Quỷ Đế Cuồng Thê: Tà Y Học Cách Yêu

Chương 7: Độc



Bạch Dạ cười nhẹ. Quả nhiên, nàng tin tưởng không sai người.

Một lúc sau, sân viện lại trở nên yên lặng, mảnh hoang tàn còn đó nhưng người lại chẳng thấy đâu. Những người hầu trong viện đi ngang qua, một nha hoàn thắc mắc “Ủa, tự dưng bữa nay sân viện lại im lặng như vậy? Con nhỏ Thu Ly không phải ở trong đó sao?”

“Cô lo cho nó làm gì, theo một người chủ là phế vật thì nó có hay không đâu quan trọng”.

“Cũng phải, cô ta thật ngu ngốc.”

“Phải chăng lúc đầu quỳ trước chân Nhị tiểu thư thì sướng hơn không.”

“Haha….”

Lúc này, Bạch Dạ mang Thu Ly về tới Tàng Vân Sơn. Thu Ly nhìn xung quanh toàn cây cỏ, không khí u ám bao trùm khu rừng khiến cô thấy sợ.

“Di nương thật quá đáng, làm người phải chịu khổ ở nơi tối tăm này.”

Bạch Dạ liếc nhìn Thu Ly mặt không biểu cảm nói “Cũng không có gì là không tốt cả, cũng tiện.”

Thu Ly nhìn tiểu thư nhà mình, mặt đầy ai oán nói “Sao có thể tiện được, người cũng chẳng làm gì sai, vậy mà bọn họ để người ở nơi như vậy, chắc chắn đã muốn giết chết người rồi.”

Bạch Dạ vừa đi, nhếch mép cười “Em không cần lo, bọn chúng không sống được lâu nữa đâu.”

Nha hoàn Thu Ly nhìn tiểu thư giống như hoàn toàn thay đổi một người, không còn là bộ dạng nhút nhát, sợ sệt trước kia. Nhưng nàng ta không nghĩ nhiều, cho rằng tiểu thư đã suy nghĩ khác nên mới vậy.

Liên tiếp mấy tháng sau đó, 2 người cùng sinh sống trong khu rừng nguy hiểm này. Bạch Dạ cũng thi triển nhiều tài năng trước mặt Thu Ly, Thu Ly trở thành “fan” của nàng, vô cùng ngưỡng mộ. Khác với bộ dáng sợ hãi lúc trước, Thu Ly đã dần làm quen với nơi này, biết tiểu thư có 2 thú sủng là Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, ngày nào bộ 3 cũng quấn lấy nhau. Thu Ly nghe được rằng tiểu thư có thể tu luyện thì rất vui mừng, không ngừng nói nói. Cuộc sống của Bạch Dạ cũng trở nên vui vẻ hơn.

Thiên phú của Ly nhi cũng không tệ, nhưng dường như chưa bao giờ hiển lộ trước mặt mọi người.

Trong một lần, Bạch Dạ đang ngồi tu luyện.

Bạch Dạ mở mắt “Đến bây giờ ta vẫn chưa thể hấp thụ toàn bộ linh khí tại Tàng Vân Sơn này.”

Dạ Hoàng bất đắc dĩ nói “Chủ nhân người không cần vội, linh khí nơi này rất nồng đậm, thân thể người hiện giờ không thể hấp thụ hết được, nếu là người bình thường thì giờ này đã nổ banh xác mà chết rồi.”

Bạch Dạ thở dài, nhìn về phía đống lửa sắp tàn, xong lại quay ra phía Tiểu Bạch hỏi “Ly nhi đâu? Vẫn chưa về sao?”

Tiểu Bạch chưa kịp trả lời thì Tiểu Hắc ở đâu xuất hiện, vô cùng vội vàng nói “Chủ nhân, chủ nhân, Ly nhi sắp không xong rồi, ngài mau đến giải cứu a!”

Không đợi chúng nói xong, Bạch Dạ đã phi thân đi. Tiểu Bạch cũng lo lắng đi theo.

Tiểu Hắc đi đằng trước, dẫn tới một hồ nước, Thu Ly đang nằm bất động gần đó.

Bạch Dạ tới gần dò xét. Là độc phát! Nhưng Ly nhi chưa từng nhắc tới nó. Trước đó nàng cũng đã từng nghi ngờ nhưng Thu Ly lại giấu giếm chuyện này.

“Mang ngân châm lại đây!”

Ngân châm gắn vào cơ thể của Thu Ly ngày càng nhiều. Độc từ ngón tay của Thu Ly đi ra ngoài. Sau mấy canh giờ chữa trị, gương mặt Ly nhi đã bớt xanh hơn.

Thu Ly tỉnh dậy, nhìn thấy tiểu thư nhà mình lo lắng, nàng chỉ mỉm cười nói “Ly nhi không muốn làm tiểu thư lo nên đã giấu đi, người là quan trọng nhất đối với Ly nhi, không thể vì Ly nhi mà sinh ra phiền não.”

Bạch Dạ tức giận nói “Em như vậy mới khiến ta lo đó, đã là người của ta thì ta không cho phép em xảy ra chuyện gì hết.”

Hai người ôm chặt lấy nhau. Ngay cả về sau, tình cảm giữa hai người cũng không bao giờ rạn nứt.