Toàn Chức Pháp Sư

Chương 106: Tru diệt dực thương lang



” Ta không có nói đùa. Ngươi cho rằng ta có thể an toàn tới được nơi này khi cầm trên người cái đồ vật quan trọng tới như vậy sao? Ta mang Địa Thánh Tuyền trên người không khác gì thịt Đường Tăng hấp dẫn yêu ma quỷ quái khắp nơi tới tìm ta vậy….. Nhưng ta cũng không dám đem cái món đồ này vứt đi. Ta sợ một khi vứt đi sẽ sinh ra đại sự nghiêm trọng. Mà vừa khéo lúc đó ta lại khát nước do sợ quá nên liền lấy nó ra làm một hơi hết sạch.”

Mạc Phàm cũng rất là nghiêm túc trả lời.

Nói xong, Mạc Phàm liền móc cái bình chứa Địa Thánh Tuyền kia đem ra ngoài, rồi dốc ngược bình lên cho Trảm Không nhìn.

Trảm Không cầm lấy bình. Hắn đặt ở trước mắt rồi dốc ngược bình lên nhìn một chút. Vào lúc này, vẻ mặt của hắn chưa có bao giờ phong phú tới như vậy.

Thật...... Thật sự cái thằng chết tiệt này đã uống??

Cho dù hắn có là một người quyền cao chức trọng cũng không có xài xa xỉ, hoang phí như cái thằng này!

Trảm Không lùi lại mấy bước để cho mình khỏi bị té ngã xuống mặt đất.

Qua một lúc lâu, Trảm Không mới khôi phục lại thần trí, bất đắc dĩ nói:

” Nếu là tai họa lần trước, loại người như ngươi chắc chắn sẽ bị đối xử như bọn Hắc Ám Giáo Đình là cho lên giàn hỏa…. Nhưng mà Ta, Mục Trác Vân, Dương Tác Hà, Lão Chu, Đặng Khải. Tất cả mọi người đều hi vọng Địa Thánh Tuyền ngàn vạn lần đừng rơi vào tay Hắc Ám Giáo Đình. Về phần Địa Thánh Tuyền…. Nó rồi sẽ tới lúc bị khô kiệt. Cũng không biết nó còn dùng được bao nhiêu năm nữa. Dù sao không có nó cũng không sao. Vẫn tốt hơn là nhìn thấy cảnh Bắc Thành bị biến thành một cái thành chết!”

” Ta cũng có dự cảm như vậy. Cho nên ta mới lấy nó ra để uống. Cho dù Hắc Ám Giáo Đình có tìm thấy ta đi chăng nữa. Bọn họ dù có giết được ta. Rồi đem ta ngâm để lấy nước Địa Thánh Tuyền ra thì bọn họ cũng chỉ lấy được nước tiểu hôi thối của ta mà thôi.”

Mạc Phàm nhếch môi nói.

“Ngươi, cái tên tiểu tử này….”

Trảm Không cười lắc đầu.

Trảm Không cũng không có bận tâm lắm về Địa Thánh Tuyền hiện giờ đang ở đâu. Thực tế, những lời nói của Mạc Phàm, Trảm Không cũng không có tin tưởng một cách hoàn toàn. Cái loại bảo tàng Địa Thánh Tuyền sắp khô kiệt này mang tới cho Bắc Thành nhiều họa hơn là phúc. Nếu như cái thằng tặc tử Mạc Phàm này lén lút cất giấu Địa Thánh Tuyền để dùng riêng thì coi như tưởng thưởng cho hắn đã cứu giúp Bắc Thành lần này đi. Dù sao hắn cũng chỉ là một đứa học sinh lớp 12 còn chưa có tốt nghiệp mà có thể bảo vệ được một món đồ quan trọng tới như vậy đã là giỏi lắm rồi. Thậm chí hắn còn khai phá ra chuyện Bạch Dương là phản đồ nữa. Đổi lại, nếu là người khác e rằng Địa Thánh Tuyền sớm đã rơi vào tay bọn Hắc Ám Giáo Đình rồi.

Vì vậy, hắn uống hết cũng tốt, mà có tàng trữ làm của riêng cũng tốt. Không sao cả.

Nếu như Địa Thánh Tuyền không có rơi vào tay bọn Hắc Ám Giáo Đình, thì tai họa lần này bọn họ cũng chỉ đối mặt với một con Dực Thương Lang cấp thống lĩnh mà thôi. Như vậy cũng đến lúc kết thúc tai họa lần này rồi!

Mày dám giết hại dân chúng trong thành tuy rằng mày mạnh nhưng mày vẫn phải chết. Cho dù mày có chạy trốn tới chân trời góc bể nào, thì Trảm Không ta cũng sẽ lấy thủ cấp mày xuống để tế vong hồn dân chúng Bắc Thành!

” Tất cả mọi người nghe lệnh của ta!”

Đột nhiên hai mắt Trảm Không sáng như tia chớp, hét to lên.

Ở hai bên quân pháp sư đang bất động như núi bỗng nhiên cầm vũ khí lên vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Trong nháy mắt Cuồng Phong gào thét, không khí sôi sùng sục.

“Tru diệt Dực Thương Lang, không chết không thôi!”

Trảm Không lại hét to lên một lần nữa. Giọng của hắn tràn đầy sát khí.

“Tru diệt Dực Thương Lang, không chết không thôi!”

“Tru diệt Dực Thương Lang, không chết không thôi!”

“Tru diệt......”

Chín gã thuộc hạ trực thuộc Trảm Không đồng thời hét lên hưởng ứng lời kêu gọi của Trảm Không. Từ âm thanh của bọn họ, Mạc Phàm có thể cảm nhận thấy bọn họ không hề e ngại con Dực Thương Lang kia. Có chăng vào lúc này chính là khí phách đàn ông, sẵn sàng quyết tử vì tổ quốc mà thôi!

Bọn họ sau khi hô to khẩu hiệu một lúc lâu. Thủ lĩnh quân bộ Trảm Không liền tiến lên một bước. Áo khoác màu xanh tung bay trong gió.

Rơi xuống! Thủ lĩnh Trảm Không cứ như vậy từ trên đài cao rơi xuống. Trong lúc Mạc Phàm hắn đang còn kinh ngạc chưa kịp hồi phục lại thì ở nơi xa xuất hiện một đôi cánh màu trắng khắc sâu vào trong đôi mắt của hắn…..

Phong chi dực!!

Đây là lần thứ 2 Mạc Phàm nhìn thấy Phong Chi Dực, thế nhưng hắn vẫn kích động không thôi.

Bầu trời tối tăm mịt mờ, vết máu loang lổ khắp thành thị. Vào lúc này bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh có đôi cánh màu trắng tinh xuất hiện giữa bầu trời. Hình ảnh này quả thật là kiêu ngạo và phóng khoáng……

Trong hoàn cảnh tai họa ngập trời như thế này. Ở trong cái tai họa này con người cũng chỉ là những sinh vật phi thường nhỏ bé. Thế nhưng chỉ có hắn, một nam nhân điều khiển Phong Chi Dực.

Lại Dám nói Tru Diệt Dực Thương Lang!

Lại Dám nói để ta bảo vệ Bắc Thành này!!!

......

“Phạch Phạch Phạch Phạch ~~~~~~~~~~~~~”

Tiếng cánh chim vỗ phành phạch truyền tới chỗ hắn.

Sau khi Trảm Không bay đi. Chín gã thuộc hạ của hắn nhao nhao nhảy xuống. Rất nhanh Mạc Phàm liền thấy trên bầu trời màu bao la màu xám tro kia có 9 con chim ưng khổng lồ màu trắng chở tên lưng một quan quân bay về phía tòa cao ốc Ngân Mậu.

Chỉ có sĩ quan cao cấp mới được trang bị Thiên Ưng. Đây chính là dấu hiệu của quân bộ.

Nên khi thủ lĩnh Trảm Không điều khiển Phong Chi Dực bay đi đằng trước, 9 vị hộ vệ liền ngồi lên lưng Thiên Ưng bay theo sau. Ở trong kết giới an toàn, đám thủ vệ liền hô vang khẩu hiệu to như sấm nổ.

Trận tai họa này rốt cuộc cũng sắp kết thúc rồi.

Cái ngày cảnh giới huyết sắc vang lên. Loài người liền biến thành thức ăn. Người thì chết. Người thì bị ăn thịt. Người thì sợ hãi. Nhưng nó không đại diện cho loài người là một sinh vật nhỏ bé không chịu nổi. Loài người cũng không phải là gia cầm bị nuôi nhốt trong thành trì!!

Trong nhân loại còn có một loại người đó chính là Ma Pháp sư!

Chức trách của bọn họ chính là vào lúc yêu ma xâm lấn thành thị. Bọn họ sẽ dùng lực lượng được thiên nhiên ban tặng để chiến đấu với yêu ma.

Hung hăng......

Hung hăng chém giết yêu ma!

......

Ở bên trong kết giới an toàn, có một thiếu niên có dấu hiệu màu nâu ở trên người. Hắn vô lực ngồi bên trong đám người được bảo vệ. Hắn cứ bình thường như vậy, cứ mơ màng như vậy.

Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên trông thấy thân ảnh Trảm Không bay ngang qua. Lại tiếp tục thấy 9 con chim ưng màu trắng bay đằng sau. Thấy quân pháp sư đang hô to khẩu hiệu ở bên trong kết giới an toàn giống như đánh trống ra trận vậy….. Hai con mắt của hắn triệt để co rút lại. Con ngươi của hắn không ngừng phình to lên, không ngừng lớn lên.

Trước giây phút sắp chết kia, ánh mắt của hắn liền trở nên hoang dại như muốn bùng cháy lên vậy!!

Hắn nghe những tiếng hô kia mà thấy sôi sục trong lòng. Nhìn thấy những thân ảnh kiên định bay về phía con Dực Thương Lang kia mà tìm lại được ý nghĩa cuộc sống cho mình.

” Nếu lúc trước ngươi biết được nam tử khi xưa người cứu tương lai sẽ biến thành một quân pháp sư trấn thủ thành thị uy chấn bốn phương. Hắn có thể dựa vào thực lực của mình đi cứu hàng trăm hàng nghìn người giống như ngươi, thì lên thiên đường chắc hẳn ngươi cũng vui lắm.”

Nam nhân yếu đuối kia nắm chặt quả đấm. Hắn biết mình sắp phải đi đâu, và biết tương lai mình nên làm cái gì.

......

Mạc Phàm từ trên đài cao nhìn xuống phía dưới. Ở dưới đáy hắn trông thấy nữ huấn luyện viên Phan Lệ Quân.

Khuôn mặt từ trước tới nay của Phan Lệ Quân luôn bất biến. Thế nhưng ở trên hai hàng lông mày của nàng hiện giờ phảng phất đọng lại một cỗ đau thương không sao tiêu tan được. Khiến cho một con người rất là kiên cường như nàng cũng có mấy phần tiều tụy.

” Có một đội viên thuộc đội tuần tra mạo hiểm mang về một tin tức. Ở bên ngoài khu vực kết giới an toàn hình như có một cái động quật có dấu vết bị đào bới.”

Phan Lệ Quân nghiêm túc nói với một nam tử buộc khăn trên đầu.

” Hay nói cách khác, đột nhiên Bắc Thành có nhiều yêu ma xông vào như vậy. Thì hơn phân nửa là do ở ngoài thành có mấy cái thông đạo đi thông tới mấy cái cống thoát nước của Bắc Thành chúng ta. Bọn yêu ma thông qua lối đi dưới lòng đất này mà an toàn chui vào trong Bắc Thành không bị chúng ta phát hiện?”

Nam tử buộc khăn trên đầu nghiêm túc nói.

” Đúng vậy. Việc cấp bách bây giờ của chúng ta chính là tìm ra mấy cái cửa động yêu ma này. Rồi đem lối đi dưới lòng đất này nhanh chóng phá hủy. Nếu không yêu ma sẽ xuất hiện liên tục, không ngừng nghỉ trong Bắc Thành.”

Nam tử buộc khăn trên đầu nói.

” Nhưng mà, chúng ta hiện giờ cũng không biết cửa vào của mấy cái thông đạo kia nó nằm ở đâu?”

Lúc này, quả thật Phan Lệ Quân cũng không biết làm cách nào để tìm ra được nó.

Yêu ma tập kích quá mức đột ngột. Cả thành thị loạn cào cào hết cả lên. Muốn tìm thấy cửa vào dưới lòng đất kia trong một nơi rộng lớn đổ nát như thế này. Quả thật chuyện này quá mức khó khăn.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Mạc Phàm nghe thấy được liền có một tia sáng lóe ra ở trong đầu hắn!

Hang động, dưới lòng đất, cống ngầm… Những thứ này có nghĩa là sao? Nó có nghĩa rằng những thứ này là do một sinh vật có năng lực đào bới cực mạnh làm ra!!

Cự Nhãn Tinh Chuột!!

Mạc Phàm ở trong tiểu đội liệp yêu một năm đã cùng với các đội viên săn giết không biết bao nhiêu con Cự Nhãn Tinh Chuột lẻn vào trong Bắc Thành rồi.

Giờ phút này, rốt cục thì hắn cũng hiểu vì sao một năm qua bọn Cự Nhãn Tinh Chuột lại hung hăng ngang ngược tới như vậy.

Trời ạ, tai họa này của Bắc Thành đã được dự báo từ trước!!!