Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Chương 668: Nguyện ý chờ, nguyện ý đợi



Anh ta sẽ không làm vậy và cũng không dám, không ai dám động đến con gái của Sở Luật anh, anh quen biết Tần Lạc mười mấy năm nếu không tuyệt đối tin tưởng anh sẽ không giao con gái anh cho anh ta.

Đỗ Tĩnh Đường cười ngượng một tiếng: "Được rồi, coi như em không có việc gì để nói, coi như em chưa nói."

Anh không ngu ngốc vậy, anh chỉ quá lo lắng cho bé đáng yêu, được rồi cái gì anh cũng không nói, anh cứ ngồi như vậy là được.

Chỉ là hiện tại mông anh như mọc gai, ngồi như thế nào cũng không được.

Không biết đợi được bao lâu, anh cảm giác anh chờ đến nỗi muốn cào tường. Chốc chốc anh lại nhìn đồng hồ trên cổ tay, lại hơn mười phút trôi qua, một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, ánh mắt ba người đồng loạt nhìn về một hướng.

Trong tay Tần Lạc dắt Tiểu Vũ Điểm đi ra. Mặc dù đôi mắt Tiểu Vũ Điểm vẫn hồng hồng nhưng bây giờ bé không khóc nữa, mà những sợi tóc như quả dưa hấu khó coi kia được Tần Lạc uốn xoăn lại rất đáng yêu, không dài không ngắn, khuôn mặt nhỏ vô cùng xinh xắn, không thể không ngắm, tuy rằng tóc vẫn ngắn nhưng lại càng ngây thơ đáng yêu hơn rất nhiều. Thật sự so với đầu dưa hấu đẹp hơn nhiều mà tiểu gia hỏa còn giống con lai, tóc của bé cũng được nhuộm thành màu sợi đay nhạt.

"Không phải lo, loại thuốc nhuộm này sẽ không làm tổn thương đến thân thể của bé." Tần Lạc giải thích, cũng là cái mà Sở Luật lo lắng, tất nhiên giọng nói của anh còn tiếp tục: "Màu này sẽ làm tóc thật dài mà càng thêm tự nhiên, cũng thêm đẹp hơn." Anh dắt tay Tiểu Vũ Điểm tới, sau đó buông lỏng tay bé ra.

"Được rồi, bảo bối, đi tìm mẹ cháu đi."

Tiểu Vũ Điểm ngoan ngoãn gật đầu một cái, chạy chậm đến ôm chặt Hạ Nhược Tâm: "Mẹ, Tiểu Vũ Điểm xinh không?" Bé nhìn trong gương thấy chính mình rất giống với búp bê của bé, bé rất thích, lại còn có những lọn xoăn nhỏ.

"Rất xinh đẹp." Hạ Nhược Tâm khen con gái, cũng cảm ơn cười với Tần Lạc, mà Tần Lạc chỉ nhướng mày: "Cô không cần phải cảm ơn tôi vì có người sẽ trả một khoản chi phí cho tôi rất nhiều, tôi có thể mấy tháng không cần đi làm."

Anh tùy ý đứng ở một bên, vươn tay sờ cằm: "Cậu nói có phải không, tổng giám đốc Sở? Nhưng lần này còn đắt hơn so với bốn năm trước, nhớ, chuyển tiền vào tài khoản của tôi, thiếu một phần tôi sẽ trực tiếp đến công ty cậu đòi nợ, lúc ấy chớ có trách tôi ném người của cậu." Tần Lạc lười biếng nheo hai mắt, hừm, Sở Luật người này, chính là ngu ngốc hơn gấp đôi số tiền, anh có thể lừa người lấy của của anh ta một khoản, dù sao anh rút một sợi lông cũng đủ cho anh ăn đủ một năm...

"Anh yên tâm, sẽ không ít hơn." Sở Luật đứng lên, đút hai tay trong túi quần, tuy rằng tùy ý nhưng lại có khí chất quyền quý. Anh nhắm hai mắt một chút, đột nhiên cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, anh vội vàng lắc đầu muốn làm bản thân tỉnh táo.

Còn Đỗ Tĩnh Đường lại vô cùng vừa lòng phong cách mới của Tiểu Vũ Điểm, thật đúng là rất giống với con lai, đặc biệt những sợi tóc cuốn kia có thể tùy tiện đeo các loại nơ con bướm, đeo cả một đầu cũng được.

"Đỗ Tĩnh Đường, anh cảnh cáo ngươi, không được động đến tóc Tiểu Vũ Điểm nữa." Đỗ Tĩnh Đường còn đang suy nghĩ lại nghe được giọng nói lạnh lẽo của Sở Luật làm thân thể anh không khỏi cứng đờ, thật là người này tuyệt đối đi guốc trong bụng anh, sao anh nghĩ như thế nào anh ấy đều biết, cũng làm người ta chịu không nổi.

"Bé đáng yêu, tới đây chú ôm một cái." Đỗ Tĩnh Đường giang tay ra muốn ôm Tiểu Vũ Điểm nhưng Tiểu Vũ Điểm chỉ chớp mắt một cái sau đó lắc đầu đối với anh, yếu ớt nói: "Tiểu Vũ Điểm muốn mẹ ôm, không cần chú."

Bé vùi khuôn mặt vào ngực Hạ Nhược Tâm, có mẹ ở đây bé ai cũng không cần.

Mặt Đỗ Tĩnh Đường lập tức suy sụp, đúng là đồ vong ân phụ nghĩa, anh thương bé là dư thừa rồi, nhưng không thương không được mà, ai bảo bé đáng yêu như vậy khiến anh luôn không thể cự tuyệt.

Quên đi, anh vốn dĩ kém hơn mẹ nhà người ta.

"Cảm ơn, chúng ta đi." Hạ Nhược Tâm bế con gái lên, tầm mắt cô vẫn luôn liếc qua Sở Luật, sau đó xoay người rời đi, nhìn nhiều vẫn như thế, không bằng không nhìn, không bằng cứ như vậy đi.

"Lúc ấy, tôi đã cảm thấy cậu sẽ hối hận, quả nhiên là đúng." Tần lạc đứng thẳng người, đi đến chỗ Sở Luật, tay anh đặt ở trên vai Sở Luật sau đó dùng sức, cơ thể Sở Luật hơi lung lay một chút. Tần Lạc lại buông tay ra: "Cậu thật sự là bệnh cũng không rõ, quay lại bệnh viện đi, tôi không muốn một vài ngày nữa sẽ tham dự tang lễ của cậu đâu."

Anh độc miệng nói xong, nghênh ngang đi về phía trước: "Cậu thất bại bởi bản thân cố chấp, rõ ràng rất yêu rồi lại nói là hận, cậu thật sự là lừa dối bản thân, trên đời này ngu ngốc có thừa, thì ra cậu cũng là một trong số đó."

"Đúng vậy, tôi hối hận, chỉ là không có người cho tôi cơ hội." Khóe môi Sở Luật nâng lên vô cùng chua xót, cơ hội chỉ có một lần muốn nhiều hơn một lần quả thực quá khó, thậm chí căn bản là không có lần thứ hai.

"Nếu như, cho cậu bốn năm một lần nữa, cậu sẽ thế nào?" Tần lạc đột nhiên dừng bước chân, một cái bốn năm khác, phải biết rằng thời gian bốn năm sẽ rất dài, rất dài, mà anh ta sẽ làm thê nào, anh thật sự muốn biết.

"Dốc hết tất cả, cho dù là mạng của Sở Luật, đừng nói là bốn năm, cho dù là tám năm, mười năm, thậm chí là cả đời. Tôi chẳng những thiếu cô ấy, mà còn thiếu chính mình, tôi nợ bản thân cô ấy, nợ hạnh phúc chính mình." Đôi tay Sở Luật đặt bên người dùng sức nắm chặt, trong lòng bàn tay đau đớn làm anh có thể tỉnh táo, cho dù có lâu thế nào anh đều nguyện ý chờ, chẳng sợ là thời gian cả đời.

Mà anh chỉ sợ là anh không có cơ hội chờ. Anh đã nói anh sẽ không ép buộc cô, như vậy cũng sẽ không dùng các phương pháp trước kia nữa, anh sẽ không giành lấy, mà là muốn học được bao dung, sau đó sẽ làm quen được với thành toàn.

"Phải không, tôi trước nay không nghĩ đến cậu sẽ là một người đàn ông si tình như vậy, Sở Luật, cậu làm tôi được mở rộng con mắt, mở rộng tầm mắt nha, nhưng là một người bạn, tôi thật sự hy vọng cậu có thể trở về dáng vẻ như trước, ít nhất cậu còn mạnh mẽ."

Yết hầu Sở Luật đau đớn, anh mạnh mẽ sao? Không, anh thủ đoạn cao minh lại bản lĩnh lớn, anh sẽ từ bỏ phần lớn Sở thị, bởi vì anh chỉ là một con người, một người đàn ông bình thường, anh cũng sẽ mệt, anh cũng cảm thấy cô đơn, kết quả thật ra bên cạnh anh một người cũng không có.

So sánh với Cao Dật, hiển nhiên anh ta hạnh hơn hơn anh nhiều.

Ít nhất, anh ta có cô ấy.