Tất cả
Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Nàng bây giờ chỉ là một hồn ma du thủ du thực, tốn hàng ngàn năm cầu mong được nhìn thấy hắn một lần nữa để mà nói lời tạm biệt không hơn, thế nhưng mà đời này lại không được như thế. Không có bất cứ một ai có thể nhìn thấy nàng, không có một ai có thể nghe thấy sự bi thương và thống khổ trong lòng nàng, mặc cho nàng thống khổ giãy dụa, thống khổ gào thét, thống khổ kiếm tìm đều vô vọng. Hắn chính là vẫn không thấy tăm hơi. Đã từng có một người cười mà hứa với nàng sẽ kề cạnh mãi mãi, đã từng có người hứa với nàng sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng, vậy mà giờ này hắn ở nơi đâu.


Nàng bây giờ chỉ là một kẻ ăn mày, không có những kí ức xưa cũ, không có tổn thương, không có đau đớn, cũng chẳng biết hến hoài niệm trong tâm tưởng. Ấy vậy mà một kẻ ăn mày hèn mọn như nàng, vốn không bao giờ có khả năng được người ta để tâm đến, chết cũng chẳng ai thương lại cũng có thể trở thành đồ đệ của thượng tiên. Năm tháng trôi qua, nàng cũng dần dần trưởng thành, nữ tử nhan sắc tuyệt trần khiến cho người say mê trong lòng lại chỉ có duy nhất một dáng hình của người đã cưu mang nàng, cho nàng hơi ấm, đó chính là sư phụ, để mà cuối cùng nàng mặt đỏ tai hồng thốt lên một câu: “Sư phụ, ta muốn phạm thượng”

Danh sách chương truyện Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Chương 1: Mở đầu Chương 2: Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày! Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày! Chương 3: Không phải tiên cũng không phải ma, không phải người cũng không phải quỷ Chương 4: Một tiên nhân xinh đẹp từ trên trời rơi xuống Chương 5: Không cẩn thận liền biến tính* Chương 6: Ma tôn đại nhân ngã bị thương Chương 7: Tiên nhân, ta thực sự rất thiếu tiền! Chương 8: Ma Tôn đại nhân là kẻ trộm hả? Chương 9: Nướng gà rừng trên tiên sơn Chương 10: Một cục lông không có phẩm chất không có tiết tháo*! Chương 11: Kẻ quái dị là ta, được rồi chứ? Chương 12: Thời kỳ mãn kinh là cái gì Chương 13: Đánh bay lão quái đầu dễ như trở bàn tay Chương 14: Nổi tiếng bị tên môn chú ý Chương 15: Tên ăn mày, Tiên Tôn thứ hai Chương 16: Hoa thượng tiên xinh đẹp quần là áo lụa Chương 17: Là ngươi có mưu đồ bất chính với ta Chương 18: Sư phụ, Trọng Hoa Chương 19: Vừa vào tiên môn tựa như sống lại lần nữa Chương 20: Sư phụ bị thương rồi? Chương 21: Thân phận là nha hoàn hay là đồ đệ Chương 22: Cuộc sống Tiên giới không phải là người trôi qua Chương 23: Huyền trưởng lão bi thảm Chương 24: Địa bàn của con thì nghe lời con Chương 25: Thì ra thứ bị nướng là tiên hạc Chương 26: Lòng tin của Thiên Âm Chương 27: Chuyện xấu để sư phụ gánh vác Chương 28: Con chỉ hận thiên đạo vô tình Chương 29: Ở đâu cũng có quan hệ Chương 30: Sư phụ, người lớn lên quả thật xinh đẹp Chương 31: Gặp lại người cũ cực kỳ đỏ mắt Chương 32: ]Đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi Chương 33: Tiểu Thiên Âm không dễ khuất phục Chương 34: Chiêu dùng sư phụ thật tốt Chương 35: Người đời đều nói tiên giới tốt Chương 36: Hoa tiên tử ca ca cứu giúp Chương 37: Thổ hào, chúng ta làm bằng hữu đi Chương 38: Lời khuyên của Trọng Hoa Chương 39: Phí tổn thất tinh thần Chương 40: Học tập thật tốt, ngày ngày tiến về phía trước Chương 41: Bị sư phụ hiểu lầm Chương 42: Sư phụ muốn đuổi người? Chương 43: Tiên Tôn, thì sao? Chương 44: Bữa tối cuối cùng của cuộc sống Chương 45: Tiên môn sắp có đệ tử trưởng thành Chương 46: Trưởng thành trái ý trời Chương 47: Sư phụ, con muốn phạm thượng Chương 48: Khúc mắc sáu năm Chương 49: Một trong những cô nương xinh đẹp nhất Chương 50: Lễ vật của Huyền Tề

Bình luận truyện