Quý Nữ Khó Cầu

Chương 53: Chuyện ngoài ý muốn



Phong Thê là ngôi chùa nổi tiếng ở Kinh Thành. Người tới dân hương thìkhông nhiều, Phong Thê được gọi là ngôi chùa nổi tiếng là vì trong chùacó Thanh Phong đạo trưởng. Thanh Phong đạo trưởng là người tài giỏi,nhưng ngài ấy lại rất ít khi chịu gặp người khác. Đường núi lên chùaPhong Thê không dễ đi, đối với các tín đồ hâm mộ danh tiếng mà đi tới,nhưng cuối cùng lại không được gặp Thanh Phong đạo trưởng thì trong lòng cảm thấy chán nản, dần dần cũng không tới nữa.

Tuy người tới dân hương rất ít, thậm chí việc thờ cúng trái cây tươicũng rất hiếm có. Nhưng mà chùa Phong Thê cũng không phải là một tòa cômiếu hoang tàn, trong lòng Hàn Nhạn suy nghĩ, sợ là sau lưng chùa PhongThê có người nào đó, mới có thể chi ra số tiền nhan đèn khổng lồ tớivậy.

Ấn tượng của Hàn Nhạn đối với chùa Phong Thê cực kỳ không tốt, thậm chícăm thù tới tận xương tủy. Bởi vì ngày trước ở nơi này này đã bị sơn tặc bắt đi, xem như là giận chó đánh mèo đi. Đời này gặp lại, đứng ở trướccổng chùa, nhìn kiến trúc giống hệt nhau như trong trí nhớ, trong lòngHàn Nhạn cảm xúc đang xen, từ quá khứ trở về sau, dường như con đườngnày nàng đã đi ngàn năm vạn năm.

Trang Ngữ Sơn sai bảo người hầu đi dọn đồ, quyên góp cho chùa một ítlương thực và chăn bông. Những vị hòa thượng ngày thường đều thiếu mấythứ này, cái khác thì không cần rồi.

Một sư cô trung niên dẫn hai người đi vào trong đại sảnh ở trong chùa,nhìn thấy tượng Bồ Tát Kim Thân Pháp Tướng đặt ở chính giữa. Trong lòngHàn Nhạn mỉm cười, một ngôi chùa cổ ở sâu trong núi mà có tiền tài đểxây dựng một tượng Bồ Tát bằng vàng như vậy, thì thực sự là Tài Đại KhíThô (1) rồi.

Trang Ngữ Sơn quỳ trên đệm cói, Hàn Nhạn thuận theo cũng quỳ xuống. Nhìn thẳng vào ánh mắt của Bồ Tát, nàng không tin Phật, bởi vì mẫu thân rấttin Bồ Tát, kết cục lại bị hại chết. Đời trước mình không tranh với đời, nhưng lại bị âm mưu của duyên số hại chết. Bồ Tát không phải cứu khổcứu nạn sao? Vậy tại sao lúc nàng giãy giụa trong bể khổ, lại không cómột vị Bồ Tát nào tới cứu nàng. Thực sự... không tin sao? Khi nàng đượctrùng sinh, không phải là số trời đã đảo ngược kết quả sao. Có phải làBồ Tát cũng không ưa nhìn nàng bị người ác lăng nhục không? Cho nên mớicho nàng cơ hội để thay đổi toàn bộ, làm lại từ đầu?

Cung kính dập đầu ba cái, Trang Ngữ Sơn vẻ mặt thẹn thùng đứng bên cạnhcầu thẻ nhân duyên, Hàn Nhạn liếc qua, đợi sau khi nàng ta cầu được tấmthể mình hài lòng. Sau đó hai người mới đi ra bên ngoài. Được sư cô dẫnđường, mời các nàng ở lại chùa dùng cơm.

Lần này Trang phủ biếu cho chùa nhiều vật dụng, Hàn Nhạn không sợ họ keo kiệt, với lại những người tu hành không đủ, cho nên nàng mới lên tiếngbảo thị vệ và nha hoàn bên ngoài đi vào giúp đỡ.

Cơm chay của chùa cực kỳ đơn giản, chỉ có cháu trắng và rau dưa, HànNhạn cảm thấy mùi vị có khác. Trang Ngữ Sơn thì nuốt không nổi, nhìnthấy Hàn Nhạn ăn rất tự nhiên, trong lòng cảm thấy kinh thường. Miễncưỡng động đũa, ăn vài miếng thì đã gác đũa xuống.

Sau khi Hàn Nhạn dùng xong cơm chay, tự nhiên từ biệt các vị tăng nhân.Lúc ở trên xe ngựa, nàng dựa vào chăm mềm mà ngủ gật, không biết qua bao lâu, xe ngựa đột nhiên dừng lại, thùng xe nghiêng ngả về phía trước,thiếu chút nữa là Hàn Nhạn đã bị quăng ra ngoài. Nàng mở to đôi mắt, vôcũng tỉnh táo, không còn chút buồn ngủ nào.

Vén màn xe lên, Hàn Nhạn kinh ngạc hỏi thị vệ xung quanh: "Tại sao xe ngựa lại ngừng?"

Một thị vệ bước lên trước, chấp tay nói với Hàn Nhạn: "Thư tiểu thư, xe ngựa đã xảy ra vấn đề?"

Hàn Nhạn quá sợ hãi, vội vàng vén rèm xe nhảy xuống, nhìn thấy xe ngựađứng trước một lùm cây cổ thụ, hai con ngựa kéo xe đã ngã quỵ trên mặtđất, cả hai con ngựa đang thở dữ dội, ánh mặt dường như muốn đóng lại.Một thị vệ cầm chiếc roi ngựa lên tàn nhẫn đánh xuống, con ngựa bị đạphai cái, cái mũi phun ra đầy khí, hoàn toàn đứng dậy không nổi.

"Con ngựa này làm sao có thể đột nhiên bị bệnh?" Trang Ngữ Sơn từ trên xe ngựa nhảy xuống, cảm thấy kỳ lạ hỏi.

Hàn Nhạn khổ sở nhìn một lát, rồi nói với thị vệ: "Làm sao bây giờ? Xengựa dừng ở đây, nếu kiếm người khác đánh xe tới, e là phải đợi tới tốirồi."

Thị vệ vừa nghe, thì mồ hôi cũng chảy đầm đìa, trước đó Tứ phu nhân đãnói qua, trước chạng vạn phải tới được bãi Sa Hà. Bây giờ xe ngựa độtnhiên bị hỏng, lần này e là không kịp rồi. Hàn Nhạn nhìn Trang Ngữ Sơn, đột nhiên nói: "Ngữ Sơn tỷ tỷ, không bằng để cho Hàn Nhạn ngồi cùng xevới tỷ đi. Đỡ phải kéo dài thời gian, bở lỡ yến tiệc pháo hoa vào đêmnay."

Trang Ngữ Sơn đang muốn cự tuyệt, vừa nghe thấy nàng nói ra bốn chữ yếntiệc pháo hoa, lời vừa muốn nói lập tức nuốt vào. Bởi vì buổi yến tiệcpháo hoa đêm nay sẽ thấy được nhiều quan lại quyền quý và danh môn côngtử mà ngày thường ít gặp. Nàng cũng không muốn bỏ qua cơ hội này.

Thị vệ cầm đầu vừa nghe thấy Hàn Nhạn nói vậy, đôi mắt cũng sáng lên,tiếp lời nói: "Như vậy cũng được. Hai vị tiểu thư ngồi cùng một chiếc xe ngựa đi, nô tài tìm người trông coi chiếc xe ngựa này."

Rốt cục Trang Ngữ Sơn cũng gật đầu, Hàn Nhạn nở nụ cười, thân thiết nói: "Làm phiền tỷ tỷ rồi."

Trang Ngữ Sơn lại nói: "Tứ muội có thể lên xe, nhưng mà hai nha hoàn này thì không thể, họ phải ở bên ngoài."

Hàn Nhạn cười cười, nói: "Cấp Lam, Thu Hồng, hai em đi theo xe ngựa đi."

Cấp Lam và Thu Hồng vội vàng vâng lời, không nghĩ tới Hàn Nhạn lại dễdàng đồng ý tới vậy. Trang Ngữ Sơn hơi sững sờ một chút, trong lòng cóchút khó chịu.

Hàn Nhạn cười nhẹ nhàng, nhưng mà nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra trongmắt nàng cười như có như không. Bên ngoài đường núi gập ghềnh, để chohai nha hoàn đi cùng với những thị vệ, thật sự là có dụng tâm. May mà xe ngựa đi không nhanh, làm cho Thu Hồng và Cấp Lam đỡ mệt.

Hàn Nhạn thu hồi ánh mắt, chỉ vì người bên cạnh mình ánh mắt nhìn nànghết sức mãnh liệt, nếu không phải nàng biết Trang Ngữ Sơn là đối thủ một mất một còn, thì nàng đã cho rằng Trang Ngữ Sơn đang yêu thương mình.

Lúc này ánh mắt của Trang Ngữ Sơn đầy si mê nhìn chằm chằm vào áo chồnđỏ trên người Hàn Nhạn. Càng nhìn kỹ, thì càng cảm thấy áo choàng nàythật sự quý giá vô cùng, màu đỏ như lửa này làm cho nàng yêu thích không thôi. Choàng lên người thì phong thái sẽ càng cao quý, làm cho nàng gấp rút muốn đem chiếc áo choàng này chiếm làm của riêng.

Hàn Nhạn quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt của nàng ta nhìn chằm chằm vàoáo choàng của mình, nên mới hỏi: "Ngữ Sơn tỷ tỷ đang nhìn áo choàng trên người Nhạn nhi sao?"

Trang Ngữ Sơn ngẩng ra, cố ý dời đi ánh mắt không nhìn nàng ta, chỉ hỏi: "Áo choàng này ngươi từ đâu mà có?"

Hàn Nhạn vuốt ve áo choàng trên người, cười nói: "Là ông nội tặng cho muội."

Khi ông nội còn sống, rất yêu thương nàng. Có lẻ ở trong Trang phủ,ngoại trừ mẫu thân luôn ở bên cạnh thì người thân duy nhất sưởi ấm chonàng chính là ông nội.

Trang Ngữ Sơn nghe vậy, trong lòng vừa đố kỵ vừa hận, nàng được Trang Sĩ Dương nuôi dưỡng ở bên ngoài phủ, chưa bao giờ nhìn thấy ông nội qualời nói của Hàn Nhạn ra sao. Nhưng chắc chắn ông ta ra tay rất hàophóng, nêu chính mình có thể được nuôi dưỡng trong Trang phủ thì nhấtđịnh sẽ có thể có được nhiều đồ tốt hơn nữa.

Chú thích:

(1) Tài đại khí thô: là có tài nhưng khí chất thì thô thiển, khoe khoang thô tục.