Tiên Nghịch

Chương 238: Đồ chơi làm bằng đường



Thậm chí đại bộ phận cửa hàng trên đường này cuối cùng không ngờ đều trở thành sản nghiệp của hắn. Mỗi khi các chủ cửa hiệu xuống dốc, cần gấp tiền liền tìm đến Vương Lâm đem cửa hàng bán lại cho hắn.
 
Về phần cửa hàng của chính Vương Lâm, đã hai năm trước chủ quán đến tận cửa thăm rồi bán luôn cho hắn.
 
Giá cả là một thứ không có chuẩn mực nào cả.
 
Ngay thời điểm hiện tại, gần như Vương Lâm vừa ra khỏi cửa, các chưởng quầy của các cửa hàng lập tức đi theo sau nói các lời tốt đẹp. Trên thực tế việc này có liên quan đến việc thường ngày Vương Lâm rất ít khi ra khỏi cửa. Thậm chí mấy tháng liền hắn không hiện ra đến một lần. Vì thế lúc này mới vừa xuất hiện liền khiến cho các chưởng quầy trong lòng khẩn trương, sợ là tới để thu tiền thuê đất.
 
Kỳ thật thuế thu đất này cũng không được bao nhiêu tiền, nhưng phàm là người kinh doanh ở đây trong một thời gian dài đều biết tính tình Vương Lâm tốt bụng, vì thế liền có ý tưởng kéo dài tiền thuế đất, để một thời gian sau gần như không người nào phải nộp tiền thuế. Chính vì thế việc này cũng trở thành một thói quen.
 
Nói cho cùng tất cả các loại tiền bạc, đồ vật, đã là người phàm thì ít người cảm thấy bỏng tay, cầm được càng nhiều càng tốt.
 
Vương Lâm đối với hiện tượng này cũng không quá để ý, cũng thuận theo tự nhiên xem như là cảm ngộ một bộ phận của thiên đạo.
 
Chín năm trôi qua, tình thế thay đổi, các gương mặt cũ năm đó trên phố dĩ nhiên không còn nhiều lắm. Điều này khiến Vương Lâm có chút cảm khái. Hắn phất phất tay nói với các chưởng quầy bên người:
 
- Hôm nay không thu tiền thuê đất, mọi người tản ra đi.
 
Các chưởng quầy đều dùng các lời lẽ để cảm ơn, liên tục lui lại.
 
Vương Lâm chắp tay sau người, đi ở trên đường phố, không lâu sau đã đi tới đầu phố. Nhưng vào lúc này đột nhiên một con ngựa lực lưỡng chạy tới với tốc độ cao, ngồi trên lưng là một người trung niên, người này sắc mặt có chút khó coi, thậm chí khóe miệng còn có máu tươi dính lại.
 
Hắn cưỡi ngựa mới vừa đi ngang qua đầu phố, bỗng nhiên liếc mắt một cái nhìn thấy được Vương Lâm, tiếp theo cánh tay phải mạnh mẽ túm cương ngựa lại, con ngựa kia hý một tiếng thật dài. Lúc này thân hình người đàn ông trung niên nhảy xuống, sau khi xuống ngựa lập tức bước lại bên người Vương Lâm, không đợi nói chuyện liền phun ra một ngụm máu tươi.
 
Bên trong máu tươi kia còn mang theo một chút mảnh của nội tạng, người này mặt không còn một chút máu, thân hình nhoáng một cái quỳ rạp xuống đất, giọng gấp gáp:
 
- Vương tiên sinh, cứu mạng!
 
Vương Lâm thần sắc như thường, thản nhiên liếc mắt nhìn người này một cái. Người này đúng là mười mấy năm qua, gần như ngày lễ ngày tết nào cũng đều mang tặng một lượng lớn vàng bạc, Từ Đào.
 
- Có chuyện gì, chậm rãi nói đi.
 
Vương Lâm mở miệng nói.
 
- Vương tiên sinh, thế tử điện hạ nguy rồi.
 
Từ trong giọng nói gấp gáp của Từ Đào, Vương Lâm dần dần hiểu biết được ngọn nguồn. Thế tử điện hạ kia không biết thế nào mà trêu chọc vào một người hùng mạnh, là một tu sĩ thần thông cao cường. Tu sĩ này vừa xuất hiện lập tức đám tu chân bên người điện hạ đều rời khỏi, không tham dự vào.
 
Hiện Thế tử dĩ nhiên được giấu ở trong hoàng cung. Tu sĩ kia dường như có chút e dè mà không tiến thẳng vào hoàng cung, vì thế liền đem lửa giận phóng thích trên người mấy người tùy tùng của Thế tử.
 
Từ Đào có một chút thông minh, gặp sự chẳng lành lập tức rời khỏi. Nhưng bị các thủ hạ của tu sĩ kia truy đuổi, thân bị trọng thương, hắn kinh hoảng trong đầu chỉ một mực nghĩ tới, đó là Vương Lâm.
 
Đang nói bỗng nhiên từ ngoài phố đi vào một người trẻ tuổi mặc đạo bào màu đỏ, người này trên mặt lộ vẻ tàn ác đang hướng bước đi lại tới chỗ của Từ Đào.
 
Từ Đào nhìn thấy tu sĩ này lập tức thân mình run lên, lại phun ra một ngụm máu, cả người ngay lập tức suy sụp, tuyệt vọng nhìn Vương Lâm nói:
 
- Cứu ta… Nói xong người sụp xuống ngất đi.
 
Tu sĩ kia cười lạnh liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, tay phải vung lên lập tức một đạo khí tức màu đen mà người phàm không thể nhận biết được từ trong tay hắn khuyếch tán bay ra, đến giữa không trung liền hóa thành một đầu lâu bằng xương thật lớn hung hăng hướng đến Từ Đào cắn nuốt. Tu sĩ này tâm địa thật ác độc, dĩ nhiên tính bao gồm luôn cả Vương Lâm bên trong.
 
Trong mắt hắn xem ra Vương Lâm này tuy nói chỉ là một người phàm, nhưng Từ Đào này chạy trối chết không ngờ là tìm tới người này, tất nhiên là có quan hệ, đơn giản đem giết toàn bộ.
 
Về phần giết hại phàm nhân, nếu có việc phiền toái gì cũng có sư phụ hắn phía trên. Nghĩ như vậy, trên mặt hắn lộ ra một vẻ tàn nhẫn.
 
Vương Lâm nhướn mày, nếu là tu sĩ này đến tìm để gây phiền toái cho Từ Đào, hắn có lẽ sẽ không tham dự. Tuy nói Từ Đào này mười mấy năm qua đối với hắn rất mực tôn kính, nhưng Vương Lâm cũng sẽ không vì việc này mà ra tay.
 
Nhưng hiện tại một tiểu tu sĩ chỉ có tu vi Trúc Cơ không ngờ ngay cả hắn dám giở trò. Vương Lâm sắc mặt như thường, trong mắt bình tĩnh, tay phải bâng quơ vung lên nhẹ nhàng dường như là đuổi một con muỗi vậy.
 
Lập tức hình đầu lâu bằng xương kia dường như nhìn thấy cái gì cực kỳ đáng sợ khác thường, kêu lên một tiếng không dám cắn nuốt mà vội vàng lùi lại phía sau.
 
Chỉ có điều nó đã chậm một bước. Tay phải Vương Lâm vung lên một cái, ma đầu Hứa Lập Quốc bỗng nhiên thành hình, nhe răng cười một cái liền đem bộ xương sọ nuốt vào, chép chép miệng, trừng mắt hung tợn nhìn vẻ mặt đầy kinh hãi của tiểu đạo sĩ kia, thân hình từ từ biến mất.
 
Tiểu đạo sĩ kia sắc mặt nổi lên vẻ đỏ ửng dị thường, vào khoảnh khắc bộ xương sọ kia bị nuốt vào dĩ nhiên tâm thần bị hao tổn, rồi phun ra một ngụm tiên huyết, không nói hai lời lập tức hoảng sợ mà chạy.
 
Vương Lâm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng dáng người này, không hạ sát thủ. Hắn hiện tại hóa phàm, dĩ nhiên giai đoạn này bị ràng buộc, thật sự không muốn bởi vì việc nhỏ này mà hỏng đi tâm tình nhiều năm qua.
 
Từ lúc đạo sĩ xuất hiện cho mãi đến lúc rời khỏi, khoảng thời gian này không kéo dài lắm, hơn nữa lại không gặp người phàm tục nào cho nên vẫn chưa ảnh hưởng đến mọi người trên đường phố.
 
Nhiều nhất cũng chỉ là có cảm giác một trận gió lạnh thổi qua thôi.
 
Tuy nhiên người đi lại trên đường người tuy rất vắng vẻ nhưng rồi cũng sẽ nhận ra, nguyên nhân là vết máu bầm phun ra từ Từ Đào.
 
Nhà của Từ Đào từ tám năm trước đã dời đi khỏi khu phố này, lúc này đảo mắt cũng không có mấy người nhận ra thân phận của Từ Đào.
 
Vương Lâm thở dài, tay chắp sau người chậm rãi nhắm một cửa hàng tạp hoá bên cạnh đi đến. Sau khi tiến vào, chưởng quầy cửa hàng tạp hóa tức khắc cầm tiền chạy đến.
 
Vương Lâm chỉ chỉ Từ Đào bị ngất xỉu cách đó không xa nói:
 
- Chưởng quầy, phiền ngươi tìm hai tiểu nhị nâng người này đem đến cửa hàng của ta.
 
Người chưởng quầy tạp hoá kia do dự một chút, liếc nhìn xung quanh phát hiện không ai chú ý tới nơi này liền tiến lên vài bước nhẹ giọng nói:
 
- Vương chưởng quầy, người này không biết còn sống hay đã chết. Tôi xem ra hay là đi báo quan đi, bằng không sợ ngài rước lấy một thân phiền toái đó.
 
Vương Lâm cười cười, vỗ vỗ bả vai chưởng quầy lắc đầu nói:
 
- Không việc gì đâu, tìm người đưa đi cho ta là được.
 
Nói xong hắn xoay người chắp tay ra sau lưng, chậm rãi đi ra.
 
Chưởng quầy nhìn bóng dáng Vương Lâm, thở dài lẩm bẩm:
 
- Người tốt quá, Vương chưởng quầy thật sự là người tốt!
 
Thì thầm nói xong hắn lập tức quay đầu lại hô:
 
- Tiểu nhị, tiểu tam, hai người ra đây, đem người đang nằm bên ngoài khiêng đến cửa hàng của ông chủ cửa hiệu Vương.
 
Gần như lúc Vương Lâm trở lại cửa hàng cũng đồng thời hai người tiểu nhị mặc quần áo vải thô đi đến, dĩ nhiên là cùng khiêng Từ Đào. Vương Lâm ra hiệu hạ xuống đặt ở trên mặt đất trong cửa hàng.
 
Vương Lâm tuỳ ý lấy ra một chút bạc đem hai tiểu nhị đuổi đi, sau đó liền đóng cửa quầy lại, ngồi ở bên bếp lửa trầm ngâm không nói.
 
Từ Đào này nếu không cứu hiển nhiên là không thể sống được, Vương Lâm thầm than một tiếng, đúng là đối phương trong mười mấy năm qua thuỷ chung kính biếu quà cáp, lấy ra trong túi trữ vật một đan dược cực công hiệu, phất tay bắn ra rơi vào trong miệng đối phương.
 
Tiếp theo hắn cầm lấy bầu rượu. Thời gian này hắn vừa uống rượu vừa chờ đối phương tỉnh lại.
 
Nói lại tiểu đạo sĩ kia một đường bay nhanh chạy trốn, cũng không cần quan tâm đến kinh động người phàm tục, thậm chí lúc cuối cùng còn ném ra phi kiếm hóa thành đạo cầu vồng hướng về thành Đông chạy về.
 
Ở vùng ngoại thành của thành phía đông có một tòa đạo quan. Tòa đạo quan này bốn phía có chút u tĩnh, còn có một hồ nước trong xanh, các đóa hoa sen hồng nhạt nở rộ. Ở đáy trong hồ nước lớp lớp lá sen màu xanh sinh trưởng. Phía trên mặt hồ một ít con cá nhẹ nhàng bơi lượn ở xung quanh các đám lá sen, đồng thời khiến cho lá cây chậm rãi lay động. Bề mặt hồ như một bức tranh gợn sóng, có một cảnh tượng vượt ra khỏi trần tục.
 
Một con đường nhỏ bằng đá cuội uốn lượn theo tòa đạo quan. Hai bên của con đường này còn trồng một số cây dương liễu, mỗi khi gió nhẹ thổi đến, hàng dương liễu lay động nhảy múa phát ra các tiếng động xào xạc. Đây cũng là một cảnh sắc hữu tình.
 
Lúc này mặc dù cơn gió nhẹ đang thổi đến nhưng tiếng lay động của hàng dương liễu lại bị một tiếng động lớn từ trên trời bao trùm đến. Chỉ thấy tiểu đạo sĩ kia hóa thành một đạo cầu vồng bỗng nhiên dừng lại ở ngoài cửa đạo quan. Hắn mới vừa hạ xuống mặt đất liền phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt tái nhợt, một tay đẩy cửa đạo quan, lảo đảo chạy vào.
 
Trong đạo quan một vài đạo sĩ đang ngồi khoanh chân bỗng nhiên mở hai mắt. Một người trong số bọn họ sau khi nhìn thấy bộ dạng chật vật của tiểu đạo sĩ lập tức đứng lên tiến đến, kinh ngạc hỏi:
 
- Sư đệ, ngươi đuổi theo một phàm nhân. Chẳng lẽ người đó có thể khiến ngươi bị trọng thương như vậy sao?
 
Tiểu đạo sĩ lấy tay đẩy người này ra, lạnh lùng nói:
 
- Ta muốn gặp sư phụ. Sư phụ!
 
- Hoảng cái gì?
 
Từ trong đạo quan đi ra một người trung niên, người này mặt to mắt nhỏ, độc duy nhất có hai cái tai to là có thể nhìn thuận mắt, mới nhìn lần đầu cũng đầy vẻ uy nghiêm Người này vừa ra, tất cả các tu sĩ đang ngồi tọa thiền đều đứng dậy, cung kính đứng sang một bên Sau khi tiểu đạo sĩ nhìn thấy người trung niên, khóc to một tiếng, quỳ xuống đất nói:
 
- Sư phụ, con bị người ta phá bản mạng la sát, tâm thần bị hao tổn. Sư phụ, nhờ người báo thù.
 
Tu sĩ tai to kia liếc mắt quét nhìn tiểu đạo sĩ một cái, tay áo vung lên, vươn tay phải cách không một trảo. Lập tức từng đạo hắc khí bỗng nhiên xuất hiện trong hư không, nhanh chóng ngưng kết cùng một chỗ hình thành một đầu lâu xương khô thật lớn.
 
Tiếp theo tay phải tu sĩ tai to điểm nhẹ bắt lấy đầu lâu xương khô, không nói hai lời một chưởng chụp lấy phía trên thiên linh cái của tiểu đạo sĩ. Thân hình tiểu đạo sĩ kia lập tức run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, trong nháy mắt liền hiện lên từng luồng khí đen. Sau đó một hồi lâu, hắn hé miệng phun ra một ngụm máu đen, tiếp theo trên mặt các khí đen chậm rãi biến mất, lộ ra các tia hồng nhuận. Bản mạng la sát được phục hồi khiến cho thương thế lập tức hồi phục lại như lúc ban đầu.
 
- Kể lại tỉ mỉ đi!
 
Tu sĩ tai to giơ cánh tay phải lên, chậm rãi nói.
 
Tiểu đạo sĩ thở sâu, vội vàng đem tất cả các việc trên đường gặp phải, thêm mắm thêm muối nói ra. Tiểu đạo sĩ này mồm miệng có chút lanh lợi, cách thể hiện cũng rất thần tình. Tu sĩ tai to kia vẫn im lặng lắng nghe. Các đệ tử bên người hắn đều cúi đầu không nói, nhưng trong mắt cũng lộ ra vẻ kỳ quái.
 
Không lâu sau tiểu đạo sĩ đã thuật xong, trong mắt hắn lộ ra vẻ hận thù lại thêm vào một câu:
 
- Sư phụ, con đã báo danh hào của người ra nhưng người nọ quá kiêu ngạo. Sư phụ, chúng ta nói gì thì cũng phải đi giáo huấn hắn một chút.
 
Tu sĩ tai to thủy chung không có nửa điểm dao động.
 
Hắn nhìn tiểu đạo sĩ bình thản hỏi để xác định lại:
 
- Người mà ngươi mới vừa gặp trong cơ thể không có chút gì linh lực, giống như là người phàm bình thường?
 
Tiểu đạo sĩ vội vàng gật đầu nói:
 
- Sư phụ, tuyệt đối không sai được. Ban đầu con còn tưởng hắn là một phàm nhân.
 
Tu sĩ tai to trong mắt lộ ra ánh kì dị, trên mặt nhìn không lộ ra vẻ mừng giận, chậm rãi nói:
 
- Ngươi theo ta đi một chuyến, dẫn đường phía trước, không cần sử dụng pháp thuật. Chỉ cần đi là được.
 
Tiểu đạo sĩ kia lập tức mừng rỡ, vội vàng đứng sang một bên dẫn đường mang theo tu sĩ tai to rời khỏi đạo quan. Về phần các tu sĩ khác trong tâm cũng mong muốn đi theo nhưng mắt không thấy sư phụ có dấu hiệu triệu tập, vì thế nhìn nhìn lẫn nhau. Một người trong số bọn họ than nhẹ một tiếng nói:
 
- Sư phụ đối với tiểu sư đệ thật sự rất sủng ái.
 
- Cũng không phải lần đầu tiên có loại chuyện này, không nên ghen tị. Với tài trí của sư phụ lại há chẳng nghe ra sự bất hợp lý trong lời nói của tiểu sư đệ hay sao, không cần chúng ta để ý tới.
 
Một tu sĩ trung niên bên cạnh cười khổ một tiếng, chậm rãi nói.
 
- Với tính tình như vậy của tiểu sư đệ sớm tối cũng gây ra phiền toái lớn, ai!
 
Lại có một người nói thầm một câu, sau đó liền trầm mặc không nói nữa.
 
- Có sư phụ ở đây, tiểu sư đệ mặc dù có mắc vào phiền toái lớn cũng chưa chắc trở thành chuyện. Ngược lại nếu đổi thành người khác thì cũng khó mà nói được.
 
- Sư phụ rõ ràng không công bằng, chúng ta cũng không phải ngày đầu tiên biết. Ngay cả công pháp tu luyện, tiểu sư đệ và ta cũng khác biệt. Thôi, việc này chúng ta trong lòng tự hiểu là được, nếu mà trực tiếp nói ra ngược lại mình lại tỏ vẻ nhỏ nhen.
 
- Không biết lần này người làm tiểu sư đệ rước lấy phiền phức là đệ tử `thuộc môn phái nào. Theo lời nói của tiểu sư đệ vừa rồi, người này như thế nào lại trà trộn vào trong đám phàm nhân vậy.
 
Tu sĩ trung niên kia nói ra vấn đề nghi vấn.
 
- Bốn phái lớn liên minh, cái dạng tu sĩ gì mà không có. Ta xem người này rất có thể là Kết Đan kỳ cho nên mới có thể nhẹ nhàng bâng quơ mà phá đi bản mạng la sát của tiểu sư đệ.
 
- Ta nghĩ giả thuyết này là đúng. Với địa vị của sư phụ ở liên minh bốn phái, đừng nói là Kết Đan kỳ, kể cả là Nguyên Anh kỳ, kết cục cũng đều giống nhau!
 
Mấy người nói chuyện với nhau một lúc, sau đó không để ý đến việc này nữa mà tiếp tục ngồi tĩnh tọa.
 
Tiểu đạo sĩ vừa đi trong tâm tưởng nổi lên từng trận đắc ý. Hắn sớm biết sư phụ đối với chính mình là tốt nhất bởi nguyên nhân chính vì hắn là đệ tử cuối cùng của sư phụ.
 
Từ nhỏ đến lớn, phàm gặp việc gì phiền toái, chỉ cần nói với sư phụ, sẽ lập tức dẫn hắn đi tìm tiêu diệt đối phương. Nhiều năm như vậy rồi, không có một lần sư phụ cự tuyệt qua.
 
Nội tâm hắn cười lạnh, tự nhủ lần này sư phụ ra mặt tất nhiên người nọ chết không có chỗ chôn, để cho hắn biết được kết cục của việc dám trêu chọc mình.
 
Nghĩ tới đây hắn trộm nhìn sư phụ ở bên cạnh. Từ vẻ biểu hiện bên ngoài nhìn không thấy được nét mừng giận, trong lòng hắn thầm nghĩ với hiểu biết về sư phụ, mặt càng không lộ biểu tình nào chứng tỏ trong lòng sư phụ càng phẫn nộ.
 
Từ trong trí nhớ hắn, mỗi lần sư phụ dẫn hắn đi tiêu diệt người trêu chọc hắn gần như trên mặt đều là loại vẻ mặt này. Bất kể hắn trêu chọc dạng cừu gia gì, chỉ cần nhìn thấy sư phụ liền lập tức mặt không còn chút máu, không phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì đó là lập tức chạy trốn. Mặc dù có mấy người có ý đồ phản kháng, nhưng cuối cùng đối với ba dạng người này đều có kết cục giống nhau.
 
Tiểu đạo sĩ trong lòng đắc ý giống như đang được ăn mật đường. Hắn thở sâu, bước chân vội vàng đi nhanh, trong lòng thầm nhủ đừng để người nọ chạy mất, phải nhanh chân đến đó mới được.
 
Đang đi, tu sĩ tai to bước chân bỗng dừng lại. Tiểu đạo sĩ đi quá vài bước vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt tu sĩ tai to dừng lại trên các đồ chơi nhỏ bằng đường được bày bán ở sạp nhỏ một bên.
 
Ánh mắt tu sĩ tai to lộ ra vẻ dịu dàng, tiến đến quầy hàng ôn hòa nói:
 
- Đồ chơi làm bằng đường này bán thế nào?
 
Người bán hàng từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy tu sĩ tai to, trong lòng không biết vì sao liền trào dâng lên sự hảo cảm, cười nói:
 
- Một đồng nhỏ thôi ạ.
 
Tu sĩ tai to mỉm cười gật đầu lấy ra một đồng nhỏ đặt trên quầy hàng, sau đó nhìn kĩ lưỡng đám đồ chơi sinh động như thật làm bằng đường, cuối cùng chọn lấy một cái cầm lên.
 
Tiểu đạo sĩ ngẩn ra, đây là lần đầu tiên hắn thấy sư phụ không ngờ mua đồ chơi làm bằng đường. Đáy lòng có chút dở khóc dở cười, nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới tu sĩ tai to không ngờ đem đồ chơi nhỏ làm bằng đường đưa tặng cho hắn.
 
- Phúc nhi, con có nhớ trước đây lần đầu tiên vi sư nhìn thấy con, khi con đang cùng một đám đứa nhỏ đoạt một đồ chơi làm bằng đường, có lẽ con đã quên rồi… Tu sĩ tai to trong mắt lộ ra vẻ hoài cảm.
 
Tiểu đạo sĩ ngẩn người ra, nhận lấy đồ chơi làm bằng đường, không tự chủ được nhớ tới thời thơ ấu đau khổ. Nếu không có sư phụ sợ rằng hiện tại chính mình sớm cũng đã chết. Nghĩ tới đây trong mắt hắn ửng đỏ, thấp giọng nói:
 
- Không thể quên được, chính sư phụ đem con mang đi và dạy con pháp thuật thần thông.
 
Tu sĩ tai to xoa xoa đầu tiểu đạo sĩ, nói:
 
- Đi thôi, mang ta đi nhìn xem người nọ.
 
Tiểu đạo sĩ nhìn vào đồ chơi làm bằng đường trên tay, cảnh tượng hồi còn bé chậm rãi xuất hiện trong lòng. Hắn thở sâu, đem đồ chơi bằng làm bằng đường trân trọng đặt trong túi trữ vật. Hắn có ý định lưu lại cả đời, bởi vì, đây là món đồ mà sư phụ mua tặng.
 
Khi sắc trời dần tối, tu sĩ tai to và tiểu đạo sĩ đi đến chỗ cửa hàng của Vương Lâm. Sắc trời dĩ nhiên đã trở nên ảm đạm, tuy nhiên ở hai bên đường phố cũng lên đèn, ánh sáng nổi lên bao quanh cả khu vực.
 
Từ Đào hốt hoảng mở to mắt, có chút run sợ, lập tức nhìn xung quanh rồi vội vã nhổm người dậy, nhìn thấy Vương Lâm lập tức quỳ rạp xuống đất, trên mặt lộ ra vẻ kích động, nói không ra lời.
 
Vương Lâm thần sắc như thường, cũng không thèm liếc mắt nhìn Từ Đào một cái, bình thản nói:
 
- Cứu ngươi một mạng coi như đã trả lại ngươi nhân quả phụng dưỡng mười sáu năm qua, ngươi đi đi.
 
Từ Đào do dự một chút, tiếp theo vái dài mấy cái, thấp giọng nói:
 
- Đại ân đại đức Từ Đào ghi nhớ trong lòng!
 
Nói xong hắn thở dài đứng lên đẩy cửa đang muốn đi ra khỏi cửa hàng.
 
Lúc này Vương Lâm bỗng nhướn lông mày lại, nói:
 
- Từ Đào, quay lại, không cần đóng cửa.
 
Từ Đào ngẩn ra vội vàng lùi lại, ngỡ ngàng nhìn Vương Lâm.
 
- Đứng sang một bên, có khách tới thăm!
 
Vương Lâm uống một ngụm rượu trong bầu trên tay, bình thản nói.
 
Từ Đào sắc mặt khẽ biến, vội vàng đứng ở bên cạnh Vương Lâm nhìn ra cửa chính của cửa hàng, ánh mắt lay động.
 
Không quá lâu sau, chỉ nghe các tiếng bước chân rất nhỏ từ bên ngoài từ từ truyền đến. Ngay sau đó, một tu sĩ tai to từ bên ngoài cửa hàng đi vào, phía sau hắn là tiểu đạo sĩ ban ngày được Vương Lâm buông tha.