Tất cả

Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia

Chương 107: Lên đường

Trước Tiếp
Một chữ mã không dễ chơi, đến giữa trưa ngày thứ hai, Trần Nguyên sắp ăn cơm trưa, mới có thể từ gian phòng đi ra, hơn nữa đi đường phải vịn thang lầu, cặp chân kia còn thỉnh thoảng run lên.

Gia Luật Niết Cô Lỗ và Bàng Hỉ ngồi dưới lầu, đang nói gì đó, thấy bộ dạng này, hai người đều nở nụ cười.

Trần Nguyên lảo đảo đi đến ngồi xuống trước bàn mặt, nhìn ánh mắt của hai người, bực mình hỏi: "Các ngươi cười cái gì?"

Gia Luật Niết Cô Lỗ nói: "Trần huynh, ngày hôm qua ngươi chỉ hoạt động một buổi tối, làm sao lại ra bộ dạng này rồi? Vốn đang có ý định đến Yên kinh, mời ngươi đi thử nữ tử Liêu quốc chúng ta một lần, hiện tại xem ra…… ha ha."

Gia Luật Niết Cô Lỗ nói tới chỗ này, không nói thêm gì nữa, chỉ là hàm nghĩa đằng sau lời, nam nhân đều hiểu.

Trần Nguyên đương nhiên không biết nhận thua tại loại chuyện này, lập tức nói: "Ta đây luyện võ! Các ngươi không nên nói lung tung."

Bàng Hỉ và Gia Luật Niết Cô Lỗ liếc nhau, hai người đồng thời nói: "À, thì ra là luyện một chữ mã."

Trong lúc hai người biểu lộ, Trần Nguyên liền đọc hiểu ý tứ bọn hắn, lập tức nói thêm: "Ta thật sự là luyện một chữ mã!"

Hai người lại đồng thời nói: "À, thì ra thật sự là luyện một chữ mã(mã nhiều quá, đây là thế vác cày qua núi đó)!"

Trần Nguyên biết mình nói cái gì, bọn hắn cũng sẽ không tin, lập tức không nói thêm lời, cầm một miếng thịt qua, tự mình ăn.

Vừa ăn được miếng thứ nhất, Bạch Ngọc Đường kia từ bên ngoài tiến đến, câu nói đầu tiên liền hỏi Trần Nguyên: "Trần huynh, tối hôm qua làm sao vậy?"

Trần Nguyên rất là khó hiểu, hỏi: "Tối hôm qua? Làm sao vậy?"

Bạch Ngọc Đường rất tùy ý nói: "Đêm qua ta ở quân doanh, giống như nghe được ngươi gọi ở trong khách điếm, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Trần Nguyên dùng con mắt xem xét xung quanh, phát hiện Bàng Hỉ và Gia Luật Niết Cô Lỗ kia đều cúi đầu, bả vai không ngừng run.

Lúc này hắn rất nghiêm túc, hỏi Bạch Ngọc Đường: "Ngọc Đường, ta nói ta đang luyện một chữ mã, ngươi tin không?"

Bạch Ngọc Đường cười ha ha một tiếng, nói: "Ngươi cho ta là thằng ngốc à? Đêm hôm huya khoắt, ngươi luyện một chữ mã? Thiệt là, ngoài ra, ngươi cũng không phải loại người như vậy."

Trần Nguyên không giải thích, cúi đầu, bưng thịt kia lên: "Ta lên lầu ăn, các ngươi muốn cười thì cứ việc cười đi."

Hắn vừa mới rời đi trong chớp mắt, Bàng Hỉ liền phát ra thanh âm cười ha ha, tiếp theo, Gia Luật Niết Cô Lỗ kia cũng nở nụ cười.

Trần Nguyên không quay đầu, bưng đồ ăn trở về phòng.

Ba ngày sau đó, thương đội đi Liêu quốc, tổng cộng có bảy, xa phu và tiểu nhị gia tăng, tổng cộng có hơn một ngàn tám trăm người, cái quy mô này đủ để cam đoan, những mã tặc nhỏ kia không dám tới quấy rầy .

Vì vậy, Trần Nguyên lên đường đi Yên kinh.

Hiện tại, tâm tình của hắn hoàn toàn không giống với lúc tại Đại Đồng, lúc đó hắn chỉ là nhận nhiệm vụ, trợ giúp Lữ Di Giản và Bàng Cát, đi hoàn thành việc châm ngòi nổ, làm vỡ tung quan hệ giữa Liêu quốc và người Đảng Hạng.

Mặc dù nói nhiệm vụ thất bại, chính mình rất nguy hiểm, nhưng nếu như tìm một chỗ thật xa trốn tránh, vẫn là có thể, ít nhất, nếu như không làm thành công, mình có thể lựa chọn ở lại Liêu quốc, không trở về Đại Tống.

Hiện tại hoàn toàn không giống với lúc trước, một chuyến nhiệm vụ này biến thành dị thường hung hiểm, Gia Luật Niết Cô Lỗ ở bên cạnh mình, Dương Văn Quảng cũng ở trong đội ngũ mình, hai vị này gia nhập, lại làm cho Trần Nguyên chỉ có thể liều tính mạng, làm được kết quả tốt nhất, nếu không, cho dù Đại Tống không dung mình, Liêu quốc cũng sẽ không có nơi sống yên ổn.

Gia Luật Niết Cô Lỗ khẳng định đã nổi lên lòng nghi ngờ đối với chính mình, chỉ là hắn cũng không rõ ràng, mục đích mình đi chuyến này ở đâu, nếu để cho lòng nghi ngờ của hắn bùng phát khi về Liêu quốc, vậy thì xong đời.

Cho nên, trên đường đi, Trần Nguyên đều ngồi trên lưng ngựa, cùng xe ngựa Gia Luật Niết Cô Lỗ sóng vai mà đi, muốn tìm cơ hội, bỏ đi sự ngờ vực vô căn cứ của Gia Luật Niết Cô Lỗ đối với hắn.

Vô luận là Trần Thế Mỹ hay là Trần Nguyên, đều chưa từng đặt chân ra tái ngoại, trong tưởng tượng của Trần Nguyên, cảnh tượng tái ngoại này, hẳn là một sa mạc hoang vu ngàn dặm không có người ở.

Nhưng hắn sai rồi, biên cảnh Tống Liêu cũng không phải sa mạc, tại đây, trong thế giới hơn một nghìn năm trước, thiên địa bên ngoài thành thị bảo tồn diện mạo nguyên thủy, thần bí động lòng người.

Đặc biệt là cảnh tượng vùng này, bởi vì người ít đến đây, thỉnh thoảng có thể thấy được từng bầy động vật, bước chậm ở phía trong đồng cỏ.

Địa thế của nơi này, phần lớn là khá thấp, gò núi thấp, hoặc bình nguyên, cây rừng xanh mởn mởn, trùng điệp, xanh mướt, cả đội ngũ hành tẩu trên một đường mòn thanh tĩnh đáng yêu, nếu thế kỷ hai mươi mốt, đám bọn họ đến đây, tất nhiên sẽ lưu luyến ở lại chỗ này.


Một bộ cảnh tượng mê người này, lại làm cho trong lòng Trần Nguyên thầm kêu đáng tiếc, nếu không phải trong lòng có lo lắng, mang theo Hồ Tĩnh, sống trong loại không khí này mấy ngày, sáng đi săn, tối ngủ với little Girl, thật là loại cuộc sống thần tiên.

Trần Nguyên thấy say lòng, bởi vì lòng say, cho nên càng là có chút buồn phiền.

Thẳng đến sắc trời dần dần tối đen, mới thương nghị cùng thương đội khác, đêm nay nghỉ ngơi ở chỗ này.

Những thương đội khác không cần phân phó, lập tức chạy tới, thương lượng một chút về địa phương hạ trại, nơi đóng quân cùng Trần Nguyên.

Đồng thời, còn phái người bò lên trên đỉnh núi và trên ngọn cây cao nhất, quan sát động tĩnh.

Đoạn đường này là khó đi nhất, cho nên mọi người đồng tâm hiệp lực, đặc biệt chú ý.

Mặt ngoài nhìn lại, tất cả an bình, thỉnh thoảng có chim thú đi đến sông bên cạnh uống nước, thậm chí còn bay nhảy cạnh đám la ngựa, hưởng thụ dòng nước ngọt ngào.

Bố trí nơi trú quân cũng rất chú ý, nơi trú quân dựa vào bờ sông, sau đó chuyển nhánh cây và vật lẫn lộn chung quanh đến, vây quanh nơi trú quân.

Nhánh cây và vật lẫn lộn xong, hàng hóa các thương đội lại bày thành đạo phòng tuyến thứ hai, đã có thể phòng ngừa mã tặc đánh lén, còn có thể ngăn cản một ít gió độc.

Sau đó, gần 2000 người ngồi trên mặt đất, rất nhiều đống lửa bay lên, ngồi vây quanh, cùng một chỗ ca hát, uống rượu, ăn thịt nướng.

Trần Nguyên và Gia Luật Niết Cô Lỗ ngồi ở phía trước một đống lửa, Trần Nguyên rót một chén rượu cho hắn, hỏi: "Cửu Vương Tử, hôm nay là một ngày mệt mỏi, còn chịu được không?"

Gia Luật Niết Cô Lỗ cười khổ một tiếng: "Ta chưa từng nghĩ tới, ngay cả xe ngựa, đều ngồi không được một ngày."

Trần Nguyên nở nụ cười: "Ngươi biết ấn tượng sâu nhất của ta đối với ngươi, là cái gì không?"

Gia Luật Niết Cô Lỗ lắc đầu: "Không biết, nói nghe một chút."

Trần Nguyên ngẩng đầu nhìn những vì sao lóng lánh một chút, cười nói: "Ngươi ở trong phòng ta, muốn giết ta lần đó, ngươi vô thanh vô tức, ngồi trên giường của ta, ta rất kỳ quái, ngươi đi vào như thế nào? Lúc ấy cho dù ta không phát giác, Hàn Kỳ kia cũng nên gặp ngươi mới đúng." .

Gia Luật Niết Cô Lỗ cười một chút: "Ta là đi vào theo cửa sổ cạnh tường, lúc Hàn Kỳ nhảy ra ngoài, ta liền đẩy cửa sổ ra."

Trần Nguyên bừng tỉnh đại ngộ: "À, ta biết mà! Người nào có thể tránh khỏi bẫy rập của ta được? Cũng chỉ có Cửu Vương Tử ngươi."

Gia Luật Niết Cô Lỗ hỏi: "Trần huynh, với tài trí của ngươi, hoàn toàn có thể kiếm một cái công danh, tại sao lại muốn buôn bán?"

Trần Nguyên biết rõ, đoạn đường này, hắn khẳng định phải hỏi lời này, mình có thể đánh tan nghi kị của hắn hay không, vấn đề này rất mấu chốt.

Đã sớm nghĩ kỹ, Trần Nguyên cười nói: "Vương Tử, ta cho ngươi mấy lý do ta không làm quan, ngươi xem có phù hợp hay không."

Gia Luật Niết Cô Lỗ cười cười, nhấc tay nói: "Mời."

Cánh tay Trần Nguyên trực tiếp chỉ vào đống lửa, nói: "Đầu tiên, làm quan, mỗi ngày được mời ăn, nhìn về phía trên rất hoành tráng, kỳ thật, rượu thịt là của thương thân, hơn nữa người khác mời ăn, hợp hay không hợp khẩu vị, cũng đều phải động đũa, về lâu về dài, không riêng gì dạ dày, thân thể cũng sẽ từ từ sụp đổ."

Gia Luật Niết Cô Lỗ gật gật đầu: "Ừm, nói như thế khá chính xác, còn có những lý do khác không?"

Trần Nguyên duỗi ngón tay thứ hai ra, nói: "Thứ hai sao, quan làm nhỏ bị khinh bỉ, quan làm lớn lại gần vua như gần cọp, làm không tốt, chính là cả nhà tịch thu tài sản, giết kẻ phạm tội, nếu trừng phạt đúng tội, còn rất khoái hoạt, nếu vô tội bị oan, chính mình thì không sao cả, nhưng lại liên lụy người nhà."

Thời điểm hắn nói cái lý do thứ hai này, Hồ Tĩnh bỗng nhiên ngây người, cả người ở vào một loại trạng thái ngơ ngác.

Trần Nguyên lại không cảm thấy, Bàng Hỉ kia lại nhẹ nhàng ho khan một tiếng, sau đó thay Gia Luật Niết Cô Lỗ hỏi: "Chưởng quầy, còn có những lý do khác không?"

Trần Nguyên nói: "Thứ ba, ta làm người, tuy không phải chính nhân quân tử, cũng không tính là quá xấu, nếu xâm nhập quan trường mà nói, khó tránh khỏi có người dụ dỗ ta, nếu như triệt để biến thành một người xấu, bị người thóa mạ, chẳng phải là rất không đáng?"

Cũng không đợi người khác hỏi nữa, chính hắn nói tiếp: "Thứ tư, ta buôn bán nhiều tự do, nếu như làm xong, có thể cho vợ con ăn ngon mặc đẹp, cũng có thể để cho người khác hâm mộ ta, so với làm quan kia, tự do rất nhiều, ta muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, muốn đi nơi nào chơi liền đi nơi đó chơi. Chỉ cần không xúc phạm vương pháp, chọc giận ai đó, nhiều lắm chính là xét nhà, ít nhất thì mạng nhỏ vẫn còn, Cửu Vương Tử, ngươi nói mấy cái lý do đó đã đủ hay chưa?"

Gia Luật Niết Cô Lỗ cười một tiếng, có chút tự giễu: "Nghe ngươi nói phen này, thậm chí ta còn muốn cùng ngươi đi buôn bán."
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương