Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Chương 80: Cô ấy là của tôi



Edit&Beta: Junie

Hạ Ngưng Âm đem mặt chuyển sang Tư Khảm Hàn "Anh tới làm gì? Xem tôi được ai mua? Hay đến xem bộ dạng tôi bị đàn ông lăng nhục?"

Tư Khảm Hàn cau mày, giây phút đưa cô vào buồng tối anh đã dự liệu được điều này, chỉ là lời nói chua ngoa của cô làm anh rất không thoải mái, nhưng anh đâu thể phản bác.

Hạ Ngưng Âm thấy anh không nói lời nào, đáy lòng cười lạnh, mở cửa xe đi xuống dòm thẳng mặt anh, Tư Khảm Hàn nhìn thấu sự hận thù trong mắt cô không khỏi sững sờ.

Đôi con ngươi tĩnh lặng dường như đang mong chờ Hạ Ngưng Âm đau lòng, chính cô cũng không mảy may đến cái nhìn thâm thúy ấy.

"Ha ha. . . . . ." Hạ Ngưng Âm bật cười, cô làm sao lại học cách không ngoan, rõ ràng bị anh triệt để tổn thương nhưng vẫn kỳ vọng anh có chút lương tâm với cô, mặc cho từ đầu đến cuối anh chưa từng đặt cô trong tim lần nào, dù một phần cũng được, vậy mà cô cũng không hiểu rốt cuộc bản thân mong đợi điều gì, còn nghĩ rằng anh sẽ đau lòng vì cô? Hay là những thứ khác, thứ khác nữa?

Thực ra những thứ đó cô đều không với tới, lẽ nào vì bản thân bị anh mua nên anh có quyền coi thường tôn nghiêm của cô, mặc kệ ý nguyện của cô, đối với cô muốn làm gì là làm?

"Tại sao? Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì?" Hạ Ngưng Âm lớn tiếng hô hào "Anh nói tôi biết? Tại sao? Hay tôi xứng đáng bị khinh rẻ vậy à? ! Bị người ta xem như món hàng phải trần truồng mặc họ đùa bỡn?"

Giận dữ gào thét, Hạ Ngưng Âm mất điểm tựa hai chân ngã quỵ xuống đất, thất thanh khóc lên.

Lần đầu tiên trước mặt Tư Khảm Hàn rơi lệ, những lời này cô tự hỏi không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn là không có đáp án.

Vẫn là tìm không ra đáp án, nước mắt nhem nhuốc, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt biến sắc của Tư Khảm Hàn, đáy mắt chứa đầy sự đau thương.

"Tôi trong mắt anh không phải là người, mà là món đồ chơi tùy hứng anh chơi đùa, là món hàng hóa mặc anh mua bán."

"Cho nên anh đâu do dự đem tôi cho đống đàn ông vũ nhục, sau đó ngồi hưởng thụ mặc tình tôi la hét, vì cái gì lại mất nhân tính như vậy, vì cái gì lại biến thái đến mức đó!"

"Tôi đã làm sai cái gì, khiến anh hận tôi?" Hạ Ngưng Âm ngồi dưới đất liên tục la to, bất quá chân mày Tư Khảm Hàn cũng không nhíu một cái.

Tư Khảm Hàn đứng bên cạnh tùy ý cô quát tháo, phát tiết mọi uất ức trong lòng, Ngôn Phong Mị liếc nhìn Hạ Ngưng Âm khóc nức nở có phần chạnh lòng, trong mắt anh chứa đựng sự thương xót cho cô, phát hiện điểm này, Tư Khảm Hàn không vui cau mi tâm.

Anh thừa nhận chuyện lần này là anh sai, do anh không quan tâm cảm nhận của cô, nhưng anh chưa bao giờ coi cô như món hàng để người ta khinh miệt, thật sự không có, đêm nay là ngoài ý muốn, anh định cho cô lên sân khấu, khơi lên sự hăng hái dưới khán đài, nhưng anh quên mất sự tình bí ẩn bên trong.

Hiện tại anh biết cô vô cùng khó chịu, bất luận anh nói thêm cũng nghe không vô, chi bằng anh im lặng, tùy ý cho cô trút cơn giận, vì anh không muốn để lại vết dơ này trong lòng cô.

Đau lòng sao? Có đấy, bằng không anh lại tình nguyện bại lộ thân phận để xông pha cứu cô, bất quá chậm một bước. . . . . .

Tư Khảm Hàn ngồi bệt xuống, ôm cô vào lòng, vuốt tóc cô, môi mỏng đặt bên tai an ủi: "Thật xin lỗi."

Hạ Ngưng Âm bất chợt an tĩnh, buồn cười trước lời nói của anh, anh cho anh là ai, chỉ một câu xin lỗi đơn giản có thể xóa bỏ tội ác anh gây cho cô? Lúc trước cô mềm lòng có thể không hơn thua, nhưng lần này anh đã làm cô chết tâm, anh thế nhưng dám vũ nhục cô giữa mọi người, anh coi cô là đồ vật chắc?

Cười giễu cợt, lệ ngưng đọng khóe mắt, Hạ Ngưng Âm trở nên lạnh lùng: "Một câu xin lỗi có thể bồi thường tất cả, vậy xin hỏi, những việc quá đáng với tôi cũng dễ dàng tha thứ?"

Tư Khảm Hàn vẫn lặng thinh, đôi tay chế trụ eo thon ôm cô vào lòng, nhưng Hạ Ngưng Âm vặn vẹo kịch liệt"Anh tránh ra đừng đụng tôi."

Tư Khảm Hàn bất chấp sự vùng vẫy làm theo ý mình "Có gì trở về hãy nói, muốn đánh muốn loạn tùy cô."

Hạ Ngưng Âm dùng sức tháo bàn tay ngang hông, cố gắng thoát khỏi anh "Tôi không cần, đồ mặt người dạ thú!"

Ngôn Phong Mị thu hết một màn này, thấy Hạ Ngưng Âm mắt mũi tèm lem mà phát bực, chặn ngang bước đi của Tư Khảm Hàn "Tiên sinh, miễn cưỡng phụ nữ thì không hay lắm? Cô ấy đâu tình nguyện theo anh, dù sao anh cũng nên tôn trọng ý kiến của cô ấy chứ?"

"Anh buông tôi ra, tôi không muốn đi cùng anh." Hạ Ngưng Âm trở nên suy nhược, nghe ra lời của Ngôn Phong Mị như bắt được phao cứu sinh "Ngôn Phong Mị, giúp tôi, tôi không muốn đi cùng anh ta."

Bị người khác cản trở, Tư Khảm Hàn nâng mí mắt, đôi ưng mâu thoáng ẩn hiện sự sắc bén lạnh lùng, tức giận trừng mắt với Hạ Ngưng Âm, ngay tức khắc chuyển sang Ngôn Phong Mị, lạnh nhạt nói: "Chuyện vừa rồi cảm ơn anh, tuy nhiên đây là việc riêng của tôi, phiền tránh ra."

"Tôi không muốn trở về với anh, anh nghe không hiểu tiếng người hả?" Hạ Ngưng Âm rút cà vạt của anh, liên tục đánh đấm loạn xạ.

"Chớ lộn xộn! Bây giờ cô không khỏe, tôi đưa cô đi bệnh viện!" Tư Khảm Hàn cúi đầu nhỏ giọng, ánh mắt thoáng chút lo lắng.

Anh cảm giác thân nhiệt cô nóng như lửa đốt, túm tay cô thì lạnh như băng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhễ nhại mồ hôi, cho thấy cô đang có vấn đề, bằng việc cô giãy dụa thường ngày, anh đời nào dễ dàng trói được cô.

Ngước xuống nhìn cô run run, đôi mắt chứa nhiều suy tư, chẳng qua có người ở đây, hơn nữa anh còn chưa rõ lý lịch của Ngôn Phong Mị, anh khó đem tâm trạng biểu lộ ra ngoài.

Nói tóm lại, anh không rảnh cùng Ngôn Phong Mị tranh luận.

"Anh đừng làm bộ tốt bụng, có đi cũng tự tôi đi! Anh bỏ tôi ra!" Hạ Ngưng Âm cười thầm, ở đó mèo khóc chuột giả từ bi.

Tư Khảm Hàn chẳng đem hành động đó để vào mắt, mày liễu của Ngôn Phong Mị xếch lên, bắt đầu nổi cáu: "Hình như anh chưa hiểu quy tắt thì phải, nếu tôi đoạt được người chứng tỏ cô ấy là của tôi, vì vậy mong anh buông tay và người rời đi hẵn là anh đó."

"Cái gì? !" Hạ Ngưng Âm lần nữa mở to mắt, Ngôn Phong Mị nói những điều này không thể nghi ngờ là hoạ vô đơn chí, bất chấp thể lực kiệt quệ, cố níu lấy tây trang của anh, móng tay cắm vào bắp thịt rắn chắc, ép hỏi: "Anh thật sự tặng tôi cho anh ta? Sao anh có thể tuyệt tình như vậy!"

Thời điểm cô thốt lời này, khuôn mặt đẫm bi thương, thân thể đã khó chịu nay bị thêm đả kích lớn, đôi mắt mệt mỏi rũ xuống, nhưng cánh tay nhỏ bé ý thức nắm áo Tư Khảm Hàn.

Tư Khảm Hàn không trả lời, cũng như không biết trả lời thế nào, bất quá gắt gao ôm Hạ Ngưng Âm nhiều hơn, trong lòng anh rõ hơn ai hết, nếu thật sự để Hạ Ngưng Âm theo bọn họ, anh là người đầu tiên ngăn cấm.

Nghĩ đến Hạ Ngưng Âm rời xa anh, trái tim như treo lơ lửng bởi sự mất mát mơ hồ, cỗ tức giận xông lên đỉnh đầu, tiềm thức mách bảo không để cô đi, có thể vì kế hoạch sau cần dùng đến cô, chung quy sự ảnh hưởng của cô đối với anh không hề nhỏ, nói trắng ra là vẫn còn giá trị lợi dụng.

Tóm lại anh cấm cô bỏ đi, bất kể thế nào, anh đều muốn giam cầm cô.

Ngôn Phong Mị thấy anh chẳng nói tiếng nào, nhắc lại lần nữa: "Mong anh tuân thủ theo quy tắc trả người cho tôi."

"Anh cho rằng tôi sẽ trả?" Giọng điệu Tư Khảm Hàn hàm chứa ám muội.

Trong chốc lát, Tư Khảm Hàn mắt lạnh lườm Ngôn Phong Mị, khóe miệng nâng lên nụ cười sáng lạng có phần ngạo mạn, anh nào lại quên, trước đó Hòa Huân Thức có cùng anh đề cập qua, nhưng anh không muốn thả người, ai làm gì anh, chỉ cần anh cao hứng liền đem quy củ xóa sạch! Chẳng lẽ nơi này còn có người dám khiêu chiến với Tư Khảm Hàn anh, bất quá cũng nên xem bản thân có năng lực hay không.

Thừa biết anh ngang tàng, Ngôn Phong Mị cười nhạt, thanh âm dịu nhẹ lộ ra cỗ mị hoặc đầu độc lòng người: "Cứ cho là anh không bận tâm, tuy nhiên anh có hỏi cô gái trong lòng anh chưa, cô ấy muốn theo anh hay theo tôi? Anh cũng biết tôi cũng quyền dẫn cô ta đi, chẳng qua tôi tôn trọng ý kiến của đôi bên."

"Điều này đâu quan trọng, bởi vì, cô ấy không thể không theo tôi." Tư Khảm Hàn chẳng chừa chút m mặt mũi cho anh, kiêu ngạo độc đoán đáp trả.

"Ai nói?" Hạ Ngưng Âm gắng gượng mở đôi mắt nặng trĩu, ngữ điệu yếu ớt "Tôi nói rồi, tôi không muốn đi với anh. . . . . ."

Tư Khảm Hàn nhăn trán tạo thành vài vạch đen, nghĩ đến cô không kịp chờ đợi muốn rời khỏi, cơn tức giận vô cớ bộc phát, lại nhìn thân thể cô suy yếu, sắc mặt trắng bệch không huyết sắc, đành kìm nén mềm mỏng trở lại: "Bớt nói chút đi, cô đã ký khế ước trong vòng một năm này phải bên cạnh tôi."

"Khế ước, anh còn dám nhắc tới, anh đã vi phạm bao nhiêu điều lệ trong đó hả? Dựa vào cái gì mà ép buộc tôi?" Khắp người Hạ Ngưng Âm nóng hổi, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt, trong miệng cứ lẩm bẩm.

Cô ngày một yếu ớt, lại cứng đầu chống đối, tranh thủ từng phút rời khỏi anh, Tư Khảm Hàn thất vọng đau khổ, khóa chặt mi tâm, trong lòng không biết là tư vị gì?

Ánh mắt Ngôn Phong Mị sắc bén, khóe miệng phác họa đường cong "Cuối cùng anh muốn thế nào mới chịu thả người?"

"Muốn tôi thả người? Đừng mơ tưởng! Trừ phi anh có năng lực cướp cô ấy từ tay tôi, nếu không. . . . . ." Tư Khảm Hàn liếc nhìn Ngôn Phong Mị, cánh môi nâng lên nụ cười tà ác, khí thế cao ngạo hướng tới Ngôn Phong Mị.

Ngôn Phong Mị híp nửa mắt đánh giá Tư Khảm Hàn, không dám tùy tiện thách đấu, từ nhỏ anh đã học võ, nhưng anh nhìn ra Tư Khảm Hàn cũng là người học võ, khí phách ngạo mạn ẩn chứa dưới thân thể cường tráng đã nói cho anh biết năng lực của Tư Khảm Hàn rất mạnh.

Còn nếu anh không đồng ý đánh, Tư Khảm Hàn nhất định sẽ quay đầu bỏ đi, cho nên anh đành đặt hi vọng người Hạ Ngưng Âm, xem ý tứ của cô, anh mới có thể tận lực giúp cô lấy lại công bằng.

Ngôn Phong Mị lại gần Tư Khảm Hàn, thấy Hạ Ngưng Âm giống như ngủ thiếp đi, trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt thật là khó nhìn, ngước sang Tư Khảm Hàn hỏi: "Cô ấy không khỏe? Mau đưa đi bệnh viện a."

Tư Khảm Hàn cúi đầu cũng thấy Hạ Ngưng Âm nhắm mắt, giật mình hoảng sợ, lòng như lửa đốt chạy nhanh về xe phóng ga rời đi, Ngôn Phong Mị cũng leo lên buồng lái đuổi theo Tư Khảm Hàn.

Dọc đường đi, Hạ Ngưng Âm chợt tỉnh giấc, mí mắt khẽ mở, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ: "Nóng, nóng. . . . . ."

Tư Khảm Hàn nghe thanh âm dịu nhẹ của Hạ Ngưng Âm, không yên tâm quay đầu lại là thân thể mỏng manh đang vặn vẹo, bàn tay mất ý thức bắt đầu lần mò trang phục, muốn cởi áo xuống, nhất thời cả kinh, có dự cảm chẳng lành liền thắng xe gấp, chồm người xuống băng ghế sau áp tay lên trán Hạ Ngưng Âm, mặt cô đỏ như quả cà, chóp mũi phún ra hơi thở dị thường, miệng anh đào mơ hồ nỉ non, anh khẳng định suy nghĩ của mình mười phần đúng.

Đôi ưng mâu nồng đậm sát khí, đáng chết, dám dùng thuốc đối phó cô!

Lúc này đi sau anh là xe của Ngôn Phong Mị cũng dừng lại, chạy đến gõ cửa kính hỏi "Thế nào?"

Tư Khảm Hàn chẳng màng tới, kéo tay Hạ Ngưng Âm đặt lên bụng, ngồi vào ghế lái một đường hướng thẳng.

Ngôn Phong Mị thoáng thấy sắc mặt của Hạ Ngưng Âm, liền hiểu xảy ra chuyện gì, vội đuổi theo xe Tư Khảm Hàn, tuy nhiên anh lấy quyền gì để đuổi theo? Chỉ e càng thêm vướng bận lúng túng, nhưng anh chính là không yên lòng, ngồi lên xe thể thao tiếp tục chạy.

Tại khách sạn, Tư Khảm Hàn ôm lấy Hạ Ngưng Âm chạy vào, thái độ đối với Ngôn Phong Mị chẳng khách sáo: "Tôi cứ tưởng anh biết thức thời, bây giờ còn đến tận đây? Anh cứ trở về nơi này hết chuyện của anh rồi."

"Cô ấy bị hạ dược." Ngôn Phong Mị đi thẳng vào vấn đề.

Tư Khảm Hàn bước vào thang máy, trước khi cửa đóng nói thêm một câu: "Chuyện không liên quan tới anh, cô ấy là người của tôi, thu hồi lòng quan tâm dư thừa đó đi!"

Lần này Ngôn Phong Mị đứng yên lặng lẽ nhìn thang máy khép lại, cười khổ một tiếng rời khỏi khách sạn. Đúng vậy a, từ khi nào anh lại lo chuyện bao đồng như vậy? Không giống anh tí nào, cứ như tình cảm của anh đặt không đúng chỗ a.

Ở hành lang, bàn tay nhỏ bé của Hạ Ngưng Âm mất kiểm soát lần mò áo Tư Khảm Hàn, thậm chí còn xoa lồng ngực vạm vỡ!

Tư Khảm Hàn sa sầm mặt mày, đáng chết, anh thế nhưng lại phản ứng! Mở khóa phòng, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, Tư Khảm Hàn vừa định đứng dậy, Hạ Ngưng Âm sợ bị bỏ lại vội choàng cánh tay qua cổ anh.

Một khắc gần bên cô, Tư Khảm Hàn ngửi được mùi quen thuộc khiến anh trầm luân mê muội, hương thơm thuần khiết cơ hồ làm anh say mê, vẫn mùi hương này khắc sâu trong tâm trí anh.

Thở dài, đột nhiên cảm thấy cô thật đáng yêu, cứ như vứt bỏ lớp mặt nạ đây mới là con người thật của cô, khóe miệng Tư Khảm Hàn nhếch lên, thấy cô cứ lộn xộn xem ra tối nay cô phải là của anh.

Tư Khảm Hàn khẽ hôn lên gò má đỏ hồng, môi mỏng từ từ trượt xuống xương quai xanh lưu lại dấu vết riêng mình.

Bàn tay mơn trớn làn da nhẵn nhụi làm anh xao xuyến, trong bóng tối, đôi mắt thấm đẫm dục vọng.

Hạ Ngưng Âm mơ hồ tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, suy nghĩ hỗn loạn, không cách nào tập trung, thần trí mông lung như đang cùng người phía trên du ngoạn thủy triều, thân nhiệt nóng bức khó có thể nhẫn nại, tay xoa bầu ngực tính ham muốn trỗi dậy, bản năng vặn vẹo cơ thể.

Hạ Ngưng Âm cứ uốn éo nơi u cốc càng ma sát vào người Tư Khảm Hàn, ánh mắt tĩnh mịch xẹt nhanh một tia u ám, chẳng qua người ở dưới không an phận khiến anh mất khả năng kiềm chế bản thân, sắc thái nhục dục nhuốm đầy căn phòng.

Mặc kệ phản kháng của Hạ Ngưng Âm, cậy mạnh chế trụ hông, vật nhỏ đâm thật sâu vào khu tam giác, môi bạc hung hăng hạ xuống ngậm lấy môi cô, mùi vị quá ngọt ngào lại có phần quen thuộc khiến anh không hề kiêng dè như muốn hút hết mật ngọt từ miệng cô, trao đổi hô hấp lẫn nhau.

Đêm đen dục vọng triền miên.

Mãi đến lúc xuân dược hết tác dụng, Tư Khảm Hàn mới dừng lại , Hạ Ngưng Âm kiệt sức ngủ thiếp đi, Tư Khảm Hàn lẳng lặng quan sát cơ thể chằn chịt vết hôn, bất giác ôm cô vào nhà tắm, ăn bữa no nê đủ để Tư Khảm Hàn thỏa mãn liền phác họa khóe môi, cẩn thận tẩy rửa cho cả hai rồi thay đồ đưa cô về giường đắp chăn kín mít.

Thần sắc cô tái nhợt làm Tư Khảm Hàn nhớ tới thân thể cô có điểm khác thường, vì lý do an toàn nên gọi bác sĩ tới khám, mà vị bác sĩ đó không ai khác ngoài Hòa Huân Thức.

Trời đã tối như mực lại bị người khác đánh thức, Hòa Huân Thức không vui hậm hực với Tư Khảm Hàn: "Cậu có coi đồng hồ không hả, hiện tại cậu rất tốt đó thôi? Giờ trò gì à?"

Tư Khảm Hàn đem anh dẫn vào phòng ngủ, vội vàng nói: "Khám cho cô ấy, xem có sao không?"

Hòa Huân Thức hiếm khi thấy anh lộ vẻ mặt này, mặc dù vẻ mặt này vì Hạ Ngưng Âm mà nảy sinh nhưng đâu phải chuyện Hoà Huân Thức anh được quyền phán xét.

Kiểm tra tổng quát, Hòa Huân Thức chậm rãi mở miệng: "Cô ấy vẫn khỏe, tuy nhiên có ai đó cho cô ấy ăn cái gì thì phải, thành phần hơi hỗn tạp, cứ như xuân dược Nhuyễn Cốt Tán, Mê Hồn Điệp, bất quá thuốc chỉ có tác dụng tạm thời."

"Trở về giúp tớ điều tra qua, rốt cuộc là kẻ nào, tớ nhớ đâu cho phép họ làm." Tư Khảm Hàn nguy hiểm nheo mắt lại, lạnh giọng nói.

"Ừ." Hòa Huân Thức bĩu môi, anh nhận ra Tư Khảm Hàn hơi quá để ý Hạ Ngưng Âm rồi, chung quy cô ấy chỉ là tình nhân, anh đâu nhất thiết làm vậy, thế nhưng anh đâu dại nói ra, dù sao chuyện tình cảm của người ta, anh lấy tư cách gì xen vào.

Anh và Nhã Tư rốt cuộc đi đến nước này rồi, trời định bọn anh có duyên không phận, khó cưỡng cầu, tâm tư của người ta, không phải nói quản là quản muốn nhúng tay vào là được, loại cảm giác này anh hiểu.

"Nói một chút đi, cậu tính đối phó với Lam Trung bằng cách nào?" Hòa Huân Thức hỏi.

"Ra ngoài hãy nói."

Tới trưa mai họ mới thương lượng xong, Hòa Huân Thức vào phòng ngủ dọn dẹp dụng cụ tính rời đi Hạ Ngưng Âm liền tỉnh.

Hai mắt Hạ Ngưng Âm nhìn trần nhà, chuyện đêm qua mơ hồ vẫn có chút ấn tượng, nhưng đây là chuyện sớm hay muộn, cô cũng nhìn ra, chẳng qua hình thức bất đồng mà thôi.

"Anh tới làm gì?" Bắt gặp Hòa Huân Thức lập tức thay đổi thái độ.

"Cô cũng thấy đó thôi? Khám bệnh cho cô!" Hòa Huân Thức tay làm miệng trả lời.

Hạ Ngưng Âm khinh thường anh, ai biết anh sẽ giở trò gì, hôm qua lời anh nói cô còn khắc cốt ghi tâm, cô sớm đem anh cùng Tư Khảm Hàn thành một loại người, đều không phải dạng tốt lành gì.

Xoay mặt ra cửa sổ, mặc kệ Hòa Huân Thức, hạ lệnh đuổi khách, một câu hai nghĩa: "Khám xong rồi thì đi đi, có anh ở đây tôi không bệnh cũng bị anh khám ra bệnh đấy."

Hòa Huân Thức kéo ghế ngồi bên cạnh, giả vờ vô tội: "Tại sao nói tôi như vậy? Yên tâm đi, dù thế nào đi chăng, tôi vẫn còn lương tâm của thầy thuốc."

"Hừ, thầy thuốc? Tôi thấy đao phủ còn không sai biệt lắm!" Hạ Ngưng Âm châm chọc

Sự thật dễ mất lòng, Hòa Huân Thức mang ý vị khiêm tốn, mi tâm cau có "Thái độ cô đối với tôi như thù địch vậy? Bởi vì những lời hôm qua hay bởi vì tôi là bạn của Tư Khảm Hàn?"

"Anh đã có đoán ra hà tất phải hỏi ngược lại?" Dứt lời, Hạ Ngưng Âm đem mặt hướng tới Hòa Huân Thức mà ê ẩm cả người

Đối với cử động của cô, Hòa Huân Thức cười nhạt có phần hờn mát: "Tôi chính là muốn như thế."

Hạ Ngưng Âm chẳng nói lời nào, anh đã đoán đúng, cô hận cách cư xử biến thái của Tư Khảm Hàn, cộng thêm lời cảnh cáo hôm qua, cô cho rằng anh có khả năng cùng Tư Khảm Hàn kết bạn bè, tức là anh cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Cô im lặng nghĩa là tán thành, thấy thế, Hòa Huân Thức đánh trúng tâm lý"Kỳ thực cô vẫn còn hận Hàn bắt cô lên sân khấu."

Ngay tức thì sống lưng Hạ Ngưng Âm cứng ngắc, kéo chăn bao phủ đầu mình, cô không muốn nhắc đến chuyện đó, càng không muốn cùng kẻ xấu như Hòa Huân Thức bàn luận quá nhiều, đặc biệt là về Tư Khảm Hàn .

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, hai chân Hòa Huân Thức bắt chéo, nhếch chân mày, Hạ Ngưng Âm nhắm mắt nhằm tỏ ý làm lơ anh, trầm mặc một lát, Hòa Huân Thức lại mở miệng: "Ngày hôm qua người giúp cô là Ngôn Phong Mị, nhưng lúc đó Hàn cũng xông lên, bất quá chậm hơn anh ta một bước."

Hạ Ngưng Âm lật chăn mở mắt, dường như đang nghĩ đến điều gì đó, cười tự giễu, Tư Khảm Hàn cứu cô? Đúng là hoang đường, anh tưởng Hạ Ngưng Âm cô dễ lừa gạt nói đâu tin đó, vớ vẩn!

Hòa Huân Thức thấu rõ tâm tư cô nói tiếp: "Tôi biết cô đa nghi, nhưng đó là sự thật, thực ra Hàn cũng nắm rõ quy tắc ở đó, bởi vì Hàn đã tới chỗ tôi ghi danh thay cô và tôi đưa bộ trang phục với cái mặt nạ chỉ cách Hàn dùng nó như thế nào."

Hòa Huân Thức giảm tối thiểu mọi tình tiết có thể.