Tôn Thư Trọng Sinh

Chương 32: Xem kịch



Tôn Thư nhớ rõ đời trước sau khi Tôn An Nhuận thông qua khảo hạch rèn luyện được đến tự bối, liền bắt đầu trở nên tự cho mình là cao nhân nhất đẳng. Đối với thê tử tương lai tự nhiên cũng có rất nhiều yêu cầu, không chỉ gia thế tốt, dung mạo xuất chúng và tu vi cao. Cho nên, muốn hắn cùng một cô nương chưa gặp mặt thành thân, tự nhiên sẽ sinh ra mâu thuẫn và bất mãn. Huống chi gia tộc Trang Thu Dung nhỏ hơn Tôn gia chi thứ, vì điểm này, Tôn An Nhuận cho rằng nàng không đủ tư cách làm thê tử hắn.

Sau đó, Tôn An Nhuận không biết từ nơi nào nghe nói diện mạo Trang Thu Dung rất xấu.

Hơn nữa, còn có được bức họa của Trang Thu Dung, xác nhận sự thật dung mạo đối phương khó có thể lọt vào mắt, liền mỗi ngày tìm đủ các loại lý do hủy hôn. Thậm chí vì thoát khỏi cuộc hôn nhân này, tìm một tiểu thư tương đối phù hợp yêu cầu của hắn qua lại tư tình.
Phụ thân Tôn An Nhuận phụ đành phải cùng nhà gái từ hôn, cho Tôn An Nhuận kết thân cùng tiểu thư gia tộc kia.

Đáng tiếc, sau này hai người cũng không hạnh phúc, thường xuyên ồn ào cãi vã, mỗi ngày đều thật phiền.

Nửa năm sau, Tôn An Nhuận nghe nói Nam Đại Viện Tam công tử Tôn Sở rèn luyện thành công trở về, chuẩn bị nửa năm sau cùng Hoài An thành nhà gái Trang Thu Dung thành thân.

Hắn biết được tin tức này thì khịt mũi coi thường.

Sau khi Tôn Sở đại hôn, nhìn thấy Trang Thu Dung hoa dung nguyệt mạo, hắn hối hận đến xanh ruột, nằm mơ cũng không nghĩ tới Trang Thu Dung đoan trang mỹ lệ đến như thế.

Hắn cảm nhận thê tử nên là dạng như vậy, đáng tiếc, lúc trước là hắn hủy hôn trước, hiện nay Trang Thu Dung lại gả cho đường đệ hắn, hối hận thế nào cũng vô dụng.

Có điều Tôn An Nhuận sau khi nhìn thấy Trang Thu Dung, liền bắt đầu đối với nàng nhớ mãi không quên.
Cứ thế ngày thì suy nghĩ, đêm về nằm mộng, Tôn An Nhuận ban ngày nghĩ về Trang thu dung, buổi tối liền mơ thấy nàng, bất tri bất giác, thế nhưng ở trong mộng kêu tên Trang Thu Dung.

Thê tử ở biết được trượng phu mình trong lòng tưởng niệm một nữ nhân khác, càng là loạn đến không thể giải.

Tôn An Nhuận càng ngày càng chịu không nổi thê tử như vậy, trong lòng càng tưởng nhớ Trang Thu Dung đoan trang ưu nhã.

Có một lần, Tôn An Nhuận trong lúc vô tình biết được Tôn Sở cùng Trang Thu Dung trước khi cùng hắn đính hôn đã kết bạn, cũng đã tặng tín vật đính ước cho nhau.

Hắn lập tức liên tưởng đến việc đã từng nghe được Trang thu Dung dung mạo xấu xí, liền suy đoán chuyện này khẳng định là Tôn Sở muốn cùng Trang thu Dung ở bên nhau mà cố ý thả ra tin tức giả, làm cho hắn hủy bỏ hôn ước.
Tôn An Nhuận càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, liền tìm Tôn Sở đối chất.

Hai người liền vung tay đánh nhau, sau đó tộc trưởng Tôn Bặc Phương nhiều lần hòa giải, chuyện này mới không có vấn đề gì.

Không biết đời này sẽ biến thành thế nào? Tôn Thư có chút chờ không kịp muốn biết kết quả, chờ phục hồi tinh thần lại, đã đi vào sương phòng lầu ba.

Đẩy cửa vào, lập tức có thể nhìn thấy sân khấu kịch dưới lầu! Hơn nữa, sương phòng bọn họ vừa lúc đối diện sân khấu kịch, vị trí đặc biệt tốt.

Tôn Thư vừa lòng nói: “Nơi này vị trí không tồi.”

Thi Cửu đỡ hắn ngồi xuống ghế dựa Thi Diệc sáng sớm đã phân phó hí viên tiểu nhị đổi.

Tôn Thư có chút hưng phấn mà vỗ vỗ vị trí bên người, nói với Hắc Nguyên Dực: “Ngồi xuống đây.”

Hắc Nguyên Dực ngồi vào vị trí, nhìn lướt qua lầu một nơi tiếng người ồn ào, hơi chau ấn đường, không quá thích loại náo nhiệt này.
Tôn Thư hỏi y: “Từng tới hí viên xem kịch hoặc là mời gánh hát đến trong phủ hát hí khúc hay chưa?”

Đời trước, cậu chưa từng thấy qua Hắc Nguyên Dực xem kuchj, ngày thường đều là độc lai độc vãng hoặc là ở nơi thanh tĩnh.

“Không có.”

Tôn Thư dương môi cười: “Ta cũng không có.”

Mặc kệ đời này hay đời trước, cậu đều không có đi qua hí viên xem kịch. Trước tiên là bởi vì mình lớn lên quá béo, trong lòng tự ti, không muốn ra cửa đến nơi người nhiều để cho người khác nhìn cậu chê cười. Lúc gầy xuống, liền đi theo Nỗ Mộc học tập y thuật, sau lại giải phong ấn linh lực, liền tập trung tu luyện. Mà Tôn gia tộc trưởng Tôn Bặc Phương cảm thấy con hát thân phận thấp kém, không xứng vào Tôn gia hát tuồng khúc, cho nên Tôn gia cũng chưa từng mời gánh hát, cậu cũng chưa từng xem qua kịch.
Thi Diệc đưa danh sách khúc hôm nay hát cho Tôn Thư.

Tôn Thư quét xem một cái, tên của khúc hát thứ hai lập tức hấp dẫn lực chú ý của cậu, bởi vì khúc này kêu ‘xấu béo tướng công’, chữ xấu và béo làm cậu thập phần mẫn cảm, theo bản năng lại hỏi: “‘xấu béo tướng công’? Tên hí khúc này sao lại kỳ quái như vậy?”

Thi Diệc giải thích: “Theo hí viên tiểu nhị nói, đây là căn cứ chuyện xưa của câu chuyện của chủ tử và phu nhân.”

Hắc Nguyên Dực: “……”

Trán Tôn Thư gân xanh nổi lên: “Ta muốn xem hí khúc hát chuyện xưa gì.”

Trận đầu hí khúc rất nhanh liền bắt đầu, nhưng bởi vì trong lòng mong chờ hí khúc thứ hai, cho nên cũng không có nghe hí khúc đầu hát cái gì.

Chờ tới hí khúc thứ hai, Tôn Thư và Hắc Nguyên Dực đều không khỏi ngồi thẳng tập trung tinh thần nhìn chằm chằm sân khấu kịch.
Hí khúc bắt đầu, vừa ra chính là một con hát mập mạp, mặc kệ là mặt hay là thân hình đều tương tự Tôn Thư, ngay cả quần áo trên người, đều làm không sai biệt lắm với Tôn Thư ngày thường mặc.

Đại mập mạp vừa ra tới liền quăng ngã một cái bổ nhào, ngã xuống đất dậy không được, lập tức đưa tới toàn trường ầm ầm cười to.

Tôn Thư khóe mắt giật tăng tăng. Sau đó, một đôi vợ chồng trung niên lên sân khấu, đại mập mạp lập tức khóc sướt mướt không cần gả chồng.

Cuối cùng, vẫn là bị buộc ngồi lên kiệu lớn, gả cho một nam nhân xấu xí.

Hắc Nguyên Dực nhìn thấy chuyện này, ý vị thâm trường nhìn Tôn Thư liếc mắt một cái.

Tôn Thư vẫn luôn lặng lẽ quan sát phản ứng của Hắc Nguyên Dực, tự nhiên chú ý tới ánh mắt Hắc Nguyên Dực nhìn mình, cậu vừa thẹn vừa giận: “Ta tuyệt đối không có khóc nháo giống tên mập trên sân khấu kịch.”
Đem cậu một người nam nhân gả cho một nam nhân khác, khẳng định là không thể thiếu phản kháng, mâu thuẫn, phát giận chờ tình huống xuất hiện, nhưng tuyệt đối không có khóc lóc giống nữ nhân.

Đáy mắt Hắc Nguyên Dực hiện lên ý cười, tầm mắt quay lại trên sân khấu kịch, nhàn nhạt nói: “Ta biết, ngươi muốn gả cho ta như vậy, thì sao sẽ khóc nháo.”

Tôn Thư: “……”

Cậu biết Hắc Nguyên Dực nhiều năm như vậy, lần đầu tiên biết đến da mặt Hắc Nguyên Dực dày như vậy.

“Ta nói ngươi học ‘trợn mắt nói nói dối’ huyền thuật ở đâu?”

“Ta mới vừa lĩnh ngộ.”

Tôn Thư: “……”

Sân khấu kịch hí khúc diễn đến sau khi hai nam nhân thành thân cũng không vui sướng. Tên mập mạp thường xuyên tìm nam nhân xấu xí gây phiền toái.

Sau đó còn thích một quả phụ, chính là, xấu nam nhân sao có thể sẽ cho phép nam thê của mình cùng nữ nhân khác ở bên nhau, liền dùng mưu kế đem đại mập mạp cùng quả phụ tách ra, cũng hại chết quả phụ. Tên mập mạp sau khi biết được chân tướng, lựa chọn cùng xấu nam nhân đồng quy vu tận.
Tôn Thư tức đến dùng sức hướng tay vịn đập một cái: “Đại gia, loại chuyện xưa vặn vẹo sự thật này là ai viết ra vậy.”

Thi Diệc nói: “Ta nghe hí viên tiểu nhị nói, bởi vì mọi người không thích đoạn tụ chuyện xưa, mới cải biên thành kết cục như vậy tới lấy lòng mọi người.”

Hắc Nguyên Dực híp mắt lãnh quét hắn liếc mắt một cái.

Thi Diệc tức khắc một thân mồ hôi lạnh.

Hí khúc này lại không phải hắn cải biên, nhìn hắn có ích lợi gì.

“Không xem nữa.” Tôn Thư tâm tình xem kịch bị chuyện này làm mất hứng, đứng dậy cùng Hắc Nguyên Dực xuống lầu.

Hai người lên xe ngựa, Hắc Nguyên Dực ngồi đối diện vẫn luôn híp mắt nhìn chằm chằm Tôn Thư.

Tôn Thư bị y lạnh mắt nhìn cả người không được tự nhiên, thật giống như mình là tên mập mạp trong hí khúc, sẽ phản bội y: “Ngươi nhìn ta làm gì? Ta sẽ không giống trong hí khúc cùng quả phụ chạy, sau đó ngu đến nỗi cùng ngươi đồng quy vu tận.
Đời trước, cho dù chán ghét Hắc Nguyên Dực, cậu cũng chưa từng có ý nghĩ gϊếŧ y, cũng không có nghĩ tới muốn ly hôn với y.

Nguyễn Trì Tranh có khuyên cậu, cậu cũng chỉ cười trừ.

Trên người Hắc Nguyên Dực hàn khí nháy mắt giảm đi rất nhiều, dựa lưng vào xe nhắm mắt dưỡng thần.

Tôn Thư thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ thật trong lòng cậu rất muốn biết, nếu là cậu bỏ trốn cùng người khác giống trong hí khúc, không biết Hắc Nguyên Dực sẽ xử cậu thế nào, hẳn là không ngừng nghĩ kế làm cậu cùng quả phụ tách ra đơn giản như vậy đi?

“A ~~” Đột nhiên, hí viên truyền ra rất nhiều tiếng kêu thê lương thảm thiết, ngay sau đó, một đám người từ hí viên vọt ra.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tôn Thư nghe được thanh âm, lập tức đối người ngoài xe hỏi.

“Phu nhân, không có việc gì.” Hắc Càn trả lời, sau đó, đánh xe rời đi.
Tôn Thư: “……”

Không giống như là không có chuyện gì.

Đáng tiếc hiện tại là mùa đông, cửa sổ xe mành đều bị phong kín, căn bản nhìn không tới bên ngoài như thế nào.

Chỉ có thể từ thanh âm nhận ra mọi người như là bị người đuổi gϊếŧ phát ra tiếng thét chói tai chạy ra hí viên, đánh xe ngựa rời đi, tiếp theo, hí viên truyền ra tiếng đánh nhau.

Tôn Thư xe ngựa cách hí viên càng ngày càng xa, không còn nghe được bất luận thanh âm nào.

Trở lại Hắc phủ, Hắc Tín cười tủm tỉm đi đến trước mặt bọn họ nói: “Chủ tử, quả trứng động đậy.”

“Trứng nào?” Tôn Thư tò mò hỏi.

“Chính là quả trứng phu nhân ngài sinh ra a.”

Tôn Thư: “……”

Cậu sinh trứng khi nào?

A, từ từ, không phải là quả trứng Cức Hi cho kia chứ?

Tôn Thư hỏi Hắc Nguyên Dực: “Kia trứng ngươi còn giữ?”
Ách, lưu trữ cũng tốt, nói không chừng trứng thật là cậu sinh.

Hắc Nguyên Dực trực tiếp hướng hậu viện thư phòng đi đến.

Tôn Thư chạy nhanh đuổi kịp, theo Hắc Nguyên Dực đi vào thư phòng bên cạnh, liền nhìn thấy một con đại điểu quái đang ấp trứng.

Đại điểu quái nhìn thấy Hắc Nguyên Dực tiến vào, vội vàng đứng lên, để Hắc Nguyên Dực xem quả trứng.

Hắc Càn thật cẩn thận bế trứng lên, đưa đến trước mặt Hắc Nguyên Dực.

Hắc Nguyên Dực đặt tay lên mặt trứng, dùng linh lực dọ thám tình huống bên trong, tiếp theo, hơi hơi cong cong khóe miệng, thu tay về.

“Phu nhân, ngươi cũng mau nhìn xem tiểu thiếu gia.” Hắc Tín cười tủm tỉm nói.

Tôn Thư nghe thấy xưng hô này, khóe mắt giật giật, Hắc Nguyên Dực sẽ không thật sự xem đại bạch đản như nhi tử chứ?

Cậu đặt tay lên đại bạch đản, dùng linh lực cảm giác bên trong sinh vật, sau đó, câu nhìn thấy khối thịt trước kia vậy mà biến thành một đứa trẻ, sợ tới mức cậu nhanh chóng thu tay về, hỏi Hắc Nguyên Dực: “Đây… Đây thật là quả trứng ta cho ngươi kia?”
Trong trứng toàn thịt sao lại biến thành một đứa trẻ? Quá kinh khủng đi?

Bất quá, nếu quả trứng này là yêu quái sinh, khối thịt biến thành hài tử cũng không kỳ quái.

Tôn Thư như vậy nghĩ, tức khắc, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Lần sau Cức Hi tới tìm cậu, nhất định phải cẩn thận hỏi chuyện này một chút.

Hắc Tín đem trứng thả lại trong ổ, để đại điểu quái tiếp tục ấp trứng: “Đại khái là khoảng một tháng, tiểu thiếu gia liền có thể ra ngoài.”