Tôn Thư Trọng Sinh

Chương 31: Mục đích hoàn thành



Tôn Thư vừa chuyển mắt nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi thập phần tuấn dật trong đám đúng là đường ca cậu Tôn An Nhuận, cũng chính là mục đích cậu tới Tây Sách Hí Viên.

Cậu lên tiếng kêu: “Nhuận ca.”

Tôn An Nhuận nghe được có người kêu hắn, theo tiếng nhìn qua, lập tức liền tìm đến người kêu hắn: “Tiểu Nhược?”

Các bằng hữu Tôn An Nhuận cũng nhìn qua, rất nhanh liền hiểu ‘Tiểu Nhược’ trong miệng Tôn An Nhuận là ai, bởi vì Tôn Thư và Hắc Nguyên Dực thật sự là quá nổi bật.

“An Nhuận, đó chính là đường đệ ngươi a?” Bằng hữu An Nhuận hài hước hỏi, ba tên bằng hữu còn lại vẻ mặt chế nhạo nhìn hắn, tức khắc, làm Tôn An Nhuận cảm thấy có đệ đệ vừa béo vừa vô dụng như vậy thực mất mặt, bỗng chốc mặt trầm xuống, hỏi Tôn Thư: “Ngươi tới nơi này làm gì?”
“Ta tới nơi này xem diễn.” Tôn Thư giới thiệu với hắn: “Nhuận ca, đây là phu quân ta, Hắc Nguyên Dực.”

Đời trước cậu xem trọng mặt mũi, hơn nữa càng tránh né không muốn đối mặt chuyện này, ngược lại làm người ta có nhiều đề tài hơn để cười nhạo cậu.

Cho nên, sự tình phát sinh đời trước không muốn lại tái diễn nữa, cậu muốn xóa sạch lịch sử đen tối trước đây.

Hiện nay nếu tất cả mọi người đều biết Hắc Nguyên Dực là trượng phu cậu, liền hào phóng thẳng thắn đối mặt. Những người khác muốn giễu cợt cậu nhưng không thấy cậu chật vật cùng tự ti, dần dần sẽ cảm thấy không thú vị, không muốn làm loại chuyện nhàm chán này.

Hắc Nguyên Dực nhướng mày, không nghĩ tới cậu sẽ như vậy thản nhiên giới thiệu với người khác.

Tôn An Nhuận không dễ ném mặt mũi chạy lấy người, cương sắc mặt gật gật đầu với Hắc Nguyên Dực.
Tôn Thư cười nói: “Nhuận ca, ta nghe cha ta nói ngươi sắp thành thân, ta liền ở chỗ này trước chúc mừng ngươi, chúc mừng ngươi có thể cưới một cô nương mỹ kiều.”

Tôn An Nhuận nhướng mày: “Ngươi gặp qua vị cô nương kia?”

Kỳ thật hắn một chút cũng không hài lòng hôn sự này, đính hôn đến bây giờ, hắn cũng chỉ biết nhà gái là Hoài An thành đích nữ, tên Trang Thu Dung, đến nỗi là cao là lùn, là béo là gầy, là đẹp là xấu cũng không biết.

Tôn Thư lắc đầu: “Không có.”

“Nếu không có gặp qua, sao biết nàng là một cô nương mỹ kiều?”

“Ta nghe Nam Đại Viện hạ nhân nói Trang cô nương lớn lên thực đẹp, có thể là bọn họ có người gặp qua mới nói như vậy đi.”

Tôn An Nhuận hơi hơi hé miệng, muốn trách cứ vài câu, bên người Liễu Đỉnh lặng lẽ lôi kéo quần áo hắn, sau đó cười đối Tôn Thư nói: “Nhược công tử, hí khúc sắp phải bắt đầu rồi, ta cho người dẫn ngươi lên lầu.”
“Được, phiền ngươi.”

Tôn Thư và Hắc Nguyên Dực đi theo Liễu Đỉnh lên lầu, bởi vì thân thể cậu tương đối béo, cho nên đi rất chậm, tự nhiên cũng nghe được phía sau Tôn

An Nhuận bọn họ đang nói cái gì.

Tôn An Nhuận không cao hứng nói: “Liễu Đỉnh, ngươi vừa rồi vì sao không cho ta nói chuyện?”

Liễu Đỉnh nói: “Đường đệ ngươi nói làm ta nghĩ tới một ý kiến hay.”

“Ý kiến gì hay?”

“Ngươi vừa rồi không phải bởi vì không biết cô nương cùng ngươi thành thân trông như thế nào mới không muốn thành thân sao?

Chúng ta có thể tìm người đi xem, hoặc là, các ngươi Tôn gia có người ở Hoài An thành không, làm cho bọn họ đem Trang tiểu thư bức họa trở về, nếu ngươi nhìn không hài lòng, liền tìm cớ hôn hủy.”

“Có thể tin được không?” Tôn An Nhuận không xác định mà nghĩ nghĩ: “Ta nhớ rõ Nam Đại Viện có một đường đệ ở Hoài An thành rèn luyện, có lẽ có thể kêu hắn đi xem, đúng rồi, nói không chừng Trang Thu Dung vẻ ngoài xinh đẹp chính là hắn truyền ra.”
Một bằng hữu khác của Tôn An Nhuận cười lạnh: “Ta cho rằng tự mình đi nhìn mới đáng tin, dù sao hiện tại chúng ta đều không có việc gì làm, có thể bồi ngươi đi một chuyến.”

Tôn Thư nghe đến đó, gợi lên khóe môi.

Hôm nay mục đích đến đây đã hoàn thành.