Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 1016: Người mang khế ước 3



Hắn chưa bao giờ nói láo a!

Nguyệt Dạ xoay người đi, vểnh cái đuôi hùng hùng hổ hổ.

Băng Linh Huyễn Điểu duỗi móng vuốt xách nàng lại.

"Này này! Ngươi muốn làm gì? Ta là ân nhân cứu mạng ngươi a!" Nguyệt Dạ hô to, nàng thực lực không đủ mới có thể để thối điểu này bắt nạt!

Băng Linh Huyễn Điểu không muốn bắt nạt nàng, chỉ quay vòng nàng đến một chỗ, lấy thân thể cao lớn của chính mình cản gió lạnh thổi vù vù tới, đặt nàng ở trước mặt mình, hình thành một vách tường thiên nhiên bảo vệ, không để nàng tiếp tục bị gió lạnh thổi.

Nhìn bộ dáng nàng bị thương lạnh run, lần đầu tiên Băng Linh Huyễn Điểu phát hiện mình cũng thiện lương như vậy.

Nguyệt Dạ cũng ngây người một chút, mới thể nghiệm và quan sát đến ý tốt của nó, bối rối ho nhẹ một tiếng, nói: "Ngươi cho dù làm như vậy nhưng vẫn nợ ta một cái ân tình nha."

Ánh mắt Băng Linh Huyễn Điểu nhu hòa hơn, lực lượng cường đại ở trong Cung Vạn Thú cảm giác giống như Hoàng Bắc Nguyệt, nhất định nó gặp ảo giác.

Bọn họ ở chung nhiều năm, chưa từng thấy tính cách trẻ con cùng đơn thuần ngây thơ như con nít của Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt cường đại tự tin, không bao giờ trở thành gánh nặng của người khác, đúng là không có cơ hội cáu kỉnh như trẻ con với nó.

Tuy nhiên, nếu Hoàng Bắc Nguyệt cũng có thể như vậy cũng tốt, ít nhất nàng không cần phải sống khổ cực như vậy.

Bị cặp mắt thật lớn màu ngọc bích của Băng Linh Huyễn Điểu nhìn chằm chằm, Nguyệt Dạ nhất thời cảm giác lông tơ toàn thân dựng đứng, kẻ yếu đứng trước kẻ mạnh cũng không tự chủ sinh ra phân chia cao thấp, nàng không phải người mù quáng tự đại, tự nhiên biết chênh lệch hai bên.

Bởi vậy nàng lui về phía sau từng bước, lén lút cảnh giác.

Nhận thấy hơi thở nàng đột nhiên có chút sắc bén, Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng hắng giọng nói: "Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc."

"Chuyện gì?" Nguyệt Dạ đảo con ngươi màu lam lạnh, cảnh giác hỏi.

Băng Linh Huyễn Điểu nói: "Lúc ngươi cứu ta ở trong Cung Vạn Thú, trên người từng có một luồng nguyên khí màu đen..."

"Không có thứ này!" Không đợi Băng Linh Huyễn Điểu nói xong, Nguyệt Dạ đã lớn tiếng nói, đồng thời hồn phách càng cảnh giác càng sâu hơn!

Thối điểu này lại hỏi chuyện khối hắc ngọc!

Hắc ngọc là pháp bảo hộ thân của nàng, không ai biết vật kia tồn tại, có nó không ngừng cung cấp lực lượng cuồn cuộn trong phong ấn, mới có thể để nàng lấy lại được linh thể!

Nàng căn bản không biết hắc ngọc rốt cục là cái gì, nhưng nàng chắc chắn biết phải dùng tính mạng để bảo vệ khối hắc ngọc này.

Thấy nàng phản ứng lớn như thế, Băng Linh Huyễn Điểu lại càng nghi hoặc, tiếp tục hỏi: "Lúc ấy ta nhìn thấy, ngươi muốn phủ nhận cũng vô dụng!".

"Chắc chắn ngươi nhìn lầm rồi." ánh mắt lãnh đạm xuống, Nguyệt Dạ cũng đứng lên, chuẩn bị rời khỏi đây.

Băng Linh Huyễn Điểu vươn cánh ngăn đường của nàng,"Cho dù ta nhìn nhầm, Trận Pháp của Bảy tòa tháp có thể lầm sao?"

Nguyệt Dạ chuyển mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

Băng Linh Huyễn Điểu nói: "Ta mới len lén nghe Thương Hà Viện Trưởng cùng mấy vị trưởng lão nói chuyện, người có thể mở ra Trận Pháp của Bảy tòa tháp nhất định là người mang khế ước mà năm đó một vị thần bí để lại, chính là ngươi. Ta trước cũng không rõ vì sao thạch thú không công kích ngươi, ngược lại bảo vệ ngươi. Ở ngoài Cung Vạn Thú cũng có chỗ có thạch thú. Năm đó chủ nhân ta có thể khống chế thạch thú bên trong bởi vì có nguyên khí màu đen."

"Ngươi nói như vậy có nghĩa là ta và chủ nhân ngươi có liên quan tới nhau?" Nguyệt Dạ cười lạnh.

"Không nhất định thế, nhưng hắc khí này, trừ nàng ra không có người thứ hai có, ngươi nói thật đi, rốt cuộc ngươi là ai?" Băng Linh Huyễn Điểu dồn ép.

"Ta mà biết ta là ai thì tốt rồi!" Nguyệt Dạ kích động nói.

"Vậy ngươi có biết một người tên là Hiên Viên Vấn Thiên không?"

"Lần đầu tiên nghe nói."

"Thế Vạn Thú Vô Cương thì sao?"

"Không..." Lời còn chưa dứt, Nguyệt Dạ lập tức ngẩng đầu,"Cái gì vậy?"

"Vạn Thú Vô Cương!" Băng Linh Huyễn Điểu nói, đồng thời nhìn ánh mắt của nàng kích động như vậy, chẳng lẽ thật có quan hệ với Hoàng Bắc Nguyệt? "Ngươi biết Vạn Thú Vô Cương?"

Nguyệt Dạ nghi hoặc nói: "Nó là cái gì? Trước có một con rồng cũng đã nói Vạn Thú Vô Cương với ta."

"Ngươi không biết Vạn Thú Vô Cương là cái gì sao?" trong ánh mắt Băng Linh Huyễn Điểu nồng đậm thất vọng, hóa ra nàng chỉ nghe người khác nói.

"Biết thì đã tốt, ta đang nghĩ cách cứu con rồng kia." Nhớ tới con rồng trắng trong lồng giam lửa, trong lòng Nguyệt Dạ có chút không thoải mái.

"Ngươi nói con rồng, nó có bộ dáng gì?"

"Màu trắng, rất đẹp..."

"Đúng là Nến Đỏ!" Băng Linh Huyễn Điểu khẳng định nói, lúc Hoàng Bắc Nguyệt biến mất, Nến Đỏ cũng không thấy. Trong mấy con thú bọn họ chỉ có Nến Đỏ ký kết bổn mạng khế ước với Hoàng Bắc Nguyệt, như nàng cũng đã biến mất, như vậy chứng minh Hoàng Bắc Nguyệt cũng không tồn tại.

Nhưng hiện tại nghe được Nến Đỏ còn sống đã làm dâng lên một tia hi vọng trong lòng Băng Linh Huyễn Điểu.

Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng hỏi Nguyệt Dạ gặp Nến Đỏ như thế nào. Nguyệt Dạ cũng chi tiết kể lại, nói cho nó biết biển lửa trong lòng đất.

Sau khi nói xong, Nguyệt Dạ hỏi: "Nó nói, không có Vạn Thú Vô Cương thì không thể cứu được nó."

"Vạn Thú Vô Cương đã biến mất, căn bản không biết ở chỗ nào."

"Vậy rốt cục nó là gì?" Nguyệt Dạ không hiểu, nghe bọn chúng nói về Vạn Thú Vô Cương, nhưng nàng không biết đó là vật gì. Lần trước hỏi Yểm, hắn lại tức giận, xem ra thật là thần vật.

"Vạn Thú Vô Cương là....." Băng Linh Huyễn Điểu vừa mở miệng, đột nhiên tuyết đọng ở tán cây trên đỉnh đầu chỗ bọn họ đứng rầm ầm nện xuống, ngay sau đó, gió bão bốn phía nổi lên. Thân thể tiểu hồ ly nhỏ suýt bị quét đi, may mà Băng Linh Huyễn Điểu kịp thời kéo lại.

"Có người tới!" Băng Linh Huyễn Điểu hết sức nghiêm túc thấp giọng nói, hắn là triệu hồi thú của Hoàng Bắc Nguyệt, giờ phút này không thể để ai phát hiện. Bởi vậy một tay nhét tiểu hồ ly vào hành lang, thân ảnh chậm rãi biến mất trong gió tuyết.

Nguyệt Dạ bị đập đầu choáng váng, thật vất vả đứng dậy không thấy nó liền tức giận, "Này thối điểu, chưa nói Vạn Thú Vô Cương là cái gì đã chạy rồi!"

Đang nói, một luồng uy áp mạnh mẽ từ xa đến, nhanh chóng tới gần, tiểu hồ ly cấp bậc quá thấp, lập tức bị uy áp khủng bố tác động quỳ rạp trên mặt đất, muốn động đậy cũng không được.

Là, là cái gì vậy?

Trên bầu trời tuyết đột nhiên hướng ra hai bên. Hai bóng người trắng đỏ xuất hiện từ trời tuyết.

Người đi phía trước có tóc bạc mặc y phục trắng, tóc dài như múa trong tuyết, có mỹ cảm nguy hiểm. Trên khuôn mặt hắn vẽ đồ đằng quỷ dị, con ngươi màu tím sẫm lạnh lùng nhìn lướt qua bốn phía, căn bản không dừng lại trên người tiểu hồ ly.

Y phục trắng phiêu đãng trong gió, hắn từng bước đạp trên mặt tuyết trong viện tử, tuyết đọng dày, vậy mà bước chân hắn không hề để lại dấu vết.

Phía sau hắn là một người mặc một áo choàng diễm lệ màu đỏ, cổ áo quấn một vòng hồ miêu màu vàng, thân hình cao lớn mạnh mẽ, từng bước đạp trên mặt tuyết, tuyết đọng chung quanh lập tức bắn tung ra.

"Tuyết ở Nước Nam Dực lại rơi lớn như vậy!" Nam nhân mặc áo bào đỏ nói một câu, sau đó xoay chuyển ánh mắt liền thấy tiểu hồ ly, lập tức hai mắt tỏa ánh sáng: "Yêu a! Có con hồ ly! Xem ra tối nay có thể ăn hồ ly nướng! Bề ngoài cũng không tồi, có thể may quần áo!"

Hồ ly nướng.

Nguyệt Dạ vừa nghe, lập tức miễn cưỡng nâng hai chân dậy, chạy vào phòng Phong Liên Dực.

Chỉ dựa vào uy áp cường đại của hai người kia là biết nàng khó đối phó được, phải nhanh tìm chỗ dựa a!

Nhưng dưới uy áp của ma thú, một con tiểu hồ ly cho dù có hồn phách Nguyệt Dạ chống đỡ cũng không chạy nhanh được, bị nam nhân cường tráng sải bước đến, tóm bộ lông trên cổ xách lên

"Trên lưng lại bị cháy khét!" Giọng hắn thoáng có chút ghét bỏ, tay kia đưa qua định lột da.

Nguyệt Dạ sợ đến hồn phi phách tán!

"Ôi chao này!" Đột nhiên hét thảm một tiếng, tay hắn lập tức buông ra, tiểu hồ ly ngã xuống, nhưng không rơi xuống đất mà được một cơn gió tiếp được, vững vàng rơi trên mặt đất.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu, chỉ thấy cửa phòng có bóng dáng mơ hồ mông lung, nhìn đúng là bộ dáng một con phượng hoàng cao ngạo đứng, lạnh lùng nhìn chuyện xảy ra bên này.

"Dám phá hỏng chuyện tốt của đại gia?" nam nhân cường tráng mặc áo bào đỏ kêu to lên.

"Ô Sát." Nam tử mặc y phục trắng phía sau cảnh cáo hô hắn một tiếng, sau đó chậm rãi đi tới ôm quyền mỉm cười với bóng dáng kia: "Ảnh Hoàng các hạ, nhiều ngày không gặp."

Bóng dáng gọi là Ảnh Hoàng cao ngạo căn bản không nhìn bọn họ, chỉ nhẹ nhàng vẫy vẫy tay với Nguyệt Dạ.

Hắn cứu mình, hơn nữa hoàn toàn không có ác ý, thoạt nhìn không phải cùng loại người với hai nhân vật cường đại nguy hiểm này. Nguyệt Dạ lập tức chạy qua.

Ảnh Hoàng mở cửa phòng để nàng đi vào trước, sau đó chính mình cũng theo đuôi vào, đóng cửa lại, từ đầu tới cuối đều không nói một câu, càng không nhìn người kia nửa mắt.

Thật giống như đi ra cửa gọi con chó đi lạc nhà mình về vậy.

Nguyệt Dạ không khỏi sùng bái nhìn hắn, nhưng hắn vừa tiến vào đã biến mất, hóa thành một trận gió nhẹ nhàng vung qua rèm trong phòng ngủ.

Phía sau rèm truyền đến giọng nói trầm thấp của Phong Liên Dực:"Nguyệt Dạ, vào đây."

Nàng vẫn đi tới trước trước, nhìn hắn nghiêng người nằm, khửu tay chống đầu, vươn tay với nàng. Nàng rất tự nhiên nhảy vào trong lòng hắn, thân thể cuộn lại hấp thu ấm áp trên người hắn.

"Có lạnh không?" Hắn ân cần hỏi một câu, lấy tay phất băng tuyết rơi trên đầu nàng.

Nguyệt Dạ lắc đầu, suy nghĩ một chút hỏi:"Ngươi vẫn tỉnh sao?"

"Vừa mới tỉnh." Hắn ôn nhu nói.

"Vậy ngươi có nghe thấy người bên ngoài nói chuyện không?" Có chút không xác định, vừa rồi bên ngoài gió tuyết lớn như vậy, hắn chắc không nghe được nàng cùng Băng Linh Huyễn Điểu nói chuyện chứ.

Hắn nhìn nàng một cái, lắc đầu, Nguyệt Dạ liền hơi yên tâm, hy vọng đừng cho hắn biết chuyện của hắc ngọc.

"Bệ hạ." Bên ngoài giọng nói của người tóc bạc mặc y phục trắng, xuyên thấu qua gió tuyết truyền vào.

Phong Liên Dực tiện tay bố trí kết giới ở bên cạnh, hết thảy tiếng động bên ngoài liền bị ngăn cản, hắn kéo chăn bông phủ trên người nàng, ôn nhu nói: "Ngủ đi, không ai quấy rầy ngươi."

Nguyệt Dạ nằm ở trong cái chăn hết sức ấm áp, giọng nói cũng có chút buồn bực: "Bọn họ là ai? Tại sao đến?"

"Bọn họ là Người của Thành Tu La, mục đích đến chỉ sợ là về Bảy tòa tháp trong Học Viện Linh Ương đi, nghe nói người mang khế ước xuất hiện." Phong Liên Dực trả lời câu hỏi của nàng không hề giấu diếm.

"Người mang khế ước?" Nguyệt Dạ lần nữa cau mày.

Phong Liên Dực nói: "Mgười có thể phá mở Trận Pháp của Bảy tòa tháp, tiến vào Cung Vạn Thú chính là người mang khế ước, có thể kế thừa đầy đủ Thiên Phạt trong Cung Vạn Thú, cùng với......" Giọng nói hắn dừng một chút rồi nói:"Vạn Thú Vô Cương."

Vạn Thú Vô Cương, lại là Vạn Thú Vô Cương! Đó là một thứ rất lợi hại sao?

"Vạn Thú Vô Cương, là pháp bảo có thể điều khiển tất cả loại thú, sự hiện hữu của nó giống Vương lệnh của lính đánh thuê trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Một loại điều khiển thú, một loại điều khiển lính đánh thuê. Hai thứ này tồn tại khế ước thần bí, giống khế ước trong Công hội lính đánh thuê. Tất cả loài thú sinh ra đều đã thề với khế ước, vĩnh viễn thuần phục, mới có thể đạt được linh lực. Mà người mang khế ước kia có thể lấy ý niệm điều khiển bất cứ con thú nào trên thế gian."

Nghe Phong Liên Dực kiên nhẫn giải thích, Nguyệt Dạ Bất líu lưỡi:"Ngay cả thần thú cùng ma thú cũng có thể sao?"

Trời ạ! Vậy chỉ cần có được Vạn Thú Vô Cương, chẳng phải là vô địch thiên hạ?

"Thần thú cùng ma thú tồn tại quá cường đại, mặc dù có khế ước giam cầm, tuy nhiên muốn sai khiến bọn chúng thì còn phải tùy vào thực lực người có được Vạn Thú Vô Cương kia." Phong Liên Dực cười sờ soạng một chút đầu của nàng,"Ngươi hình như rất hứng thú với Vạn Thú Vô Cương."

"Đương nhiên, bảo bối lợi hại như vậy, ai mà không có hứng thú a?" Nguyệt Dạ ở trong phong ấn yên lặng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cổ ngọc tối như mực, tự lẩm bẩm: "Không biết hắc ngọc này trừ cung cấp nguyên khí cho hồn phách của ta thì còn có thể làm gì? Haiz, nếu ngươi là Vạn Thú Vô Cương thì thật tốt a! ai mà nhìn thấy cũng không dám bắt nạt ta.."

Lúc nói những lời này, trong đầu mơ hồ hiện lên một ít hình ảnh vỡ vụn:

Trong viện nở đầy hoa sơn trà, một đám trẻ con vây bắt một tiểu cô nương mặc váy trắng, một bên vỗ tay, một bên ầm ầm nói: "Cha không thương, mẹ không yêu, cô cô vứt bỏ. Nữ tu sĩ nhặt về, quỷ thích khóc, oa oa gọi, mặt như mèo, làm trò cười!"

Tiểu cô nương bị vây ở giữa khóc rất lợi hại, bả vai non nớt không ngừng run rẩy, nước mắt theo kẽ tay tuôn như mưa, không ai thương cảm, chỉ có ác ý trào phúng cười.

Rõ ràng bị tất cả mọi người vứt bỏ người, tại sao bọn họ không thương tâm mà lại bắt nạt nàng chứ?

Đột nhiên tiếng cười đùa ngưng bặt, một nam nhân tuấn mỹ mặc áo gió màu đen, mang theo kính mát, ánh mắt hết sức thanh lạnh đi từ đóa hoa sơn trà tới, đứng ở trước mặt nàng.

Nàng cảm giác người này hơi quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.

"Khóc cái gì?" Nam nhân lạnh lùng nói, hắn vừa xuất hiện, lũ trẻ bắt nạt nàng đều sợ chạy trốn. Người này không hề làm gì, nhưng khí tức uy nghiêm trời sinh hăm dọa tất cả.

Nhưng nàng lại mở to hai mắt nhìn hắn, nức nở nói: "Không ai muốn ta, ta thật khổ sở."

Người nọ nhẹ nhàng vươn một ngón tay, điểm một cái trên trán nàng nói:"Người vô dụng mới khóc."

Nàng khóc ác hơn, nước mắt tùy ý, căn bản không ngừng được.

"Lúc ngươi trở thành vô địch thì sẽ không ai làm ngươi khóc nữa." Hắn lắc đầu, đi qua người nàng,"Nếu suy nghĩ cẩn thận rồi thì tới tìm ta."

Một danh thiếp màu tường vi ném bên chân nàng, phía trên có một cái địa chỉ.

Nàng hút cái mũi, quay đầu, người nọ đã biến mất.

Hoa sơn trà đầy sân nở dày đặc, làn gió mang hương thơm bốn phía.

Nguyệt Dạ hoảng hốt một chút, nắm tay chống mặt, hai mắt trợn to, mờ mịt nhìn Vạn Thú Vô Cương.

"Đó là cái gì? Không phải là trí nhớ của ta chứ? Ta khi còn bé......yếu như vậy sao?"

Vạn Thú Vô Cương tự nhiên không trả lời nàng, nhưng tiếng gọi của Phong Liên Dực lại nhẹ nhàng truyền đến:"Nguyệt Dạ? Nguyệt Dạ?"

"Ừ?" Nàng lười biếng lên tiếng như là đã ngủ thiếp đi, đôi mắt màu lam lạnh lười biếng ngước lên, nhìn mặt của hắn, đột nhiên giật mình một cái, cười nói: "Ta đã thấy ngươi!"

"A?" Tim của hắn hồi hộp, chờ mong nhìn nàng,"Ở đâu?"

Nguyệt Dạ cười nói "Trong giấc mơ vừa rồi!"

Hình ảnh vừa thoáng hiện, nam nhân tuấn mỹ mặc áo gió màu đen có nét tương tự với Phong Liên Dực, đặc biệt hắn mang kính mát càng ưu nhã quý khí.

Hắn cười nhìn nàng, trong con ngươi màu tím ánh lên vài phần sủng nịch.

"khi ngươi trở thành vô địch thì sẽ không ai có thể khiến ngươi khóc nữa." Nàng cười nói, "Có lẽ ta nhìn thấy là chuyển thế của ngươi, hồn phách có thể chứng kiến thứ mà người bình thường không nhìn thấy."

Trong mắt hắn ý cười càng sâu: "Đó chính là nói, kiếp sau của ta cũng ở cùng với ngươi"

Nguyệt Dạ ngẩn ra, trên mặt hồn phách cũng cảm giác nóng rực, nhớ tới Băng Linh Huyễn Điểu cảnh cáo, vội vàng nói: "Điều đó không thể! Ta nhìn thấy tiểu cô nương kia căn bản không phải là ta!".