Siêu Cấp Tiên Y

Chương 223: Mồi



Trương Văn Trọng xoay người hỏi Tam Túc Ô: "Khí tức của tên tội phạm lưu lại trên năm nạn nhân, ngươi đều nhớ kỹ rồi chứ?"

"Yên tâm đi, chủ nhân, tôi đã nhớ kỹ rồi!" Tam Túc Ô rất tự tin hồi đáp. Tên tội phạm cưỡng hiếp liên hoàn tuy rằng dùng rất nhiều loại thủ đoạn lau đi chứng cứ phạm tội của hắn, nhưng khí tức hắn lưu lại trên người nạn nhân cũng vẫn còn tồn tại như cũ, chỉ là đối với người bình thường mà nói, loại khí tức này rất nhạt không thể phát hiện ra.

Thế nhưng đối với linh cầm như Tam Túc Ô mà nói, cũng lập tức nhận ra được khí tức của tên tội phạm này.

"Tốt." Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu, dặn dò: "Lập tức tìm kiếm hành tung của hắn cho ta."

"Tuân lệnh, chủ nhân." Tam Túc Ô lên tiếng, vỗ cánh bay lên khỏi vai hắn, mà ngay lúc này hắn cũng không quên căn dặn một câu: "Cẩn thận một chút, đối phương là người tu chân, ngàn vạn lần đừng cho hắn phát hiện được ngươi."

"Yên tâm đi, chủ nhân, tôi biết nên làm như thế nào." Tam Túc Ô hồi đáp, sau đó vỗ mạnh cánh, trong nháy mắt bay lên tận trời, hóa thành một điểm đen nhỏ, sau hai ba giây đồng hồ đã biến mất không còn nhìn thấy.

Trong khi Tam Túc Ô căn cứ theo khí tức tên tội phạm lưu lại, bắt đầu sưu tầm tung tích của hắn bên trong Ung Thành, Trương Văn Trọng cũng quay trở về phòng y tế. Bệnh tình của Vương Na tuy đang phát triển tốt hơn, nhưng dù sao nàng cũng bị một người tu chân hút hết âm tinh, bệnh tình có thể xuất hiện chuyển biến xấu hay không, dù là Trương Văn Trọng cũng không thể khẳng định. Cho nên trước khi bệnh tình của Vương Na triệt để ổn định, hắn cũng phải ở lại trong phòng y tế để có thể gần gũi quan sát. Đồng thời hắn cũng đã gọi điện thoại cho Nhạc Tử Mẫn, nói cho hắn biết bệnh tình của bốn người bị hại, nếu xuất hiện chuyện gì bọn họ không ứng phó được, thì phải nhanh chóng gọi điện thoại cho hắn.

Thời gian lặng lẽ trôi qua không chút tiếng động, sắc trời cũng dần dần tối sầm xuống tới. Đợi khi toàn bộ bầu trời bị màn đêm bao phủ, Trương Văn Trọng ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ trên vách tường, đã đến tám giờ tối. Tính toán lại, Tam Túc Ô đã tìm tòi suốt sáu tiếng đồng hồ vẫn còn chưa trở về.

"Lẽ nào nó gặp phải phiền phức gì sao?" Trương Văn Trọng nhíu mày, lại thi triển đạo pháp liên lạc cùng Tam Túc Ô, hỏi một chút tình huống. Nhưng khi hắn vừa ấn pháp quyết chuẩn bị niệm tụng chú ngữ, Tam Túc Ô từ ngoài cửa sổ bay vào, đậu lên đầu vai hắn.

Trương Văn Trọng đã tán đi chân nguyên và linh khí vừa điều động, nghiêng đầu nhìn Tam Túc Ô, dò hỏi: "Sao lại tiêu hao nhiều thời gian như thế?" Hắn cũng không hỏi Tam Túc Ô có điều tra ra được hành tung của tên tội phạm cưỡng hiếp hay không, bởi vì hắn biết, nếu còn chưa sưu tầm được, Tam Túc Ô sẽ không chủ động quay trở lại bên người hắn.

Tam Túc Ô hồi đáp: "Tên hỗn đản rất thông minh. Hắn đều để lại khí tức ở mấy địa phương trong Ung Thành để lừa đảo, tôi điều tra liên tục, nên thời gian phải tiêu hao nhiều hơn."

"Thì ra là thế." Trương Văn Trọng gật đầu, dò hỏi: "Như vậy nơi ẩn thân đích thực của hắn, đến tột cùng là ở chỗ nào?" Câu trả lời của Tam Túc Ô hoàn toàn vượt ngoài sự dự liệu của Trương Văn Trọng: "Hắn đang ẩn núp trong đại học Ung Thành!"

"Cái gì?" Vùng lông mày của Trương Văn Trọng nhướng lên, đứng bật dậy, xoay người đi tới bên cửa sổ, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn cảnh đêm bên trong đại học Ung Thành, một lúc sau mới trầm giọng dò hỏi: "Ngươi khẳng định sao?"

"Tôi khẳng định!" Tam Túc Ô trả lời rất thẳng thắn, không có một chút do dự.

Trương Văn Trọng biết Tam Túc Ô tuyệt đối không có khả năng nói dối với hắn, cho nên hắn lại nhanh miệng hỏi: "Diện tích đại học Ung Thành lớn như vậy, vị trí ẩn thân cụ thể của hắn lại ở nơi nào?"

"Tôi không biết." Tam Túc Ô hồi đáp: "Bởi vì đối phương là người tu chân, tôi lo lắng sẽ bị đối phương phát hiện, cho nên không dám tra xét kỹ bên trong đại học Ung Thành."

Cách làm này của Tam Túc Ô cũng không sai. Cho nên Trương Văn Trọng cũng không trách cứ nó, nhìn ra cảnh đêm sáng đèn bên ngoài cửa sổ, Trương Văn Trọng khẽ cau mày, thấp giọng lẩm bẩm: "Diện tích đại học Ung Thành lớn như vậy, tên hỗn đản đến tột cùng đang ẩn núp chỗ nào? Loại cảm giác địch trong tối ta ngoài sáng, thật sự rất không thoải mái, phải nghĩ biện pháp dẫn dụ hắn ra mới được."

Ngay khi Trương Văn Trọng đang suy nghĩ nên dùng biện pháp nào mới có thể dẫn dụ được tên tội phạm cưỡng hiếp ra, Tô Hiểu Hồng cầm theo một khay đựng cơm đi tới. Đầu tiên nàng đặt lên bàn, sau đó bưng khay cơm đi ra, lại nói với Trương Văn Trọng đang đứng bên cửa sổ: "Trương lão sư, đây là cơm chiên Dương Châu thầy muốn ăn, nhanh sẵn nóng ăn đi, nếu như để nguội thì ăn không ngon nữa."

"Được, tôi qua ngay. Tiểu muội, thực sự làm phiền cô." Trương Văn Trọng thuận miệng nói, vừa chuẩn bị xoay người đi tới bàn, nhưng khi ánh mắt hắn dừng trên người Tô Hiểu Hồng đang vội vàng pha trà cho hắn, đột nhiên sáng ngời.

"Thất khiếu linh lung tâm? Đúng vậy! Sao ta lại quên thất khiếu linh lung tâm! Một xử nữ có được thất khiếu linh lung tâm, lại là một xử nữ thể chất thuần âm, chính là mục tiêu mà những người tu luyện tà thuật yêu thích nhất. Có lẽ ta nên để tiểu muội làm con mồi dẫn dụ tên tội phạm cưỡng hiếp kia ra."

Lúc này Tô Hiểu Hồng đã pha xong chén trà nóng cho hắn, thấy hắn còn đang đứng bên cạnh cửa sổ đang cau mày suy tư, vội vàng gọi: "Trương lão sư, sao thầy còn đứng ở cửa sổ làm gì? Nhanh qua ăn cơm đi, đã hơn tám giờ tối, lẽ nào thầy còn chưa đói sao?"

Trương Văn Trọng mở miệng nói: "Tiểu muội, có chuyện này tôi muốn cùng cô thương lượng một chút."

...

Mười một giờ đêm khuya, nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống vài độ, trong màn đêm bắt đầu thưa thớt rơi xuống ít hạt mưa, không được vài phút, mưa càng lúc càng lớn, có một khả năng mưa sắp rơi tầm tã. Thường thường lại có một đạo thiểm điện sáng rực trên màn đêm đen kịt, đồng thời nương theo thanh âm ầm ầm, là tiếng sấm đinh tai nhức óc. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Tô Hiểu Hồng tay cầm một cây dù ô vuông, một mình đi trên con đường hai bên trồng thật nhiều cây cối. Con đường này là con đường bắt buộc nàng phải đi qua từ phòng y tế trở về ký túc xá. Tuy rằng nàng đã từng có vô số lần đi qua con đường này, thế nhưng trong đêm nay, ở ngay tràng cảnh hiện tại, lòng của nàng không tự chủ được nổi lên tình tự khẩn trương.

Hầu như vô ý thức, nàng đã thò tay trái vào trong túi áo, nắm chặt một mảnh giấy gấp thành hình tam giác. Mảnh giấy gấp tam giác này, là do nàng đáp ứng làm mồi dẫn dụ tên tội phạm cưỡng hiếp liên hoàn, Trương Văn Trọng đã giao cho nàng. Có người nói đây là bùa hộ mệnh, có thể bảo hộ an nguy cho nàng.

Đi trên con đường cây cối rậm rạp đen kịt, Tô Hiểu Hồng bắt đầu nhịn không được mà miên man suy nghĩ. Để không cho bản thân nhớ tới những cảnh phim kinh dị bên trong điện ảnh, nàng chỉ đành bắt đầu hồi tưởng lại mấy giờ trước Trương Văn Trọng đã nói những lời này với nàng: "Tiểu muội, tôi thu được tin tức, tên tội phạm cưỡng hiếp liên hoàn lúc này đang ẩn núp bên trong trường đại học Ung Thành chúng ta. Nếu như cô nguyện ý, tôi mong muốn cô chịu nhận làm mồi dẫn, dụ tên tội phạm đi ra!"

Tô Hiểu Hồng còn nhớ rất rõ lúc đó mình đã trả lời rất đơn giản, chỉ vài chữ: "Không thành vấn đề." Nàng chịu đáp ứng làm mồi dẫn tên tội phạm, cũng không phải nhất thời bồng bột, mà là suy nghĩ rất rõ ràng.

Đầu tiên, Tô Hiểu Hồng đối với hành vi của tên tội phạm hại người căm thù đến tận xương tủy, thứ hai, nếu tên hỗn đản hiện tại đang ẩn thân bên trong trường đại học, như vậy nói không chính xác vào lúc nào, chính nàng hoặc bạn bè của nàng cũng sẽ gặp tai họa vì hắn. Muốn tránh cho chuyện như vậy phát sinh, nhất định phải ra tay chế phục hắn trước, đem tên hỗn đản bắt lại đưa ra công lý. Lại thêm, nàng tín nhiệm Trương Văn Trọng, đã đến mức vô cùng mù quáng. Ở trong lòng của nàng, thế giới này không có chuyện gì mà Trương Văn Trọng làm không được. Cho nên nàng tin tưởng, cho dù làm mồi dẫn có hệ số nguy hiểm cực cao, chỉ cần có Trương Văn Trọng từ một nơi bí mật đi theo bảo hộ, như vậy nàng tuyệt đối vẫn an toàn.

Cho nên sau khi nghe xong lời đề nghị của Trương Văn Trọng cùng sự nhờ vả, nàng không chút do dự đáp ứng.

Ầm ầm long...

Lại một tiếng sấm kinh thiên động địa ầm ầm vang lên.

Tô Hiểu Hồng bị tiếng sấm làm hoảng sợ, tâm tình cũng từ trong hồi ức bị kéo về hiện thực.

Mắt thấy sắp đi hết con đường hàng cây rậm rạp, tâm tình của Tô Hiểu Hồng cũng biến đổi trở nên lo lắng. Bởi vì nàng biết, Trương Văn Trọng bố trí bẫy rập nằm trên con đường này. Nếu như đi ra khỏi con đường, chỉ sợ sẽ không thể dẫn động bẫy rập bày bên trong được nữa. Kể từ đó, muốn đem hắn đưa ra công lý, chỉ sợ cũng sẽ không dễ dàng. Ánh mắt Tô Hiểu Hồng không dằn được nhìn quanh bốn phía, đồng thời nghiến răng nghiến lợi thầm mắng trong lòng: "Tên hỗn đản chết tiệt, vì sao còn không xuất hiện? Rốt cục hắn đã biết đây là một cái bẫy, cho nên mới không xuất hiện sao? Hay do mị lực của mình không đủ lớn, nên không dụ dỗ được hắn ra?"

Ngay khi Tô Hiểu Hồng nhịn không được miên man suy nghĩ, một tiếng ca rất nhỏ nhưng lại rất rõ ràng, truyền vào bên trong tai nàng, tiếng ca khác biệt cực lớn với âm nhạc đang lưu hành hiện tại, nàng tỉ mỉ nghe xong một phen, tiếng ca thật giống như tiếng Phạn nàng từng nghe qua trong online cách đó không lâu.

Trong lòng Tô Hiểu Hồng, không khỏi nổi lên một tia nghi hoặc: "Là ai đang phóng phật ca tiếng Phạn? Nhưng còn mở thanh âm lớn đến như vậy. Còn truyền tới tận nơi đây?" Nhưng nàng rất nhanh liền biết, tiếng ca cũng không phải truyền ra từ bên trong máy vi tính, mà là do một người hát ra.

Người này đang đứng cách nàng khoảng mười bước, hắn không cầm dù, cứ để cho mưa xối ướt, gương mặt mỉm cười hát ra phật ca tiếng Phạn mà Tô Hiểu Hồng nghe qua hoàn toàn không hiểu.