Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 63



Chương 82: Người đàn ông kia

An Nhiên có chút khó hiểu nhìn bọn họ, không rõ ý của Diệp Tử Ôn. Cái gì mà hành động nhanh chóng, đang nói đến hôn nhân của bọn họ sao? Nếu nói thật sự là nhanh thì phải nói là hành động của cô nhanh chứ, dù gì người khởi xướng cầu hôn, đăng ký với người ta là cô, mà không phải Tô Dịch Thừa.

Diệp Tử Ôn quay đầu nhìn An Nhiên, có chút oán giận nói: "sao cô không nói Tô Dịch Thừa chính là ông xã của cô!" Hại anh ta vẫn không tin lời cô nói, cho rằng cô nói đã kết hôn chỉ là để từ chối khiến cho anh ta chú ý, anh ta còn tức cười muốn theo đuổi cô, bi kịch nhất là, anh ta còn liều lĩnh nói với con hổ biết cười Tô Dịch Thừa này là mình muốn theo đuổi bà xã của cậu ta, trời, bây giờ ngẫm lại, anh đã làm cái trò ngu xuẩn gì a, khó trách hai ngày nay bị Dịch Kiều làm phiền muốn chết, chính là bị hai anh em họ hợp nhau hãm hại rồi!

"Anh chỉ nói anh là Eric, anh cũng không nói cho tôi biết anh là Diệp Tử Ôn, cho nên tôi cũng không biết anh là anh ta." An Nhiên thành thật nói, cô làm sao mà ngờ được anh ta lại là bạn tốt trong miệng của Tô Dịch Thừa.

Diệp Tử Ôn sửng sốt, hồi tưởng lại, dường như đúng là mình chưa nói, chỉ giới thiệu mình là Eric, cho nên, sau đó bị tên âm hiểm Tô Dịch Thừa hại cũng là anh ta tự chuốc lấy sao?

Tô Dịch Thừa nửa ôm An Nhiên, cười nhìn Diệp Tử Ôn, sau đó hỏi: "Còn định tấn công không?"

Diệp Tử Ôn quay đầu, nụ cười trên mặt giả tạo đến không thể giả hơn nữa, vội vàng gượng cười chứng tỏ thái độ của mình: "hôm đó mình nói đùa, đừng cho là thật, đừng cho là thật."

Đùa sao, lần trước chỉ nói câu đó mà tiểu tử này đã tính kế cho Dịch Kiều số điện thoại của anh, còn bảo cô từ sáng đến tối gọi mười mấy cuộc điện thoại, gọi đến mức anh còn không có đủ thời gian đối phó với điện thoại của Dịch Kiều chứ đừng nói đến làm việc khác. Nếu mình còn khiêu khích cậu ta thì đoán là cậu ta sẽ nói hết cho Dịch Kiều mấy cái hang ổ của mình ở Giang Thành mất, đến lúc đó thật muốn trốn cũng không có chỗ trốn rồi.

Tô Dịch Thừa cũng cười, tâm tình nhìn qua rất tốt, gật đầu nói: "ừ, sau này đừng mở miệng nói đùa như thế, chẳng buồn cười chút nào."

Khóe miệng Diệp Tử Ôn không ngừng co rúm lại, trong lòng thầm mắng, anh điên rồi mới có thể ngu ngốc đến mức còn nói đùa như thế với cậu ta! Hồi trước sao anh lại nói toàn bộ gốc gác của mình cho tên phúc hắc như cậu ta biết chứ, nếu không xúc động như thế thì cũng không rơi vào hoàn cảnh chịu sự uy hiếp như hiện nay.

"Phốc —" Tiêu Ứng Thiên ở bên cạnh thoáng cái không nhịn được cười ra tiếng, may mắn Tô Dịch Thừa không phải là thương nhân, nếu không, sợ là địa vị bá chủ ‘Húc Đông’ hôm nay phải nhượng cho người có tài như cậu ta làm rồi.

Diệp Tử Ôn tức giận nhìn Tiêu Ứng Thiên, trong lòng thầm trách người làm cậu như ông cũng không nhắc nhở anh rõ ràng, nhưng mà cũng may mình thông minh, hôm nay vốn định tốn tiền mua cho ông nhẫn ngọc Phỉ Thúy, cuối cùng vì không hài lòng nên không mua, nếu không, anh thật sự lỗ vốn rồi.

Mà An Nhiên nghe thấy thì như lọt vào trong sương mù, chẳng hiểu bọn họ đang nói cái gì, tấn công cái gì? Đùa giỡn cái gì? Bọn họ đang nói cái gì a?

Dường như Tô Dịch Thừa nhìn ra nghi ngờ và khó hiểu của cô, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Về nhà sẽ nói cho em biết."

An Nhiên gật đầu, nhàn nhạt cười, không hỏi gì nữa.

Có rất nhiều người tới chúc mừng, đều là đối tượng hợp tác và khách hàng với công ty của Tiêu Ứng Thiên.

Tô Dịch Thừa cũng là người quen, người qua lại tất nhiên sẽ nhận ra anh, sau đó sẽ khách sáo nói chuyện phiếm. An Nhiên không cần làm gì, chỉ đứng bên cạnh Tô Dịch Thừa, thỉnh thoảng mỉm cười, thỉnh thoảng gật đầu.

Như là nhìn ra sự buồn chán và buồn rầu của cô, thừa dịp không ai để ý, Tô Dịch Thừa quay đầu cười áy náy với cô, sau đó nhỏ giọng nói bên tay cô: "có mệt không, có muốn đi ăn gì trước không?"

Thật ra thì mệt cũng không phải là mệt, chỉ là cứ duy trì nụ cười như thế, khóe miệng thật sự có phần cương cứng, nhưng mà đúng là có chút đói bụng, buổi tối vừa tan việc đã theo anh đến đây, hai người chưa ăn cái gì, nên gật đầu, nói: "em sang bên kia ăn chút đã, lấy giúp anh một ít, để anh ăn gì đó nhé." Cô không quên bác sĩ nói rằng dạ dày của anh là bệnh cũ, cần chăm sóc và điều trị lâu dài, kiêng kị nhất là ăn cơm bữa được bữa không, còn để bụng đói uống rượu, nên đưa tay lấy đi cái ly rượu đỏ trong tay anh, lại lấy ly nước chanh nhân viên phục vụ đi ngang qua, đưa cho anh, nghiêm nghị nói: "không được uống rượu."

Tô Dịch Thừa cười khẽ, bưng ly nước chanh lên uống một hớp, nói: "nghe bà xã của anh."

An Nhiên hé miệng cười khẽ, đưa tay giúp anh chỉnh lại cái cà vạt hơi hơi lệch ra, rồi mới xoay người đi về khu đồ ăn xa xa.

Tô Dịch Thừa nhìn cô rời đi, một lúc lâu mới thu lại ánh mắt.

"Chậc chậc chậc." Diệp Tử Ôn ở bên cạnh mỉa mai nói: "quá buồn nôn rồi, quá buồn nôn rồi." Nói xong còn cường điệu hóa bằng cách không ngừng lấy tay xoa xoa hai cánh tay.

Tô Dịch Thừa nhìn anh ta, mỉm cười, cũng không nói gì phản bác lời của anh ta, lại nâng ly nước chanh trong tay lên, uống một ngụm.

An Nhiên cầm cái khay, tiện tay lấy chút bánh ngọt và salad, lại lấy cho Tô Dịch Thừa chút mì Ý hải sản mà anh thích ăn, sau đó bưng khay đến khu nghỉ bên cạnh.

Ngồi xuống một ghế sô pha, nơi đó vốn đã có một đứa bé sáu bảy tuổi mà An Nhiên nhìn hơi quen mắt, lại trong chốc lát không nghĩ ra mình đã gặp ở đâu.

Thằng bé nhìn chằm chằm vào cô, rồi ngồi xuống phía khác của ghế sô pha, An Nhiên khẽ cười với nó. Thằng bé không cười cũng không nói, nhìn An Nhiên một lúc lâu, lại quay đầu đi, cầm lấy con robot trong tay, tự mình chơi lấy.

An Nhiên cũng không để ý, quay sang cầm lấy bánh ngọt mình vừa lấy, cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu ăn. Cô ham ngọt, ăn ngọt thế này cảm thấy rất thỏa mãn và hạnh phúc. Tâm trạng không vui hoặc vui đều ăn được một cái to.

Trong lúc An Nhiên đang thỏa mãn ăn bánh ngọt, thì cảm thấy có ánh mắt từ bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào cô, quay đầu nhìn sang, thấy đứa bé kia ngồi thẳng tắp, trong tay vẫn đang chơi đùa con robot biến hình kia, chẳng qua là An Nhiên phát hiện con robot trong tay nó bị cầm ngược.

Một lần nữa quay đầu tiếp tục ăn bánh ngọt của mình, lại là cảm giác bị nhìn chăm chú rất mãnh liệt, đột nhiên An Nhiên ngoảnh sang, lần này bắt tại trận đứa bé kia. Thấy nói khát vọng nhìn món mì Ý hải sản trong khay trên chiếc bàn trà mà không ngừng nuốt nước miếng, thấy An Nhiên quay sang, nó lập tức hốt hoảng muốn xoay người sang chỗ khác, ngồi nghiêm chỉnh.

Khóe miệng An Nhiên nổi lên ý cười nhàn nhạt, chắc chắn là nó đói bụng. Quay đầu nhìn một vòng, không tìm được ai có khả năng là cha mẹ của thằng bé. Bưng cái khay vừa lấy thức ăn giúp Tô Dịch Thừa, về phía đứa bé kia ngồi xuống. Đưa đồ ăn đến trước mặt nó, mỉm cười nhìn nó, nói: "anh bạn nhỏ, cô mời cháu ăn mì Ý có được không."

Thằng bé nhìn An Nhiên một chút, lại nhìn thức ăn trước mặt một chút, dường như đang đấu tranh, cuối cùng rất có khí phách quay đầu đi, cầm lấy robot biến hình trong tay tiếp tục chơi.

An Nhiên mỉm cười, đoán là trẻ con sợ người lạ, nên để đồ ăn trước mặt nó, còn mình thì trở về chỗ cầm bánh ngọt của mình tiếp tục ăn, nhìn đủ loại người trong hội trường. Vô thức tìm kiếm Tô Dịch Thừa trong đám người, hình như anh đang bàn bạc gì đó với người khác, trên mặt luôn hàm chứa nụ cười ôn hòa kia, tâm tình rất tốt khiến người ta không nhìn ra sơ hở.

Lúc này lại có người đi về phía anh, nhìn thấy tay anh cầm ly nước trái cây, thì nói câu gì đó, rồi gọi nhân viên phục vụ rót rượu đỏ đưa cho Tô Dịch Thừa, thấy anh cười lắc đầu, giơ ly nước chanh trong tay, nói gì đó, người nọ không thuận theo, định cầm ly rượu đỏ bắt anh uống. Như là bất đắc dĩ, Tô Dịch Thừa lại nói gì, sau đó quay đầu nhìn về phía cô.

An Nhiên sửng sốt, thấy mấy người đứng cạnh Tô Dịch Thừa theo ánh mắt của anh cũng nhìn sang chỗ cô một chút, sau đó không hẹn mà cùng nở nụ cười. Người nọ nâng ly rượu đỏ, ngửa đầu một hơi uống hết, mà cũng không ép Tô Dịch Thừa uống rượu nữa.

Tô Dịch Thừa còn nói với bọn họ mấy câu gì đó, sau đó cười cười đi về phía An Nhiên.

Mỉm cười ngồi xuống cạnh An Nhiên, An Nhiên tò mò hỏi: "vừa rồi anh nói gì với họ? Sao tất cả họ đều nhìn sang đây a?"

Tô Dịch Thừa tự nhiên ôm nửa thắt lưng cô, đương nhiên nói: "anh nói bà xã của anh không cho anh uống rượu, đang ở bên kia nhìn đấy."

An Nhiên sửng sốt, sau đó kịp phản ứng, buồn cười vỗ vỗ anh, nói: "hả, thì ra là anh lấy em làm bia đỡ đạn a." biến cô thành cọp cái như vậy, cô không phải có được không!

"Không phải, anh đang tỏ rõ thái độ của anh, cương quyết nói cho bọn họ biết, anh là một người đàn ông tốt, kiên quyết nghe theo lời bà xã, không bị người khác cám dỗ." Tô Dịch Thừa nghiêm trang nói, ngay cả vẻ mặt cũng thật tình vô cùng.

An Nhiên bị bộ dạng nghiêm túc của anh chọc cười, nhớ tới anh chưa ăn gì, mà mình lại vừa đưa đồ ăn cho đứa trẻ bên cạnh: "em đi lấy đồ ăn cho anh." Nói xong liền muốn đứng dậy đi về phía khu đồ ăn.

Tô Dịch Thừa kéo cô lại, để cho cô ngồi xuống, chỉ vào chiếc bánh ngọt trên bàn An Nhiên vừa ăn, nói: "anh muốn ăn cái này."

An Nhiên cho là anh muốn ăn bánh ngọt, cười đáp: "được, em đi lấy cho anh, anh còn muốn ăn gì nữa không?"

Tô Dịch Thừa lắc đầu, nhấc cái bánh ngọt trên bàn lên, đặt trong tay cô, mỉm cười nhìn cô.

An Nhiên nhìn bánh ngọt trong tay một chút, lại nhìn Tô Dịch Thừa trước mắt một chút, thử hỏi: "anh muốn em đút cho anh hả?" Trời, thế này khác xa với hình ảnh trợ lý thị trưởng chững chạc từ trước đến giờ của anh đi!

Tô Dịch Thừa chỉ cười không nói, mở miệng thật to chờ bánh ngọt đút vào miệng anh.

An Nhiên ngượng ngùng ngoảnh đầu nhìn sang đứa bé kia, thấy tay nó đang cầm dĩa ăn, trong miệng còn có đồ ăn, lúc này đang sững sờ nhìn sang chỗ bọn họ.

Mặt phiếm hồng, xoay người, vỗ vỗ Tô Dịch Thừa, nói: "đừng đùa, tất cả mọi người nhìn đây."

Tô Dịch Thừa không thuận theo, thúc giục: "nhanh lên một chút, anh rất đói."Nói xong, tiếp tục há to mồm chờ cô bón.

An Nhiên thật sự bị đánh bại, vừa bực mình vừa buồn cười, bưng bánh ngọt, dùng nĩa ăn xiên một miếng cho vào miệng anh.

Tô Dịch Thừa tràn đầy ý cười ăn ăn, sau đó nhìn An Nhiên nói: "một miếng nữa."

An Nhiên đã sớm vô cùng đỏ mặt, cho ăn thân mật thế này, dù là ở nhà hai người cũng chưa từng làm, mà bây giờ, lại còn ở tiệc rượu thế này, người đến người đi, trước mặt nhiều người!

An Nhiên bất đắc dĩ, khiển trách nói: "Tô Dịch Thừa, anh rất tồi." Cuối cùng vẫn xiên một miếng nữa đưa vào miệng anh, sau đó nhét cái khay bánh ngọt trong tay vào tay anh, quay đầu đi, không để ý đến anh nữa.

Tô Dịch Thừa thỏa mãn cười, đặt khay bánh ngọt trong tay lên trên bàn trà, thật ra thì anh giống cha, cũng không thích đồ ngọt, nhưng mà đều cưới người vợ ham đồ ngọt.

Vừa định quay đầu nói gì với An Nhiên, thì thấy Đồng Tiểu Tiệp và Mạc Phi đi về phía họ, Đồng Tiểu Tiệp cười nói: "Tô trợ lý và học tỷ thật hạnh phúc, thật khiến người ta hâm mộ."

An Nhiên quay đầu, trông thấy Mạc Phi và Đồng Tiểu Tiệp, thì hơi ngẩn người.

Tô Dịch Thừa nhìn cô một cái, quay đầu cười nhìn Mạc Phi và Đồng Tiểu Tiệp, nói: "Mạc tổng, cô Đồng, ngồi a."

Mạc Phi nhếch môi, muốn đi, lại bị Đồng Tiểu Tiệp lôi kéo ngồi xuống đối diện Tô Dịch Thừa.

"Tô trợ lý và An Nhiên học tỷ thật làm cho người ta hâm mộ a." Đồng Tiểu Tiệp nói lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào An Nhiên.

An Nhiên không nói lời nào, chỉ cười cười.

Tô Dịch Thừa ngồi tựa vào ghế sô pha, tay tự nhiên vòng qua An Nhiên, đặt ở lưng ghế phía sau cô, vẻ mặt vẫn ôn hòa như trước, nói: "Mạc tổng và cô Đồng không phải là vợ chồng tình thâm ư, tôi nghe nói năm đó cô Đồng ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, Mạc tổng bỏ lại mọi thứ trong nước, hăng hái đi theo cô Đồng ra nước ngoài, quyết tâm như thế, nếu không phải yêu sâu sắc, thì không người bình thường nào có thể làm được. Muốn nói khiến người ta hâm mộ, vậy cô Đồng và Mạc tổng mới thật sự khiến người ta hâm mộ không thôi." Nói xong, Tô Dịch Thừa cười như không cười, nhìn về phía Mạc Phi.

Đồng Tiểu Tiệp cười duyên, thâm tình quay đầu liếc nhìn Mạc Phi.

Vẻ mặt Mạc Phi có phần cứng ngắc, chỉ cong cong khóe miệng, trên mặt không hề có ý cười.

Đồng Tiểu Tiệp quay đầu lại, nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên học tỷ, hiện tại Mạc Phi mới từ Mĩ về không lâu, công ty bên này cũng vừa mới được thành lập không lâu, tất cả còn đang trong quá trình mở rộng, trước đây khi còn học đại học, học tỷ và Mạc Phi hợp tác rất tốt, Mạc Phi nói năm đó nhờ chị mà anh ấy có được linh cảm cho mấy bản thiết kế tham dự cuộc thi, chị cũng đã đóng góp nhiều ý kiến quan trọng, nên có một yêu cầu hơi quá đáng, học tỷ có thể tới công ty, giúp Mạc Phi không?"