Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 5: Từ Chối Ánh Trăng Sáng



Edit: Ry

Văn phòng giáo viên.

Lý Thư Nhã đeo kính đang cặm cụi chấm bài tập, đầu cũng không ngẩng lên, cô nói: "Cố Vọng, biết đây là lần thứ mấy trong tuần đến đây rồi không?"

Cố Vọng không biết, đống kia là tội lỗi của nguyên thân.

Lý Thư Nhã không nghe thấy cậu lên tiếng, buông bút xuống, cái ghế xoay về phía Cố Vọng. Trước khi đến văn phòng Cố Vọng đã rửa mặt, tóc ướt sũng dính bết trên trán, mi mắt cũng ướt, dính lại với nhau thành từng sợi, nhìn qua rất khiến cho người ta cảm thấy thương xót.

Nhưng chỉ là vẻ ngoài thôi, người khác có thương thật không thì cô không biết, nhưng Cố Vọng tuyệt đối không đáng thương, nó là một ông giời con luôn giương nanh múa vuốt ở trường.

Lúc đầu Cố Vọng không có ý định ra tay với nam chính, cậu chỉ không ngờ nam chính lại trẻ trâu như thế, từ nhỏ đến giờ cậu chưa bị ai đánh, được nâng niu mà lớn lên, lúc nào để cho người ta đánh như thế chứ, trong truyện cũng không cho.

Cậu không tin, cậu còn không chơi lại một học sinh trung học.

Huống hồ, mâu thuẫn giữa cậu và nam chính cũng chẳng xa lạ, chủ yếu là đến từ Hạ Thanh Hoàn, chỉ cần Cố Vọng không quấn lấy Hạ Thanh Hoàn, thì ngay cả một ánh mắt Tưởng Trì cũng khinh thường cho cậu.

Cho nên Cố Vọng hoàn toàn không lo việc Tưởng Trì sẽ ghi hận vì đánh nhau, cậu đã phân tích lợi hại trước khi ra tay rồi.

Cô thở dài, rút ra một tờ giấy A4 từ một xấp tài liệu ở trên bàn, đưa cho Cố Vọng: "Xem đi."

Cố Vọng nhận lấy, phát hiện nó là một tờ phiếu điểm.

Cậu nhìn từ trên xuống, tìm hai chữ Cố Vọng, thành công nhìn thấy mình ở vị trí cuối cùng, tổng điểm là 121.

Nguyên thân thi cử kiểu gì vậy?

Nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Cố Vọng, Lý Thư Nhã cảm thấy đứa nhỏ này còn cứu được, ít nhất cũng không hờ hững như trước, có lẽ là sắp lên lớp mười hai nên bắt đầu cảm thấy nôn nóng.

"Chuyện em đánh nhau ngày hôm nay, cô có thể không mời phụ huynh, em chỉ cần viết kiểm điểm thôi, nhưng..." Lý Thư Nhã dừng một chút, nói với vẻ nghiêm túc: "Trước kì thi tháng tới, tổng điểm của em phải đạt được 200 điểm cho cô."

Cố Vọng: "..."

Cố Vọng làm ra vẻ mặt vô cùng phức tạp, chủ yếu là vì cậu không ngờ lại có ngày điểm mục tiêu của mình là 200! Lại còn là tổng điểm!

Lý Thư Nhã tưởng là cậu cảm thấy quá khó, không đạt được, bèn an ủi: "Em không nên cảm thấy quá khắt khe, không phải là cô đặt ra yêu cầu quá cao cho em. Từ giờ đến lúc thi đại học chỉ còn hơn một năm, em phải tăng nhanh tiến độ, không thể tụt lại sau các bạn quá nhiều, em thấy như vậy có được hay không..."

Cô trầm ngâm một hồi rồi nói: "Cô để Hạ Thanh Hoàn phụ đạo cho em."

Cố Vọng nghe thấy Lý Thư Nhã muốn cho Hạ Thanh Hoàn phụ đạo cho mình, không chút nghĩ ngợi đã từ chối: "Cô không cần phải làm vậy đâu ạ, em tự học được, em sẽ thi được 200 điểm."

Một tên Tưởng Trì cậu còn có thể miễn cưỡng đối phó, giờ lại thêm một Hạ Thanh Hoàn hoàn toàn không nhìn ra sâu cạn, chắc chắn Cố Vọng sẽ lại đi vào đường chết. Kế hoạch hiện tại của cậu là có thể rời khỏi hai người này xa bao nhiêu hay bấy nhiêu, mau chóng tác hợp cho hai người này thành đôi cũng được.

Lý Thư Nhã thấy Cố Vọng kháng cự như vậy, cực kì khó hiểu, Cố Vọng gióng trống khua chiêng theo đuổi Hạ Thanh Hoàn đến nỗi cả trường đều biết, sao bây giờ lại không muốn để Hạ Thanh Hoàn phụ đạo cho mình?

Thấy vẻ mặt khó tin của Lý Thư Nhã, Cố Vọng cúi đầu giải thích: "Em sợ ở gần nhau như thế em càng không có tâm trí để học bài..."

Lý Thư Nhã: "..."

Cậu cúi đầu, cho nên không biết trong đám người ra vào văn phòng, có một người vừa tiến vào, người đó xuất hiện khiến cho gần như toàn bộ người trong phòng làm việc đều nhìn sang bên đó.

Trừ Cố Vọng vẫn còn đang cúi đầu diễn sâu.

"Thưa cô, đây là bài tập buổi chiều của lớp." Người tới có giọng nói rất trầm, trong không khí nóng nực, vào tai người nghe được lại cảm thấy có hơi lạnh thoáng qua.

Cố Vọng lập tức chấn động, cậu dùng khóe mắt liếc sang Hạ Thanh Hoàn phía bên kia.

Tay áo đồng phục của Hạ Thanh Hoàn được xắn lên khoảng một phần ba cánh tay, ngón tay của anh có khớp xương rõ ràng, móng tay ngắn gọn sạch sẽ vuông vắn, cổ tay hơi gầy, có đường cong cơ bắp mượt mà. Cố Vọng nghĩ đến miêu tả về Hạ Thanh Hoàn ở trong truyện, người này gần như không có khuyết điểm.

Anh không chỉ là "ánh trăng sáng" của nam chính, mà còn là "ánh trăng sáng" của chính mình, có rất nhiều người yêu mến anh.

Yêu sự xa cách vời vợi này của anh, yêu sự trong trẻo lạnh lùng không nhiễm bụi trần của anh.

Cố Vọng là người ngoài cuộc cũng là người đứng xem, chỉ cảm thấy người như Hạ Thanh Hoàn rất đáng sợ.

Hai người bên cạnh đương nhiên không biết hoạt động nội tâm của Cố Vọng, Lý Thư Nhã nhận lấy bài tập từ tay Hạ Thanh Hoàn, cô nói vất vả cho em, giọng điệu dịu dàng đến không thể tin được. Cô nhìn Hạ Thanh Hoàn, chọc ghẹo anh: "Vừa rồi cô mới nói để em phụ đạo cho Cố Vọng, không ngờ em ấy lại không đồng ý, nói là không muốn làm phiền em."

Lý Thư Nhã rất biết cách nói chuyện, ý tứ của Cố Vọng rõ ràng là không muốn kéo chân chính mình, chứ không phải là kéo chân Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn nghe Lý Thư Nhã nói vậy, nét mặt vẫn như cũ, anh thậm chí không buồn liếc nhìn Cố Vọng, qua loa phụ họa một câu: "Thật ạ?"

Lý Thư Nhã không biết Hạ Thanh Hoàn có bao nhiêu hững hờ, mọi việc Hạ Thanh Hoàn làm luôn rất chu đáo, có thể giao thiệp với bất cứ ai. Chỉ có Cố Vọng hiểu được lúc nói câu này, cõi lòng Hạ Thanh Hoàn có bao nhiêu trào phúng và khinh thường.

Trong truyện miêu tả, Hạ Thanh Hoàn nhìn Cố Vọng như nhìn thứ rác rưởi, ai lại có thái độ tốt với rác rưởi chứ?

Lý Thư Nhã nhìn hai đứa học sinh vài lần, cô nói: "Cố Vọng, em có thắc mắc thì cứ hỏi Hạ Thanh Hoàn. Tư duy của Hạ Thanh Hoàn rất lô-gíc, chắc chắn sẽ rất có lợi cho việc học của em."

Trường cấp ba Kim Dương cũng không quá tẩy chay việc học sinh yêu sớm, động lòng là chuyện rất đỗi thường tình, chỉ cần biết giữ đúng mực, giáo viên để ý thêm một chút, có đôi khi sẽ là chuyện tốt, cũng có thể là chuyện xấu.

Lý Thư Nhã hiểu rõ Hạ thanh Hoàn, hiểu rõ học sinh của mình, biết anh không phải là kiểu người sẽ dễ dàng bị ảnh hưởng bởi bên ngoài, cho nên mới yên tâm có ý định giao Cố Vọng cho Hạ Thanh Hoàn. Nếu như Hạ Thanh Hoàn có thể giúp Cố Vọng tiến bộ thì thật quá tốt.

Nhưng bây giờ xem ra, Cố Vọng cũng không có ý kia. Cô cũng không phải là người thích ép buộc người khác, Cố Vọng đã không muốn thì quên đi.

Cố Vọng gật đầu, nói vâng.

Không thể cái gì cũng từ chối được.

Lý Thư Nhã thu được câu trả lời hài lòng, khoát tay để hai người rời đi.

Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn, hai người một trước một sau đi ra khỏi phòng giáo viên, Cố Vọng đuổi kịp Hạ Thanh Hoàn: "Đợi đã."

Bốn bề hành lang vắng lặng, tâm trạng của Hạ Thanh Hoàn vẫn giữ ở mức khá ổn, anh chỉ nhàn nhạt hỏi một câu "Chuyện gì?" Nếu như lơ đi sự u ám chợt lóe lên trong mắt anh.

Cố Vọng nhìn thấy hết những thứ này. Lúc đối mặt với Hạ Thanh Hoàn, không hiểu sao cậu lại cảm thấy chân hơi run.

Cậu lùi về sau hai bước, chậm rãi nói: "Cậu yên tâm, từ giờ về sau tôi sẽ không quấn lấy cậu nữa."

Nói xong, chính Cố Vọng cũng cảm thấy ghê răng, đây là cái lời kịch trong phim truyền hình thần tượng nào vậy.

Hạ Thanh Hoàn cao hơn Cố Vọng nửa cái đầu, anh hơi rũ mắt nhìn xuống mặt Cố Vọng. Đây là lần đầu tiên, anh nhìn thấy ánh mắt Cố Vọng sạch sẽ bình thản đến vậy.

"Thật sao?" Hạ Thanh Hoàn thu tầm mắt lại, không mặn không nhạt vứt xuống hai chữ như thế rồi xoay người rời đi.

Tiến bộ, biết diễn kịch rồi.

Tác giả có lời muốn nói:

Vọng Vọng nhà chúng tôi làm gì cũng kém, xoa xoa