Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 4: Tao Không Thích Đánh Nhau, Trừ Khi Cần Thiết



Edit: Ry

Tống Chi Ngôn thấy Cố Vọng tự tin và quyết liệt như vậy, cho rằng cậu vẫn nên đối diện với hiện thực trước mặt: "Vọng Vọng, nhưng tao không biết thật." Cậu ta lấy ra một tờ bài tập tiếng Anh, giơ lên lắc lắc: "Ví dụ cái bài tiếng Anh này đi, thính lực của tao dựa vào chuyển động của bút, ABCD bốn lựa chọn, bốn phương tám hướng, bên nào chọn đáp án cũng nghe được, bố thật sự có tâm nhưng mà bất lực*."

*Vọng Vọng nói là nghiêm túc học tập, Tống Chi Ngôn lại nghe thành nghiêm túc gian lận =))))))))))

Cậu ta đấm ngực dậm chân, vừa khoa trương vừa giả dối.

Cố Vọng: "..."

Tính cậu cũng ham chơi, từ nhỏ đến lớn đã vậy, nên ngay cả học hành cũng phải kết hợp với vui chơi. Đám lêu lổng với cậu cũng không có đứa nào quá kém cỏi, nên đây thật sự là lần đầu tiên Cố Vọng dấn thân vào thế giới của học tra.

"Không vội, cứ từ từ đi." Cố Vọng học theo giọng điệu của chủ nhiệm cũ, sáu chữ ngắn ngủi, mờ nhạt và mệt mỏi vô cùng.

Tống Chi Ngôn diễn xong hí bán xong thảm lại tiếp tục chơi điện thoại, cậu ta vốn không thật sự cho rằng Cố Vọng sẽ cố gắng học cho giỏi. Chơi với nhau từ bé đến lớn, Tống Chi Ngôn hiểu rất rõ Cố Vọng --- là một tên nhiệt huyết ba phút thôi.

Nếu là vụ học hành, tên này hẳn là một phút nhiệt huyết cũng không có.

Mặt trời ban chiều nóng đến đốt người, Cố Vọng chỉ đánh mấy cái đáp án đúng, còn lại cố tình đánh sai hết, còn phải đếm đếm tính toán để khống chế điểm và tỉ lệ sai sót ở trình độ của một đứa học sinh dốt.

Sau khi làm xong thì cậu bò ra bàn nằm ngủ, Tống Chi Ngôn nhìn cậu mấy lần, kéo bài tập của cậu qua đối chiếu với đáp án chính xác ở trong nhóm chat. Đấy, mười cái thì sai tám, còn tính học hành gì nữa? Tống Chi Ngôn ném tờ giấy lên đầu Cố Vọng, cậu ta nên biết Cố Vọng lại ba hoa chích chòe* mới phải, nếu Cố Vọng chăm học được thật, cậu ta sẽ lên trên đài chủ tịch, dùng mặt đập vỡ tảng đá lớn.

*Nguyên văn: 嘴上跑火车, ngoài miệng chạy xe lửa. Cụm từ này dùng để chỉ những người giỏi ăn nói thuyết phục người khác, có thể nói chết thành sống, giỏi lừa gạt người khác.

Cố Vọng ngủ không được bao lâu thì bị tiếng người ồn ào đánh thức, cậu ngẩng đầu, dụi mắt, phát hiện ra Thẩm Chiếu đang đứng cạnh bàn của mình, hai tay chống nạnh, đang văng nước bọt khắp nơi chửi bới.

"Tưởng Trì, mày thật không biết ngượng là gì, Hạ Thanh Hoàn không nói là thích Vọng Vọng nhà chúng tao, nhưng cũng không nói là thích mày, sao mày cứ phải ở đây sủa nhặng lên thế nhỉ?"

"Có khi Hạ Thanh Hoàn cũng chướng mắt mày lắm, nhìn mày đi, đen vãi, có chỗ nào so được với Vọng Vọng của bọn tao chứ. Cái mặt này của Vọng Vọng nhà chúng tao mà vào giới giải trí là đám idol nam nữ kia cạp đất hết, gợi tình mà không ẻo lả mày hiểu không?"

Cố Vọng: "..." Đoạn trước thì cũng được nhưng cái câu sau "gợi tình mà không ẻo lả" là khen cậu thật à?

Cố Vọng kéo Thẩm Chiếu, Thẩm Chiếu dùng cùi chỏ hơi gạt Cố Vọng ra: "Ông đừng kéo tôi, hôm nay tôi phải chửi chết thằng Tưởng Trì này. Hóa ra Hạ Thanh Hoàn là của nhà mày à, mày thích là người khác không được phép thích nữa? Làm như mình ngon ấy, bố khinh!"

Dùng mắt thường cũng có thể thấy được mặt của Tưởng Trì đã đen xì.

Lấy lương tâm ra mà nói, Tưởng Trì cũng rất đẹp trai, là nhân vật chính, giá trị nhan sắc của gã có thể sánh ngang với Hạ Thanh Hoàn, chẳng qua không cùng một kiểu hình mà thôi. Hạ Thanh Hoàn là trong trẻo mà lạnh lùng, Tưởng Trì lại là kiểu chói lọi như ánh mặt trời.

Hiện giờ vẫn còn là học sinh, có mâu thuẫn gì thì chỉ cần qua loa vài câu, căng lắm là đánh nhau một trận. Đến khi lên đại học, Tưởng Trì sẽ không còn khách khí như vậy nữa, từng chiêu đều âm tàn chí mạng.

Dự tính ban đầu của Cố Vọng là không muốn để cho nguyên thân và những người bên cạnh nguyên thân dính dáng gì đến nam chính và "ánh trăng sáng" của gã. Không nói là phải thân thiết tốt đẹp, nhưng ít nhất là không nên đắc tội.

Tưởng Trì tiến lên, ở trên cao nhìn xuống Cố Vọng: "Mày mặc kệ chó nhà mày?"

Cố Vọng nhíu mày, cậu không ngờ Tưởng Trì lại nói chuyện khó nghe như vậy.

Thẩm Chiếu đẩy Tưởng Trì, tấn công trước, nó chỉ vào mũi Tưởng Trì: "Đcm mày bảo ai là chó?"

Tưởng Trì vốn không thèm để đám Cố Vọng vào mắt, chẳng qua là gã ghét việc Cố Vọng cứ như kẹo da trâu bám lấy Hạ Thanh Hoàn, gã mỉm cười, cực kì không coi ai ra gì: "Nói mày đấy."

"Tưởng Trì, đm mày chết với tao!" Thẩm Chiếu tức điên, nhưng còn chưa kịp ra tay, Tống Chi Ngôn ở phía sau bỗng đứng dậy khỏi ghế. Cậu ta ngồi ở bên trong, nhưng thậm chí còn không cần Cố Vọng nhường đường, một tay chống lên bàn, cổ chân dùng sức, trực tiếp nhảy từ trong ra, động tác phải gọi là trôi chảy phóng khoáng.

Lúc Tưởng Trì còn chưa kịp phản ứng, Tống Chi Ngôn đã đấm thẳng vào mặt gã, Tưởng Trì lùi về sau hai bước, ánh mắt trở nên hung ác nham hiểm.

Thẩm Chiếu hoàn toàn không nhận ra, nó ôm lấy Tống Chi Ngôn: "Chó Ngôn, đánh thằng đó!"

Tống Chi Ngôn đẩy Thẩm Chiếu ra, kéo khóa áo đồng phục, trực tiếp cởi ra ném lên đầu Cố Vọng: "Vọng Vọng, cầm cho tao."

Cố Vọng: "..."

Cố Vọng lấy xuống áo khoác của Tống Chi Ngôn ở trên đầu. Lúc cậu học cấp ba sao không trẻ trâu được như vậy nhỉ, nói chưa đến hai câu cả đám đã hóa thành gà chọi, chỉ chờ một tiếng hô là lập tức lao vào mổ nhau.

Cậu kéo áo thun của Tống Chi Ngôn, kéo cậu ta ra phía sau, đứng lên, chặn trước mặt Tống Chi Ngôn và Thẩm Chiếu, nhe răng cười với Tưởng Trì: "Tưởng Trì, mày muốn như thế nào?"

Tống Tri Ngôn trợn mắt há mồm, cực kì khó hiểu: "Vọng Vọng, ý mày là sao? Có thể đánh nhau để giải quyết thì việc gì phải mở miệng?"

Thẩm Chiếu liên mồm phụ họa: "Đúng thế đúng thế!"

Cố Vọng: "..." Cậu không phải người hiếu chiến, hồi học cấp ba cũng là người có nhân duyên cực kì tốt, đời sống thuận buồm xuôi gió, gần như không có bất kì gợn sóng xung đột nào, thậm chí đám đầu gấu nổi tiếng trong trường cũng xưng anh gọi em với Cố Vọng.

Còn vị nam chính trong truyện này thì... Nghiêm túc mà nói thì cũng nhỏ hơn Cố Vọng ba tuổi, coi như là cùng thế hệ đi, muốn trở thành anh em như kiểu Thẩm Chiếu với Tống Chi Ngôn thì hơi khó, nhưng hóa giải hận thù bắt tay giảng hòa, Cố Vọng nghĩ, chắc cũng không khó lắm.

"Tao không thích đánh nhau."

Cố Vọng vừa dứt lời, đối diện lao đến một quả đấm cứng như thép, nhằm thẳng vào mặt cậu.

Tưởng Trì là học sinh ban thể thao, mặc quần áo thì trông gầy, nhưng cởi ra sẽ thấy cả người đều là cơ bắp, một đấm này gần như là muốn nửa cái mạng của cái tên công tử trước giờ sống an nhàn sung sướng Cố Vọng.

Cố Vọng bị bất ngờ không kịp đề phòng ăn một đấm, cậu che mặt cúi người, nghe thấy tiếng nói ngạo mạn của Tưởng Trì vang lên bên tai: "Tao không muốn thế nào cả. Hôm nay là cho mày một cái cảnh cáo, mày còn quấn lấy cậu ấy thì sẽ không chỉ là một nắm đấm đơn giản như thế này đâu."

Cậu ấy là chỉ Hạ Thanh Hoàn.

Tưởng Trì không ngờ hôm nay lại dễ dàng thu thập Cố Vọng như vậy, mặc dù trước kia nó cũng yếu như thế, nhưng mẹ nó cực kì khó chơi, giật tóc la hét cắn cào cấu trò bẩn thỉu mất mặt nào cũng làm, hôm nay lại đứng yên cho đánh là lần đầu tiên gã thấy.

Tưởng Trì nhìn nam sinh đang bụm mặt, cười nhạo một tiếng, quay người đi.

Cố Vọng tỉnh ra, trước mắt mơ mơ hồ hồ, cậu chỉ thấy cái tay đầy máu của mình! Một đấm của Tưởng Trì khiến cậu chảy máu mũi!

Có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục!

Đánh đã rồi nói!

Cậu mò lấy đồng phục của Tống Chi Ngôn lau mặt, máu mũi dính lên nửa bên mặt, mặt mũi tràn ngập sự tàn ác, nhìn như tên côn đồ hung hãn ác độc, lau xong cậu nhặt lấy quả bóng rổ trên đất, dùng sức ném thẳng vào người Tưởng Trì đang đi ra cửa lớp học.

Bóng lưng Tưởng Trì cứng đờ, gã chậm rãi quay người, mặt như băng sương.

"Đmm!" Cố Vọng dùng tốc độ chạy 50m lao tới Tưởng Trì, Tưởng Trì đứng không vững, ngửa mặt ngã xuống đất. Cố Vọng túm lấy cổ áo của gã, nắm đấm trút xuống như mưa.

Học sinh trong lớp bị hình ảnh này làm cho sững sờ.

Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn cũng chết sững tại chỗ. Thẩm Chiếu quay đầu sang nhìn Tống Chi Ngôn, lắp bắp: "Không phải Vọng Vọng mới nói là không thích đánh nhau sao?"

Tống Chi Ngôn cắt ngang: "Có lần nào mày thấy nó gặp Tưởng Trì mà không đánh nhau chưa?"

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Vọng: Học đánh nhau bằng hai tay!