Tam Ẩn

Chương 6



Lúc này quả thực có rất nhiều người nhìn Lâm Cận Nam và Lâm Luật, không chỉ bởi vì Lâm Cận Nam thoạt nhìn giống như chị gái xinh đẹp ôn nhu mà còn bởi vì Lâm Luật là hoa khôi nổi tiếng trong trường vừa học giỏi kiêm lạ lùng. Lâm Luật luôn luôn cao cao tại thượng, ánh mắt luôn xem thường người khác nhưng lại nhu thuận ngoan ngoãn nghe lời chị gái xinh đẹp này là sao đây?

Lâm Cận Nam nhìn những người chung quanh xem càng ngày càng nhiều, nàng lại không có ba đầu sáu tay, tuy rằng là người đẹp nhưng cũng không đến mức khuynh quốc khuynh thành, đưa tới nhiều người như vậy vây xem thật sự là khiến kẻ khác khó có thể lý giải. Có lẽ, thật ra những người vây xem các nàng là muốn nhìn Lâm Luật. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Luật, Lâm Cận Nam liền cảm thấy thoải mái, với dung mạo của Lâm Luật có thể chính là hoa hậu giảng đường của trường học này, nhiều người vây xem như vậy, hoa hậu giảng đường Lâm Luật cứ như đại minh tinh, Lâm Cận Nam âm thầm nghĩ thế. Nhưng mà nàng không có hứng thú cùng Lâm Luật bị mọi người nhìn như vậy, cho nên nói lời tạm biệt sau đó lập tức lái xe đi mất.

Quả thật là mọi người vô cùng yêu thích khuôn mặt con lai nhu thuận của cô gái xinh đẹp kia, nhưng sắc mặt Lâm Luật thay đổi cũng thật nhanh, Lâm Cận Nam mới vừa đi thì nụ cười của Lâm Luật liền biến mất, thay vào đó là biểu cảm lạnh lùng mà mọi người quen thuộc.

Người nhân tạo không được phép có thái độ quá đáng với con người, sau khi Lâm Luật được cấy ghép hệ thần kinh thì lại vô cùng chán ghét những người khác ngoại trừ mẹ nàng, nhưng nàng cũng không cho phép bản thân biểu lộ ra tâm trạng không tốt của mình. Lâm Luật được làm con người cảm thấy đúng là không tệ, hiện tại nàng muốn không để ý đến ai thì không để ý người đó, không cần để ý đến nguyên tắc của một người nhân tạo nữa. Đối với tất cả những ánh mắt lườm nguýt mình, Lâm Luật đều tự động bỏ qua, trong mắt nàng, những kẻ không quan trọng sẽ không ảnh hưởng đến nàng.

Nói tóm lại, được gặp lại mẹ khiến tâm tình của Lâm Luật bị vây trọng cảm giác vô cùng tốt đẹp, tuy rằng còn có chút không vui, ví dụ như không thể ở cùng mẹ, không thể tiếp tục gọi là mẹ.

"Lâm Luật, cậu ra ngoài với ai mà lâu như vậy?" Trần Hi đề cao âm lượng hỏi, Lâm Luật luôn luôn chỉ biết trốn ở thư viện đọc sách, chẳng khi nào cùng người khác ra ngoài, làm sao Trần Hi không khiếp sợ cho được.

"Lâm Cận Nam" Đây là tên mới của mẹ, trong lòng Lâm Luật đem tên Lâm Cận Nam lặng lẽ nhớ lại.

"Lâm Cận Nam là ai?" Ngay từ đầu Trần Hi đã không biết cái tên xa lạ này, nhưng rất nhanh Trần Hi liền nghĩ đến hai chị gái xinh đẹp mà cô gặp vài ngày trước "Là chị gái xinh đẹp mấy ngày hôm trước gặp mặt rồi muốn làm bạn với cậu hả?"

"Uhm" Lâm Luật gật đầu.

"Hai người cùng nhau đi ăn món gì?" Trần Hi cho rằng chị gái xinh đẹp kia chỉ là thuận miệng nói một chút, không nghĩ tới người đó thật đúng là tìm đến Lâm Luật kết giao bạn bè. Cô không nghĩ đến, người đó tìm Lâm Luật kết bạn là có mục đích gì? Trần Hi không tin hai người xa lạ tình cờ gặp nhau một lần sẽ thật lòng thật dạ kết giao bạn bè, phải biết rằng trên thế giới này kẻ lừa gạt cũng không ít, tuy rằng chị gái xinh đẹp kia có vẻ không giống người xấu, mà còn rất đứng đắn nhưng mà vẫn lộ ra một chút cảm giác kỳ quái.

"Người ấy dẫn mình tới tiệm bánh ngọt" Lâm Luật cảm thấy Trần Hi cứ hỏi không ngừng, nàng cảm thấy rất phiền toái.

"Chị ấy là một người xa lạ sao lại đối với cậu tốt như vậy?" Trần Hi cảm thấy không thể hiểu nỗi, nếu như là con trai đối với Lâm Luật tốt như vậy còn có thể hiểu là muốn theo đuổi Lâm Luật, nhưng đều là con gái với nhau, rốt cuộc Lâm Cận Nam có ý đồ gì? Không lẽ cũng vì theo đuổi Lâm Luật, không lẽ là vì vẻ đẹp của Lâm Luật mà nam nữ đều chết mê sao? Suy đoán này là khả năng Trần Hi lưu ý nhất, nàng lưu ý nhất chính là phản ứng của Lâm Luật, nha đầu này rõ ràng là có tính tự kỷ, đột nhiên cùng người khác vui vẻ kết bạn thật sự là bất ngờ, hay là hai người các nàng thật ra là vừa gặp đã yêu, vừa ý đối phương. Bất tri bất giác Trần Hi tiến hành một loạt điều chỉnh tư duy, dĩ nhiên sau khi Trần Hi điều chỉnh xong thì cũng hiểu được suy nghĩ như vậy rất hoang đường, nhưng nàng lại không giải thích được sự khác thường của Lâm Luật, còn có sự ân cần của chị gái xinh đẹp kia nữa.

"Người với người là có duyên phận, chứng tỏ bọn mình hợp ý nhau" Lâm Luật khẽ mỉm cười, duyên phận giữa nàng và mẹ không chỉ có một kiếp.

Trần Hi chưa từng thấy Lâm Luật mỉm cười như vậy, sau khi xảy ra tai nạn số lần người này cười có thể đếm trên đầu ngón tay, Trần Hi còn một lần hoài nghi sau khi Lâm Luật bị tai nạn, một sợi dây thần kinh nào đó bị tê liệt nên biến thành mặt mày lạnh lùng không biểu cảm rồi. Nụ cười giống như nữ thần của Lâm Luật là giả sao, cô hoa mắt rồi chăng. Trên thực tế, Trần Hi phải thừa nhận cô không nhìn lầm, nụ cười của Lâm Luật thực sự muốn đem hai mắt của cô chọt cho sắp mù rồi, sắp không mở mắt ra được nữa rồi? Trước đây cũng có không ít người nói Lâm Luật là nữ thần, cô vẫn luôn cười nhạt, Lâm Luật chỉ là có bộ dạng xinh đẹp mà thôi, làm sao giống với nữ thần. Nhưng hôm nay cô cảm thấy Lâm Luật thật sự có vài phần tư thái của nữ thần, một nụ cười thôi cũng có thể giết chết cô. Có lẽ hôm nay Lâm Luật là bị quỷ ám chăng, Trần Hi càng nghĩ càng thấy rất có thể.

"Cậu thích chị ấy? Đối với chị ấy vừa gặp đã yêu?" Trần Hi đem suy nghĩ của mình nói ra.

"Thích, lần đầu tiên nhìn thấy mình đã rất thích" Dĩ nhiên là nàng thích mẹ rồi, lần đầu tiên nhìn thấy mẹ đã muốn để người trước mặt kia làm mẹ của nàng. The như lý giải của Lâm Luật thì vừa gặp đã yêu của nàng cùng với vừa gặp đã yêu theo như lời Trần Hi là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Trần Hi hoàn toàn choáng váng, đúng là Lâm Luật đối với chị gái xinh đẹp kia là vừa gặp đã yêu rồi, vì sao trước đây cô lại không phát hiện Lâm Luật có khuynh hướng này chứ? Hơn nữa một người đối với mọi người luôn luôn xa cách cao ngạo như thế nào, làm sao mà mới gặp đã có tình ý được, cảm giác mỹ nhân băng sơn hoàn toàn biến mất. Nha đầu Lâm Luât này cũng không rụt rè như cô nghĩ!

"Mình nói nè Lâm Luật, vừa gặp đã yêu là chuyện không khoa học, cậu phải hiểu rõ người ta mới được, hơn nữa cho dù cậu có thích chị ấy thì cũng không thể để bị lừa gạt nghe chưa, vừa nhìn Lâm Cận Nam là biết chị ấy chính là một người tinh ranh, làm sao cậu có thể là đối thủ của chị ấy được, hơn nữa chị ấy lớn hơn cậu nhiều tuổi như vậy, cậu sẽ bị thiệt...." Trong lòng Trần Hi, Lâm Luật vẫn là một người vô cùng đơn thuần, chỉ biết nghiên cứu vật lý, làm sao hiểu được lòng người hiểm ác đáng sợ, cô rất sợ Lâm Luật bị Lâm Cận Nam lừa gạt.

"Cho dù người ấy lừa gạt mình, mình cũng cam tâm tình nguyện" Lời của Trần Hi chạm đến đáy lòng Lâm Luật, quả thật mẹ sẽ lừa gạt nàng, giống như mẹ đã từng nói sẽ không bỏ rơi nàng, nhưng cuối cùng mẹ vẫn lựa chọn từ bỏ nàng, nghĩ tới đây trong lòng Lâm Luật có chút áp lực cùng khó chịu, nhưng cho dù quay lại một lần nữa nàng vẫn sẽ lựa chọn không làm mẹ khó xử.

Xong, xong rồi, ngay cả bị lừa gạt cũng nguyện ý, Lâm Luật quả thực là tẩu hỏa nhập ma rồi, quả thực có cảm giác có một loại bệnh gọi là thảm họa, một khi hai người con gái yêu nhau chỉ số thông minh chỉ còn là số âm. Trần Hi cảm thấy Lâm Cận Nam quả nhiên là thủ đoạn rất cao, cũng chỉ mới một giờ đồng hồ đã khiến Lâm Luật một lòng một dạ đối với chị ấy, quả thực ngay cả cao thủ tình trường cũng kém xa, nếu không thì chính là đại não của Lâm Luật là một cái cân, học tập rất cao, nhưng kinh nghiệm tình trường thì lại thấp muốn chết, đại não của Lâm Luật quả nhiên là khác hẳn với người thường. Cho dù như thế nào, trạng thái hiện tại của Lâm Luật quả thực là khiến người ta rất lo lắng. Trần Hi rất muốn đem Lâm Luật lắc mạnh một cái, làm cho cô gái xinh đẹp này tỉnh táo lại một chút. Lâm Cận Nam rất có có thể không phải người yêu trong mộng của cậu, mà là đại ma vương!

Lâm Luật không biết Trần Hi đang tiến hành đánh giá mình kỹ lưỡng như vậy, mà Lâm Cận Nam còn là người vô tội trúng đạn nữa. Người ta không phải đại ma vương, hiện tại người ta vẫn chưa có vươn ma trảo đối với con gái đâu, bây giờ chỉ mới là tình cảm mẹ con rất đơn thuần thôi, có biết không vậy!