo chọn một bộ âu phục, thay xong cô rời khỏi phòng.

Biệt thự chung quanh không bắt được tắc xi, cô bất đắc dĩ bảo tài xế trong nhà đưa cô đến Đàm thị.

Cô đoán anh có thể ở công ty....

Hơn hai mươi phút sau, Hạ Tử Du tới Đàm thị.

"Đàm thị" có nhân viên trực ban, nhưng bọn họ cũng không biết hành tung Đàm Dịch Khiêm, cho nên Hạ Tử Du trực tiếp đi thang máy tới tầng 98.

Lúc nhìn thấy phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du cũng xác định Đàm Dịch Khiêm không ở công ty, nhưng cô vẫn đi vào phòng làm việc của anh.

Mở đèn lên, Hạ Tử Du đưa ánh mắt nhìn bàn làm việc của Đàm Dịch Khiêm, lúc này, cô giống như nhớ lại hình ảnh anh đang ngồi làm việc ở đây.

Hạ Tử Du bất chợt đi đến trước bàn làm việc, nhìn cái ghế Đàm Dịch Khiêm thường ngày hay ngồi.

Cô nhớ mỗi một lần cô tới công ty anh sẽ gác lại mị công việc sang một bên, sau đó ôm cô để cho cô ngồi lên đùi anh . . . . . .

Cắn nhẹ môi, Hạ Tử Du bắt đầu giúp anh sửa lại mấy phần văn kiện còn ngổn ngang.

Kéo ra ngăn kéo, Hạ Tử Du vỗn nghĩ Đàm Dịch Khiêm có thói quen thường ngày hay cất mấy phần văn kiện chưa xử lý xong vào ngăn kéo, nhưng không ngờ lại vô tình nhìn thấy trong ngăn kéo có một cái hộp màu đen gói rất tinh xảo.

Nhìn cái hộp đóng gói rõ ràng rất có thành ý, Hạ Tử Du nhận thấy nó thật quen mắt...

Đột nhiên Hạ Tử Du như chợt nhớ ra cái gì đó, cô do dự rồi cầm cái hộp lên, sau đó từ từ mở ra.

Nằm ở trong hộp chính là chiếc cà vạt màu xám tro sọc chéo. . . . . .

Thì ra Đan Nhất Thuần mua chiếc cà vạt này đúng thật là tặng cho anh. . . . . .

Bên trong có mùi chanh thảo nhàn nhạt, Hạ Tử Du đưa cái hộp lại gần hít vào.

Mùi thơn nhàn nhạt khoan khoái của chanh thảo thấm vào ruột gan len lỏi vào hơi thở của Hạ Tử Du........

Hạ Tử Du lập tức nhớ lại Liễu Nhiên từng nói với cô Đan Nhất Thuần cũng thích mùi chanh thảo, chanh thảo có nghĩa là "Không thể nói yêu", dường như ý nghĩa này. . . . . .

Anh luôn nói thích mùi chanh thảo trên người cô, cô biết anh chắc chắn hiểu được ý nghĩa của cây chanh thảo, anh nhất định biết Đan Nhất Thuần đang thổ lộ với anh.

Mặc dù anh không lấy ra chiếc cà vạt trong hộp, nhưng anh để cái hộp trong ngăn kéo phải chăng anh thật sự đang do dự?

"Là ai đang ở trong đó?"

Câu hỏi cắt đứt suy nghĩ của Hạ Tử Du, Hạ Tử Du ngước mắt nhìn về phía quản lý cao ốc đang cầm đèn pin kiểm tra.

Nhìn thấy Hạ Tử Du, nhân viên quản lý vội vàng nói xin lỗi, "Xin lỗi tổng giám đốc phu nhân, tôi không biết là cô. . . . . ."

Hạ Tử Du bỏ lại cái hộp vào ngăn kéo, hơi mỉm cười với nhân viên quản lý, "Không sao, tôi chỉ là . . . . . ."

Nhân viên quản lý tiếp lời, "Cô đến tìm tổng giám đốc sao?"

Hạ Tử Du cười gật đầu, "Ừ."

Nhân viên quản lý đã lớn tuổi nói, "Tổng giám đốc mấy ngày nay đều ở trong phòng này nghỉ ngơi. . . . . Vợ chồng son cãi nhau phải không?"

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu.

Nhân viên quản lý nói, "Lúc tan ca tôi vô tình nghe tổng giám đốc nói với thư kí Dư muốn đến bệnh viện, tôi lại không biết tổng giám đốc tới bệnh viện làm gì, có điều hiện tại tổng giám đốc không có ở đây, tôi đoán chừng là tới bệnh viện đấy!”

Chuyện Kim Trạch Húc hiển nhiên là Đàm Dịch Khiêm cố ý ngăn chặn lại giới truyền thông, cho nên bên ngoài căn bản không biết chuyện Kim Trạch Húc bị bắt là có liên quan đến Đàm Dịch Khiêm, nhân viên đàm thị đương nhiên cũng không biết.

"Vâng, cảm ơn chú."

"Tổng giám đốc phu nhân, cũng thuận đường để tôi đưa cô xuống!"

"Cám ơn."

--

Tài xế đưa Hạ Tử Du tới bệnh viện ngoại khoa uy tín nhất Los Angeles.

Đây là lần đầu tiên Hạ Tử Du bước vào bệnh viện này sau khi trở lại từ Thụy Sĩ, cũng không phải cô chưa từng nghĩ đến bệnh viện thăm Đan Nhất Thuần, mà là bà Đàm mỗi ngày đều đến bệnh viện thăm Đan Nhất Thuần, cô biết bà Đàm không muốn nhìn thấy cô trong bệnh viện . . . . . .

Đến sảnh bệnh viện, Hạ Tử Du khách sáo hỏi thăm, "Xin chào, tôi muốn hỏi bệnh viện này có phải có bệnh nhân tên là Đan Nhất Thuần không? Cô có thể cho tôi biết số phòng của cô ấy được không?”

Y tá nói, "Thật xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ tin tức bệnh nhân."

Hạ Tử Du nói, "Tôi là bạn của cô ấy, chồng tôi hôm nay cũng đến thăm cô ấy.”

Y tá hỏi, "Xin hỏi chồng của cô họ gì?"

Hạ Tử Du nói, "Anh ấy là Đàm Dịch Khiêm."

Y tá nhất thời giật mình ngạc nhiên, sau đó lập tức đứng dậy, nở một nụ cười rực rỡ, "Dạ, Đàm tổng phu nhân, Đan Nhất Thuần tiểu thư ở dãy B lầu năm phòng 521. . . . . . Cô ấy đã tỉnh rồi!"

Hạ Tử Du mừng rỡ hỏi, "Cô ấy tỉnh rồi sao?"

Y tá gật đầu, "Đúng vậy, cô ấy vừa tỉnh lại chiều hôm nay."

. . . . . .

Biết được tin Đan Nhất Thuần đã tỉnh lại, trong lòng Hạ Tử Du cũng vui mừng.

Loại cảm giác này khiến gông xích nặng nề trong lòng cô được dỡ bỏ, lúc này cô đi bộ cũng cảm thấy nhẹ nhõm được đôi chút.

Đi tới trước cửa phòng bệnh 521, Hạ Tử Du đang muốn giơ tay lên gõ cửa, nhưng ngước mắt bỗng chốc vô tình xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt nhìn thấy bóng dáng anh tuấn mà cô không dứt bỏ được.

Khoảng khắc đó, động tác muốn gõ cửa của Hạ Tử Du đột nhiên dừng lại. . . . . .

Không phải là bởi vì cô nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, mà là bởi vì cô nhìn thấy đôi tay mềm mại của Đan Nhất Thuần đang vòng quanh eo Đàm Dịch Khiêm.

Đúng vậy, Đan Nhất Thuần đang từ sau ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, rất chặt rất chặt. . . . . .

Hạ Tử Du xoay người, không muốn quấy rầy họ, vội vàng bước đi.

Hạ Tử Du đi chưa được mấy bước, nước mắt đã đong đầy hốc mắt cô.

Cô bụm miệng lại, dùng sức chạy đến ban công bệnh viện, không thể kiềm chế đau lòng mà khóc thành tiếng.

Ngày đó cô cũng ôm anh như vậy, nhưng anh đã lạnh lừng gỡ tay cô ra, cô vẫn nhớ mãi khoảnh khắc lạnh lùng ấy..........

Vậy mà, vừa rồi cô nhìn thấy thấy anh vẫn để tay Đan Nhất Thuần trên eo anh thật lâu...........

Lòng cô rất đau rất đau, nước mắt tựa như nước lũ vỡ đê trút xuống.

Cô từ từ ngồi xổm xuống, bất lực cuộn chặt lấy cơ thể mình.

Sau một hồi lâu, nước mắt không còn rơi được nữa, cô chậm rãi đứng dậy, sững sờ đứng trước lan can ban công.

Ban đêm gió lạnh xuyên thấu qua cơ thể mỏng manh của cô, trong đầu cô vẫn là hình ảnh đó........

Cô không biết biết cảm giác khi nhìn thấy cảnh đó như thế nào, có lẽ là vì nguyên nhân khác, có lẽ cô không cần phải khổ sở tưởng tượng hình ảnh đó, nhưng chiếc hộp màu đen được anh giữ lại trong ngăn kéo bàn làm việc ít nhiều cũng biểu đạt điều gì đó. ....

Những lời thề non hẹn biển, tất cả lời ngon tiếng ngọt, tất cả hình ảnh ngọt ngào cô và anh trải qua bắt đầu xuất hiện trong đầu cô . . . . . . Cô chua xót khó có thể kiềm nén được, nước mắt lại lần nữa như chuỗi vòng trân châu đứt dây rơi xuống.

Liên tục giơ tay lên lau đi nước mắt tràn ra từ hốc mắt, nhưng nước mắt một giây trước được lau đi, một giây sau lại tràn ra mãnh liệt.

Không biết đã trải qua bao lâu, nước mắt xung quanh hốc mắt Hạ Tử Du đã được gió hong khô............

Hít liên tục mấy hơi, cô xoay người bỏ đi.

. . . . . .

Chưa khi nào cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi có anh đến thế, cô dùng sức ấn nút thang máy. . . . . .

Đinh ——

Cửa thang máy mở ra, cô đang muốn bước vào thang máy, vô tình đụng phải người trong thang máy đang vội vã đi ra.

"Chết tiệt, ai mà hấp tấp như vậy?"

"Thật xin lỗi. . . . . ."

Tiếng mắng nhỏ truyền đến, Robert nhìn về phía người vừa đụng vào mình.

Một giây tiếp theo, "Tử Du?"

Hạ Tử Du giương mắt nhìn lên không ngờ ngoài ý muốn nhìn thấy người bạn tốt, "Robert!"

Lúc Hạ Tử Du ngước mắt, Robert cũng đã nhận ra đáy mắt Hạ Tử Du mơ hồ vẫn còn ẩm ướt, ngay sau đó Robert kéo Hạ Tử Du ra thang máy.

Robert vịn lấy bả vai Hạ Tử Du, "Em làm sao vậy? Sao mắt đỏ thế kia?"

Hạ Tử Du lắc đầu, "Em không sao. . . . . ."

Robert nhíu mày, "Em khóc à?"

Hạ Tử Du cụp mắt xuống, "Không có, vừa rồi em bị cát bay vào mắt. . . . . ."

Robert hỏi, "Vậy em làm gì mà đi vội vã như vậy? Còn không cẩn thận va vào anh?”

Hạ Tử Du nói, "Không phải anh cũng vội vàng tới sao?"

Robert không nói gì chỉ giải thích, "Có trời mới hiểu, mấy ngày trước anh bị ba anh gọi về Saudi....Ba anh ép anh lấy vợ......... Em biết đấy, ba anh có bốn bà vợ, cho nên tự mình thay anh tìm ba nguời phụ nữ về nhà, tóm lại cuộc sống riêng của anh đã bị ba anh phá rối tung cả lên!” Robert phiền não bới bới tóc, lại nói, “Hôm trước anh mới biết tin Nhất Thuần bị thương, vừa mới xuống máy bay đây!”

Biết Robert lo lắng nhất cái gì, Hạ Tử Du chậm rãi nói, “Nhất Thuần đã tỉnh rồi, anh không phải lo lắng."

Robert kích động siết chặt bả vai Hạ Tử Du, "Cô ấy tỉnh rồi?"

Hạ Tử Du gật đầu, "Dạ."

"Vậy ngay bây giờ anh phải đi thăm cô ấy. . . . . ." Robert gấp gáp xoay người.

Hạ Tử Du kéo lấy cánh tay Robert, "Ồ, Robert, lúc này đã khuya lắm rồi, Đan Nhất Thuần cũng cần nghỉ ngơi, hay ngày mai anh hãy quay lại thăm cô ấy!"

Robert vẫn bước đi, "Không sao, anh phải trông thấy cô ấy thì mới yên tâm."

Hạ Tử Du nói với bóng lưng Robert, "Robert, em. . . . . . Tâm tình em đang không tốt, anh có thể hàn huyên với em một chút được không?"

Bước chân vội vàng của Robert cuối cùng dừng lại, anh xoay người đi đến bên cạnh Hạ Tử Du, "Tử Du, em sao vậy?"

Ánh mắt Hạ Tử Du liếc qua phòng bệnh 521, nuốt nghẹn xuống phần chua xót đang trào dâng ở cổ nói, "À, em. . . . . . Em, cũng không có gì."

Robert nghiêm túc nói, "Có, em vừa mới nói tâm tình em không tốt!"

Đó là vừa rồi tình thế cấp bách cô mới viện cớ đó, bởi vì không biết Đàm Dịch Khiêm đã đi hay chưa, nhưng cô biết Robert rất quan tâm Đan Nhất Thuần. . . . . .

Hạ Tử Du trầm tĩnh nhìn Robert, "Chỉ muốn anh hàn huyên với em một chút."

"Tử Du, sao vậy?" Robert mấy ngày nay vẫn luôn ở Saudi, cho nên cũng không biết Hạ Tử Du cùng Đàm Dịch Khiêm ở Los Angeles xảy ra chuyện gì, anh biết tin Đan Nhất Thuần bị thương nằm bệnh viện hôn mê bất tỉnh mới bay đến Los Angeles.

"Em. . . . . ."

Nhìn khuôn mặt do dự của Hạ Tử Du, Robert đang định nói gì đó, đột nhiên vô tình nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Đàm Dịch Khiêm đi ra từ trong phòng bênh 521.

Robert ngước mắt nhìn về phía người bạn tốt, "Dịch Khiêm!"

Hạ Tử Du theo bản năng xoay mặt qua, lơ đãng đón nhận đôi mắt màu đen thâm thúy của anh.