Tham Lam Đích Xâm Chiếm (Xâm Chiếm Không Ngừng)

Chương 9



Sáng sớm chuẩn bị đi học thật sảng khoái, Dĩnh Hạ thay đồng phục lưng đeo cặp sách đi xuống lầu, rất ngoài ý muốn khi nhìn thấy cha mọi ngày không có xuất hiện trong bữa sáng giờ đang ngồi ở bàn ăn, dì Cố bên cạnh đang chuẩn bị thức ăn.

“Cha… Chào buổi sáng…” Trước vẫn nên chào buổi sáng.

Dĩnh Lạc nheo mắt nhìn con đi từ trên cầu thang xuống, bởi vì cuộc sống ổn định ăn được ngủ được, dáng người gầy gò ban đầu đã không còn nữa, gương mặt cũng mũm mĩm hơn, đôi môi cũng đỏ hơn, cả người trắng nõn giống y như một bé thỏ béo, thật sự là khiến cho kẻ làm cha rất có cảm giác thành tựu.

Dĩnh Hạ kéo ghế ngồi xuống, an tĩnh ăn cháo nóng, đầu cũng không dám ngẩng lên, cho dù đến ngôi nhà này cũng đã ba tháng rồi, nhìn thấy cha vẫn chưa có được tự nhiên, trái tim đập bình bịch, tay cũng đổ mồ hôi/

Dĩnh Lạc buông đũa không ăn nữa, nghiêng đầu tiếp tục thưởng thức con. Đồng phục của trường học mới dựa theo mẫu của thủy binh hoàng gia anh mà làm ra, áo trắng làm từ tơ tằm viền xanh lam, dưới là quần tây sậm màu, y phục như vậy mặc trên người Dĩnh Hạ, chẳng những làm tăng lên không ít vẻ phong tình đáng yêu, lại còn có hương vị tươi mát, khiến cho kẻ làm cha thấy nhìn kiểu gì cũng chẳng hề chán.

Quả nhiên là lựa đúng trường, Dĩnh Lạc thầm nghĩ. Mặc dù điều kiện hắn chọn trường cũng chẳng hề giống những vị phụ huynh khác kì vọng con cái trở thành rồng thành phượng.

Còn muốn nghĩ đến, có mấy ngôi trường khác đồng phục nhìn cũng rất được, đáng tiếc, nếu không phải trường Dĩnh Hạ sắp học đã sắp đặt người theo bảo vệ, thật muốn mỗi tháng lại cho con chuyển trường một lần, cứ thế mà đổi đồng phục, mỗi đêm bày ra một trận trêu đùa.

Dĩnh Hạ ăn một chén cháo mà trong lòng cũng chẳng yên được, cha tại sao vẫn nhìn vậy? Hay mình lại làm sao chuyện gì nữa, hay là trên mặt có dính cơm, răng còn dính đồ ăn? Ô ô ô, đừng nhìn nữa mà…

Một bữa ăn sáng hoàn hảo đã hoàn toàn thay đổi, một người ăn một người xem, người ăn không biết mùi vị thức ăn ra sao, mà người xem lại như say mặc dù không hề uống rượu, bàn ăn vô cùng yên tĩnh, chỉ ngẫu nhiên vang lên tiếng đũa chạm vào thành chén trong trẻo.

Dĩnh Hạ ăn xong thật vất vả, dứng dậy chào cha: “Con, con đi học.”

“Uh.”

Cầm cặp lên, giống như là bỏ trốn, nhưng khi vừa đi ngang qua cha liền bị kéo lại, ngã vào trong khuôn ngực quen thuộc.

“Cha?” Kinh ngạc.

“Tiểu Hạ bảo bối…” Ác quỉ nói nhỏ với giọng khàn khàn: “Tối hôm qua con không phải nói rất mệt sao? Hôm nay khỏi cần đi học…”

Dĩnh Hạ run lên, đỏ mặt, vùng vẫy thoát khỏi lòng cha, chạy thật vội vàng, thiếu chút xíu nữa là vị vấp vào salon, lảo đảo chạy ra khỏi cửa, trốn vào trong xe giống như là chạy nạn.

Dĩnh Lạc cười ha hả, hắn chính là thích xem bộ dáng vừa hoảng vừa chật vật của con, trên thế giới này tại sao lại có sinh vật thú vị như vậy? Thần kinh hắn vốn đang căng thẳng do chuẩn bị ra ngoài làm việc thoát cái cũng trở nên thoải mái.

Quay lại chén cháo bắt đầu ăn, không lâu sau, A Hào đi vào, nhỏ giọng nhắc nhở.

“Đại ca, bên kia dự định đến vào lúc 11 giờ sáng nay, các anh em cũng đã chuẩn bị tốt.”

Vẻ mặt Dĩnh Lạc vẫn bất động, rút điện thoại di động ra, bấm số gọi cho một người nào đó: “Hữu Tín hả, bên này tôi xong rồi, anh sao?”

Ông Hữu Tín từ đầu bên kia điện thoại hỏi: “Đại thiếu gia thật sự không làm gì hết?”

“Việc này hai người chúng ta ra mặt là được.” Dĩnh Lạc đáp: “Anh cùng tôi, cũng đã đủ cấp thể diện.”

Trong điện thoại không hề đề cập đến bất kì từ gì mang tính mấu chốt, là vì đề phòng bị nghe trộm. Lần trước Ông Hữu Tín có nhắc đến việc đã thuận lợi thành công đạt thành thỏa thuận với bên cung ứng ma túy, hôm nay là hai bên lần đầu tiên gặp mặt giao dịch. Bên bán yêu cầu, để bày tỏ thành ý, nói cấp trên của Ông Hữu Tín phải tự mình ra mặt để hoàn thành giao dịch, Cư Vũ Lâu nghe xong đề nghị này sau đó cự tuyệt, thái độ của đối phương cũng rất rắn, nếu như Cư Vũ Lâu không đến, vẫn có người khác xếp hàng chờ mua mối này, Dĩnh Lạc không muốn buôn tha mối làm ăn này, bởi vậy chủ động đề nghị tham dự, để hắn ra mặt thay thế cho Cư Vũ Lâu, hoàn thành giao dịch.

Bởi vì hải quan quản lí gắt gao, không thể vào bằng con đường thông thường, cho nên bên bán mượn thuyền đánh cá để tránh né đội ngũ tuần tra trên biển, nhân lúc ban đêm mà đưa hàng hóa trái phép vào đất liền, tạm thời giấu trong kho hàng của bến tàu bỏ hoang, địa điểm giao dịch cũng được chọn ở đó.

10h50, sau khi chắc chắn xung quanh kho hàng mọi thứ đều bình thường, mấy chiếc xe chở Dĩnh Lạc cùng thuộc hạ chậm rãi đi vào trng bến tàu. Đoàn người đứng trên nền xi mắng xám trắng, một bên là kho hàng bỏ hoang, những tấm cửa sắt cuốn che đậy kho hàng cũ kĩ, bên kia vốn là vách đá lạnh lẽo, gió biển ***g lộng đập vào âu phục của bọn họ kêu phạch phạch.

Ông Hữu Tín còn chưa đến, A Hào khẩn trương đi lại thì thầm: “Đại ca, Thạch Mị đường đến lúc này ngay cả một cái rắm cũng không có thấy, có chút kì quái.”

Dĩnh Lạc nhìn đồng hồ một chút, cau mày, Ông Hữu Tín bình thường tuyện không hề đến muộn, hôm nay tại sao lại làm như vậy?

Từ một phía khác của bến tàu xuất hiện năm chiếc xe màu xám bạc, cách chừng 100m liền dừng lại, mấy người vóc dáng nhỏ bé lập tức đi ra, một người đàn ông da sậm tóc đen, ngoại trừ cái kính mác gắn trên tóc, còn lại trang phục của ai cũng đều rất bình thường, vốn là loại có thể tùy tiện mua trên đường chỗ nào cũng có, chỉ có vali xách trên tay thể hiện được thân phận của bọn họ.

Bên bán đến từ Đông Nam Á, cũng chính là nhà cung cấp ma túy mà Ông Hữu Tín liên hệ, người đứng đầu tên là Khố Khoa.

Khố Khoa từ trong một đám người mặc âu phục sậm màu, nhìn thấy Dĩnh Lạc nổi bật với khí chất tàn nhẫn lãnh lệ, nhưng mà bởi vì chưa nhìn thấy Ông Hữu Tín, vì vậy duy trì thái độ quan sát.

“Ngài Ông đâu?” Khố Khoa hỏi.

Dĩnh Lạc lập tức gọi điện thoại, sau khi đổ hai hồi chuông thì có người nghe.

“Cố Tín anh đang ở đâu vậy? Khách chưa từng gặp tôi, nên tỏ ra cảnh giác.”

“Trên đường có tai nạn, kẹt xe rồi. Anh chờ một chút, tôi gọi điện thoại cho anh ta.”

Năm giây sau, Khố Khoa nhận cuộc gọi từ máy của mình, thông qua điện thoại Ông Cố Tín ở đầu bên kia giải thích vài câu đơn giản về tình hình của mình lúc này, gã lúc này mới nhìn Dĩnh Lạc đánh giá, hẳn là do có sự cam đoan của Ông Hữu Tính, vẻ mặt cảnh giới của gã cũng buông xuống.

“Ngài Dĩnh, tôi tiến hành sản xuất khá đặc thù, đối với người gặp lần đầu tiên nên mọi người cảm thấy cảnh giác, đừng để ý.” Gã nói.

“Đúng vậy, ngài Khố Khoa. Như vậy đã có thể cho tôi kiểm tra chưa?” Dĩnh Lạc chưa bao giờ thích lề mề, hơn nữa sự tình trước mắt có chút không bình thường, có thể làm xong xuôi trở về nhà sớm một chút cũng ít nguy hiểm hơn.

Khố Khoa bên này gật đầu thủ thế, lập tức có đàn em đưa vali qua, sau đó gã mở ra lấy một túi heroin đưa cho Dĩnh Lạc.

“Xin mời.”

A Hào đi lên tiếp nhận, tự nhìn lấy đầu ngón tay chấm một chút sau đó nếm thử, cảm giác được không có vấn đề mới chuyển qua cho Dĩnh Lạc, hắn cũng nếm thử một chút, xác nhận đúng là chính phẩm chất lượng hoàn mĩ.

“Rất tốt, hi vọng ngài Khố Khoa sau này có thể tiếp tục cung cấp hàng, cùng hợp tác lâu dài với Thiên Hà bang.”

Dĩnh Lạc nói xong, chớp mắt, mấy tên đàn em cũng lập tức đưa vali đến, mở ra, bên trong chính là từng xấp đô la chỉnh tề.

Thuộc hạ của Khố Khoa kiểm tra tiền ngay tại chỗ, khi hai ổ khóa bạc vừa mới bật ra, bên trong kho hàng bỏ hoang thình lình phát ra tiếng động, song phương giao dịch vốn đã cảnh giác rất cao, lúc nào cũng đề phòng có người của bang phái khác đến hớt tay trên, lập tức móc súng ra ứng đối.

Không nghĩ đến xông ra lại là đội đặc nhiệm, bọn họ mặc áo chống đạn màu đen, mũ phòng hộ có kính bảo vệ cùng giáp, vũ khí cơ động trong tay xông ra khỏi vị trí ẩn nấp, hét to không được nhúc nhích đồng thời vây quanh nhóm người Dĩnh Lạc, cách đó không xa, tiếng còi hụ cùng màu đèn xanh đỏ của xe cảnh sát cũng không ngừng hụ lên bao vây trước sau bến tàu.

“Rút lui!” Dĩnh Lạc biến sắc, hét to.

Đám người Khố Khoa cũng bắt đầu phản kích, tiếng đạn không ngừng nã bên tai, trong bến tàu bỏ hoang là một màn đấu súng giữa cảnh sát và xã hội đen. Người trong Sơn Si đường đều đã trải qua huấn luyện, một nhóm xông lên trước bảo vệ cho Dĩnh Lạc vào trong xe, một bộ phận khác thì che cho xe hắn quay đi, phải bảo vệ lão đại rời đi an toàn.

Lái xe Thần Dịch vốn xuất thân từ dân thi đấu đua xe chuyên nghiệp, tung ra toàn bộ bản lĩnh luồng lách, A Hào ngồi trên ghế phụ cũng rút súng từ dưới ghế bắn ra ngoài, bức lui nhóm cảnh sát cản đường, khi Thần Dịch to gan húc thẳng vào đuôi một chiếc xe cảnh sát phá vỡ vòng vây, quay một vòng lớn, tăng tốc phóng ra ngoài.

Cảnh sát đuổi theo ở phía sau, Thần Dịch cứ lựa chọn lao đầu vào đường nhỏ, không bao lâu lực lượng cảnh sát truy đuổi gia tăng, tất cả các con đường trọng yếu đều bị ngăn cản, bất quá, nhân lực của cảnh sát có nhiều, nhưng mà đã quên mất Sơn Si đã đặt ở đây bao lâu, nói là đại bản doanh cũng không sai, rất nhanh nhân thủ trợ giúp cũng xông ra, liền giở trò gây nhiễu loạn hướng truy đuổi, chờ đến khi cảnh sát phát hiện đã chặn sai xe, Dĩnh Lạc đã sớn đổi qua một chiếc xe khác, đi ra khỏi thành phố tránh bão.

Dĩnh Hạ ở đây không hề biết gì, nhưng lại phát hiện khi tan học, tài xế Thành Chi không có đến, ngược lại là dì Cố lại dẫn cậu đến ở tại một khách sạn gần đó, Dĩnh Hạ buồn bực hỏi tại sao, dì Cố chỉ nói hiện tại về nhà không tiện, còn lại cũng không nói thêm gì cả.

Dĩnh Hạ cũng đã quen nghe lời, cũng không biết cha lại làm ra chuyện gì, một mình ngủ trong phòng khách sạn rộng lớn, trong lòng tự nhiên hốt hoảng.

Cha có thể không để ý đến mình nữa không?

Mặc dù mấy tháng trước, cậu sợ hãi, oán hận cha, cho tới bây giờ, tâm tình chống đối đã sớm tan thành mây khói, cậu thích cha, cho dù cha thường không thèm chú ý đến suy nghĩ của cậu, lúc nào cũng muốn làm ra chút chuyện mà cậu chán ghét, nhưng sâu trong tận đáy lòng, cậu không thấy phản cảm.

Cậu thuần khiết, nhưng không ngốc, khi còn nhỏ người lớn cũng khinh cậu vốn là người trầm tính, cảm thấy chỉ cần cung cấp cho cậu những nhu cầu thiết yếu nhất của cuộc sống là đủ, nhưng lại quên đi trẻ con hi vọng nhất chính là được bảo bọc cùng chú ý, chưa từng có những điều đó do cha để lại, làm cho cậu quên mất, người cha này kì thật cũng đã quên mất cậu mười mấy năm.

Dĩnh Hạ không hận, chỉ có thể nhìn lúc này, nhưng mà, người ta nói hạnh phúc thường ngắn ngủi như là bọt biển, như vậy chờ đến lúc này, bọt biển vỡ tan, cha cũng sẽ không nói một tiếng mà vứt bỏ mình?

Lo lắng, sợ hãi, cậu hi vọng có thể được nhìn thấy cha ngay lập tức, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận sự an bài.

Đêm nay cậu khóc trong giấc ngủ, qua ngày hôm sau lại lau khô nước mắt, thay đồng phục đã được khách sạn giặt sạch, mang cặp sách đi đến trường tiếp tục học.

Sáng ngày thứ ba, vừa mới kết thúc môn học thứ hai, dì y tá trong phòng y tế nhân lúc Dĩnh Hạ đi toilet mà giữ cậu lại, nói mấy bạn trong lớp lúc nhập học đã làm kiểm tra sức khỏe, Dĩnh Hạ bây giờ cần phải làm để bổ sung hồ sơ học sinh.

Dĩnh Hạ không nghi ngờ, đi theo vào trong phòng y tế, dì y tá khóa cửa lại, muốn cậu cởi quần tây.

“A?” Dĩnh Hạ không rõ rốt cuộc là có chuyện gì.

Một mái tóc giả dài màu đen được đẩy qua, lại còn có một cái váy sẫm màu, khiến cho Dĩnh Hạ không hiểu gì cả.

“Ngài Dĩnh dặn dò tôi trong trường học chăm sóc cậu, anh ta nói cậu rất dễ bị người khác ăn hiếp.” Dì y tá nói.

Mắt Dĩnh Hạ đỏ lên, lại không biết, mái tóc giả cùng váy này có quan hệ gì?

Y tá tiếp tục giải thích: “Ngài Dĩnh bị cảnh sát truy nã rồi, bên ngoài trường cũng có người theo dõi, anh ta không cách nào xuất hiện, để cho tôi đưa cậu đi gặp anh ta. Cậu nhanh cải trang thành học sinh nữ, tôi sẽ nói bảo vệ ngoài cổng cậu bị thiếu máu nặng, phải đưa đến bệnh viện.”

“Bị cảnh sát truy nã? Vì, vì sao?” Dĩnh Hạ liền luống cuống, rồi lại đột nhiên tỉnh ngộ, thì ra đây là lí do cha đưa cậu đến ở khách sạn.

“Trên đường đi tôi sẽ nói rõ hơn với cậu. Nhanh thay đồ, chúng ta phải trở về trước khi tan học.”

Trong lòng Dĩnh Hạ tràn đầy nghi vấn, cũng không biết có nên tin tưởng người này hay không, sau vài giây lo lắng, nghĩ đến mấy ngày chưa được gặp cha, có lẽ cha thật sự gặp rắc rối rồi, dưới sự lo lắng, liền đổi quần dài thay bằng cái váy kia.

Áo đồng phục của nam sinh và nữ sinh trong trường kiểu giống nhau, chỉ khác biệt phần bên dưới, nữ sinh thì mặc váy, còn nam sinh là quần dài, Dĩnh Hạ đổi váy xong thì đội tóc giả lên, lại mang thêm một cái mắt kính không độ, làn da trắng nõn cùng vòng eo nhỏ gầy lộ ra khỏi bộ đồng phục, thật sự là có điểm giống mùi vị của nữ học sinh xinh đẹp.

Xe của y tá để ở trong bãi đậu xe của giáo viên, hối cậu mau lên xe. Dĩnh Hạ cúi đầu đi bộ, cậu chưa từng mặc váy cảm giác rất không quen, mỗi bước chân bị gió lùa vào trong váy, cảm giác lạnh lạnh dưới chân không quen được, may mà rất nhanh đã lên xe được, trước khi ngồi hai tay cậu nắm chặt gấu váy, mái tóc đen phủ mặt, không cần cố ý giả bộ, cũng đã có được bộ dáng mĩ nhân bị bệnh suy nhược.

Ra đến cổng, bảo vệ nhận ra xe của y tá, cũng không có hỏi gì nhiều, mà y tá lo lắng có người sinh nghi mà theo dõi, nên lúc đầu nhằm thẳng hướng bệnh viên mà chạy, loanh quanh ở khu vực xung quanh bệnh viện vài lần, xác định không có ai theo dõi, lập tức phóng nhanh ra đường, đi về phía nam.

Trên đường, y tá nói lại ngắn gọn tin tức Dĩnh Lạc gọi cho cô, cô cũng không phải là thành viên trọng yếu của Sơn Si đường, chỉ biết Đường chủ bởi vì mua bán ma túy, bị cảnh sát chặn bắt ngay tại hiện trường, trước mắt đang phải lẩn trốn. Cảnh sát bắt được đầu mối, biết con của Dĩnh Lạc đang học ở trường trung học trong thành phố, phân tích Dĩnh Lạc sẽ mang theo con bỏ trốn, cho nên mấy hôn nay phái người ở ngoài trường theo dõi sát sao, chờ Dĩnh Lạc xuất hiện.

Dĩnh Lạc im lặng nhẫn nhịn, biết cảnh sát đang theo dõi Dĩnh Hạ sát sao cũng có chỗ tốt, chính là kẻ thù núp ở một chỗ bí mật nào đó ngược lại cũng chẳng thể xuống tay với Dĩnh Hạ, hành động của cảnh sát ngược lại chính là đã giúp một đại ân, hắn bởi vì sắp tới sẽ phải vượt biên trái phép, kiểu gì cũng muốn gặp con trước khi rời đi.

Xe chạy được khoảng một tiếng, chuyển sang một chiếc xe màu lam đã chờ sẵn, tài xế xem ra là một người bình thường, không nói gì cả, chở Dĩnh Hạ sang một hướng khác, đường đi càng lúc càng hẹp, địa điểm cũng càng lúc càng hẻo lánh, đến một thị trấn nhỏ, Dĩnh Hạ lại đổi qua một chiếc xe cũ nát, phát hiện tài xế là người quen, lúc này mới thở phào được một hơi.

A Hào, là trợ thủ đắc lực và trung thành nhất của cha, vẻ mặt uể oải mỏi mệt, quần áo cáu bẩn lôi thôi, chẳng còn bộ dáng nghiêm chỉnh tiêu sái thường ngày.

“Thiếu gia, đường núi xóc nảy, cậu kiên nhẫn.” Khi A Hào thay cậu cài dây an toàn chắc chắn thì nói như vậy.

A Hào nói không sai, con đường lên núi tiếp theo chẳng những vừa hẹp, lại còn rất không bằng phẳng, phần lớn là men theo vách núi, chỉ có thể cho một xe đi qua, thường thường là phải nép về phía núi đá, bên trái cách chưa đầy một mét là vách đá dựng đứng, càng đừng nói con đường quanh co ngoằn ngoèo lại dốc đứng, nửa tiếng sau, Dĩnh Hạ cũng bị say xe đến ngất ngư, ngay cả phong cảnh cũng chẳng thưởng thức nổi

Rốt cuộc dừng lại trước một căn nhà nhỏ, đó là một căn nhà gỗ nho nhỏ dùng để nghỉ chân, chắc là do nông dân ở dưới chân núi dựng lên làm chỗ nghỉ chân tạm thời, có máy phát điện hoạt động, bên cạnh nhà có một rừng trúc cùng thác nước ở phía xa xa trong núi, xem ra cũng là một nơi ở thoải mái. 

“Đại ca ở bên trong, thiếu gia cậu vào đi, lát nữa tôi đưa cậu xuống núi lại.” A Hào nói. 

“Cảm ơn anh A Hào.” Dĩnh Hạ nói, không thể chờ được mà nhảy xổ vào trong căn nhà gỗ. 

Bên trong nhà được ngăn ra thành phòng khách và phòng ngủ, không gian tối tăm bên trong làm cho hai mắt Dĩnh Hạ không kịp thích ứng, một hồi lâu mới phát hiện trong phòng có hai người đàn ông đan ngồi, một người trong đó hơi lộ ra vẻ hào sản, tóc tai hơi bờm xờm, chính là Dĩnh Lạc, một người khác bề ngoài chỉnh tề hơn nhiều, Dĩnh Hạ không có nhận ra. 

Dĩnh Lạc nhìn thấy Dĩnh Hạ, cau mày cảnh giác, giống như chưa từng nhìn thấy người này. 

“Cha…” Dĩnh Hạ gọi, mặc dù chỉ là hành động nhỏ sau khi gặp lại, nhưng cha lại rất cẩn thận, hai mắt cậu cay cay, muốn khóc. 

“Tiểu Hạ?” Dĩnh Lạc nhận ra giọng nói ấy. 

Người đàn ông còn lại lên tiếng: “Dĩnh Lạc, tôi nhớ anh gọi con anh đến, sau lại thành con gái thế này?” 

Con gái? Dĩnh Hạ liền ngẩn ngơ, liền nhớ đến mình đang mặc đồng phục nữ sinh, trở nên lúng túng, khó trách lúc nãy cha giống như không quen biết, đang muốn gỡ tóc giả xuống, Dĩnh Lạc cản. 

Hắn nói với người nọ: “Tôi nói chuyện với con chút.” 

Người kia chính là Cư Vũ Lâu của Thiên Hà bang, hắn đưa tay làm ra động tác mời tự nhiên, xoay người đi ra ngoài. 

“Lại đây.” Dĩnh Lạc gọi con. 

Dĩnh Hạ đi từng bước ngắn qua, bị cha kéo vào phòng ngủ bên trong, cửa vừa đóng lại, ôm lấy con đặt ngồi lên giường, tháo cặp kính mắt ngụy trang trên mặt cậu xuống, sau đó nhìn thật tỉ mỉ, mặc dù hai mắt con ngấn lệ mang theo mạch máu li ti, khí sắc cũng không tệ lắm, hẳn là không phải nếm mùi cực khổ, thả lỏng tâm tư, ôm chặt lấy con, tâm tình căng cứng mấy hôm nay mới bình thản xuống được một chút. 

Tháo bộ tóc giả thật dài kia ra, lộ ra khuôn mặt nguyên bản của con, Dĩnh Lạc nói: “Tiểu Hạ cải trang thành nữ sinh rất đẹp nha, bất quá, cha vẫn thích bộ dáng ban đầu của con.” 

Dĩnh Hạ cũng nhìn cha thật kĩ, mới có mấy ngày không gặp, cha ốm đi rất nhiều, khí phách cũng bị tâm tình mệt mỏi cùng cấp bách áp lực, cho dù có là sói, cũng mệt chẳng khác gì chó nhà có tang. 

“Cha…” Rất nhiều điều muốn nói, nhưng tất cả đều nghẹn trong cổ họng không phát ra được. 

Dĩnh Lạc êm ái vuốt ve khuôn mặt con, gương mặt trắng mềm. 

Trong mấy ngày rối loạn này, hắn không nghĩ đến bản thân mình hóa ra cũng sẽ toàn tâm toàn ý nhớ đến một người, loại tưởng niệm này giống như một lưỡi dao, không lúc nào là không ngừng cứa vào xương cốt, loại tình cảm như thế này trước nay chưa từng có, sau này cũng sẽ không có, Dĩnh Lạc cơ hồ có thể chắc chắn như vậy. 

“Cha?” Dĩnh Hạ thấy cha ngẩn người, lại gọi một chút. 

Dĩnh Lạc tỉnh táo lại, cười khổ. 

“Con chắc là nghe nói rồi phải không, cha mất Sơn Si đường rồi, ngay cả nhà cũng không thể quay về.” 

Dĩnh Hạ mở to hai mắt, cơn run sợ qua một chốt cũng tan đi, cả người ngọ ngoạy bất an. 

“Cơ nghiệp ở đây mấy năm qua gần như bị hủy hết, ngay cả con cũng phải…” Nói không được, nhưng lại ôm càng chặt, ngoan cố y như nếu thả lỏng tay ra, hắn sẽ mất đi đứa con bảo bối này. 

Dĩnh Hạ vẫn ngọ ngoạy, muốn đưa tay ra chụp lấy, Dĩnh Lạc thở dài một hơi, thả ra. 

“Sợ không?” 

Dĩnh Hạ lắc đầu, cụp mi, có chút tủi thân lại có chút bướng bĩnh, sau đó, dùng đôi tay đã được tự do chủ động ôm lấy cha, cũng ôm rất chặt, sợ rằng chỉ cần lỏng tay, cậu sẽ mất đi người cha này. 

“Cha…” Cậu ngửa đầu: “Con không đi học nữa, chúng ta trốn đến một nơi thật xa, cha đừng ra mặt, con có thể ra ngoài làm việc, con sẽ nuôi cha.” 

Trong đáy mắt âm trầm lóe lên một tia kinh ngạc rồi biến mất, Dĩnh Lạc ban đầu vốn tưởng rằng Dĩnh Hạ bảo bối ngoan ngoãn của mình sẽ học theo mấy diễn viên diễm tình trên TV, khuyên bảo mình ra đầu thú, lại không nghĩ đến con sẽ nói ra những lời ngoài dự đoán thế này. 

Dĩnh Hạ tiếp tục nói: “… Không có nhà cũng không sao, không có bằng cấp cũng chẳng có việc gì, con có thể đi làm thuê ở siêu thị, hoặc ở nhà ăn, con sẽ cố gắng kiếm tiền…” 

Dũng khí cùng nghị lực dâng tràn, lúc này Dĩnh Hạ nhút nhát yếu đuối thật sự là thành tâm thành ý muốn làm như vậy, đề nghị này ban đầu là lúc trước cậu ao ước có một ngày được dọn ra ngoài sống, muốn có một cuộc sống bình lặn, nhưng mà bây giờ, cậu đem thêm cha vào trong kế hoạch. 

Thấy ánh mắt của cha có chút trách cứ, cậu lập tức đỏ mặt cúi đầu, cũng không biết cha có trêu ghẹo cậu hay không. 

Dĩnh Lạc thật sự cười, đây có thể là câu nói dài nhất của con từ trước đến giờ nha, bày ra câu nói này với cha rất có khả năng bị bỏ tù, thật không hỗ là con của Dĩnh Lạc hắn. 

Mấy ngày này, bởi vì tránh né sự truy lùng của cảnh sát, chạy trốn đến căn nhà nhỏ đã chuẩn bị rất lâu trước kia cho việc tránh nạn, cùng lúc muốn ổn định thế cục bên ngoài, về phương diện khác là muốn an bài con đường tẩu thoát, không có thời gian ngủ, cả người bị đẩy vào cảnh giới cực đoan đến cực hạn, lúc này bởi vì con gấp gáp an ủi, giống như có một dòng nước tươi lại dội xuống gột rửa. 

Ngay cả con cũng kiên cường như vậy, làm cho cha già này sao có thể nhụt chí? Hắn đường đường là đường chủ biệt hiệu “ác quỉ” trong giới xã hội đen, cơ nghiệp mấy năm nay là hắn gầy dựng từ hai bàn tay trắng mà có được, lấy năng lực cùng bản lĩnh của hắn, cho dù là có sụp đổ, hắn cũng có thể làm lại một cái mới hoàn toàn. 

Chỉ cần cho hắn thời gian, Đông Sơn tái khởi là chuyện không hề khó. 

“Tiểu Hạ bảo bối, để cha nói cho con…” Ôm ngược trở lại, giọng nói lại khôi phục sự nguy hiểm lẫn uy hiếp như lúc trước. 

“Dạ…” 

“Đã không còn Sơn Si đường, đã không còn căn nhà kia, không nhắc đến có nuôi nổi con hay không, tiền mấy năm nay cha gởi ở ngân hàng bên Thụy Sĩ cũng đủ để con xài mười đời, nghe biết chưa? Cho dù cha không có bên cạnh, con cũng đừng đi ra ngoài làm việc biết chưa, ngay từ bây giờ liền ngoan ngoãn để cha nuôi, đừng có mà suy nghĩ miên man cho cha!” 

Dĩnh Hạ không chú ý đến Dĩnh Lạc nhắc đến tiền gởi trong ngân hàng Thụy Sĩ, chỉ nghe thấy “Cho dù cha không ở bên cạnh” mà thôi, giống như như là sét đánh ngang tai, khiến cho thần trí cậu quay cuồng muốn bất tỉnh. 

“Cha thật sự… Sẽ bị bắt?” Cậu hỏi, mắt đỏ hoe. 

“Không tin tưởng cha đến như vậy?” Dĩnh Lạc cười lạnh. 

“Dạ không ph ải, con… Lo lắng…” 

Dĩnh Lạc xoa đầu an ủi con, thái độ cũng mềm mại hơn: “Cục cưng, cha đã sắp xếp để có thể vượt biên, tối nay đã phải đi rồi, nhưng không thể dắt con theo, rất nguy hiểm…” 

“Con…” Con muốn đi cùng với cha, Dĩnh Hạ định nói như vậy, nhưng mà nghe thấy ngụ ý của cha, thật ra là sợ cậu yếu ớt làm liên lụy đến cha sao? Nghĩ đến đó, những lời phía sau đều khẩn cấp nuốt ngược vào bụng. 

Dĩnh Lạc đọc ra suy nghĩ trong mắt con, nếu có thể, hắn làm sao không muốn cùng con trốn đi? Bất quá con đường nhập cư trái phép rất nguy hiểm, hơn nữa hắn đã quyết định trong tương lai mấy năm tới sẽ xông vào thị trường Đông Nam Á, xã hội đen ở đó hoạt động hoàn toàn khác ở đây, hắn phải dồn toàn tâm toàn lực để ứng phó, không còn thời gian để chiếu cố con. 

Cho nên — 

“Ngoan ngoãn ở lại đây, con muốn đi học thì liền đi học, tranh thủ thời gian, cha ra ngoài gây dựng sự nghiệp trước, chờ đến lúc ổn định, sẽ quay lại đón con.” 

“Thật sự sẽ về đón con?” Dĩnh Hạ nỏi, có chút sợ hãi, khi còn nhỏ cũng đã từng nghe mẹ nói câu giống như vậy, nhưng mà sau khi mẹ ra nước ngoài, cho đến bây giờ, cũng chưa từng quay trở về dù chỉ một lần. 

“Có can đảm không tin cha, không sợ lại bị cha đánh vào mông sao?” Dĩnh Lạc tức giận, chuyện hắn đã hứa được thì nhất định sẽ làm được, không cần nghi ngờ. 

Con tình nguyện bị đánh vào mông, chỉ cần cha trở về. Ánh mắt Dĩnh Hạ lúc này nói như vậy. 

Cảm giác đượccần thay cha làm ra chút hành động, bé thỏ cố lấy can đảm ngửa đầu ra hôn nhẹ lên môi cha, nụ hôn nhẹ nhàng, so với mây còn nhẹ hơn, so với gió còn thoảng hơn, nóng rực hơn so với dung nham, khoang miệng cũng bỏng rát. 

Dĩnh Lạc không ngờ đến con sẽ chủ động, cái này so với lúc bị cảnh sát bao vây lúc bán thuốc phiện còn khiến hắn giật mình hơn. 

“Tiểu Hạ bảo bối…” 

“Con đợi cha…” Hôn người, bé thỏ lại bẽn lẽn, nhưng vẫn nhớ kĩ phải bổ sung thêm một câu. 

Con đáng yêu như vậy Dĩnh Lạc làm sao có thể bỏ qua không hôn môi đầy yêu thương? Nhẹ nhàng ôn nhu kéo nụ hôn kia quay lại, truy đuổi trêu ghẹo, tiếp theo là một nụ hôn sâu, giống như giữa những người yêu trong lúc triền miên khó có thể chia lìa. 

Hôn hôn rất dễ châm lửa dục hỏa, tay Dĩnh Lạc luồn vào trong váy, phủ lên ngọc hành của con, hại Dĩnh Hạ cương cứng lên, nhưng mà biết sắp phải chia lìa với cha, cậu cũng không muốn trốn, cơ thể hơi run run chờ đón, ngay cả khi ngón tay len vào mật huyệt cũng không kháng cự lại. 

“Uhm…” Tiếng rên rỉ vừa chua xót lại đầy ngọt ngào, chua xót là bởi vì sắp phải chia xa, ngọt ngào là bởi vì da thịt sắp được tương thân. 

Dĩnh Lạc càng ra sức chuẩn bị bước dạo đầu cho con, khi bản thân đang chuẩn bị tiến vào, A Hào ở phòng ngoài lại gõ cửa nhắc nhở. 

“Đại ca, đến giờ rồi, em phải đưa thiếu gia quay lại.” 

Không nỡ, Dĩnh Hạ rút tay ra, lúc này một nụ hôn lại phủ lên, thành ra, môi lưỡi giao hòa lại càng thêm quấn quít. 

“Thiếu gia phải quay lại trường trước khi tan học, không thể kéo dài.” A Hào càng gõ cửa gấp gáp. 

Bất đắc dĩ phải tách ra, ánh mắt vẫn lưu luyến như cũ. 

“Tiểu Hạ, đáp ứng cha một việc.” 

“Dạ.” 

“Ở đây, ở đây, còn có ở đây, đừng chạm vào người khác, cũng đừng để cho người khác chạm vào.” Chỉ vào môi con, phía trước và phía sau nơi hạ thể, tà tà cười xấu xa rồi lại nói thân mật: “Toàn thân trên dưới của con, một sợi tóc một cái móng tay, đều là của cha.” 

Nói có quá không vậy? Dĩnh Hạ có chút không cho là đúng, nhưng lại không dám nói không. 

Dĩnh Lạc không có nghe câu khẳng định, siết lấy cằm con, ép: “Bé ngoan, dạ đi.” 

Cha thật vất vả mới ôn nhu được một chút, lại sắp hồi phục bộ dạng lưu manh rồi đây. 

“Dạ…” Cuối cùng cũng lên tiếng, cắn cắn môi, Dĩnh Hạ cũng nói: “Có lần… Cha nói… Chỉ cần con nói, cha đều làm…” 

“Hử?” Dĩnh Lạc nhớ mang máng, đây là những từ hắn đã nói ra khi ăn hiếp con. 

“Chỗ này của cha…” Sợ hãi chạm vào đũng quần cha, “Con bảo… Cũng không được cho người khác… Là của con…” 

Nói xong, bé thỏ trắng liền đỏ hồng từ trên đỉnh đầu xuống đến tận ngón chân, cả người nóng rực thiếu điều muốn bốc khói, thành công biến thành bé thỏ hồng. 

Dĩnh Lạc cười ha ha, con muốn độc chiếm mình, làm cho hắn có cảm giác rất thành công. 

“Cha sau này không bao giờ ôm ai hết, chỉ có Tiểu Hạ bảo bối.” 

“… Dạ…” Giọng nói nhỏ xíu chỉ có thể nghe được loáng thoáng. 

“Đại ca, đại ca!” A Hào vẫn ở bên ngoài cửa gọi to, quấy rầy tình dày mật ý trong này. 

Rốt cuộc Dĩnh Lạc cũng phải đưa mắt nhìn con lên xe, oán hận lúc biệt li, cùng với khổ cực phải nếm mấy ngày hôm nay, làm cho hắn càn thêm hận kẻ đứng sau hậu trường chỉ điểm cho cảnh sát, nghĩ đến muốn phanh thây xẻ thịt kẻ đó, đúng vậy, một ngày nào đó — 

Cư Vũ Lâu vỗ vai hắn. 

“Cậu ta thật sự là con anh? Không giống, không giống…” Vuốt vuốt cằm, thâm ý hỏi: “Giống như là người tình bé nhỏ của anh hơn.” 

“Đúng là con tôi, cũng là tình nhân của tôi.” Dĩnh Lạc hừ một tiếng: “Con đương nhiên cũng có thể là người tình.” 

“Anh hóa ra so với tôi còn…” Cư Vũ Lâu cười: “Thật sự để cậu ta ở đây một mình?” 

“Không nỡ thì sao? Tôi sẽ đem toàn bộ vốn liếng lời lãi lần này tính lên đầu họ Ông kia, tuyệt đối sẽ không phải một súng kết thúc cho gã, mà sẽ đẩy gã xuống địa ngục, một ngày lại một ngày, sống không bằng chết.” Âm trầm nói. 

“Hữu Tín? Tôi điều tra qua, lúc ấy trên đường thật sự có xảy ra tai nạn xe, hắn ta không cách nào chạy đến bến tàu đúng giờ quả là sự thật, chỉ có thể nói số hắn ta đúng là chó táp phải ruồi, tránh được một kiếp.” 

Dĩnh Lạc âm tàn nói: “Trước kia không nghi ngờ hắn, cho nên không cố ý đi dò la. Ngày hôm qua tôi nhận được tin tức, hắn ta là người Cực Hoa Tổ mười mấy năm trước phái đến phụ tá cho Đại thiếu gia nhà cậu, sau đó bởi vì kiêng dè thực lực của cậu, cho nên làm bộ dựa vào chúng ta, kì thực là tìm cơ hội hất cậu…” 

“Có chứng cớ?” 

“Không có, người bắn tin vốn cũng là người trong Cực Hoa Tổ, hắn ta không thể ra mặt.” 

“Như vậy, tôi cũng có cách nào lấy cái này nói chuyện với cha tôi. Tóm lại, Khố Khoa sau khi bị bắt, khai ra tôi là kẻ đứng sau hậu trường cùng giao dịch với hắn, ngay cả tôi cũng trở thành trọng phạm số một bị cảnh sát truy nã. Để tránh liên lụy đến Thiên Hà bang, cha tôi đã từ tôi, muốn tôi vượt biên, đợi sóng yên biển lặng bớt rồi hãy quay về.” 

“Xem ra rất tàn nhẫn.” Dĩnh Lạc nói: “Một chiêu chặt đuôi bỏ chạy lấy mạng này, ông ta làm rất độc.” 

“Vứt bỏ một mình tôi, bảo trụ Thiên Hà bang của hắn, cũng không bị Cực hoa tổ kia làm khó, trực tiếp đem bang vị đưa cho anh tôi tiếp nhận, đều là tin vui lớn.” Cư Vũ Lâu nói như trêu tức, nhưng vẻ mặt lại chẳng có gì là đang vui đùa. 

“Cho nên đem chúng ta tống tới Đông Nam Á, mở ra mấy công ti ma giúp ông ta buôn lậu? Bang chủ cũng quá để mắt đến chúng ta rồi.” 

“Dĩnh Lạc, tôi thấy anh rất nóng lòng muốn thử nha, thế nào, muốn làm chuyện lớn?” 

“Hai người chúng ta bắt tay, muốn thành lập một tổ chức lớn hơn so với Thiên Hà bang cũng không phải việc khó, anh nói đúng không? Thời gian sẽ chứng minh tất cả.” 

Cư Vũ Lâu rồi, cá tính y cũng tương tự như Dĩnh Lạc, không sai, bị đuổi ra khỏi nhà cũng chẳng phải là chuyện tốt, mất đi sự bao che của cha, tương đối mà nói chính là bớt đi được những qui phạm vướng tay vướng chân, hắn có thể hoàn toàn làm việc theo ý mình, xông ra vùng trời rộng lớn. 

“Người anh em, đều phải dựa vào anh rồi.” Cư Vũ Lâu nói, rất nghiêm túc: “Một ngày nào đó, tôi sẽ về kéo anh tôi xuống khỏi vị trí kia, để cho anh ta phải thừa nhận tôi mạnh mẽ hơn so với hắn.” 

“Ý thức cạnh tranh của cậu đối với thiếu gia mạnh mẽ như vậy, cũng không biết là anh ta thiếu cậu cái gì.” Dĩnh Lạc nói: “Hai chúng ta đạp chung một thuyền, sớm thành công quay lại xứ này, tôi thật sự không bỏ con mình được.” 

“Yên tâm, con anh sẽ không chạy đâu cả, mà anh tôi…” Cười lạnh lùng: “Chạy cũng không thoát.”