Sống Như Hoa Mùa Hạ

Chương 14: Mọc râu



Tác giả: Lạc Nguyệt Thiển

Edit + Beta: Phô Mai Chi

13. MỌC RÂU

Hướng Dương không chỉ cao lên mà trên cằm cũng bắt đầu lún phún râu.

Sau kì nghỉ tết, người lớn đã quay trở lại với công việc nhưng đám trẻ con vẫn đang trong kì nghỉ đông, cuối cùng Quý Nghiễn cũng có thể tới nhà Hướng Dương lần nữa để giết thời gian cùng nhau. Vào đêm giao thừa, cậu mới phát hiện Hướng Dương đã cao lên rất nhiều, không ngờ vài ngày sau lại nhận ra một bất ngờ nữa.

Cằm của Quý Nghiễn vẫn nhẵn nhụi, cậu vươn tay sờ sờ cằm Hướng Dương cảm thấy hết sức mới mẻ và cực kì tò mò. Có thể do mọc râu lần đầu nên râu không gai chút nào mà lại hơi mềm, hơn nữa chỉ mọc thưa thớt, nếu không nhìn kĩ thì thật sự sẽ không để ý tới. Quý Nghiễn cảm thấy rất thú vị, thậm chí còn sờ đến mức hơi nghiện: "Hướng Dương, cậu mọc râu rồi này."

Khi bị Quý Nghiễn sờ cằm, phản ứng của Hướng Dương hơi kì lạ, có lẽ là thấy ngứa nên có vài động tác né tránh hiếm thấy. Nhưng dường như hắn không thể từ chối Quý Nghiễn hoặc không muốn từ chối nên đành chịu để cậu sờ mó.

Một lần nữa Quý Nghiễn lại cảm thấy Hướng Dương đáng yêu, cố ý định trêu hắn, càng sờ càng quá trớn, thậm chí còn đẩy Hướng Dương ngã xuống giường.

Bây giờ cả hai đã là bạn bè, tiếp xúc thân thể vô số lần, đều là những lúc nô đùa cười vui bình thường. Không có gì kì cục khi bọn họ cùng nằm trên giường Hướng Dương lăn qua lộn lại. Tuy nhiên khi đôi mắt đen láy của Hướng Dương bất đắc dĩ ngước nhìn người đang bày trò trêu đùa mình thì Quý Nghiễn đã ngừng lại. Cậu cứ cảm giác có gì đó kì lạ nhưng lại không thể nói ra được là kì lạ chỗ nào.

Hướng Dương vẫn không thích nói chuyện, chỉ đáp lại vài từ đơn một cách miễn cưỡng. Khi im lặng trông hắn hệt như thiếu niên, trái lại càng khiến Quý Nghiễn cảm thấy bản thân mình chẳng khác nào một thằng nhóc nghịch ngợm và phá phách. Quý Nghiễn đoán có lẽ cảm giác không bình thường đã xuất hiện như vậy, cũng không nghĩ nhiều, cuối cùng lại sờ cằm Hướng Dương một hồi mới chịu buông tay, cảm thấy mình đang chọc ghẹo cậu trai tân.

Có lẽ do trong giai đoạn tăng trưởng nên mỗi một thay đổi nho nhỏ đều được phóng đại vô cùng rõ ràng. Quý Nghiễn vẫn không để ý đến bản thân nên càng tò mò về những thay đổi trên cơ thể Hướng Dương.

Quý Nghiễn nhớ hình như ngày nào bố mình cũng cạo râu vào buổi sáng, cậu cũng nhớ hồi còn nhỏ không hiểu chuyện đã từng nghịch râu bố mình. Râu của bố vừa gai vừa cứng, khác hoàn toàn với của Hướng Dương.

Vậy nên cuối cùng Hướng Dương cũng sắp bắt đầu cạo râu rồi phải không? Bây giờ có sớm quá không?

Trẻ mới lớn luôn có vô vàn thắc mắc, Quý Nghiễn không hề nhận ra mình lo lắng cho Hướng Dương còn nhiều hơn cả bản thân, cậu cứ suy nghĩ về Hướng Dương hết sức tự nhiên như thể đã quen rồi.

Hỏi cô Lý vấn đề này chắc chắn là khá xấu hổ, Quý Nghiễn cũng không dám hỏi chú Hướng, cậu không cân nhắc hỏi mẹ, hỏi bố mình thì hình như cũng hơi kì cục...

Khi lớn lên và đã hiểu chuyện, Quý Nghiễn luôn cảm thấy dường như giữa mình và bố mẹ có một khoảng cách vô hình nào đó, người cậu muốn dựa vào lúc này không phải bố mẹ nữa mà là bạn bè.

Cho đến lúc đi học lại cũng không còn bao lâu, may là râu của Hướng Dương chỉ ngắn ngủn như vậy chứ không mọc dài hơn nữa.

Quý Nghiễn lại tiếp tục đưa Hướng Dương đi học.

Học kì mới vừa bắt đầu, đã một tháng không gặp, hình như các bạn trong lớp có chút thay đổi một cách rõ ràng.

Quý Nghiễn nhìn kĩ cằm của các bạn nam, phát hiện ra mọi người ít nhiều gì cũng nhú râu hết, người thì chưa cạo người thì đã có vết cạo râu. Điều cậu cảm thấy khó nói trước mặt bố mẹ đã thốt thành câu hỏi trước mặt các bạn rất dễ dàng: "Mọc râu bây giờ... cạo được không?"

Mối quan hệ trong lớp với các bạn của Quý Nghiễn không quá tốt mà cũng không quá tệ, nhưng vừa nói đến chủ đề được quan tâm, vài cậu bạn tự nhiên túm tụm lại bắt đầu thảo luận.

"Tao mọc một tí nhưng bố tao nói bây giờ không được cạo, cạo sớm quá sẽ vừa ráp vừa đen."



"Hở? Nhưng tao nghe người ta nói bắt đầu mọc là phải cạo ngay, nếu không mọc lên trông cực kì xấu..."

"Mày nhìn thằng kia kìa, râu ria quanh mồm rồi..."

"Tao cũng đang lo rốt cuộc nên cạo hay không nhưng hình như cũng không rõ quá."

Những buồn phiền của tuổi dậy thì có lẽ đều giống nhau, bất kể con trai hay con gái, mỗi một gia đình đều có những câu trả lời khác nhau, dường như trong lòng Quý Nghiễn nhẹ nhõm hơn khi nghe thấy mọi người nói chuyện sôi nổi hẳn lên. Hóa ra không phải chỉ mình cậu quan tâm đến điều nhỏ nhặt này, hình như mọi người cũng không khác cậu mấy. Chẳng qua do chưa có ai bắt đầu chủ đề này nên mọi người cũng ngại chủ động khơi lên, cảm giác như đang khoe khoang vậy.

Vài cậu bạn xúm lại thảo luận càng lúc càng hăng say, chủ đề đã chệch đến mức Quý Nghiễn hoàn toàn không tưởng tượng nổi đã chệch đến hướng nào rồi.

"Nghe nói người có râu với lông rậm thì chức năng tình dục rất mạnh."

"Bảo sao người nước ngoài đều..."

"Tao biết rồi, mày đang nói thằng ở lớp Ba chứ gì..."

"Cái thằng lớp Ba đấy lố vãi, râu mọc dài thế rồi thì phải cạo đi chứ, nhức hết cả mắt..."

"Nhưng tao thấy hình như con gái lớp đấy cũng không thích nó."

Quý Nghiễn không thể xen nổi vào chủ đề này, nhưng cậu lặng lẽ chống tay lên chiếc cằm nhẵn nhụi của mình. Vốn cậu vẫn đang lo lắng về chuyện Hướng Dương mọc râu nhưng lúc này lại bắt đầu lo lắng cho bản thân. Tất cả các bạn đang ngồi ít nhiều gì cũng đều lún phún râu rồi, hình như chỉ mỗi mình cậu chưa có. Cậu bình thường mà phải không? Có phát triển chậm quá không?

Sau khi tan học, trên đường đưa Hướng Dương về nhà, Quý Nghiễn không kiềm chế nổi cứ nhìn chằm chằm vào râu của Hướng Dương. Dưới ánh chiều hoàng hôn, những sợi râu ngắn ngủn đáng yêu trông hệt lông tơ, Quý Nghiễn ngắm một hồi rồi không nhịn được đưa tay lên sờ, cảm giác vẫn thích như vậy.

Có lẽ con trai trong giai đoạn này không thích bị sờ vào cằm, thậm chí một số còn tránh bị chạm vào mặt và cảm thấy bị xúc phạm, phản ứng của hầu hết nam sinh là né ra. Nhưng Hướng Dương thì không, hắn chỉ hơi rụt lại, không tránh né mà còn trưng một biểu cảm làm Quý Nghiễm cảm thấy dễ thương, đại khái có thể coi là ngượng ngùng.

Biểu cảm của Hướng Dương không hề đa dạng chút nào, thậm chí trong mắt người khác hắn chính là một người kì quặc và nhàm chán. Nhưng Quý Nghiễn lại cảm thấy Hướng Dương cực kì thú vị, có lẽ là vì cảm thấy mình đã tiếp xúc thoáng qua với thế giới nội tâm của hắn, và Hướng Dương sẽ đáp lại cậu, chỉ như vậy với một mình cậu. Sự tương tác ấy khiến trong lòng Quý Nghiễn thấy rất thoải mái, cậu thấy Hướng Dương cũng hiểu được bản thân mình.

Lần này Quý Nghiễn không sờ quá lâu, có chừng mực. Lúc cậu đưa mắt nhìn về phía Hướng Dương mới phát hiện ra hắn cứ nhìn mình mãi.

Cậu khựng lại, cảm giác khó hiểu ấy lại dâng trào, cậu không thể giải thích rõ.

Hai người nhìn nhau một chốc. Đột nhiên Quý Nghiễn lại nghĩ đến những lời các bạn trong lớp nói lúc đùa giỡn, không hiểu tại sao cậu lại nghĩ đến cơ thể trần truồng chỉ có độc một chiếc quần lót trắng của Hướng Dương. Cậu bỗng cúi đầu, né tránh ánh mắt của hắn có chút khó xử, vừa chột dạ vừa xấu hổ.

Cậu chợt phát hiện ra rằng vào độ tuổi này, các bạn trong lớp đã thảo luận về chủ đề giới tính, vậy mà vừa nãy cậu lại vô tình thế Hướng Dương vào. Đúng là cậu tò mò thật, nhưng sao lại có thể có ý nghĩ kì lạ vậy chứ.

Quý Nghiễn lắc đầu gạt những suy nghĩ thừa thãi sang một bên, cậu thấy chắc mình thân với Hướng Dương quá nên mới nghĩ nhiều một cách vô cớ như vậy.

Đến học kì hai lớp 6, học sinh mới đã dần thích nghi với môi trường học tập, bạn bè cũng đã ổn định.

Quý Nghiễn nhận thấy bầu không khí giữa vài bạn trong lớp rất tế nhị, chủ đề thảo luận cũng trở nên khác biệt. Ở độ tuổi này bọn họ sẽ hiếu kì về giới tính và dường như cũng có khao khát được yêu.

Quý Nghiễn không dám có ao ước này vì không cần nghĩ cũng biết mẹ cậu nhất định sẽ kịch liệt phản đối. Thực ra cậu cũng khó mà tưởng tượng nổi bộ dạng yêu đương của mình, cứ thấy nó quá xa vời. Thậm chí cậu còn không tưởng tượng ra người bạn đời tương lai của mình trông sẽ như thế nào, vì chỉ cần nghĩ đến thôi là dường như sẽ nghĩ đến gia đình mình. Chỉ cần nghĩ đến những chuyện ấy, cậu không hề háo hức yêu đương một chút nào.



Cứ như vậy, những rạo rực của tuổi mới lớn vẫn dần dần nổi lên. Thi thoảng Quý Nghiễn lại nghe thấy những tin đồn nhảm và thậm chí còn nghe thấy tên của những người mình quen biết.

- - XX thích anh XX khóa trên đó, hình như bọn họ đang lén lút hẹn hò.

- - Tao thấy hai người toàn ở lại trường sau giờ học.

Quý Nghiễn biết cô bạn đó, sống cùng khu chung cư với cậu và Hướng Dương. Nữ sinh đó họ Chung, không biết tên đầy đủ là gì, chỉ nhớ trong ấn tượng hàng xóm gọi nhỏ là Tiểu Bội.

Quý Nghiễn biết Tiểu Bội học rất giỏi vì hồi còn nhỏ Lâm Nguyệt Cầm thường xuyên so sánh cậu với nhỏ. Chỉ là sau khi lớn lên giữa con trai con gái ít so sánh được hơn nên dần dà Lâm Nguyệt Cầm cũng không nhắc đến nữa.

Tính Tiểu Bội rất hướng nội, gặp con trai cũng không biết chào hỏi gì lắm nhưng thật sự rất thanh tú. Có lẽ con gái lớn nhanh hơn con trai nên chỉ một thời gian không gặp mà Tiểu Bội đã xinh xắn hơn chút đỉnh và bắt đầu biết ăn diện. Nhỏ biết chải tóc gọn gàng sạch sẽ, là áo sơ mi đồng phục thẳng thớm và quấn chiếc váy dài qua đầu gối vào trong lên cao một chút để lộ đôi chân thon thả.

Một lần sau giờ tan học, lúc Quý Nghiễn đưa Hướng Dương xuống cầu thang rồi băng qua sân thể dục thì nhìn thấy Tiểu Bội đang ngồi dưới bóng cây trò chuyện với một nam sinh lớn hơn một khóa.

Hai người quay lưng với bọn họ, vả lại còn cách một khoảng nên cả hai không thấy người đằng sau, nhưng Quý Nghiễn đã nhìn thấy Tiểu Bội và cậu trai đó lén nắm tay nhau, buông ra khi có người đi ngang qua rồi lại nắm tay nhau lúc không có ai.

Quý Nghiễn nhìn một chốc thì xấu hổ, vội vàng kéo Hướng Dương đi. Cậu nghĩ như thế nào là một chuyện, nhưng tận mắt chứng kiến người khác yêu đương thì lại là chuyện khác.

Cậu không phải loại người mách lẻo, chỉ là không thể không tò mò bố mẹ Tiểu Bội nghĩ gì. Chắc chắn là bọn họ lén lút yêu đương rồi.

Tự dưng Quý Nghiễn nghĩ về tương lai, sau này trưởng thành rồi có phải Hướng Dương cũng sẽ yêu đương hay không? Chắc hẳn sẽ có cô gái giống mình, biết rằng Hướng Dương rất tốt và thích sự dễ thương của Hướng Dương. Hướng Dương lại còn ưa nhìn...

Nghĩ ngợi một hồi, Quý Nghiễn thấy hụt hẫng, trừng mắt lườm Hướng Dương một cái.

Hướng Dương hơi nghiêng đầu nhìn cậu.

"Sau này cậu không được thấy sắc quên bạn đâu, biết chưa?"

Phản ứng của Hướng Dương vẫn không có gì thay đổi, lúc nhìn Quý Nghiễn vẫn chăm chú như vậy. Nhưng đột nhiên Quý Nghiễn cảm giác Hướng Dương chạm vào tay mình, ngón tay của Hướng Dương luồn vào những kẽ ngón tay và đan chặt mười ngón với mình.

Quý Nghiễn ngẩn người trong giây lát, nhớ ra đây là kiểu Tiểu Bội và bạn trai nhỏ nắm tay mà mình vừa mới nhìn thấy ở sân thể dục. Trong lòng cậu ngưa ngứa, xen với chút khó hiểu và bất đắc dĩ: "Cậu đang nghĩ gì đấy, tớ đâu muốn nắm tay..."

Quý Nghiễn cứ cảm thấy hơi ngại, muốn rút tay ra nhưng không ngờ Hướng Dương nắm chặt không chịu buông, hệt như nắm một góc phong bao lì xì vào đêm giao thừa vậy -- là của hắn.

Sau khi tiếp xúc một thời gian dài, đôi lúc Quý Nghiễn có thể cảm nhận được sự nhất quyết và cố chấp của Hướng Dương giống như trẻ con vậy, rất đáng yêu.

Quý Nghiễn bỗng cười: "Nắm tay thế này sẽ bị người ta cười đấy."

Hướng Dương không đáp lại.

Quý Nghiễn lại cười, nói đùa: "Tớ quên mất là cậu không sợ, nhưng tớ thì hơi sợ á..."

Quý Nghiễn không bỏ được tay Hướng Dương ra nên dứt khoát bỏ cuộc, lấy balo che tay hai người đang nắm lại rồi về đến nhà mới buông ra.