Sau Khi Kết Hôn Ngày Ngày Ăn Dấm

Chương 45: Ngâm em



Bên tai truyền tới âm thanh bí ẩn mang theo tiếng thở dài, như có như không làm Lộ Kiều rùng mình. Rõ ràng ở trong nước suối ấm áp, mà lại nổi lên một tầng da gà.

Lời Khương Dịch Duy nói, cũng làm trong Lộ Kiều động lòng.

Lời âu yếm này quá phạm quy, phạm quy đến độ Lộ Kiều không muốn đi tập huấn, không muốn đi tuyển chọn. Cái gì không có Khương Dịch Duy đều không quan trọng, cũng chỉ cần Khương Dịch Duy nói một câu là có thể làm suy nghĩ cậu lắc lư không ngừng.

"Em cũng nhớ anh." Xoay người cùng Khương Dịch Duy bốn mắt nhìn nhau, Lộ Kiều ôm lấy cổ Khương Dịch Duy, ôm hắn không còn kẽ hở, "Cũng giống như anh, em hiện tại đã bắt đầu nhớ anh rồi."

Khương Dịch Duy đem Lộ Kiều ôm thật chặt, đến độ Lộ Kiều không thở nổi, mới nhéo nhéo cánh tay Khương Dịch Duy: "Anh muốn siết chết em sao? Xem ra chỉ cần ôm như vậy, e không cần đi huấn luyện, trực tiếp bị anh siết đến nhập viện."

Lúc này Khương Dịch Duy mới ý thức đc mình ôm người dùng quá nhiều sức.

Buông Lộ Kiều ra, hắn kéo cậu ngồi xuống bậc thang.

Ngồi ngắm trăng Lộ Kiều uống nhiều vài ly rượu, mặt vốn dĩ đã hồng nay càng đỏ. Cậu có chút mông lung, cả người choáng váng dựa vào Khương Dịch Duy.

Đầu cũng hướng về cằm Khương Dịch Duy cọ cọ, giống như tiểu miêu muốn trêu đùa chủ nhân của mình.

"Say?" Khương Dịch Duy cúi đầu nhìn Lộ Kiều, thấy Lộ Kiều vẫn như cũ quấn lấy mình, bàn tay nhẹ nâng cằm Lộ Kiều lên, "Anh mang em về phòng."

Lộ Kiều không có ý thức, nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy cái tay đang đặt ở cằm mình thật quá nóng. Cậu cúi đầu nhìn, theo ngón tay Khương Dịch Duy nhẹ nhàng cắn.

Khương Dịch Duy hít sâu một hơi, lý trí suýt nữa đã tán loạn.

Ngăn Lộ Kiều lại, thanh âm hắn hơi hơi nghiêm túc một ít: "Tiểu Lộ, đừng nháo."

Lộ Kiều thật sự đã say, làm lơ Khương Dịch Duy nói: "Tay anh... nóng quá, em giúp anh hạ nhiệt..."

Có cách làm người ta hạ nhiệt như vậy sao? Này rõ ràng là đang quạt lửa.

Khương Dịch Duy hô hấp nặng nề, ôm Lộ Kiều bước ra khỏi suối nước nóng. Sau khi mặc tốt áo choàng tắm, cầm áo Lộ Kiều bọc lên người cậu, một tay khiêng Lộ Kiều, đem người vào phòng.

Giường trong phòng vừa rộng vừa êm, Lộ Kiều cơ hồ lún lên. Khương Dịch Duy nặng nề mà đè trên người cậu, Lộ Kiều bị nghẹn khí, ho khan nửa ngày mới dừng.

Lúc này Lộ Kiều cũng không náo loạn, túm lấy Khương Dịch Duy đang ồn ào muốn hắn bồi cậu ngủ.

Khương Dịch Duy gối đầu trên gối, ôm Lộ Kiều trong lòng ngực, lúc sắp đi vào giấc ngủ nghe Lộ Kiều trong mộng nỉ non: "Không có anh bên người... làm thế nào ngủ a..."

Đúng vậy, vấn đề này hắn cũng nghĩ qua.

Bên người không có Lộ Kiều, nhất định giường đơn gối chiếc. Thói quen là một thứ đáng sợ, mỗi ngày ôm Lộ Kiều đã là thói quen, mở to mắt nhìn Lộ Kiều trong lồng ngực cũng là thói quen.

Một tháng kỳ thật không dài, nhưng Khương Dịch Duy chính là cảm thấy quá lâu.

Mấy ngày sau Lộ Kiều cùng Khương Dịch Duy vẫn ở sơn trang nghỉ dưỡng, Khương Dịch Duy bận việc công ty liền dùng laptop gọi video cho thư ký Vương.

Dưới chân sơn trang có một cái trang trại, đồ ăn mấy ngày này đồ ăn cũng xử lý ở đây. Lộ Kiều ăn có chút ngán, đặc biệt muốn đi ăn lẩu.

Nghe Lộ Kiều suy nghĩ mà lẩm bẩm muốn ăn lẩu, Khương Dịch Duy lái xe đem Lộ Kiều đi siêu thị. Siêu thị gần nhất lái xe cũng nửa tiếng, vừa mới lên xe không lâu bụng Lộ Kiều bắt đầu sôi ùng ục.

Mua xong thịt và rau, Lộ Kiều lại chọn nồi chén muỗng đĩa cùng bếp điện. Gia vị cũng chọn đủ, vô cùng cao hứng lôi kéo Khương Dịch Duy đi tính tiền.

Thời điểm trở về sơn trang Lộ Kiều còn đang suy nghĩ, đây là cái lẩu đầu tiên của cậu và Khương Dịch Duy. Tuy rằng địa điểm nghỉ phép là sơn trang suối nước nóng, nhưng sơn trang này Khương Dịch Duy bỏ ra bốn năm phần, cũng coi như nhà của bọn họ,

Khương Dịch Duy không thể ăn cay, cho nên làm một nồi lẩu uyên ương. Hắn ăn lẩu nấm, nhìn cái trán Lộ Kiều đầy mồ hôi, còn đang nhúng thịt vào nồi lẩu cay nồng, nhịn không được lấy giấy lau mồ hôi giúp Lộ Kiều.

"Anh muốn thử sao?" Lộ Kiều gắp một miếng thịt bò đưa tới miệng Khương Dịch Duy.

Khương Dịch Duy rũ mắt nhìn miếng thịt bò trước mặt, mở miệng nuốt xuống bụng, sau đó liền đứng dậy đi uống nước.

"Ăn một miếng cay mà thành như vậy?" Lộ Kiều vội vàng đi đến bên cạnh Khương Dịch Duy, nếu biết Khương Dịch Duy sợ cay như vậy, cậu nhất định sẽ không gắp thịt cho Khương Dịch Duy.

Khương Dịch Duy lắc lắc đầu, uống một ly nước xong mới nói với Lộ Kiều: "không có việc gì."

Miệng hắn phiếm hồng, Lộ Kiều nhìn mà đau lòng.

"Em hôn hai cái liền không cay." Lộ Kiều hai tay áp vào bên mặt Khương Dịch Duy, hôn hôn lên miệng hắn.

Nói là nói như vậy, nhưng sao có thể nói không cay liền không cay.

Khổ nỗi Lộ Kiều vẫn luôn ăn phần lẩu cay, lúc môi Khương Dịch Duy thật vất vả mới đỡ hơn một chút thì cánh môi Lộ Kiều dán lên làm miệng hắn bắt đầu hơi hơi tê dại.

Nhưng Khương Dịch Duy không đem người đẩy ra, đỡ eo Lộ Kiều để Lộ Kiều tùy ý hôn hôn lên môi mình một lần lại một lần.

"Thế nào?" Hôn Khương Dịch Duy xong, khóe môi Lộ Kiều cười hỏi: "Có phải cảm thấy tốt hơn một chút?"

Khương Dịch Duy cố nén ý cười gật gật đầu, nói: "Khá hơn nhiều."

Lộ Kiều vừa nghe thấy lời này, còn muốn hôn thêm mấy cái. Khi môi hai người sắp chạm vào nhau, di động trên bàn vang lên.

Nhìn lại, người gọi điện thoại tới thế mà lại là Charlie.

Ấn nhận điện thoại, thanh âm Charlie ủy khuất hề hề: "Ngươi ở đâu a? Ta muốn ngươi bầu bạn, chúng ta đi gay bar uống rượu đi!"

Khương Dịch Duy ở bên cạnh có thể đem đoạn đối thoại nghe rõ ràng. "Gay bar" truyền vào tai, hắn nhéo nhéo eo Lộ Kiều, nói: "Không được."

Lộ Kiều làm Khương Dịch Duy yên tâm, mở miệng từ chối Charlie: "Ngươi tìm người khác đi, ta và Khương Dịch Duy đi nghỉ phép ở sơn trang!"

"Ta nói như thế nào mà ở công ty không nhìn thấy người và Khương tổng, hóa ra chạy đi nghỉ phép..." Charlie muộn thanh nói, rõ ràng tâm tình không tốt.

Thấy cảm xúc Charlie hạ xuống, Lộ Kiều mở miệng dỗ hắn: "Ngươi đi gay bar làm gì a, đi tìm Hứa lão bảo không phải được rồi sao."

"Đừng nhắc tới cái tên vương bát đảng kia, từ khi hắn cho ta niệm kinh, ta liền bị hắn làm cho chướng ngại tâm lý.."

Lộ Kiều cười cười, nghe Charlie ở trong điện thoại oán hận Hứa Thăng Vinh nửa ngày. Vừa định mở miệng an ủi vài câu, trong điện thoại như có người khác đột nhiên đang tức giận bùng nổ, ai thán nói: "Ta giống như thích hắn rồi, ta lúc trước chỉ muốn lăn giường với hắn. Nhưng lâu như vậy không liên lạc, ta phát hiện mình đặc biệt nhớ hắn."

Charlie khó có khi đứng đắn, Lộ Kiều nghe tâm đều mềm, mở miệng hỏi: "Hắn không liên lạc với ngươi sao?"

"Không liên lạc..." Charlie như tiểu tức phụ chịu ủy khuất, "Nhưng ta dám khẳng định hắn để ý đến ta, lần trước từ gay bar túm ta đi, hắn tức giận đến luôn miệng mắng ta tao."

"Tao còn dùng để mắng sao..." Vốn dĩ đã tao a!

Lộ Kiều tầm nghĩ, sau lại thấy Charlie thật sự khó chịu, tính toán giúp hắn một phen: "Ngươi ngày mai rảnh rỗi đến sơn trang giải sầu đi, ta gọi điện thoại hỏi xem Khương Dịch Duy có thể tới hay không. Nếu hắn tới, cơ hội ngươi phải nắm chắc. Nếu hắn không tới, người liền vui vui vẻ vẻ ở bên này ăn uống, ngâm suối nước nóng."

Charlie chỉ chờ Lộ Kiều mở miệng hỗ trợ!

Lộ Kiều nói như vậy, hắn liền đảo qua hỏa mù lúc trước, lại như đổi người khác mà nói: "không thành vấn đề! Gửi địa chỉ cho ta!"

Cúp điện thoại, Khương Dịch Duy nhìn Lộ Kiều: "Em xác định Hứa Thăng Vinh thích Charlie?"

Lộ Kiều không dám khẳng định: "Có thể là thích đi! Hứa Thăng Vinh độc thân mấy năm nay, cũng để bụng tới Charlie. Mặc kệ nói như thế nào, có thể giúp thì giúp đi!"

Cậu lại gọi cho Hứa Thăng Vinh, chờ hắn nhận điện thoại liền đi thẳng vào vấn đề: "Ngày mai đến đây tụ họp a?"

Hứa Thăng Vinh không rõ Lộ Kiều vì cái gì đột nhiên muốn tụ họp, Lộ Kiều chỉ nói là mình sắp đi Pháp huấn luyện, vừa đi là một tháng.

Hứa Thăng Vinh nghĩ vậy tụ đi, kết quả Lộ Kiều lại nói một câu nữa: "Charlie cũng tới."

Thanh âm hắn mắc kẹt, bỗng nhiên nhớ tới tiểu yêu tính dính người này đã lâu rồi không ở trước mắt mình làm loạn.

"Tời thì tới ..." Hứa Thăng Vinh nói.

Lộ Kiều dùng khẩu hình cùng Khương Dịch Duy nói tiếng "Yes!". Ngay sau đó nói với Hứa Thăng Vinh: "Vậy ngày mai người chuẩn bị đồ nướng BBQ a, sơn trang nghỉ dưỡng bên này mua đồ không tiện."

Hứa Thăng Vinh nhịn không được mắng một câu: "Ngươi này cẩu bức......"

Lộ Kiều không để ý Hứa Thăng Vinh chửi tục, không cần lăn lộn mà có thể ăn BBQ, cậu vui mừng còn không kịp.

Sau khi giải quyết xong nồi lẩu, đa phần đề tài đều xoay xung quanh Charlie và Hứa Thăng Vinh. Lộ Kiều thậm chí muốn cùng Khương Dịch Duy cá cược, vỗ ngực nói sau này hai người bọn họ có thể thành, buộc Khương Dịch Duy đánh cuộc hau người này không thành.

Khương Dịch Duy không có tâm tư quan tâm việc nhà người khác, chỉ muốn quan tâm việc của hắn cùng Lộ Kiều. Thí dụ như lúc trước nói muốn ở suối nước nóng làm một lần, tới đây cũng nhiều ngày như vậy, những vẫn chưa thực hiện được cái hứa hẹn này.

"Tiểu Lộ." Khương Dịch Duy rốt cuộc mở lời, đem Lộ Kiều kéo vào trong ngực, không chỉ có ánh mắt, ngay cả ngữ khí đều mang nhiệt độ cao, "Việc của người khác bận xong rồi, có phải nên bận việc chúng ta hay không?"

"Ân?" Lộ Kiều không hiểu Khương Dịch Duy nói cái gì, "Có chuyện gì, cần chúng ta giải quyết sao?"

Khương Dịch Duy gật đầu, ánh mắt chuyển liếc về phía ngoài cửa sổ sát đất.

Lộ Kiều theo ánh mắt Khương Dịch Duy nhìn qua, chỉ nhìn thấy sương mù màu trắng của suối nước nóng.

"Anh muốn ngâm suối nước nóng?" Lộ Kiều từ trong lòng ngực Khương Dịch Duy chui ra, xoay người đi lấy rượu vang đỏ, "Uống thêm một chút, một bên uống rượu một bên ngâm suối nước nóng cảm giác rất sướng."

Khương Dịch Duy không cho Lộ Kiều có cơ hội uống rượu, duỗi cánh tay ra trực tiếp cầm chai rượu vang lấy đi. Thấy vẻ mặt Lộ Kiều mông lung, hắn chỉ nói bốn chữ: "Uống rượu hỏng việc."

Lộ Kiều chưa bỏ ý định là đoạt lại chai rượu, trong miệng nói: "Uống chút rượu có thể làm chậm trễ cái gì a? Cũng không uống nhiều, hai ly là được."

Khương Dịch Duy như cũ không chịu, đầu ngón tay câu lấy quần áo Lộ Kiều đem người lột sạch sẽ. Ngâm mình trong suối nước nóng, hắn trực tiếp hôn lấy môi Lộ Kiều.

Lộ Kiều chịu không nổi Khương Dịch Duy hôn cậu như vậy, cảm thấy mình giống như sắp chết đuối, bám chặt vào bả vai Khương Dịch Duy.

Tay trên vai nhẹ siết một chút, cậu muốn Khương Dịch Duy thu liễm một chút.

Nào biết giây tiếp theo, ca người cậu bị ôm bổng lên.

Không cần nghĩ cũng biết tiếp theo sẽ phát sinh cái gì, Lộ Kiều lớn mật, cắn cổ Khương Dịch Duy xem như phát tiết.

Khương Dịch Duy giống như không cảm giác được đau đớn, cúi đầu tìm đến vành tai Lộ Kiều nhẹ nhàng cắn.

Lộ Kiều chủ động đem tai gần lại, lại lần nữa cắn lên cổ Khương Dịch Duy, cậu nhỏ giọng oán trách: "Anh nào muốn đến đây ngâm suối nước nóng? Rõ ràng chính là muốn ngâm em."

(Editor: ngâm "trong" em =)))) )

04-Sep-21

Editor: Dạo này tui đi hỗ trợ phòng dịch sml nên sẽ chuyển 2 ngày 1 chương. Hết 15/9 được thả tui sẽ ráng mỗi ngày 1 chương. iu thưn. (ɔ˘ ³(ˆ‿ˆc)