Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 141: Anh ta thật lòng thích em



Khi Thiên Tình về đến nhà, Vãn Tình mừng mừng tủi tủi ôm chặt lấy cô. Trên đường về Thiên Tình vốn còn thấp thỏm không yên, cô sợ lần này về sẽ gặp phải tình huống khó xử như lần trước. Nhưng cũng may, Lục Yến Tùng không có ở đó.

"Chị, cha có nhà không? Gần đây cha còn đi đánh bạc nữa không ạ?" Thiên tình vừa để hành lý xuống vừa hỏi Vãn Tình.

"Đang ở nhà. Đã ngủ rồi." Vãn Tình tươi cười, tinh thần xem ra rất tốt. Có lẽ vì gần đây cha không làm cho chị buồn phiền gì nữa.

"Hai ngày nay rất đàng hoàng, đi làm rất đúng giờ. Chị cũng đã tìm được một công việc tương đối nhẹ nhàng."

Nghe Vãn Tình nói vậy, Thiên Tình thở ra nhẹ nhõm. Nghiêng đầu nhìn vào phòng cha ngủ, mặt cô nở nụ cười thỏa mãn.

"Như thế này mới có chút cảm giác của gia đình." Thiên Tình không nhịn được than nhẹ, rồi xoay đầu lại, "Chị, chị làm việc gì vậy? Có vất vả quá không? Giờ em về rồi, thật ra chị không cần phải đi làm đâu mà."

"Em không phải lo cho chị, bác sĩ nói bây giờ chị không sao rồi. Hơn nữa chỉ là công việc văn phòng thôi, có vất vả gì đâu."

Vãn Tình vừa giúp em gái thu dọn đồ đạc, vừa cười nói, "Nếu chị cứ ở nhà suốt ngày như vậy mới buồn bực mà sinh bệnh đó."

Hiếm khi thấy Vãn Tình vui vẻ như vậy, Thiên Tình vốn muốn hỏi chuyện giữa cô và Lục Yến Tùng hiện tại thế nào, nhưng cuối cùng không hỏi ra miệng. Bây giờ cha không còn đi đánh bạc nữa, tất nhiên Vãn Tình cũng không còn bị Lục Yến Tùng khống chế nữa...Hơn nữa, xem tâm tình chị tốt thế này, hẳn là đã cắt đứt quan hệ với Lục Yến Tùng rồi cũng nên.

"Khuya rồi còn ngẩn người ra đó làm gì hả? Mệt quá à?" Vãn Tình đẩy đẩy Thiên Tình.

Thiên Tình lúc này mới hoàn hồn. Cười hì hì, "Không có, cảm thấy trở về đột ngột thế này, có vẻ không chân thực. Bắt đầu từ ngày mai, công việc của em sẽ chính thức đi vào hoạt động, nên cũng hơi thấy hồi hộp."

"Đừng lo, sáng mai chị sẽ dậy làm bữa sáng cho em." Vãn Tình khuyên em gái xong nghĩ đến gì đó: "Đúng rồi, lần trước chị đã giúp em trả lại váy cho anh Thi rồi."

"Vâng. Em có nghe anh ấy nói rồi."

"Hai người gặp nhau rồi sao?" Vãn Tình nhìn cô.

Thiên Tình giương môi, không che giấu được sự vui vẻ, thành thật gật đầu, còn khai báo thêm: "Mới vừa rồi là anh ấy đưa em về đó."

Trên gương mặt xinh xắn của Thiên Tình hoàn toàn không giấu được tình cảm ngọt ngào. Điều này khiến Vãn Tình có phần hâm mộ. Tình yêu đối với cô mà nói là một từ ngữ rất xa vời. Mặc dù...Từ sau hôm ấy đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Lục Yến Tùng, anh ta cũng không có tới tìm mình, nhưng tên ác ma đó ít nhiều gì cũng để lại bóng ma trong lòng cô. Khiến cô không dám dễ dàng tiếp nhận người nào khác nữa.

"Lần trước lúc chị đi đưa quần áo, anh ta nghĩ chị là em. Nên vội vàng chạy xuống lầu, sau khi nhìn thấy chị thì rất thất vọng." Vãn Tình nói với Thiên Tình.

Thiên Tình sửng sốt nhìn Vãn Tình, "Chị có chắc là thất vọng chứ?"

Vãn Tình cười, "Đúng vậy, rất chắc chắn. Chị còn có thể khẳng định... Anh ta rất yêu thích em."

Hai chữ 'Yêu Thích' ấy khiến trái tim Thiên Tình run lên. Cô không dám tin... Hai chữ này ngày trước là dùng để hình dung tình cảm của cô dành cho anh? Từ bao giờ lại được dùng để nói về tình cảm của anh ấy đối với mình rồi?

"Sau đó, lại nghe chị nói em đi Hàn quốc, lúc đó nét mặt anh ta rất kinh khủng, nhìn mà thấy sợ. Chị càng thêm tin chắc rằng anh ta rất quan tâm đến em."

"Anh ấy quan tâm em? Sao có thể chứ?" Chính Thiên Tình cũng không thể nào tin được. Cô sợ...Cuối cùng lại lần nữa tự mình đa tình...

... ... ...

Cả đêm Thiên Tình trằn trọc mãi trên giường với tâm trạng rối bời. Hai câu nói cuối của Vãn Tình cứ quanh quẩn mãi trong lòng cô. Không dám tin đó là sự thật, nhưng mà...không thể không nghĩ tới câu "Từ nay trở đi, gặp phải bất cứ chuyện gì, em cứ nói với anh" mà Thi Nam Sênh đã nói với cô...Có lẽ đúng như Vãn Tình nói, anh ấy đối với mình không phải là không có chút tình cảm nào? Nếu không thì...Sao có thể chạy đến Hàn Quốc xa xôi, chỉ để ký hợp đồng với cô? Ban đầu cô còn tưởng là anh tiện đường, nhưng sau đó mới phát hiện không phải vậy. Trằn trọc cả đêm, đến khi trời dần sáng, Thiên Tình rốt cục cũng chìm vào giấc ngủ.

... ... ...

Ngày hôm sau. Thiên Tình bị mùi thơm của thức ăn đánh thức. Nằm nướng trên giường một lúc lâu vẫn không muốn nhúc nhích. Say mê tận hưởng hương thơm của thức ăn, hưởng thụ cảm giác được ở nhà, Thiên Tình thật sự cảm thấy giống như mình đang nằm mơ vậy.

Trước kia lúc ở nhà, luôn cảm thấy cái nhà này thiếu đi cảm giác gia đình, nhưng sau khi đi xa một thời gian trở về, lại phát hiện tất cả mọi thứ không còn giống ngày xưa nữa...

"Thiên Tình, dậy đi thôi. Vừa rồi công ty Thi thị gọi điện đến nói lát nữa em có buổi chụp hình ngoại cảnh ấy."

"Chụp ngoại cảnh?" Thiên Tình vội vàng ngồi dậy.

"Ừm. Nói chụp một số bức ảnh cần dùng. Chị đã ghi lại địa chỉ dùm em rồi, trước chín giờ phải tới đó."

"Trước chín giờ?" Thiên Tình nhìn thời gian, nhanh chóng chạy u vào nhà tắm, bắt đầu lật đật rửa mặt sửa soạn.

Sau khi vội vã ăn sáng, sửa sang qua loa một chút rồi ra cửa. Địa chỉ là tại bờ biển nằm ở khu vực ven thành phố.

***

Thấy Thiên Tình đi rồi Vãn Tình mới thu dọn bàn ăn, thay một bộ đồ công sở rồi cũng ra cửa. Từ đêm đó sau khi cha về, cô cũng đổi luôn số điện thoại, muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Lục Yến Tùng.

Cô tưởng rằng loại người như Lục Yến Tùng sẽ bám riết không tha cho mình, bởi vì nếu như anh ta muốn tìm cô thì chuyện đó dễ như trở bàn tay. Nhưng...điều khiến cô ngạc nhiên chính là liên tiếp mấy ngày liền Lục Yến Tùng thật sự không hề xuất hiện lần nào. Giữa họ cứ thế mà chấm dứt!

Vãn Tình nghĩ vậy nên lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Ngẩng đầu nhìn bầu trời, chưa bao giờ cảm thấy bầu trời tươi sáng và bao la rộng lớn thế này.

Lúc đi đến trạm xe bus, lồng ngực Vãn Tình chợt căng lên khi nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc. Người đàn ông thô bạo đêm đó, tàn ác chơi đùa...từng màn ồ ạt ùa về khiến cho sắc mặt cô lập tức trắng bệch. Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây? Đến tìm cô sao? Nhưng mà...

Lục Yến Tùng vẫn ngồi yên trong xe không động đậy, lười biếng dựa vào thành ghế, mắt nheo nheo không biết anh ta đang nhìn gì. Dường như…đang nhìn cô mà nhìn kỹ thì cũng không giống.

Vãn Tình chưa bao giờ khẩn trương như lúc này. Rõ ràng anh ta không hề làm gì cả, nhưng anh ta lại giống như một con thú đang săn mồi, bất cứ lúc nào có thể xông lên bắt cô.

Vờ như không nhìn thấy anh ta, mặt cô như phủ lớp sương lạnh, cố chấp ngẩng cao đầu đi lướt qua cạnh xe anh ta. Đang lúc cô căng thẳng đi ngang qua chỗ ghế lái thì người đàn ông trong xe bỗng nhiên nhỏm dậy. Cô cả kinh, cánh cửa cạnh ghế lái được đẩy ra. Vãn Tình bị dọa cho mặt mũi tái nhợt, lập tức rụt người lại, cảnh giác la toáng lên: "Lục Yến Tùng, anh đừng làm bậy đó!" Thế nhưng qua một lúc thấy mình vẫn không sao, lúc này bỗng nghe được một giọng nữ vô cùng mềm mại quyến rũ, "Honey, không ngờ anh lại đến tận đây đón em đi làm."

"Em là bạn gái của anh, nếu anh không đến đón em thì còn có thể đón ai?" Giọng nói của Lục Yến Tùng cả đời này e là Vãn Tình sẽ chẳng bao giờ quên được.

Chuyện gì xảy ra? Cô hơi hé mắt. Lục Yến Tùng nào có muốn tới bắt mình? Mà chỉ có một người đàn ông đẹp trai đang cười rất vui vẻ ôm người phụ nữa của anh ta. Hơn nữa...Trong mắt anh ta vốn không hề có sự tồn tại của cô.

"Cô à, phiền cô nhường đường." Giọng nói lạnh lùng vang lên ngay đỉnh đầu cô.

Vãn Tình sửng sốt. Ngẩng đầu chạm phải đôi đồng tử lạnh như băng của Lục Yến Tùng. Trong ánh mắt đó, ngoại trừ sự lạnh lùng ra, còn có, một sự... xa cách...

Bất động vài giây, Vãn Tình lập tức tránh sang một bên. Hoàn hồn thì anh đã ngồi vào trong xe, cùng người phụ nữ kia nhanh chóng rời đi.

Chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt. Vãn Tình quả thật không dám tin vào điều mà mình nhìn thấy.

Lục Yến Tùng... Làm vậy có phải thật sự anh ta muốn cắt đứt quan hệ với mình không? Thật tốt quá! Rốt cuộc cô cũng không còn bị tên ác ma đó bắt nạt nữa rồi! Vãn Tình rất muốn cười một trận sảng khoái, nhưng mà...Không hiểu sao trong lòng lại thấy hơi mất mát. Sao lại thế này?

Vãn Tình vỗ vỗ vào má, xốc lại tinh thần, “Cảnh Vãn Tình, mày đang nghĩ gì đấy? Từ nay về sau không còn bị Lục Yến Tùng ức hiếp nữa, cũng không cần phải lén lút, có thể đàng hoàng quen biết bạn trai mới, điều đó đúng như ước nguyện mà mày hằng mong muốn còn gì!” Càng nói Vãn Tình càng cảm thấy vui sướng. Mới vừa rồi trong lòng còn cảm thấy nặng nề khó chịu, trong nháy mắt bị quét sạch. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Có lẽ... Cô cũng nên nghiêm túc nói chuyện yêu đương một lần.

Mãi đắm chìm trong suy nghĩ của mình, Vãn Tình hoàn toàn không để ý đến, lúc này chiếc xe nọ đã dừng ở ven đường... Tầm mắt người nào đó khóa chặt cô ngày càng ảm đạm. Người phụ nữ này, mới rời khỏi anh mấy ngày đã vui vẻ đến vậy sao?

***

Tại nơi chụp hình quảng cáo bên bờ biển. Trợ lý công ty cũng đã đến.

"Thiên Tình, nhanh đi hoá trang và thay quần áo đi." Trợ lý đưa cho cô một bộ trang phục mùa hè mát mẻ, "Đây là trang phục hè năm nay của Thi thị, cô mau đi thay đi. Đạo diễn sẽ đến ngay."

"Vâng." Thiên Tình đi vào phòng thay quần áo dựng tạm ở bờ biển. Trang phục hè của Thi thị đúng là khiến cho người ta yêu thích không thôi.

Lần này 'Daisy Story' dùng những đóa hoa cúc nhỏ làm điểm nhấn. Những đóa hoa cúc nhỏ màu sắc rực rỡ được điểm xuyến trên vai và làn váy, thoạt nhìn toát lên sự trẻ trung và tràn đầy hương vị của ánh mặt trời. Chỉ là...

Mùa này mà ăn mặc phong phanh như vậy thì rất lạnh. Vừa bước ra ngoài Thiên Tình liền dùng áo bông lớn bọc kín mình lại như một quả bóng. Ngồi ngoan ngoãn chờ thợ trang điểm make-up.

Trang điểm xong thì đám người đạo diễn cũng mang theo dụng cụ đến.

Vì Thiên Tình là người mới nên đạo diễn bảo cô xoay một vòng trước ống kính, sau đó cúi đầu trao đổi với phó đạo diễn về ý tưởng cần được chụp.

Thiên Tình đứng đó, gió biển thổi tung mái tóc dài mềm mại như tảo biển của cô. Làn váy tung bay theo gió, như tạo nên bảy sắc cầu vồng rực rỡ. Thời điểm hiện đang ở tạibờ cát, hình ảnh này khiến ai nhìn thấy cũng như bị hớp hồn.

"Thi thị đúng là biết chọn người. Cô gái này quả thật không tệ." Đạo diễn cũng bị cảnh này thu hút, cầm lấy máy ảnh chụp vài tấm hình. Sau khi xem hiệu quả mới chính thức bắt đầu công việc.

"Đến đây cởi giày ra, đứng ở trên tảng đá. Ừ... Biểu cảm phải diễn tả giống như đang tận hưởng một chút..." Đạo diễn hướng dẫn Thiên Tình.

Tuy đây là lần đầu tiên Thiên Tình chính thức quay chụp ảnh ngoại cảnh, nhưng mười tháng qua cô đã được đào tạo chuyên nghiệp về cả cách trình diễn cũng như biểu lộ cảm xúc. Cho nên...

Khi cô mỉm cười, đôi mắt to tròn trong suốt như đang ước mơ mong mỏi ngắm nhìn cảnh biển xa xa phía trước. Tưởng tượng trong tương lai không xa, cô có thể dựa vào năng lực của mình có thể đưa chị, cha, còn có mẹ, cả nhà bốn người cùng lên chiếc du thuyền ở đối diện ăn hải sản tươi sống và du ngoạn khắp nơi.

"Được, rất tốt! Biểu hiện rất khá!" Đạo diễn khen ngợi không dứt, sau đó nhắc nhở: "Đổi lại tư thế. Vào trong nước đứng đi, tốt nhất là hất cho nước bắn tung lên."

Trợ lý ôm áo bông dày đứng ở một bên, nhìn cảnh này, lắc đầu liên tục. Trong màn hình Thiên Tình vẫn nở nụ cười thật ngọt ngào, thật hạnh phúc. Nhưng, thật ra...

Mặc dù đang là mùa Xuân, nhưng gió biển vẫn lạnh cắt da cắt thịt. Đặc biệt là nước càng lạnh hơn như có thể khiến xương cốt tan rã ra vậy. Bây giờ cô còn phải đứng ngâm trong nước, nở nụ cười tươi rói, ra vẻ say đắm. Có trời mới biết, hai chân cô đã đông lạnh đến tím tái rồi.

"Hình ảnh lấy được quá tuyệt vời !" Đạo diễn luôn miệng khen ngợi.

"Khoan hãy lên, cứ đứng vậy chụp thêm một bộ cận cảnh nữa. Thợ trang điểm phun một ít nước lên mặt Thiên Tình đi!"

Thiên Tình lạnh đến môi giật giật liên tục. Nhưng...cô không dám than vãn câu nào. Đây là công việc, cô phải chấp nhận.

Thợ trang điểm nhìn mặt mày cô tím lại, hơi đau lòng không dám phun nước lên. Cô ngược lại cười cổ vũ, "Không sao, phiền cô rồi. Tôi chịu được."

Thợ trang điểm đành phải phun nước lên. Nhiệt độ lạnh buốt khiến Thiên Tình run lập cập nhưng vẫn cố mỉm cười ngọt ngào.

Lúc chụp được một nửa thì có một chiếc xe thương vụ màu đen chậm rãi xuất hiện ở bờ biển. Thi Nam Sênh đẩy cửa xe ra, từ trên xe bước xuống.