Phu Thê Nhà Nghèo

Chương 131: Đại nhân vật



Edit: Sahara

Thời điểm tới cửa nhà Tần đại bá, một nhà Tần phụ thấy Tần Khả mặc bộ y phục nha dịch, tay cầm đao, thần thái huênh hoang vô cùng: "Cha, mẹ, hai người không biết đâu! Lúc con mặc bộ đồ này đi trên đường, bọn họ không ai dám ngẩng đầu lên nhìn con."

Mã thị lập tức nói: "Còn không phải sao? Tướng công bây giờ cũng được coi là quan lão gia rồi còn gì!"

"Con nói cho mọi người biết, sắp tới trong huyện chúng ta sẽ có một đại nhân vật đến. Huyện thái gia, chủ bộ đại nhân đều đang bận rộn chuẩn bị cho việc đón tiếp đại nhân vật đó. Đến lúc đó, nếu con có thể được vị đại nhân đó coi trọng, thì đảm bảo sau này mọi người sẽ hưởng không hết vinh hoa phú quý." Tần Khả chống nạnh, mặt lộ vẻ khát khao.

"Ái chà, vậy thật tốt quá! Khả ca nhi của chúng ta thật bản lĩnh." Tôn thị mặc sức tưởng tượng ra hình ảnh sau này mình được làm thái phu nhân.

"Rầm!" Tôn thị vừa dứt lời, đại môn bỗng nhiên bị người ta mạnh mẽ đá mở tung.

Cả nhà Tần đại bá quay đầu nhìn lại, phát hiện Tần phụ, Tần mẫu đang mặt chầm dầm đưng ngay cửa.

Tần đại bá và Tần Khả có hơi chột dạ, thân phận nha dịch này làm sao có được, trong lòng họ biết rõ ràng nhất.

Thế nhưng chuyện làm thì cũng đã làm rồi. Cả nhà lão tam có thể làm gì được mình chứ?

"Lão tam, đệ cũng lớn lối dữ! Ta tốt xấu gì cũng là đại ca của đệ, đệ tới thăm thì tới, hà cớ gì phá cửa nhà ta?"

Tần phụ hừ, cầm tẩu thuốc đi thẳng vào sân.

Tần phụ trầm mặt liếc nhìn Tần Khả một cái, rồi quay lại nhìn Tần đại bá: "Đại ca, huynh đúng là không để lời đệ nói trong lòng mà."

"Đệ nói gì, ta nghe không hiểu!" Tần đại bá liếc mắt nhìn đi chỗ khác.

"Nghe không hiểu? Vậy bộ y phục kia, Khả ca nhi từ đâu mà có? Đệ đã nói hiện giờ là thời điểm mấu chốt của Chung nhi, không thể xuất hiện bất cứ chuyện gì ảnh hưởng xấu đến thanh danh nó, huynh thì hay rồi, vừa quay đầu đã lập tức mượn tên tuổi nó nhét Khả ca nhi vào nha môn, huynh bảo người ngoài sẽ nghĩ nó thế nào đây? Nó còn chưa ra làm quan đã vội mưu lợi cho người nhà. Các khác không nói, chỉ nói đến bạn học và các tiên sinh ở thư viện, họ mà biết thì sẽ nói gì nó đây hả?"

Tần đại bá quay đầu đi chỗ khác không nói lời nào.

Tôn thị lại ha một tiếng rồi nói: "Tam thúc bọn nhỏ này, lời này đệ nói làm ta thấy thật buồn cười! Theo ta, là đệ thấy Khả nhi nhà ta có tiền đồ, nên đệ ghen ghét, chướng mắt nó. Sao hả? Chỉ cho phép con cái nhà đệ có tiền đồ, còn con cái hai nhà khác thì phải sống hạ tiện à? Lúc chúng ta đến cửa xin các người giúp, không phải các người đã cự tuyệt rồi sao? Bây giờ Khả nhi nhà ta dựa vào bản lĩnh của mình được tuyển vào nha môn, các người lại không biết xấu hổ đến gây sự là thế nào? Quả nhiên lão già nhà ta nói không sai, trước kia đệ chỉ làm bộ làm tịch mà thôi."

Tần phụ bị tức đến muốn ngã ngửa.

Tần mẫu ở phía sau đỡ Tần phụ, hừ lạnh một tiếng: "Đúng là vênh váo! Khả ca nhi nhà các người dựa vào bản lĩnh tiến thân vào nhà môn? Các người lừa quỷ à? Đại bá bọn nhỏ, nếu tôi đoán không lầm, hẳn là ông đã đi tìm Lý chủ bộ ở huyện nha, nói cho ông ta biết quan hệ của Kha ca nhi và lão tam nhà chúng tôi, đúng không?"

"Đó.... Đó chỉ là thân thích gặp nhau ôn chuyện mà thôi." Ánh mắt Tần đại bá có phần né tránh.

"Tôi khinh! Ai là thân thích của mấy người? Ai là thân thích của mấy người hả? Trước đó lão già đã nói rõ là không cho phép các người làm như vậy. Trước kia liên tục lừa gạt lão già, hút cạn máu nhà chúng tôi thì cũng thôi đi. Bây giờ các người còn muốn hại cả lão tam nhà tôi. Lão nương đây liều mạng với các người." Không biết Tần mẫu nhặt ở đâu ra một cây gậy, bà lao về phía Tôn thị, cứ thế đánh không ngừng lên người Tôn thị.

"Ui da, đau, đau, mẹ ơi, lão già, ông mau kéo mụ điên này ra giúp tôi!"

Tần đại bá muốn tiến lên thì bị Tần phụ chặn đường: "Nếu huynh dám động đến một đầu ngón tay lão bà tử nhà đệ thì....."

Tần Khả và những người khác cũng muốn tiến lên kéo Tần mẫu ra, Tần Chung mang ánh mắt sắc lạnh đứng ra chắn trước mặt Tần Khả: "Nếu huynh bước tới thêm một bước, thì huynh mặc bộ y phục này thế nào, tôi sẽ làm huynh phải cởi ra thế ấy."

Tần Khả lập tức không dám bước tới nửa bước. Người mở cửa sau cho hắn là Lý chủ bộ, Lý chủ bộ là nhạc phụ Tần Chung, tất cả hoàn toàn là vì nể mặt Tần Chung. Nếu Tần Chung tự mình đi gặp Lý chủ bộ, Lý chủ bộ chắc chắn sẽ tống cổ hắn ra khỏi nha môn.

"Chung ca nhi, đệ...... Tốt xấu gì thì chúng ta cũng là người một nhà, đệ cần gì đuổi cùng giết tận huynh như vậy?" Tần Khả thấp thỏm nói.

Tần Chung thản nhiên liếc nhìn Tần Khả: "Nếu đã vào nha môn thì nên an phận một chút, đừng gây chuyện sinh sự, bằng không, bộ y phục này của huynh không phải là vinh hoa phú quý, mà chính là bùa đòi mạng đấy!"

Tần Khả chưa bao giờ thấy dáng vẻ nghiêm túc lạnh lùng này của Tần Chung. Rõ ràng miệng Tần Chung đang mỉm cười, nhưng ánh mắt thì lại như tên nhọn, bắn thẳng vào tim hắn, làm cả người hắn như bị đóng băng.

Tần mẫu đánh Tôn thị một trận đã tay rồi thì ném gậy gỗ qua một bên, sửa sang lại đầu tóc mình: "Lão già, tách gia phả đi! Ở cùng với đám thân thích không làm người ta bớt lo này, sớm muộn gì cũng bị liên lụy chết!"

Tần phụ lạnh lùng liếc mắt nhìn Tần đại bá: "Tách!"

Tam phòng vậy mà thật sự muốn tách gia phả, đoạn tuyệt quan hệ với hai phòng khác, chuyện này vừa truyền ra ngoài lập tức làm chấn động cả Tiểu Thanh Thôn. Tần nhị bá sắp bị tức chết, ông đã nói rõ như vậy với Tần đại bá rồi, không ngờ Tần đại bá vẫn ham cái lợi trước mắt. Bây giờ thì tốt rồi! Lão tam muốn tách gia phả, sao này biết tính sao đây?

Tần nhị bá giận sôi máu đi tìm Tần đại bá: "Đại ca, lúc ấy không phải đã nói xong rồi sao? Chuyện này không thể làm tiếp. Tại sao huynh không nghe lọt tai lời của đệ?"

"Nghe gì mà nghe? Đệ còn trách ta sao? Nếu không phải lão tam không chịu giúp một tay, ta cần gì lén lút mượn tên tuổi Chung ca nhi? Ta thấy hắn chính là không muốn nhìn thấy hai phòng chúng ta có ngày phất lên, để hắn có thể tiếp tục bày ra bộ dáng thiếu gia trước mặt chúng ta." Tần đại bá cứng cổ nói. Đương nhiên Tần đại bá biết một khi tam phòng tách gia phả thì sẽ ảnh hưởng lớn đến bọn họ như thế nào. Nhưng con người ông ta, vừa ngu xuẩn vừa ưa sỉ diện, ông ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân lỗ mãng. Cho nên hiện giờ Tần đại bá chỉ có thể tự an ủi trong lòng rằng, ít nhất Khả nhi nhà ông ta đã cũng vào được nha môn.

"Huynh......" Tần nhị bá chỉ vào Tần đại bá, quả thật không biết nên nói gì cho tốt. Lúc trước, khi phát hiện lão tam có chút thay đổi, đáng lý ông không nên tiếp tục cá mè một lứa với đại ca mới đúng. Bây giờ thì hay rồi! Bởi vì đại phòng mà nhị phòng bọn họ cũng bị tam phòng ghét bỏ.

"Đệ muốn tiếp tục mặt nóng dán mông lạnh của hắn thì đệ cứ đi mà làm một mình. Dù sao ta cũng không sợ!" Tần đại bá hừ.

Tần nhị bá giận quá hóa cười: "Đại ca, huynh nói chuyện đúng là buồn cười! Huynh không sợ lão tam? Khả ca nhi làm sao làm được nha dịch hả? Còn không phải là nhờ mượn tên tuổi Chung ca nhi sao? Nếu huynh có cốt khí như vậy thì đừng có đánh chú ý lên nhà người ta! Vừa muốn được chỗ tốt, vừa muốn có mặt mũi, chuyện tốt trong thiên hạ không phải bị huynh chiếm hết sao? Không sai! Đệ muốn dán vào lão tam, người ta đáng giá để đệ dán! Đệ sẽ không giống như huynh, đắc tội người ta đến mức không chừa đường lui cho mình."

Dứt lời, Tần nhị bá tức giận thở phì phò bỏ đi.

Tần đại bá cũng tức muốn chết, ông gào theo bóng lưng Tần nhị bá: "Đồ khốn kiếp kia! Đệ đừng quên, chúng ta mới là huynh đệ cùng một cha!"

Đáp lại Tần đại bá là bước chân càng nhanh hơn của Tần nhị bá.

Tam phòng Tần gia mời phụ lão trong thôn đến chứng kiến, chính thức tách dời gia phả.

Nội tình của mấy phòng Tần gia, người trong thôn cũng biết được ít nhiều.

Lần tách gia phả này, đương nhiên cũng có không ít người nói Tần phụ bây giờ có cuộc sống tốt rồi nên muốn vứt bỏ gánh nặng hai phòng kia. Người tam phòng còn chưa lên tiếng thì Tần nhị bá đã đứng ra giúp tam phòng bác bỏ lời đồn này: "Từ nhỏ, tôi và đại ca đã được nhị bá nuôi lớn, giúp chúng tôi lấy vợ sinh con, ân tình lớn như vậy, tôi và nhị ca còn chưa báo đáp. Sau này, tam đệ thà để một nhà chịu đói cũng giúp đỡ hai phòng chúng tôi, sao tam đệ có thể coi hai phòng chúng tôi là gánh nặng được? Lần này thật sự là do đại ca quá đáng, huynh ấy mượn tên tuổi Chung ca nhi mưu lợi riêng, để Khả ca nhi vào nha môn làm nha dịch. Chuyện này nếu để người khác biết được, không phải sẽ hiểu lầm Chung ca nhi sao?"

Mọi người nhìn bộ dáng đường hoàng nói lời chính đáng của Tần nhị bá, đều cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười. Trước kia, người chiếm chỗ tốt từ tam phòng cũng không thiếu phần nhị phòng bọn họ, sao bây giờ lại đột ngột thay đổi thái độ lớn như vậy?

Có điều, cũng nhờ những lời này của Tần nhị bá mà giúp tất cả người trong thôn biết được nội tình bên trong. Mọi người không ai nói tam phòng Tần gia nhân tình mỏng manh, bạc bẽo nữa, chỉ nói đại phòng bị như vậy là xứng đáng.

Sau khi Tần phụ biết Tần nhị bá nói những lời này, ông đã tự nhốt mình trong phòng rất lâu.

"Lão già, ông mềm lòng à?" Tần mẫu hỏi Tần phụ.

Tần phụ lắc đầu: "Mềm lòng gì chứ? Chuyện tách gia phả này, một chút tôi cũng không hối hận! Chỉ là tôi không ngờ nhị ca lại nói giúp chúng ta."

Tần mẫu thở dài: "Nhị bá có đầu óc hơn đại bá nhiều! Nhị bá làm vậy chính là muốn cải thiện quan hệ với ông." Trước giờ, người ra mặt đòi thứ này thứ nọ là đại phòng, nhị phòng chỉ đứng bên cạnh phụ họa.

Tần phụ trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: "Tôi biết!" Ông lại không phải kẻ ngốc.

Lý Ỷ La kể lại chuyện bên ngoài cho Tần Chung nghe: "Nhị bá này cũng thú vị thật!"

Tần Chung gật đầu: "Có chút thông minh, thức thời hơn đại bá!"

Lý Ỷ La nhìn Tần Chung: "Ý chàng là...."

Tần Chung thổi thổi muỗng canh trong tay, cẩn thận đưa đến miệng Lý Ỷ La: "Nếu tam phòng chúng ta phủi sạch quan hệ với hai phòng kia, chắc chắn người ngoài sẽ nói tam phòng chúng ta bạc bẽo. Nhưng nếu chúng ta chỉ không lui tới với đại phòng, vẫn duy trì quan hệ với nhị phòng, vậy người ngoài sẽ nói thế nào?"

"Sẽ nói: khẳng định là đại phòng đã làm ra chuyện gì đó rất quá đáng." Lý Ỷ La suy nghĩ, nói.

Tần Chung bật cười, khẩy nhẹ chóp mũi Lý Ỷ La: "Nương tử thật thông minh!"

Lý Ỷ La nhướng mày nhìn Tần Chung: "Được rồi! Ta biết đầu óc ta không bằng chàng, chàng nói tiếp đi!"

"Tông tộc vốn dĩ không thể cắt đứt quan hệ, nâng đỡ lẫn nhau là chuyện không thể né tránh. Nếu tam phòng chúng ta thật sự cắt đứt quan hệ với những người khác trong Tần gia, thì dù sau này ta có thi đậu thi hội, ra làm quan đi nữa cũng sẽ bị người đời dị nghị. Một kẻ không nhận tông tộc, người khác_ai dám tin tưởng ngươi? Đại bá quá ngu si! So với đại bá, nhị bá tuy cũng có lòng tham, nhưng ông ta hiểu được lợi_hại trong đó. Giữ quan hệ với nhị phòng, chúng ta không phải lo bọn họ không biết phân nặng nhẹ mà gây họa lớn."

"Nếu đã như vậy thì sao chàng còn đồng ý cho cha tách gia phả?" Lý Ỷ La khó hiểu.

"Mục đích tách gia phả là muốn nói cho mọi người biết, tam phòng chúng ta sẽ không vì bất cứ người nào mà lấy quyền mưu tư, cho dù với người thân cũng vậy! Duy trì quan hệ với nhị phòng là để mọi người biết, tam phòng chúng ta kiên trì giữ quy tắc của mình, nhưng sẽ không làm hại tông tộc."

Lý Ỷ La nghe xong thì im lặng một lúc rồi duỗi tay xoa xoa đầu Tần Chung: "Còn tưởng gần đây đầu óc chàng choáng váng, không ngờ vẫn gian xảo như xưa. Tướng công, chàng nói xem, mỗi ngày chàng suy nghĩ nhiều như vậy, không mệt sao?"

Tần Chung bất đắc dĩ nhìn Lý Ỷ La: "Nương tử, rốt cuộc nàng đang khen ta hay mắng ta vậy?"

Lý Ỷ La cười hì hì: "Đương nhiên là khen chàng rồi!"

Tần Chung khẽ cười, chống lưng đứng dậy: "Nàng nghỉ ngơi một chút đi, ta đi tìm cha."

Không biết Tần Chung đi tìm Tần phụ nói những gì, mấy ngày sau đó, Lý Ỷ La nhìn thấy Tần phụ đứng nói vài câu với Tần nhị bá.

Khi tuyết bắt đầu tan dần, Vân Từ Phường lại cho ra mắt kiểu y phục mới. Các vị phu nhân, tiểu thư nhà giàu chỉ cần cướp được liền mặc y phục của Vân Từ Phường ngay.

Hôm nay, Trương Thúy Thúy, Tần Phấn, còn có Tần Diệu trở về, đều kể lại trên đường có rất nhiều quan sai duy trì trật tự, mấy hàng quán ven đường đều bị đuổi đi hết.

Tần Diệu nói: "Mọi người không thấy đó thôi, Khả ca cũng có mặt trong số những quan sai kia. Hắn đi đường ngang như cua ấy. Còn cố tình đến cửa tiệm con khoe khoang, kiểm tra nguyên liệu nấu ăn ở phòng bếp, tất cả nguyên liệu đều bị hắn ném xuống đất. Đúng là đồ khốn mà!"

Tần Phấn cũng giận dữ: "Hắn cũng đến cửa tiệm con! Nếu không phải những người khác ngăn cản, nói không chừng hắn đã lật ngược phòng bếp tiệm con luôn rồi."

Tần phụ nghe xong liền đen mặt: "Đúng là đồ không biết liêm sỉ! Cũng may là đã tách gia phả rồi!"

"Hắn còn nói là sắp có đại nhân vật đến huyện Vân Dương, con thấy quan sai kiểm tra nghiêm ngặt như vậy, tám phần là thật!" Tần Diệu nhíu mày nói.

"Đại nhân vật?" Tần Chung đang xoa bóp tay cho Lý Ỷ La, nghe vậy thì thả chậm động tác: "Nhị ca, huynh có nghe được là ai đến không?"

Tần Diệu suy nghĩ: "Tên khốn Tần Khả kia hình như có nhắc qua một lần, nói là thượng thư đại nhân và phu nhân của ông ta, là song thân của vị nương nương nào đó trong cung."