Thiên Hạ Vô Song

Chương 193: Đứng Đấy Nói Chuyện



- Vâng, thưa cha!

Phân phó quả thực đã nói vào nội tâm củaFrancis rồi. Không nói đến nhánh cây Sinh Mệnh Chi Thụ và có thể manglại bao nhiêu chỗ tốt cho mình, chỉ nói không lâu sau hắn sẽ nhìn thấykim tệ cuồn cuộn tiến vào trong túi của mình cũng đủ làm cho Francisnhìn qua Mạnh Hàn khách khí hơn.

Mạnh Hàn không có rõ mình đãđược một vị Hầu tước đại nhân ở thủ đô chú ý nhiều lắm, hắn vẫn còn nhàn nhã ở Hoàng Sa Trấn sinh hoạt không lo nghĩ. Nhưng mà người bên cạnhMạnh Hàn cũng biết, Mạnh Hàn thời gian gần đây cũng không phải quá thoải mái.

Kiều cùng Chu kể từ ngày đó về sau nhìn qua lãnh chúa đạinhân tôn sùng hơn rất nhiều, ngữ khí và hành động biểu hiện ra ngoài,nghe lệnh làm việc không chút do dự, người bên ngoài nhìn thấy cũng kinh ngạc rất nhiều. Khi bọn họ nhìn qua đội trưởng của mình thì tất cảthân binh vệ đội bắt đầu huấn luyện một cách điên cuồng, cả quân doanhbí mật hào khí làm cho người ta cảm giác mới mẻ.

- Elyse, đi ra ngoài làm việc buôn bán thì phải chú ý nhiều một chút.

Mạnh Hàn dặn dò quản gia của mình:

- Chỉ cần có cơ hội đụng phải sách ma pháp hoặc là đấu khí trung cao cấp, nếu trên người có đủ kim tệ thì tận lực mua lại.

Bất kể là ma pháp hay là đấu khí, đều là thứ trước mắt Hoàng Sa Trấn thiếuthốn nhất. Có tỷ muội Demi cùng Diana thì Mạnh Hàn trừ thủy hệ ma phápra thì cái khác không thiếu. Về phần đấu khí, Kiều cùng Chu trở ngạitruyền thống gia tộc không thể dạy đấu khí cho những vệ đội khác, chỉ có thể dạy cho bọn họ đấu khí cơ bản, cho nên bất luận là đấu khí gì MạnhHàn đều cần, nơi này có người phải học tập.

Trừ ma pháp cùng đấu khí thì Mạnh Hàn nhận thức sâu nhất chính là một điểm, trong quân độitrang bị cũng là thứ vô cùng trọng yếu, thậm chí có thời điểm trang bịhơn kém còn trọng yếu hơn đấu khí nhiều.

- Đi gọi huynh đệ Edward cùng Edwin tới đây.

Mạnh Hàn nhìn qua đám chiến sĩ đang huấn luyện trước mặt, nhẹ giọng phân phó Demi bên người.

Đi gọi người nào thì đó là tiêu chí của Mạnh Hàn sắp làm cái gì đó. Mỗikhi có chuyện này thì mọi người đều biết rõ sắp có thứ kinh thế hãi tụcxuất hiện rồi, hoặc là thời điểm kiếm tiền quan trọng, lập tức có thêmkim tệ.

Demi cùng Diana với bộ dạng của lãnh chúa quen thuộckhông thể quen thuộc hơn, vừa nghe xong lập tức hưng phấn chạy đi, trựctiếp đi gọi người. Mà Diana ở bên cạnh cũng thỉnh thoảng nhìn qua hướngDemi biến mất, dường như đang ngóng nhìn Edward cùng Edwin tới, nhìn kỹxem lãnh chúa đại nhân có sáng ý nào kinh thế hay không.

Kiều cùng Chu một lòng nhào đầu vào luyện binh, đối với lãnh chúa đại nhân thì hắn có nhận thức đặc thù. Demi rời đi thìbọn họ cũng không cảm thây có gì đặc biệt, hồ đồ chưa phát giác ranhững chuyện này có quan hệ tới bọn họ.

Edward cùng Edwin xuấthiện rất gấp, cơ hồ là chạy tới đây. Cùng đi theo bọn họ ngoài Demi racòn có Grace. Đối với lãnh chúa đại nhân có thói quen nào thì không airõ ràng hơn Grace, nghe được đại nhân gọi Edwin cùng Edward, nàng thảhết mọi việc chạy tới đây, loại thời khắc nhìn thấy quan vinh của lãnhchúa đại nhân, nàng thân là nội quản gia, quyết không thể bỏ qua.

- Đại nhân!

Huynh đệ Ải nhân nhìn thấy Mạnh Hàn thì cung kính hành lễ. Tính cả Grace cũng như vậy.

- Edward, Edwin, có nhiều thứ cần các ngươi đi làm một chút.

Cùng huynh đệ Ải nhân thì Mạnh Hàn không có chút khách khí gì, trực tiếp ra lệnh.

- Edward, Edwin, ta muốn các ngươi làm cái này, chỉ có thể chính cácngươi biết rõ, những người khác ai cũng không thể nói, có thể làm đượchay không?

Thập phần chăm chú, Mạnh Hàn lần nữa gọi tên của hai người, nghiêm khắc hỏi lại.

- Đương nhiên, đại nhân, không cần ngài phân phó, chúng ta tuyệt đối không tiết lộ thứ này ra ngoài mảy may.

Huynh đệ Ải nhân nghe được đã hiểu ý của Mạnh Hàn, hai người bọn họ sớm cảmkích Mạnh Hàn đầu rạp xuống đất, nếu như không phải Mạnh Hàn, bọn họthậm chí làm gì có tư cách đi theo Howard đại sư học tập cơ chứ, Ải nhân chính là chủng tộc thành thật, huynh đệ Ải nhân cũng kế thừa truyềnthống tốt đẹp của bọn họ, tri ân đồ báo (*có ơn tất báo). Mạnh Hàn phânphó bọn họ sẽ chấp hành giống như thánh chỉ.

Lần này Mạnh Hànmuốn làm chính là dao găm phỏng chế của quân đội kiếp trước. Loại vậtnày nhỏ ngắn, mang theo thuận tiện, cộng thêm lực sát thương cực lớn,chỉ cần bị đâm trúng thì trong điều kiện trước mắt, trừ phi có QuangMinh ma pháp sư thiếp thân hầu hạ, hoặc là có được nhánh cây Sinh MệnhChi Thụ là pháp trượng như Mạnh Hàn, phải có biện pháp cấp cứu lưu thông máu mới được, mặt khác chính là con đường chết.

Thân binh củamình đương nhiên Mạnh Hàn phải làm ra thứ tốt nhất. Gọi huynh đệ Ải nhân tới, kỳ thật cũng là muốn từ tay nghề của huynh đệ Ải nhân học từ đạisư đem thứ này làm ra thật hoàn mỹ.

- Đại nhân, thứ này vô cùng đơn giản, chúng ta làm được.

Edward cẩn thận nghe miêu tả của Mạnh Hàn thì vỗ ngực trả lời.

Xuất phát từ giữ bí mật, Mạnh Hàn thậm chí ngay cả bản vẽ cũng không vẽ chobọn họ xem, chỉ cho bọn họ tưởng tượng trong đầu. Khá tốt loại dao gămnày không phải là quá phức tạp gì đó, hai người rất nhẹ nhàng đã họcđược. Tuy về sau sử dụng qua không thể tránh né tiết lộ ra ngoài, nhưngmà có thể đi trước vượt lên đầu thì đây chính là kinh nghiệm của nước Mỹ kiếp trước.

Lần này Mạnh Hàn không có nói rõ công dụng, huynh đệ Ải nhân còn không rõ tại sao Mạnh Hàn lại làm ra dao găm kỳ quái này,bên cạnh nhìn qua Grace cùng hai tiểu thị nữ tự nhiên cũng không hiểu.

- Đại nhân, đó là cái gì?

Diana hiếu kỳ nhìn cả buổi, không có đợi đến lúc Mạnh Hàn giải thích, nhịn không được hỏi lại.

- Đó là một loại vũ khí phòng hộ thiếp thân.

Mạnh Hàn cười cười, cũng không có giấu diếm:

- Chỉ có uy lực lớn một chút mà thôi.

- Là cho mọi người dùng vật này giết người sao?

Con mắt Diana sáng ngời, vụt sáng nhìn qua Mạnh Hàn.

- Giết người?

Mạnh Hàn khẽ cười cười:

- Không phải. Dùng những vật này chỉ là tiết kiệm nhiều khí lực cho bảnthân sau này mà thôi. Chỉ muốn sau này bọn họ sau này gặp bất cứ ngườinào cũng có thể đứng mà nói chuyện, cũng không phải nằm, quỳ, không hơn.

- Đại nhân!

Kiều cùng Chu cũng nhận được dao găm quân đội tùy thân, nhìn qua đồ vật mớilạ này bọn họ cũng khen không dứt miệng. Nhưng mà hai người lắp bắp đitới trước mặt của Mạnh Hàn, dường như định nói ra suy nghĩ của mình.

- Chuyện gì?

Mạnh Hàn cao hứng cho nên tốt tính, ngay cả hỏi cũng có tinh khí thần rất tốt, rất dễ nói chuyện.

- Đại nhân.

Kiều cùng Chu nhìn nhau, sau đó Kiều mới ấp a ấp úng mở miệng nói:

- Lần trước đại nhân chỉ điểm hai chúng ta đều được lợi không ít. Nhưngmà chúng ta luyện công bây giờ dường như không có hoàn cảnh thích hợp...

- Dễ nói dễ nói, kiến tạo một cái chẳng phải được rồi sao?

Mạnh Hàn không có để ý Kiều cùng Chu nói cái gì sau đó, hắn cũng không muốnbiết. Nhưng có một điểm có thể khẳng định hứn chỉ điểm hai người này thì không thể tùy ý cho hai người rời đi.