Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 720: Oan gia ngõ hẹp (1)



Nhưng hôm nay hắn còn hẹn nhóm tướng quân Lý Tự Nghiệp, cùng nhau đi ăn tối, thương nghị chuyện huấn luyện đại quân trọng yếu hơn. Đã đến lâu như vậy, vẫn luôn xử lý thật nhiều công việc tồn đọng lại, hắn còn chưa cẩn thận hỏi qua chuyện liên quan tới quân sự.

Đối với việc này, trong lòng Tần Tiêu nghĩ thật rõ ràng. Hậu viện không xong, đừng nói tới chuyện đi đánh giặc. Hiện tại nơi này không phải là việc hành quân đánh giặc thuần túy như lúc ở Sóc Phương. Trụ cột quần chúng cùng lòng dân lòng quân, đây mới là nên đặt ở trước nhất. Như vậy cũng tốt hơn là một người ăn không đủ no, hai chân đứng không vững, sẽ không cách nào ra chiến đấu. Chỉ phải giải quyết vấn đề dân sinh trước mắt, ổn định quân dân tâm mới có thể nói tới việc huấn luyện cùng chiến đấu. Bằng không cho dù quân nhân Đại Đường có bao nhiêu lòng nhiệt huyết, nhưng ăn không no thì lòng quân cũng tan rã, làm việc sẽ không còn cố sức.

Tần Tiêu chậm rãi đi dạo tới hậu viện. Chứng kiến Mặc Y đang luyện kiếm bên trong. Ở Giang Nam suốt ba năm, tuy rằng ngẫu nhiên Mặc Y cũng luyện tập một chút, nhưng dù sao cũng không chuyên cần. Nàng chỉ sợ mình sẽ cảm thấy mới lạ, vì vậy suốt một tháng nay đều siêng năng luyện tập hàng ngày, dần dần đã khôi phục lại tiêu chuẩn ngày xưa.

Tần Tiêu nghỉ chân quan sát, thưởng thức kiếm chiêu như mây bay nước chảy lại không mất vẻ sắc bén cùng sát ý của đại mỹ nhân trước mặt. Hình Trường Phong đưa tặng Thuần Quân kiếm, đi tới trong tay Mặc Y lại giống như gặp được chủ nhân chân chính, như cá gặp nước, nhân kiếm hợp nhất.

Nhìn Mặc Y huy sái tự nhiên cùng dáng người mềm mại thướt tha, thật sự khó tưởng tượng nàng đã là một mẫu thân, nhìn qua thật sự vẫn tao nhã thoát tục, hiên ngang mạnh mẽ như ngày xưa. Nhìn thêm một lát, Tần Tiêu bất giác có chút ngứa tay, đột nhiên rút đao phi thân phóng tới.

Mặc Y sớm biết Tần Tiêu đã đến, lúc này ngưng mày quát, huy kiếm đón nhận đao thế của Tần Tiêu.

Đao của Tần Tiêu đơn giản mạnh mẽ, không có chiêu thức, đều chỉ áp dụng đao pháp nơi chiến trường. Mặc Y thiên về kỹ xảo võ học, kiếm đi nhẹ nhàng, phiêu dật vô chừng. Hai người đều có sở trường, gặp chiêu triết chiêu, không ngừng đối luyện.

Thanh âm thô lỗ của Lý Tự Nghiệp chợt vang lên:

- Đại soái, ngay cả lão bà mà ngươi cũng có thể hạ độc thủ như vậy sao? Ha ha!

Tần Tiêu thu đao, ha ha cười to:

- Ngày thường không đổ chút mồ hôi, ra trận phải đổ máu ah! Mặc Y biết dụng ý của ta, không phải sao?

Mặc Y cũng thu hồi kiếm, xuất khăn tay chạy tới lau mồ hôi cho hắn, ôn nhu cười nói:

- Huynh nói gì thì chính là cái đó đi. Muội chỉ biết là huynh đến bao ngày rồi mà chưa viết thư về nhà đâu.

Lý Tự Nghiệp ha ha cười:

- Huynh đệ, từ sau khi chúng ta cùng ra trận tại Đại Lang Nguyên, ta chưa từng gặp qua thân thủ của ngươi. Vài năm không gặp, ngươi vẫn bảo đao chưa lão ah! Không giống như đồ vô dụng như ta, ra trận bị người đánh tổn thương đầy mình! Nói đến cùng thô lỗ như ta, nói thế nào cũng không bằng võ nghệ của ngươi!

Tần tiêu nở nụ cười, vỗ lưng Lý Tự Nghiệp, dẫn hắn đi cùng:

- Hôm nay giới thiệu cho ngươi một người. Kỳ thật ngươi cũng nhận thức, quân y Lưu Địch. Kể từ hôm nay để cho hắn điều dưỡng cho ngươi một chút. Qua không bao lâu ta bắt đầu huấn luyện đại quân U Châu. Đại tướng quân như ngươi nhất định phải mạnh mẽ lên cho ta!

Trong một gian tĩnh thất, Lý Tự Nghiệp cởi bỏ quần áo trên người, Tần Tiêu cảm giác rét lạnh ghê người!

Hán tử giống như một đầu ngưu kia, trên người có hơn mười vết thương, có vết thương đã đóng vảy, có vài chỗ còn tràn ra nước mủ. Lớp thịt đỏ tươi lộ ra bên ngoài, hình thành những vết nổi phập phồng thật đáng sợ.

Lưu Địch cau mày, dùng nước thuốc nhẹ nhàng lau miệng vết thương. Dù Lý Tự Nghiệp là một hán tử cứng rắn như sắt thép cũng đau đến nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh ứa đầy trên trán.

Tần Tiêu oán giận mắng:

- Tên ngu xuẩn ngươi, trên người bị tổn thương nặng như vậy vì sao không cẩn thận trị liệu một chút? Nếu hạ xuống gốc bệnh, hãy xem có làm ngươi chết tươi hay không!

Lý Tự Nghiệp nhếch môi cười:

- Vốn đã tốt hơn rất nhiều, gần sắp khỏi hẳn. Mấy ngày nay thời tiết chuyển nóng, trên người tôi lại luôn chảy mồ hôi, lại quên uống thuốc, vì vậy...ôi, mẹ nó, thật đau!

Lưu Địch bình tĩnh nói:

- Đại tướng quân kiên nhẫn một chút, tôi phải đâm vỡ mủ độc, sau đó mới dùng nước thuốc rửa sạch cuối cùng mới có thể khâu lại!

Tần Tiêu cau mày nói:

- Ngoại công ngươi không có dạy ngươi phối chế canh gây tê sao?

- Có.

Lưu Địch chuyên tâm trị thương cho Lý Tự Nghiệp, không chuyển mắt nói:

- Ngoại công xem qua dược kinh của tổ sư gia, tìm được đơn thuốc phối chế Ma Phí Tán của tổ sư gia nghiên cứu được từ Hoa Đà. Nhưng hiện tại U Châu không có dược liệu để phối chế, đành phải làm khó Lý tướng quân.

Tần Tiêu rầu rĩ hừ một tiếng:

- Địa phương quỷ quái này thật sự là nghèo đến buồn bực! Chờ thêm một thời gian, ta cho ngươi một kỳ nghỉ, ngươi mang theo vài người đến những châu huyện khác thu mua dược liệu. Nếu các huynh đệ bị bệnh hay bị thương cũng dễ trị liệu.

Lưu Địch gật gật đầu, dùng nước thuốc lau nước mủ chảy ra trên lưng Lý Tự Nghiệp.

Lý Tự Nghiệp nằm sấp trên giường đau đến cắn răng.

Tần Tiêu nói chuyện với hắn, giúp hắn đổi lực chú ý, có lẽ sẽ không cảm thấy đau đớn nhiều như vậy:

- Huynh đệ, trận chiến kia vì sao Tiết Nột lại dễ dàng trúng kế phục binh đây? Hắn dụng binh nhiều năm, hẳn phải rất cẩn thận, rất lão đạo mới phải.

- Cho tới hôm nay tôi cũng không biết rõ, thật sự là quá tà môn!

Lý Tự Nghiệp buồn bực kêu lên:

- Kỳ thật Tiết Nột chuẩn bị rất đầy đủ, trước sau tìm hiểu bảy tám ngày, lại phái ra hơn ba ngàn thám báo. Nhưng lúc ấy căn bản không phát hiện được có phục binh của Hề cùng Khiết Đan. Nhưng khi đại quân đi tới khe núi Loan Thủy thì phát hiện cung nỏ mai phục của Khiết Đan trên đỉnh núi. Sau đó lại bị kỵ binh Hề tộc ngăn trở ở hai đầu khe núi, đem đại quân vây quanh tàn sát! Trời ạ...ôi!

Lý Tự Nghiệp dùng sức đập lên giường, động tới vết thương:

- Tình cảnh ngay lúc đó cả đời này tôi cũng không quên được! Bên trong khe núi Loan Thủy, các huynh đệ tử thương vô số, máu chảy thành sông, hài cốt như núi. Tôi mang theo Mạch Đao đội cùng trung quân kỵ binh che chở đại đô đốc Tiết Nột mở con đường máu, trốn ra khỏi Loan Thủy. Không ngờ đám man di (Cách Vị) (Cách Hạt) đã hứa quy hàng Đại Đường lại mượn đường Khiết Đan giết đi ra! Tôi bỏ ngựa tử chiến ngăn cản phía sau, vốn định đem tính mạng vứt bỏ ở đó bồi các huynh đệ đã chết trận! Cuối cùng một huynh đệ trong Tả Uy Vệ lại cõng tôi đi ra! Lúc ấy sau lưng tôi đã bị bắn trúng mười ba mũi tên, cánh tay trái trúng một đao, đã sớm hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Tần Tiêu nghe được kinh hãi đảm chiến, có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng thảm thiết trên chiến trường lúc ấy. Lý Tự Nghiệp càng nói càng kích động, thân hình cũng căng cứng ngắc. Tần Tiêu vội vỗ vai cho hắn thả lỏng, nói:

- Thắng bại là chuyện thường của binh gia, huynh đệ ngươi đừng quá để trong lòng, ngươi to con như vậy mà lại có người cõng được ngươi từ trong đống xác chết chạy đi ra, người này thật không đơn giản ah!