Tay Súng Cuối Cùng

Chương 7



Francis Westbrook là một gã khổng lồ thực sự; với chiều cao và vòng ngực của một hậu vệ trái mà các ông bầu của giải bóng bầu dục nhà nghề Mỹ phải thèm khát. Bốn mùa quanh năm, bất kể thời tiết thế nào gã cũng chỉ diện áo sơ mi lụa ngắn tay, quần vải rộng, đi giày da lộn không tất. Đầu gã cạo bóng loáng, hai cái tai to đùng đeo đầy kim cương, còn bàn tay chuối mắn thì chi chít nhẫn vàng. Thực ra gã cũng không phải là mẫu công tử bột thích diêm dúa, khoe của, nhưng vấn đề là nếu không thế gã cũng chẳng biết tiêu khoản thu nhập kếch xù từ ma túy của mình vào việc gì. Nhất là khi người ta không phải đóng thuế cho nhà nước. Vả lại bản thân hắn cũng thích trông cho ra dáng. Ngay lúc này, gã đang ngồi chễm chệ trên băng ghế sau của một chiếc Mercedes bóng lộn, lắp kính đen sì. Ngồi bên trái là tay phó thứ nhất của gã, Antonie Peebles. Lái xe là một gã trai cao to, lực lưỡng tên là Toona, ngồi bên cạnh là Clyde Macy phụ trách an ninh, tay da trắng duy nhất trong bầu đoàn của Francis Westbrook, và không khó nhận thấy rằng tên này tỏ ra đặc biệt tự hào vì sự khác biệt đó.

Peebles có bộ râu quai nón cùng mái tóc xoăn tít được xén tỉa rất cầu kỳ. Hắn có vóc người thấp đậm, vạm vỡ, nhưng trông dáng rất thoát trong bộ complet của Armani. Peebles giống một nhà sản xuất phim của Hollywood chứ không phải trùm ma túy cỡ bự. Macy thì giống hệt một bộ xương biết đi, hắn chỉ thích diện đồ đen để tỏ ra mình là dân chuyên nghiệp, quả đầu cạo trọc lốc khiến người nhìn có thể nghĩ rằng hắn là một tên Quốc xã mới.

Đó là bộ sậu chóp bu trong đế chế nhỏ của Westbrook, và vị chúa tể của đế chế đó đang cầm một khẩu chín ly trên tay phải, với vẻ mặt chết chóc như muốn thử súng đến nơi. "Mày có muốn nhắc lại cho tao một lần nữa tại sao mày để lạc thằng Kevin không?" Gã nhìn Peebles và xiết chặt báng khẩu súng thêm chút nữa. Chốt an toàn của khẩu súng được bố trí ở ngay sát báng, và Westbrook vừa gạt nó xuống. Peebles có vẻ cũng nhận ra điều đó và vội vàng trả lời ngay. "Nếu ông để chúng tôi cử người canh nó 24/24 thì không đời nào chúng tôi để lạc nó được. Thỉnh thoảng ban đêm nó lại ra ngoài. Đêm hôm đó nó cũng ra ngoài nhưng không thấy quay về."

Westbrook vỗ đánh đét lên cái đùi khổng lồ của mình. "Nó đã ở trong con hẻm đó. Bọn FBI giữ nó lại nhưng giờ thì không thấy đâu nữa. Không hiểu bằng cách nào nó lại dính dáng đến vụ này và vụ đó lại xảy ra đúng ngay ở cái sân sau chó chết của tao." Gã đập chát khẩu súng vào cửa xe và rống lên, "Tao muốn đưa thằng Kevin về đây"

Peebles sợ hãi nhìn đại ca của hắn, trong khi đó Macy vẫn ngồi bất động.

Westbrook đặt tay lên vai gã tài xế. "Toona, mày tập hợp vài thằng lại và lật tung cả cái thành phố chó chết này lên cho tao, mày nghe chưa? Tao biết mày đã làm một lần rồi, nhưng làm lại đi. Tao muốn thằng em tao quay về đây lành lặn và nguyên vẹn, mày nghe chứ? Lành lặn và nguyên vẹn và đừng có vác mặt về nếu mày chưa làm xong. Mẹ kiếp. Mày nghe thấy rồi chứ, Toona?"

Toona liếc vào gương chiếu hậu, "Tôi nghe rõ rồi, tôi nghe rõ rồi."

"Đây là một cái bẫy," Peebles nói. "Hoàn toàn là một âm mưu. Để đổ lỗi cho ông."

"Mày tưởng tao không biết à? Mày nghĩ vì mày có bằng đại học mà mày khôn còn tao thì là thằng ngu chắc? Tao biết bọn FBI đang bám theo tao vì vụ này. Tao biết chúng nó đang đồn đại những gì trên phố. Có thằng nào đó đang tìm cách thống nhất các băng lại với nhau, kiểu như một liên minh chó má nào ấy, chúng nó biết thừa là tao sẽ không đời nào tham gia và điều đó gây cản trở cho kế hoạch của chúng." Mắt Westbrook đỏ ngầu. Gã đã không chợp mắt suốt 48 giờ qua. Cuộc sống của gã là vậy. Sống sót qua đêm là mục tiêu lớn nhất mỗi ngày. Vậy mà tất cả những gì có trong đầu gã lúc này là tìm kiếm một thằng nhóc đang ở đâu đó. Gã đang tiến sát đến mép vực; gã cảm thấy rõ điều này. Gã đã biết là ngày này sẽ đến, mặc dù vậy gã vẫn chưa hề thấy sẵn sàng chấp nhận.

"Cho dù ai đang giữ Kevin, sớm muộn chúng sẽ cho tao biết. Chúng muốn gì đó. Chúng muốn tao đem nộp băng của mình cho chúng, chắc chắn là chúng muốn thế."

"Và ông sẽ làm vậy chứ?"

"Chúng có thể có bất kỳ những gì tao có. Chỉ cần đưa được Kevin về."

Gã ngừng lại và nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Cả bọn đang đi qua những góc phố và con hẻm tối tăm, những quán bar rẻ tiền, nơi những chiếc vòi bơm ma túy của gã đã vây bủa. Công việc làm ăn của gã ở vùng ngoại ô cũng rất phát đạt, thực ra chủ yếu tiền của gã từ đó mà ra. "Hừm! đúng thế đấy. Tao đưa Kevin về rồi tao sẽ giết từng thằng chó đẻ một. Chính tay tao sẽ làm." Gã chĩa khẩu súng vào một kẻ thù tưởng tượng; "trước hết sẽ là đầu gối, rồi lên dần, lên dần."

Peebles lo lắng nhìn Macy, thằng này vẫn ngồi trơ trơ như thể mặt hắn được làm bằng đá. "Nhưng vẫn chưa có ma nào liên hệ với chúng ta cả", Peebles rụt rè nhận xét.

"Chúng sẽ sớm liên hệ thôi. Chúng đâu có bắt Kevin vì muốn chơi bóng rổ với nó. Chúng muốn tao kìa. Hừm, tao đây, đến mà chơi. Tao cũng muốn chơi lắm, thích kiểu gì cũng được." Gã nói tiếp với giọng bình tĩnh hơn. "Tao nghe nói có một thằng không bỏ mạng trong sân, đúng không?"

Peebles gật đầu. "Web London."

"Thấy chúng nó bảo là toàn súng máy, đạn.50. Làm sao vẫn có thằng không chết nhỉ?"

Peebles nhún vai và Westbrook quay sang nhìn Macy.

"Mày có nghe nói gì về việc này không, Macy?"

"Ngay lúc này thì không ai dám chắc, nhưng tôi nghe nói thằng đó đã không vào trong sân. Nó sợ vãi tè, ngất xỉu hay gì đó."

"Ngất xỉu hay gì đó," Westbrook nhại lại. "Được rồi, mày điều tra thằng này cho tao. Kiểu gì một thằng sống sót sau vụ đó cũng phải biết chút gì chứ. Có khi nó còn biết Kevin đang ở đâu cũng nên." Gã nhìn bọn đàn em của mình. "Bọn nào chơi FBI cũng chính là bọn đang giữ thằng Kevin. Tao bảo đảm với chúng mày như thế."

"Vâng, như tôi đã bảo, lẽ ra chúng tôi đã có thể kè kè bên nó 24/24" Peebles nói.

"Mẹ kiếp, thế còn gọi chó gì là sống?" Westbrook quát. Nó không việc gì phải sống như thế cả, không phải vì tao. Nhưng bọn FBI đang lùng theo tao, nên tao sẽ phải mồi cho chúng lần theo hướng khác. Nhưng chúng ta phải biết đó là hướng nào đã. Với sáu cái xác nát bét thì chắc chắn bọn FBI sẽ không nhẹ tay đâu. Chúng đang muốn rán mông một thằng nào đó để trả thù và nhất định không phải là mông tao đâu."

"Cho dù ai giữ Kevin, thì cũng không có gì chắc chắn là chúng sẽ để Kevin đi," Peebles nói. "Tôi biết ông không muốn nghe chuyện này, nhưng chúng ta còn không chắc liệu Kevin có còn sống không ấy chứ."

Westhrook mẹt mỏi ngả người ra sau ghế. "Ôi, nó vẫn còn sống, được rồi. Kevin không sao hết, ít nhất là trong lúc này."

"Tại sao ông dám chắc thế?"

"Tao chỉ biết thế và mày cũng chỉ cần biết thế thôi. Mày cứ thu thập cho tao thông tin về cái thằng FBI thoát chết kia đã."

"Web London."

"Web London. Nếu nó mà không có cái tao cần thì nó sẽ phải ước là nó chết cùng với đội của mình cho xong. Nhanh lên đi Toona. Bọn ta có việc đấy"

Chiếc xe lao vọt vào trong màn đêm.